Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 55: Ghi Chép Cổ Về Đại Kiếp
Tiếng rít của lốp xe Hồn Vệ cũ kỹ ma sát với mặt đường ướt sương, cắt ngang màn sương tím đặc quánh đang bao phủ rìa Thiên Phủ Thành. Hoàng Phúc siết chặt vô lăng, khớp ngón tay trắng bệch như muốn bóp nát nó. Vết thương sâu hoắm ở vai trái vẫn còn nhức nhối, mỗi cú xóc của xe lại như một mũi dao đâm thẳng vào. Anh thỉnh thoảng lại ho khan, cố gắng đẩy lùi cái mùi hoa nhài chết chóc vẫn còn ám ảnh từ cái “Vườn Hồn” địa ngục kia. Sắc mặt Hoàng Phúc trắng bệch như tờ giấy, nhưng đôi mắt hằn quầng thâm của anh vẫn ánh lên sự kiên định đến lì lợm. Anh đã từng là một công an chính trực, một người đàn ông của logic và bằng chứng. Giờ đây, anh chỉ là một “tanker” bất đắc dĩ, đang lái xe trong một “game” kinh dị mà anh chưa bao giờ muốn chơi.
Bên ghế phụ, Lâm Hạo co ro, toàn thân ê ẩm rã rời như vừa bị một đàn “zombie hoa” quần cho tơi tả. Hồn Lực trong cơ thể anh cạn kiệt, như cục pin điện thoại sắp sập nguồn. Anh ôm chặt phiến đá cổ đại – “Hồn Hóa Thạch” – cùng với những phù hiệu Hồn Vệ nhuốm máu đã khô trong tay. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải anh âm ỉ nóng, như một cái “mod” đang chạy quá tải, liên tục truyền đi những tín hiệu cảnh báo về những gì anh đã thấy và cảm nhận. Anh cảm thấy như mình vừa “update” một bản vá lỗi khổng lồ cho não bộ, nhưng cái giá phải trả là một cơn đau đầu cấp tính và cảm giác muốn “reset system” ngay lập tức.
Hoàng Phúc thở dài nặng nề, giọng khản đặc như vừa hét karaoke xuyên đêm. “Chúng ta đã trở về, Cậu Hạo… nhưng tôi linh cảm đây mới chỉ là khởi đầu của một thứ tồi tệ hơn nhiều.” Anh liếc nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút “tự hào” kiểu “thằng nhóc main char của mình cuối cùng cũng chịu ‘level up’”.
Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt mệt mỏi nhưng kiên quyết, như một “gamer” vừa thất bại một màn khó nhưng không hề có ý định bỏ cuộc. “Đội trưởng… anh có ngửi thấy không? Mùi hương đó… nó đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thành trì. Nồng nặc hơn bao giờ hết. Như thể… hắn đang rải ‘mầm bệnh’ khắp nơi.”
Hoàng Phúc gật đầu nặng nề, hít một hơi thật sâu. Mùi hương mục rữa, ngọt lịm đến ghê người, giờ đây hòa lẫn với màn sương tím, bao trùm Thiên Phủ Thành. Anh rùng mình. “Có thứ gì đó đang chuẩn bị nở rộ… ngay trong lòng thành. Như thể hắn đang chuẩn bị một ‘vườn hoa’ mới… một ‘Vườn Hồn’ khổng lồ phiên bản 2.0. Chắc là hắn muốn ‘showcase’ ‘tác phẩm’ của mình cho toàn dân Thiên Phủ Thành xem luôn.”
Chiếc xe Hồn Vệ cuối cùng cũng đến tiệm thuốc của Bà Tư Mộc, một ốc đảo nhỏ bé của sự bình yên giả tạo trong cái thế giới đang dần hóa thành “Vườn Hồn” này. Hoàng Phúc tắt máy, tạo ra một khoảng lặng rợn người, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa và mùi hương hoa nhài phảng phất, như một lời thì thầm từ cõi chết. Hai người đàn ông, một kiệt sức vật lý, một kiệt sức tinh thần, cùng nhau bước ra khỏi xe, tiến về phía cánh cửa gỗ cũ kỹ.
***
Cánh cửa tiệm thuốc khẽ mở, Bà Tư Mộc hiện ra trong ánh đèn dầu leo lét. Tóc bà bạc phơ như cước, đôi mắt tinh anh quét một lượt qua hai người. Ánh mắt bà đầy xót xa khi thấy tình trạng kiệt quệ của cả hai, đặc biệt là vết thương đang rỉ máu trên vai Hoàng Phúc và gương mặt tái nhợt của Lâm Hạo. “Trời đất ơi, hai đứa con làm sao thế này? Trông như vừa ‘raid boss’ về mà không kịp ‘heal’ vậy.”
Bà nhanh chóng đỡ Hoàng Phúc vào trong, nhẹ nhàng vén áo anh lên và xử lý vết thương bằng thứ thuốc mỡ xanh lè, bốc mùi thảo mộc nồng nặc và băng vải trắng tinh. “Cái giá của sự dũng cảm không hề rẻ, con trai. Nhưng các con đã mang về được gì?”
Lâm Hạo đặt phiến đá cổ đại và những phù hiệu Hồn Vệ nhuốm máu lên bàn gỗ cũ kỹ. Một luồng Hồn Lực tinh khiết mát lạnh từ phiến đá tỏa ra, như một “buff” nhỏ cho không gian tiệm thuốc, khiến nó trở nên thanh khiết hơn đôi chút, xua đi phần nào mùi hương chết chóc đang cố gắng len lỏi vào. Anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút, như thể vừa được “debounce” cái “debuff” đau đầu.
Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng sắp xếp lại mớ thông tin hỗn độn trong đầu, giọng khản đặc. “Bà… Hồn Nguyên Tịch Diệt… không phải là ‘trái tim’ của Đóa Hoa Nguyên Thủy như chúng cháu nghĩ. Nó là một ‘phong ấn’… đã bị phá vỡ. Một ‘con dấu’ cổ xưa… chứa đựng một thứ gì đó còn kinh khủng hơn cả ‘Mùi Hương’ ban đầu.”
Hoàng Phúc, dù đang nhăn mặt vì bị Bà Tư Mộc bôi thuốc mỡ, vẫn gật đầu lia lịa. “Đúng vậy, Bà. Nó giống như một cái ‘container’ chứa ‘lỗi hệ thống’ nguyên thủy ấy. Và Lâm Hạo… cậu ấy còn ‘ngửi’ thấy Dư Hồn của Trần Phong… chỉ dẫn đến một ‘dấu ấn’ khác ở Tây U Linh Hà.”
Lâm Hạo tiếp lời, ánh mắt đầy bối rối. “Cháu cũng nhận ra… Hồn Trảm thông thường của cháu… không tiêu diệt được Kẻ Không Hồn. Mà còn làm chúng mạnh hơn… như thể cháu đang ‘nuôi dưỡng’ chúng bằng Hồn Lực tinh khiết của mình vậy. Giống như… ‘virus’ ăn ‘thuốc bổ’ vậy ạ.”
Bà Tư Mộc chạm nhẹ vào phiến đá, đôi mắt nhắm lại, vẻ mặt trầm tư như một “NPC hướng dẫn” đang load dữ liệu lịch sử. “Hồn Hóa Thạch… Đúng như ta nghĩ. Nó không chỉ lưu giữ Dư Hồn, mà còn là một ‘thư viện’ của ký ức và tri thức cổ xưa. Và con trai Lâm Hạo, vết bớt của con chính là ‘chìa khóa’ để mở cánh cửa này. Một ‘master key’ vạn năng… nhưng cũng đầy nguy hiểm.”
Bà Tư Mộc bắt đầu một nghi thức Hồn Thuật cổ xưa. Bà đốt một nén trầm hương hiếm, khói cuộn lên thành hình xoắn ốc rồi tan vào không khí, tỏa ra mùi hương thanh tịnh. Bà đặt Hồn Hóa Thạch lên một tấm lụa thêu hoa văn phức tạp, những đường chỉ bạc lấp lánh như mạch Hồn Lực. Bà yêu cầu Lâm Hạo đặt tay lên phiến đá và tập trung toàn bộ Thiên Nhĩ Hồn Tâm của mình, dặn anh phải giữ vững ý chí, không để bản thân bị nuốt chửng bởi dòng ký ức hỗn loạn.
Lâm Hạo làm theo. Ngay lập tức, vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay anh bùng sáng rực rỡ, như một cổng thông tin vừa được kích hoạt. Một luồng Hồn Lực tinh khiết mạnh mẽ tuôn ra, kết nối với phiến đá. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị tấn công dữ dội bởi hàng ngàn Dư Hồn và ký ức cổ xưa, như một torrent dữ liệu khổng lồ đổ ập vào não bộ. Anh quỵ xuống, nôn khan, đầu óc quay cuồng, từng mảnh ký ức vụn vỡ xé toạc tâm trí anh. Mùi hương hoa nhài chết chóc bùng lên trong không gian, chỉ có Hồn Thuẫn của Lâm Hạo và sự che chắn của Bà Tư Mộc mới ngăn được nó xâm nhập hoàn toàn. Hoàng Phúc lo lắng đỡ lấy anh, nắm chặt tay anh như một điểm tựa, một ‘anchor’ giữ anh lại với thực tại.
***
Trong tâm trí Lâm Hạo, thời gian và không gian biến mất. Anh không còn ở tiệm thuốc của Bà Tư Mộc nữa, mà bị cuốn vào một dòng chảy kinh hoàng của hình ảnh, âm thanh và cảm xúc từ quá khứ xa xưa. Mùi hương hoa nhài chết chóc giờ đây không chỉ là mùi hương, mà là một thực thể, bóp nghẹt anh.
Bà Tư Mộc, đôi mắt nhắm nghiền, giọng nói vang vọng như từ một thế giới khác, bắt đầu giải mã những hình ảnh và cảm xúc mà Lâm Hạo đang trải nghiệm, như một người dẫn chuyện đang kể lại một câu chuyện cổ xưa đầy bi kịch.

“Đại Kiếp Vô Hồn… không phải là một tai họa bất ngờ, con trai. Nó là một ‘quá trình nở rộ’ đã được ấp ủ từ rất lâu. Một ‘thực thể’ vô hình… nó lợi dụng sự yếu đuối, tuyệt vọng của linh hồn con người để ‘nuôi dưỡng’ bản thân. Biến linh hồn thành Hồn Lực Ôn Nhiễm… và cơ thể thành những ‘bông hoa’ trống rỗng… những ‘tác phẩm’ hoàn mỹ.”
Lâm Hạo thấy hàng ngàn linh hồn tan chảy, không phải là cái chết, mà là sự biến hình ghê rợn. Những cơ thể người co quắp, rồi từ từ mọc ra những đóa hoa nhài xám trắng, lạnh lẽo, đẹp đẽ một cách ma mị. Tiếng kêu gào vô vọng vang vọng trong tâm trí anh, không phải là tiếng la hét, mà là tiếng “debug” lỗi liên tục, tiếng “crash” hệ thống không ngừng nghỉ của hàng triệu linh hồn đang bị tước đoạt, bị biến thành những “NPC vô tri” trong cái “game” chết tiệt này. Anh cảm nhận nỗi đau tột cùng, sự trống rỗng vô hạn của những linh hồn bị mắc kẹt, bị biến thành nhiên liệu cho “Đóa Hoa Nguyên Thủy” khổng lồ.
“Các Hồn Sư cổ đại đã nhận ra mối hiểm họa này. Họ không thể tiêu diệt hoàn toàn ‘thực thể’ đó, vì nó không có hình dạng cụ thể. Nó là một ‘lỗi hệ thống’ nguyên thủy, một ‘virus’ ăn mòn sự sống. Họ đã cố gắng ‘tái cấu trúc’ Hồn Lực Ôn Nhiễm thành năng lượng trung hòa và tạo ra các ‘phong ấn’ khổng lồ để giam giữ nó. Hồn Nguyên Tịch Diệt chính là một trong những phong ấn đó… nhưng đã bị phá vỡ.”
Lâm Hạo cảm nhận sự bất lực của những Hồn Sư cổ đại. Anh thấy họ đổ gục, từng người một, trước sự lan tỏa của mùi hương, không phải vì bị đánh bại, mà vì bị “corrupt” từ bên trong. Những Hồn Sư mạnh mẽ, từng một thời bảo vệ thế giới, giờ đây cũng trở thành những “bông hoa” vô hồn, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư vô. Họ không còn là chiến binh, mà là những “tác phẩm” đầu tiên của Dạ Hoa Cảnh, những bằng chứng sống động cho sự thất bại của họ. Anh thấy những trận pháp phong ấn khổng lồ được dựng lên, nhưng cuối cùng cũng bị phá vỡ, như những bức tường lửa bị hacker phá tan tành.
“Nhưng một số Hồn Sư đã tuyệt vọng… họ tìm cách sử dụng chính Hồn Lực Ôn Nhiễm để chống lại nó, tin rằng có thể kiểm soát được. Họ đã bị tha hóa… trở thành những kẻ đầu tiên khai thác Dị Hoa Thuật. Dị Hoa Thuật không phải là giải pháp, con trai! Nó là con đường nhanh chóng dẫn đến sự trống rỗng hoàn mỹ. Nó ‘nuôi dưỡng’ và củng cố sức mạnh cho Kẻ Không Hồn… biến người sử dụng thành công cụ cho ‘thực thể’ đó.”
Lâm Hạo rùng mình khi thấy những Hồn Sư cổ đại với ánh mắt điên dại, cơ thể biến đổi thành những cấu trúc hoa ghê rợn khi họ thi triển Dị Hoa Thuật. Họ không chiến đấu để bảo vệ, mà để biến đổi, để “nở rộ” theo một cách bệnh hoạn. Anh nhận ra đó chính là cách Dạ Hoa Cảnh đã “kích hoạt” Kẻ Không Hồn, biến Hồn Lực tinh khiết thành “phân bón” cho sự mục rữa. Dị Hoa Thuật không phải là phép thuật, nó là một “backdoor” vào linh hồn, một “exploit” để biến con người thành những “bot” vô tri.
“Vết bớt của con, con trai Lâm Hạo… đó không chỉ là Khứu Giác Hồn Linh. Nó là một ‘dấu ấn’ cổ xưa, một phần của ‘chìa khóa’ hoặc ‘cơ chế’ đặc biệt do chính các Hồn Sư cổ đại tạo ra để kích hoạt và vận hành các phong ấn, hoặc để ‘đọc’ và ‘tái cấu trúc’ Hồn Lực Ôn Nhiễm. Nó là một di sản… một gánh nặng… nhưng cũng là tia hy vọng cuối cùng. Giống như một cái ‘USB bootable’ chứa ‘firmware update’ cho cả thế giới vậy.”
Lâm Hạo cảm thấy vết bớt nóng rát như thể đang cháy, không còn đau đớn mà là một luồng sức mạnh cuồn cuộn, kết nối anh với tất cả những đau khổ và hy vọng đó. Anh thấy mình là người kế thừa một trọng trách khổng lồ, một “admin” cuối cùng của một hệ thống đang sụp đổ.
Hoàng Phúc lắng nghe từng lời của Bà Tư Mộc, gương mặt anh biến dạng vì phẫn nộ và sợ hãi. Anh siết chặt tay Lâm Hạo đến mức móng tay đâm vào da thịt. “Vậy… Dạ Hoa Cảnh… hắn là một trong số những kẻ bị tha hóa đó? Hắn đang cố gắng hoàn thành cái mà các Hồn Sư cổ đại đã thất bại? Hắn muốn biến tất cả chúng ta thành ‘tượng sáp’ hoa nhài?”
Bà Tư Mộc gật đầu nặng nề, đôi mắt bà mở ra, nhìn thẳng vào Lâm Hạo. “Hắn là một ‘kẻ kiến tạo sự trống rỗng’ ở cấp độ cao nhất. Hắn không muốn hủy diệt… hắn muốn ‘tái tạo’ thế giới theo lý tưởng bệnh hoạn của mình. Biến mọi thứ thành những ‘tác phẩm’ hoàn mỹ, vô hồn. Hắn tự coi mình là ‘developer’ của một ‘game’ mới, nơi mọi ‘player’ đều là ‘NPC’ bị điều khiển.”
Lâm Hạo, dù kiệt sức, vẫn cố gắng đứng dậy, dựa vào Hoàng Phúc. Ánh mắt anh từ chỗ trống rỗng ban đầu đã trở nên kiên định, lạnh lùng như thép. Anh đã nhìn thấy sự thật và một con đường. “Vậy là… chúng ta phải tìm phương pháp ‘tái cấu trúc’ và ‘chìa khóa’ để kích hoạt lại phong ấn. Không phải hủy diệt, mà là… vá lỗi, Đội trưởng. ‘Patch’ cái ‘bug’ này… trước khi nó ‘crash’ cả thế giới.”
***
Bà Tư Mộc nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt đầy hy vọng nhưng cũng ẩn chứa nỗi đau, như một “NPC” đã hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn và giờ đây chỉ có thể gửi gắm niềm tin vào “player”. “Dư Hồn Trần Phong đã chỉ dẫn đúng, con trai. Tây U Linh Hà, sâu dưới dòng chảy… có thể là nơi cất giấu ‘phương pháp tái cấu trúc’ hoặc một phần của ‘chìa khóa’ cuối cùng. Những ghi chép này quá cổ xưa, đã bị Hội Đồng Hồn Sư lãng quên hoặc cố tình che giấu. Nhưng con trai, con phải cẩn thận. Nơi đó có thể là một cái bẫy chết người, được bảo vệ bởi những Hồn Lực Ôn Nhiễm mạnh nhất. Một ‘dungeon’ cấp SSS mà không có ‘checkpoint’ nào đâu.”
Hoàng Phúc siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, ánh mắt đầy lửa giận. “Bẫy thì bẫy! Chúng ta không thể để Dạ Hoa Cảnh biến tất cả thành những bông hoa vô hồn được. Hắn muốn chơi ‘game’ này, chúng ta sẽ ‘phá đảo’ theo cách của chúng ta! Chúng ta sẽ đến đó. Đội trưởng Hoàng Phúc sẽ là ‘tanker’ và ‘support’ cứng nhất cho Cậu Hạo. Dù có ‘disconnect’ giữa chừng, tôi cũng sẽ kéo cậu đi đến cùng!”
Lâm Hạo gật đầu, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, truyền cho anh một luồng sức mạnh mới từ ý chí. “Chúng ta sẽ tìm ra cách ‘phá đảo’ cái game này, Đội trưởng. Vì Mai Chi… vì Trần Phong… vì tất cả những linh hồn đã mất. Và vì những linh hồn chưa ‘nở rộ’ nữa.”
Lâm Hạo và Hoàng Phúc cùng nhau rời khỏi tiệm thuốc, bước vào màn sương tím đang bao phủ Thiên Phủ Thành. Họ mệt mỏi, bị thương, nhưng giờ đây, họ mang theo một mục tiêu rõ ràng hơn, một tia hy vọng mong manh và một quyết tâm sắt đá. Họ không còn là kẻ bị động chạy trốn, mà là những “player” đã tìm thấy “questline” chính và sẵn sàng “farm boss”.
Trên đỉnh một ngọn tháp hoa nhài cao nhất trong Vườn Hồn, Dạ Hoa Cảnh đứng đó, đôi mắt không đồng tử dõi theo bóng dáng họ. Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động và hé nở thêm một cánh. Lần này, một cánh hoa nhỏ xíu khẽ rụng xuống, tan biến vào màn sương tím, như một tín hiệu của sự thay đổi nào đó.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý nở trên môi Dạ Hoa Cảnh. Hắn gửi một luồng ý niệm trực tiếp vào tâm trí Lâm Hạo, giọng nói trầm thấp, mê hoặc như tiếng “notification” từ một ứng dụng độc hại: “Ngươi đã tìm thấy ‘bản đồ’ rồi, con trai của ‘Hương Hồn’. Ngươi đã ‘nở rộ’ theo một cách thú vị. Hãy xem ngươi sẽ ‘nở rộ’ thành gì tiếp theo… Ta rất mong chờ ‘update’ này, ‘tác phẩm’ của ta. Đừng làm ta thất vọng nhé, ‘main char’ bé nhỏ.”
Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận lời thách thức, ý chí chiến đấu trong anh bùng cháy dữ dội. Anh và Hoàng Phúc tiếp tục bước đi, ánh mắt hướng về phía Tây U Linh Hà, nơi cất giấu lời giải đáp cuối cùng, và cũng là nơi bắt đầu một “level” mới đầy cam go.