Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 56: Sự Hấp Dẫn Của Hồn Lực Ôn Nhiễm
“Ký ức này không phải là ‘lỗi hệ thống’ thông thường, con trai. Nó là một ‘cổng sau’ dẫn thẳng đến cái lý tưởng điên rồ của Dạ Hoa Cảnh.” Giọng Bà Tư Mộc trầm ấm nhưng ẩn chứa sự nặng nề, như thể bà vừa ‘debug’ xong một đoạn code cổ xưa đầy virus.
Hoàng Phúc, với vết thương ở vai trái đã được băng bó tạm bợ, ngồi thẳng lưng trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, sắc mặt trắng bệch như vừa xem một bộ phim kinh dị 5D không có nút ‘pause’. Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, ánh mắt đầy kiên định nhìn vào Lâm Hạo, người đang co ro đối diện, ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch và những phù hiệu Hồn Vệ nhuốm máu. Hồn Lực của Lâm Hạo vẫn cạn kiệt, toàn thân ê ẩm rã rời, như một cục pin điện thoại đang nháy đỏ cảnh báo “dưới 5%”. Mùi hoa nhài chết chóc từ bên ngoài vẫn thoang thoảng, len lỏi qua khe cửa, như một lời nhắc nhở rằng “game” vẫn đang chạy, và “boss” vẫn đang chờ.
“Hồn Hóa Thạch này đúng là một phần phong ấn cổ xưa… và những phù hiệu này, ta đã xem qua,” Bà Tư Mộc tiếp tục, đặt chén trà thảo mộc ấm lên bàn, ánh mắt xót xa nhìn hai “player” kiệt quệ. “Linh hồn của Trần Phong và đồng đội… chúng bị giam cầm, bị bóp méo, nhưng vẫn còn đó một tia sáng yếu ớt của ký ức, như những tập tin ‘backup’ bị lỗi, chưa hoàn toàn bị xóa sạch.”
Lâm Hạo ngước đôi mắt sâu thẳm lên, giọng khản đặc, mắt vẫn dán vào những phù hiệu nhuốm màu đau thương. “Vậy, có cách nào để ‘tái cấu trúc’ chúng, Bà? Để trả lại cho họ linh hồn của mình? Hay ít nhất là ‘recovery’ lại một phần dữ liệu?”
Bà Tư Mộc thở dài, ánh mắt đượm buồn. “Việc tái cấu trúc một linh hồn đã bị Hồn Lực Ôn Nhiễm ăn mòn… là điều cực kỳ khó khăn, con trai. Hơn nữa, Hồn Lực Ôn Nhiễm không đơn thuần là một ‘mầm bệnh’ hay ‘virus’ thông thường. Nó là một lời mời gọi… một ‘quảng cáo lừa đảo’ đầy mê hoặc, một sự cám dỗ chết người. Nó hứa hẹn sức mạnh, hứa hẹn sự hoàn mỹ… nhưng cái giá phải trả là chính bản thân con.”
Lâm Hạo không nói gì, chỉ chậm rãi đặt bàn tay tái nhợt lên một phù hiệu Hồn Vệ đã nhuốm máu khô. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh lập tức âm ỉ nóng rát, như một con chip máy tính vừa bị quá tải nhiệt độ. Qua Khứu Giác Hồn Linh, anh cảm nhận một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm mạnh mẽ, đen tối nhưng cực kỳ lôi cuốn, như một đoạn nhạc nền ‘epic boss fight’ đầy ma lực nhưng cũng ẩn chứa sự hủy diệt. Nó không chỉ là năng lượng, nó là một dòng chảy thông tin, một “data stream” khổng lồ, cố gắng xâm nhập vào tâm trí anh.
Trong khoảnh khắc, một viễn cảnh vụt qua tâm trí Lâm Hạo, nhanh như một đoạn phim tua nhanh nhưng chi tiết đến đáng sợ. Anh thấy mình đứng giữa một Vườn Hồn khổng lồ, nhưng không phải là nơi mục rữa, mà là một “vườn địa đàng” rực rỡ, nơi những đóa hoa nhài xám trắng bung nở với vẻ đẹp siêu thực. Anh thấy mình vung tay, Hồn Lực Ôn Nhiễm bùng nổ quanh anh như một hiệu ứng kỹ xảo điện ảnh hoành tráng. Mai Chi hiện ra, không còn là bức tượng hoa nhài vô tri, mà là một thực thể hoa nhài sống động, tươi đẹp đến nao lòng, làn da trắng sứ không tì vết, đôi mắt đen sâu thẳm, không có đồng tử, nhưng lại toát lên một vẻ “hoàn mỹ” lạnh lẽo, siêu thoát. Cô mỉm cười, một nụ cười tĩnh lặng, không chút cảm xúc, nhưng lại khiến anh cảm thấy bình yên đến lạ lùng. Anh thấy đội Trần Phong được “hồi sinh”, trở thành những chiến binh hùng mạnh, cơ thể phủ đầy hoa nhài xám trắng nhưng lại sở hữu sức mạnh vượt trội, sẵn sàng chiến đấu bên anh, tuân lệnh anh vô điều kiện. Một cảm giác sức mạnh vô biên, sự giải thoát khỏi nỗi đau và sự bất lực dâng trào, như thể anh vừa tìm thấy một “cheat code” vạn năng để “clear game” trong một nốt nhạc.
“Không cần phải ‘farm’ nữa, con trai của ‘Hương Hồn’. Chỉ cần chấp nhận ‘update’ này, ngươi sẽ là ‘admin’ của cả thế giới.” Một giọng nói trầm thấp, mê hoặc vang vọng trong tâm trí anh, không phải là của Dạ Hoa Cảnh, mà là của chính bản năng sâu thẳm của anh, được khuếch đại bởi Hồn Lực Ôn Nhiễm. “Tất cả sẽ ‘nở rộ’ trong sự hoàn mỹ. Không đau khổ. Không sợ hãi. Chỉ có sự tĩnh lặng vĩnh cửu…”
Lâm Hạo lảo đảo, đầu óc quay cuồng dữ dội, như bị đẩy vào một vòng xoáy “bug” không lối thoát. Anh quỵ xuống, ôm lấy đầu, cố gắng đẩy lùi những ảo ảnh mê hoặc kia.
“Cậu Hạo! Cậu sao vậy? Mùi hương lại tấn công cậu à?” Hoàng Phúc nhanh chóng đỡ lấy Lâm Hạo, giọng nói đầy lo lắng, xen lẫn sự bất lực. Anh không thể nhìn thấy những ảo ảnh mà Lâm Hạo đang trải qua, nhưng anh có thể cảm nhận được sự giằng xé dữ dội trong người bạn mình.
Lâm Hạo thều thào, ánh mắt mở to, phản chiếu hình ảnh ảo ảnh vừa thấy, như một “player” vừa bị “hack não” bởi một virus siêu cấp. “Sức mạnh… nó… nó hứa hẹn… sự giải thoát… Một ‘kiệt tác’ không đau khổ…”
***
Bà Tư Mộc đặt tay lên trán Lâm Hạo, giọng trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền, như một “mentor” đang cố gắng kéo học trò ra khỏi “dark web” của tâm trí. “Con trai Lâm Hạo, con đang cảm nhận được ‘Sự Hấp Dẫn Của Hồn Lực Ôn Nhiễm’. Nó là một con dao hai lưỡi, một ‘phần mềm độc hại’ được ngụy trang hoàn hảo. Một mặt, nó ban cho sức mạnh hủy diệt và khả năng ‘tái tạo’ vô hạn, hứa hẹn một ‘thế giới 2.0’ không có lỗi lầm. Mặt khác, nó sẽ ăn mòn linh hồn con, biến con thành một ‘kiệt tác’ vô hồn của Dạ Hoa Cảnh, một ‘bức tượng’ đẹp đẽ nhưng rỗng tuếch.”

Lâm Hạo cố gắng chống cự, giọng run rẩy, như một người đang giằng co với chính mình. “Nhưng… nếu con dùng nó để chiến đấu… để cứu Mai Chi… để bảo vệ thành trì… chẳng phải đó là mục đích tốt sao?” Anh bám víu vào ý nghĩ đó, tìm kiếm một lý do để chấp nhận sức mạnh đang mời gọi.
“Không!” Bà Tư Mộc ngắt lời, ánh mắt xuyên thấu, như nhìn thẳng vào “source code” của linh hồn anh. “Đó là lời dối trá ngọt ngào nhất mà Dạ Hoa Cảnh gieo rắc. Con sẽ không cứu Mai Chi. Con sẽ chỉ biến cô ấy thành một biểu tượng cho sự tha hóa của con, một ‘NFT’ đẹp đẽ nhưng không có giá trị nội tại. Con sẽ trở thành một Dạ Hoa Cảnh thứ hai, một ‘nghệ sĩ’ tạo ra sự trống rỗng, không phải một người bảo vệ linh hồn. Con sẽ trở thành một ‘bug’ khổng lồ, tự cho mình là ‘feature’.”
Bà Tư Mộc quay sang bức tranh cũ kỹ treo trên tường, vẽ một Hồn Sư với đôi mắt trống rỗng, cơ thể mọc đầy hoa nhài xám trắng, đứng giữa một khu vườn hoa đẹp đẽ nhưng quỷ dị. “Đây là Tư Đồ Hoa, con trai. Một Hồn Sư lỗi lạc từ thời cổ đại, được mệnh danh là ‘Hồn Trảm Thiên Tài’. Khi Đại Kiếp Vô Hồn bùng nổ, ông ấy đã quá đau khổ khi chứng kiến gia đình và bạn bè biến thành Kẻ Không Hồn. Trong tuyệt vọng, ông đã tìm đến Dị Hoa Thuật, tin rằng có thể ‘cảm hóa’ Hồn Lực Ôn Nhiễm và dùng nó để tạo ra một ‘vườn địa đàng’ mới, một ‘server’ hoàn hảo không có ‘lag’. Nhưng cuối cùng, ông đã bị chính sức mạnh đó nuốt chửng. Ông ấy đã trở thành một ‘kẻ không hồn biến dị’ mạnh nhất thời đó, một ‘boss’ không thể bị đánh bại, nhưng không còn chút ký ức nào, không còn chút tình cảm nào. Chỉ là một vỏ bọc đẹp đẽ… trống rỗng, như một ‘NPC’ được lập trình để cười, nhưng bên trong không có gì.”
Hoàng Phúc nghe câu chuyện, giọng khàn đặc, đôi mắt hằn lên sự phẫn nộ và đau đớn khi nhớ lại đội Trần Phong và Mai Chi. Anh siết chặt nắm tay, các khớp xương kêu răng rắc. “Cậu Hạo! Đừng quên những gì chúng ta đã thấy! Mai Chi… đội Trần Phong… họ không phải là ‘kiệt tác’! Họ là nạn nhân! Họ bị ‘hack’ linh hồn! Tôi sẽ không để ai trở thành ‘tác phẩm’ của thằng điên đó nữa! Chúng ta sẽ ‘hack’ cái game này theo cách của chúng ta, không phải bằng cách dùng ‘code’ của Dạ Hoa Cảnh! Chúng ta sẽ tìm ‘lỗ hổng’, ‘vá lỗi’ nó! Chúng ta sẽ ‘mod’ lại cái thế giới này!”
“Ngươi không thể thoát khỏi ta, con trai của ‘Hương Hồn’. Ngươi đã nếm trải sức mạnh… Chẳng phải nó rất mê hoặc sao? Hãy ‘nở rộ’ đi, ‘tác phẩm’ của ta… Chấp nhận sự hoàn mỹ, chấp nhận sự tĩnh lặng…” Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy chế giễu và mê hoặc lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một tiếng thì thầm ngọt ngào từ một “virus” siêu cấp đang cố gắng cài đặt phần mềm độc hại vào “hệ điều hành” của anh.
Lâm Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ ảo ảnh của Mai Chi và đội Trần Phong đang dần tan biến. Anh gạt bỏ những ảo ảnh và tiếng thì thầm mê hoặc kia. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh lại bùng sáng rực rỡ, nhưng lần này không phải vì cám dỗ, mà là vì ý chí kiên cường, như một ngọn lửa “firewall” bùng cháy trong đêm tối, đẩy lùi mọi sự xâm nhập. Anh nhìn Hoàng Phúc, nhìn Bà Tư Mộc, ánh mắt dần trở nên sắc lạnh, kiên định, như một “player” vừa thoát khỏi “mind control” và sẵn sàng cho “final boss”. Anh đã hiểu rõ hơn về bản chất của Dạ Hoa Cảnh và cuộc chiến này – đó không chỉ là cuộc chiến sinh tử, mà là cuộc chiến của lý tưởng, của linh hồn, của việc “update” hay “crash” cả một thế giới.
***
“Không.” Giọng nói của Lâm Hạo dứt khoát, vang vọng khắp căn phòng, đầy quyết tâm, như một câu lệnh “deny” mạnh mẽ. “Con sẽ không bao giờ trở thành ‘tác phẩm’ của hắn. Con sẽ tìm cách thanh tẩy, không phải biến đổi. Con sẽ vá lỗi cái ‘game’ này. Con sẽ ‘reset’ lại những gì hắn đã làm.”
Hoàng Phúc mỉm cười nhẹ nhõm, vỗ mạnh vào vai Lâm Hạo, như một “support” đắc lực vừa thấy “main char” của mình lấy lại tinh thần. “Đúng vậy, Cậu Hạo. Chúng ta sẽ làm theo cách của mình. Tôi sẽ là ‘tanker’ cứng nhất của cậu, sẵn sàng ‘absorb damage’ cho cậu đến cùng.”
Bà Tư Mộc gật đầu hài lòng, ánh mắt bà đầy hy vọng nhưng vẫn ẩn chứa nỗi buồn, như một “NPC” đã hoàn thành nhiệm vụ hướng dẫn và giờ đây chỉ có thể gửi gắm niềm tin vào “player”. “Tốt lắm, con trai Lâm Hạo. Con đã tìm thấy ‘chìa khóa’ trong chính linh hồn mình. Vậy thì, hãy đến Tây U Linh Hà. Nơi đó có thể cất giấu ‘phương pháp tái cấu trúc’ thực sự. Một di tích cổ xưa, được gọi là **Hồn Các Bí Ẩn** (Mysterious Soul Pavilion), nơi các Hồn Sư cổ đại từng nghiên cứu cách thanh lọc linh hồn và tìm kiếm nguồn gốc của Đại Kiếp Vô Hồn. Nó nằm sâu dưới lòng đất, gần U Linh Hà, được bảo vệ bởi những trận pháp Hồn Thuật đã suy yếu, như một ‘dungeon’ cấp cao nhưng ‘boss’ đã yếu đi nhiều.”
Bà Tư Mộc đưa cho Lâm Hạo một cuộn da dê cũ kỹ, vẽ một tấm bản đồ thô sơ về khu vực Tây U Linh Hà và vị trí Hồn Các Bí Ẩn, trông như một bản đồ “cheat sheet” đã ố vàng. Lâm Hạo cẩn thận cất giữ nó vào trong túi áo, cảm thấy như mình vừa nhận được một “quest item” huyền thoại. Hoàng Phúc kiểm tra lại súng Hồn Lực đã cải tiến và trang bị, ánh mắt sắc lạnh, đầy quyết tâm, sẵn sàng cho “raid boss” tiếp theo.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc cùng nhau rời tiệm thuốc, bước vào màn sương tím đang bao phủ Thiên Phủ Thành. Vết thương của Hoàng Phúc vẫn nhức nhối, Hồn Lực của Lâm Hạo vẫn cạn kiệt, nhưng ý chí của họ mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như hai ngọn lửa nhỏ nhoi nhưng kiên cường đang “load game” trong đêm tối. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn, mà như một la bàn “GPS” dẫn lối họ đến Tây U Linh Hà, nơi “level” mới đang chờ đợi.
Trên đỉnh một ngọn tháp hoa nhài cao nhất trong Vườn Hồn, Dạ Hoa Cảnh đứng đó, đôi mắt không đồng tử dõi theo bóng dáng họ. Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động, rồi một cánh hoa nhỏ xíu khẽ rụng xuống, tan biến vào màn sương tím, như một “debug log” của hệ thống.
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý nở trên môi Dạ Hoa Cảnh, pha lẫn sự thích thú và một chút ngạc nhiên, pha chút thất vọng bệnh hoạn. Hắn gửi một luồng ý niệm trực tiếp vào tâm trí Lâm Hạo, giọng nói trầm thấp, mê hoặc như tiếng “notification” từ một ứng dụng độc hại: “Thú vị… Rất thú vị, con trai của ‘Hương Hồn’. Ngươi từ chối ‘hoàn mỹ’… Vậy hãy xem, ngươi có thể tạo ra ‘kiệt tác’ gì với ‘lỗi lầm’ của mình. Trò chơi… chính thức bước vào ‘level’ mới, ‘main char’ bé nhỏ. Đừng làm ta thất vọng nhé.”