Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 70: Lời Cảnh Báo Cuối Cùng
“KHÔ…NG…!”
Tiếng gào thét cuối cùng của Viên Hạo, không phải của một Kẻ Không Hồn vô tri mà là của một linh hồn bị giam cầm, dội thẳng vào màng nhĩ Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Thuẫn yếu ớt. Đó là một âm thanh sắc lạnh, giằng xé, như tiếng thủy tinh vỡ vụn trong một nhà máy sản xuất nỗi đau. Ngay sau đó, Hồn Lực Ôn Nhiễm từ Viên Hạo bùng phát dữ dội, tạo ra một cơn lốc hoa nhài xám trắng cuồng loạn, nhưng Hồn Trảm màu trắng bạc xoắn ốc của Lâm Hạo như một “chốt chặn” kiên cố, “phong ấn” nó lại. Cơ thể Viên Hạo khựng lại, rung lắc dữ dội, và những đóa hoa nhài trên người hắn bắt đầu héo úa, co rút lại, bao bọc lấy hắn như một cái kén khổng lồ, xám trắng. Mùi hương chết chóc từ hắn suy yếu nhanh chóng, chỉ còn lại một dư vị ghê rợn, một lời nhắc nhở về sự trống rỗng mà hắn từng mang theo.
Viên Hạo, giờ đây là một “kén hoa nhài” xám trắng khổng lồ, đứng bất động giữa con hẻm, không còn chút sự sống hay ý chí nào. Hắn đã bị “đóng băng” hoàn toàn, như một bức tượng sáp vừa được trưng bày trong viện bảo tàng của sự vô tri.
“Hộc… hộc…” Lâm Hạo quỵ xuống, thở dốc. Toàn thân anh run rẩy dữ dội, như một chiếc điện thoại hết pin đột ngột sau khi chạy app nặng. Hồn Lực đã cạn kiệt hoàn toàn, cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một nhát búa giáng thẳng vào thái dương anh, khiến anh cảm giác như não mình đang muốn “crash” thật sự, màn hình xanh lè hiện ra trước mắt. “Game over” cho Hồn Lực, nhưng “game” thì vẫn chưa kết thúc. Đời đúng là lắm éo le.
Hoàng Phúc lảo đảo chạy đến, đỡ lấy Lâm Hạo. Anh nhìn cái kén hoa nhài khổng lồ, rồi nhìn Lâm Hạo, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và ngưỡng mộ, nhưng cũng là sự lo lắng tột độ. Vết thương trên cánh tay anh vẫn rỉ máu, nhưng anh không còn quan tâm đến nó nữa. “Cậu Hạo… cậu đã làm được! Hắn ta… hắn ta bị ‘đóng băng’ rồi! Cậu đúng là ‘main char’ có ‘skill bá đạo’!” Hoàng Phúc vừa nói vừa vuốt lưng Lâm Hạo, động tác vụng về nhưng đầy chân thành, như một người cha đang vỗ về đứa con vừa phá tan cái tivi mới mua.
Lâm Hạo không nói nên lời, chỉ gật đầu yếu ớt, ánh mắt vẫn rực cháy quyết tâm, dù đầu óc đang quay mòng mòng như cái máy giặt ở chế độ vắt cực khô. Anh nhìn xuống đóa hoa nhài trung tâm trên ngực Viên Hạo, giờ đã bị bao bọc hoàn toàn trong kén. Một cánh hoa pha lê nhỏ xíu, lấp lánh như sương, khẽ rơi ra từ kén hoa nhài, xoay tròn trong không khí rồi tan biến vào hư vô. Lâm Hạo nhìn nó, cảm nhận một luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt, như một lời cảm ơn thầm lặng từ linh hồn bị giam cầm của Viên Hạo. Một tia hy vọng mong manh, như một “loot item” quý giá, vừa được “drop”, nhưng lại quá mờ ảo để nắm bắt.
Anh đưa bàn tay run rẩy, cố gắng chạm vào nơi cánh hoa vừa tan biến, như thể muốn nắm giữ chút tàn dư cuối cùng của một linh hồn. Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay anh chạm vào không khí nơi cánh hoa vừa biến mất, một luồng Hồn Lực tinh khiết còn sót lại từ “loot item” đó đột ngột bùng lên, không phải để tấn công, mà để truyền tải. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo, dù đang quá tải đến mức muốn nổ tung, vẫn cố gắng “decode” luồng dữ liệu này.
Một dòng ký ức, không phải của Viên Hạo mà là một mảnh ghép từ linh hồn bị giam cầm của hắn, vụt qua tâm trí Lâm Hạo. Anh thấy Viên Hạo, không phải là kẻ tha hóa với đôi mắt trống rỗng, mà là một thanh niên thư sinh, mái tóc đen nhánh, đôi mắt sáng ngời đầy nhiệt huyết, ngồi giữa một thư phòng cổ kính, tay nâng niu một cuốn sách cũ. Anh ta từng là một học giả uyên bác, một Hồn Sư cấp thấp đầy tiềm năng, khao khát tìm kiếm chân lý và vẻ đẹp vĩnh cửu.
Viên Hạo tin rằng thế giới này quá hỗn loạn, quá nhiều đau khổ và cảm xúc tiêu cực. Anh ta đã chứng kiến những người thân yêu bị “mùi hương” nuốt chửng, nhìn thấy Thiên Phủ Thành dần mục rữa trong tuyệt vọng. Anh ta khao khát một nơi mà mọi thứ đều hoàn mỹ, tĩnh lặng, không còn bi thương. Khi Dạ Hoa Cảnh xuất hiện, ban cho anh ta “kiến thức” về sự “nở rộ” và “vẻ đẹp vô hồn”, Viên Hạo đã không ngần ngại chấp nhận. Anh ta tin rằng mình đang “nâng cấp” thế giới, kiến tạo một thiên đường tĩnh lặng, nơi linh hồn được giải thoát khỏi gánh nặng của cảm xúc.
Nhưng sâu thẳm trong những mảnh ký ức cuối cùng đó, Lâm Hạo cảm nhận được một nỗi sợ hãi tột cùng, một sự hối hận muộn màng. Viên Hạo đã nhận ra mình chỉ là một con rối, một “tác phẩm” bị lợi dụng. Cái “thiên đường hoàn mỹ” mà Dạ Hoa Cảnh hứa hẹn chỉ là một nhà tù trống rỗng.
Ngay lúc đó, một tiếng thì thầm yếu ớt, méo mó, nhưng rõ ràng như tiếng chuông báo tử, vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, vượt qua cả cơn đau đầu và sự quá tải của Khứu Giác Hồn Linh. Nó không phải là giọng của Dạ Hoa Cảnh, mà là một âm thanh trầm đục, vang vọng từ sâu thẳm cái kén hoa nhài xám trắng, như tiếng vọng của chính linh hồn bị giam cầm của Viên Hạo, một lời cảnh báo cuối cùng trước khi chìm sâu vào sự tĩnh lặng vĩnh viễn:
*“Dạ Hoa Cảnh… sẽ đến… không ai thoát khỏi sự nở rộ… không… ai… thoát… khỏi… được… kiệt… tác… của… hắn…”*
Lời thì thầm đứt quãng, mang theo một nỗi tuyệt vọng vô hạn, một sự chấp nhận số phận bi thảm, rồi tắt hẳn. Cái kén hoa nhài của Viên Hạo, giờ đây hoàn toàn im lìm, chỉ còn là một khối vật chất xám trắng đứng trơ trọi giữa con hẻm, như một bia mộ cho một lý tưởng méo mó.
Lâm Hạo choàng mở mắt. Sắc mặt anh tái mét, không phải vì kiệt sức mà vì sự rùng mình tột độ. Lời cảnh báo đó, cùng với mảnh ký ức bi thương của Viên Hạo, như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt anh. Nó không chỉ là một lời đe dọa, mà là một sự thật nghiệt ngã từ một kẻ đã hoàn toàn chìm sâu vào “kiệt tác” của Dạ Hoa Cảnh. Viên Hạo không phải là một kẻ ác thuần túy, mà là một nạn nhân bị tha hóa, một Hồn Sư đã bị bẻ cong bởi nỗi sợ hãi và khao khát sự hoàn mỹ. Hắn đã tin vào một “update” lỗi, và giờ thì “crash” rồi.

“Cậu Hạo! Cậu sao vậy? Sắc mặt cậu… tệ quá!” Hoàng Phúc lay nhẹ vai Lâm Hạo, giọng nói đầy lo lắng. Anh không nghe thấy lời thì thầm, nhưng cảm nhận được sự thay đổi đột ngột trong khí chất của Lâm Hạo. Mùi hoa nhài chết chóc trong không khí dường như cũng trở nên nồng nặc hơn, như thể cái kén hoa nhài của Viên Hạo vừa “phát sóng” một thông điệp cuối cùng.
Lâm Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm trí đang hỗn loạn. “Đội trưởng… hắn ta… hắn ta không phải là kẻ ác. Hắn chỉ là… một người đã tin vào một lý tưởng sai lầm đến mức biến chất. Hắn đã bị Dạ Hoa Cảnh lừa dối… và hắn tin rằng không ai có thể thoát khỏi sự ‘nở rộ’ này.” Lâm Hạo nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự đau đớn từ vết bớt xoắn ốc đang âm ỉ nóng.
Hoàng Phúc nghiến răng, ánh mắt hằn lên sự phẫn nộ. “Cái gã Dạ Hoa Cảnh đó… hắn thật sự là một tên ‘developer’ bệnh hoạn! Hắn không chỉ ‘code’ ra những con ‘virus’ này, mà còn ‘hack’ cả tâm trí con người để biến họ thành ‘tác phẩm’ của hắn. Nhưng tôi thề… tôi sẽ không bao giờ để hắn ‘patch’ thế giới này theo ý hắn!” Anh siết chặt khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, ngọn lửa giận dữ bùng cháy trong đôi mắt mệt mỏi.
Lâm Hạo nhìn Hoàng Phúc, cảm nhận được sự gắn kết sâu sắc giữa hai người. Cái “Hồn Cảm Cộng Hưởng” mà họ vô tình kích hoạt đã biến Hoàng Phúc từ một “tanker” đơn thuần thành một “support” tinh thần cực mạnh. Anh không đơn độc. “Lời cảnh báo của Viên Hạo… nó không chỉ là một lời đe dọa, Đội trưởng. Nó là một sự thật cay đắng mà hắn đã chứng kiến. Dạ Hoa Cảnh… hắn không chỉ muốn hủy diệt. Hắn muốn ‘tái tạo’ thế giới này thành một ‘kiệt tác’ vô hồn, nơi mọi người đều ‘tĩnh lặng’ và ‘hoàn mỹ’ trong sự trống rỗng.”
Hoàng Phúc gật đầu nặng nề. “Một thế giới không có cảm xúc? Nghe như một cái ‘game’ chỉ có mỗi chế độ ‘chết’ vậy. Không có ‘option’ để ‘save’ hay ‘load’ lại. Nhưng tôi không tin! Con người sinh ra là để cảm nhận, để yêu, để ghét, để chiến đấu! Nếu hắn muốn biến chúng ta thành những ‘con bot’ vô tri, thì chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái ‘game’ của hắn, và ‘reset’ lại hệ thống!” Anh vỗ nhẹ vai Lâm Hạo, động tác mạnh đến mức Lâm Hạo muốn ho ra máu, nhưng lại mang theo một sức mạnh tinh thần không thể lay chuyển.
Lời cảnh báo của Viên Hạo, cái nhìn thoáng qua về nỗi bi kịch của hắn, đã khắc sâu vào tâm trí Lâm Hạo. Anh nhận ra Dạ Hoa Cảnh không chỉ là một “raid boss” cần phải đánh bại bằng Hồn Trảm, mà là một “developer” đang cố gắng áp đặt một “patch” hệ thống lỗi, biến tất cả thành những “tác phẩm” trống rỗng. Việc “phong ấn” Viên Hạo chỉ là một giải pháp tạm thời, một “tạm dừng” chương trình. Để thực sự “reset” thế giới, họ cần phải tìm ra “lỗ hổng” cốt lõi trong “code” của Dạ Hoa Cảnh, và “vá lỗi” từ gốc rễ.
“Cái cánh hoa pha lê đó…” Lâm Hạo thì thầm, nhìn vào khoảng không nơi nó vừa tan biến. “Nó không chỉ là một ‘loot item’. Nó là một mảnh ghép của linh hồn Viên Hạo, một phần của ‘code’ mà hắn đã dùng để ‘hack’ chính mình. Có lẽ… nó là một phần của ‘chìa khóa’ để ‘tái cấu trúc’ thực sự. Dư Hồn Trần Phong đã nhắc đến ‘U Linh Hà… phía Tây… dưới dòng chảy… tìm… dấu ấn…’ và cuốn nhật ký cổ mà chúng ta tìm thấy trong kho lưu trữ Tộc Thiên Hoa cũng nói về ‘phương pháp tái cấu trúc ngược’ cần một ‘chìa khóa’ khác ẩn sâu dưới U Linh Hà. Tất cả đều dẫn về đó.”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát. “Vậy thì không nói nhiều. U Linh Hà. Chúng ta sẽ đến đó, và tìm ra cái ‘chìa khóa’ đó. Cho dù hắn có ‘set up’ bao nhiêu ‘trap’, bao nhiêu ‘mini-boss’, tôi cũng sẽ ‘tanker’ cho cậu đến cùng, Cậu Hạo. Chúng ta là ‘team’ mà. Cậu là ‘main char’, tôi là ‘tanker’ kiêm ‘support’, chúng ta sẽ ‘phá đảo’ cái ‘game’ này, và ‘update’ thế giới theo cách của chúng ta. Vì Mai Chi… vì Trần Phong… và vì tất cả những linh hồn đã bị ‘format’ mất rồi!”
Lâm Hạo siết chặt nắm tay. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh, giờ không còn đau đớn mà là một ngọn lửa ý chí âm ỉ nóng ấm, như một la bàn dẫn lối cho họ, chỉ hướng về phía U Linh Hà. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc chiến, mà là một cuộc chạy đua với thời gian để “vá lỗi” cả thế giới này, để “reset” lại những gì Dạ Hoa Cảnh đã làm. Lời cảnh báo cuối cùng của Viên Hạo đã khẳng định sự nguy hiểm tột độ của kẻ thù, nhưng cũng thắp lên một ngọn lửa kiên cường trong lòng Lâm Hạo. Họ sẽ không lùi bước.
Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo đứng dậy. Cả hai lảo đảo bước sâu vào màn sương tím, để lại kén hoa nhài của Viên Hạo bất động phía sau. Cánh hoa pha lê, dù đã tan biến, vẫn để lại một “dấu ấn” trong tâm trí Lâm Hạo, một mảnh ghép hy vọng mới, một “item” quan trọng cho “quest” tiếp theo. Cuộc phiêu lưu “hack game” của họ, đến U Linh Hà, chính thức bắt đầu.
Trên đỉnh một ngọn tháp hoa nhài đổ nát xa xăm, Dạ Hoa Cảnh vẫn đứng đó, đôi mắt không đồng tử dõi theo bóng dáng hai kẻ nhỏ bé đang lảo đảo bước đi trong màn sương. Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay hắn khẽ rung động và hé nở thêm một cánh, như một “progress bar” đang dần hoàn thành. Hắn nở một nụ cười lạnh lẽo, thích thú, một luồng ý niệm trực tiếp lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một “notification” mới:
*“Con trai của ‘Hương Hồn’… ngươi đã ‘phong ấn’ một ‘tác phẩm’ của ta. Nhưng đừng quên, mỗi ‘tác phẩm’ đều có một ‘backup’. Và ‘kiệt tác’ vĩ đại nhất của ta… đang chờ ngươi ở U Linh Hà. Ngươi đã chấp nhận ‘level up’. Giờ thì hãy đến và chứng kiến ‘sự nở rộ’ thực sự đi. Trò chơi… mới chỉ bắt đầu… và ngươi… sẽ là một phần hoàn mỹ của nó.”*
Lời thách thức của Dạ Hoa Cảnh, không một chút giận dữ, chỉ có sự tự mãn và hứng thú bệnh hoạn, như một “developer” đang chờ đợi người chơi khám phá “bug” mà hắn cố tình để lại. Lâm Hạo siết chặt nắm tay, cảm nhận lời thách thức đó. Ngọn lửa ý chí trong anh bùng cháy dữ dội, không chấp nhận số phận bị biến thành “tác phẩm” của kẻ khác.
Họ tiếp tục bước đi, ánh mắt kiên định hướng về phía Tây U Linh Hà, nơi định mệnh đang chờ đợi.