Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 1: Quán trà cũ và Giấc ngủ trưa**
**CHƯƠNG 1: QUÁN TRÀ CŨ VÀ GIẤC NGỦ TRƯA**
Thanh Vân giới, cực Tây hoang dã.
Nơi đây là vùng giáp ranh giữa thế tục và tu tiên giới, linh khí mỏng manh như sương sớm giữa mùa hè, vừa hiện ra đã tan biến. Bởi vì nghèo nàn, những kẻ có chút tu vi đều coi nơi này như bãi rác của tạo hóa, chẳng ai buồn ngó ngàng tới.
Thế nhưng, ngay dưới chân một ngọn đồi trọc lóc, lại có một quán trà nhỏ nằm đơn độc dưới gốc cây liễu già héo úa.
Quán trà không có tên, hay nói đúng hơn, tấm biển gỗ treo trước cửa đã mục nát đến mức chỉ còn lại một nét gạch ngang mờ nhạt. Bên trong quán, bày biện đơn giản tới mức khắc khổ: ba chiếc bàn gỗ sơn tróc vảy, vài chiếc ghế dài chân cao chân thấp, và một lò than lòe tòe lửa.
Giữa cái nắng oi nồng của buổi trưa, không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mọt nghiến gỗ bên trong những chiếc cột chống.
“Ngáy… khò… khò…”
Tiếng ngáy nhẹ nhàng vang lên từ phía sau quầy gỗ.
Ninh Vô Trần đang nằm đó. Hắn không nằm trên giường linh thạch, cũng chẳng tọa trên đài sen cao quý. Hắn nằm trên một chiếc võng bện bằng cỏ khô, đôi chân gác chéo, một tay gối sau đầu, tay kia buông thõng xuống đất, đầu ngón tay thỉnh thoảng lại máy động như thể đang xua đuổi một con ruồi vô hình.
Ninh Vô Trần mặc một bộ đạo bào màu xám, chất vải thô lậu, trên vai còn có một miếng vá nhỏ. Mái tóc đen của hắn không được búi kỹ bằng ngọc quan, mà chỉ dùng một dải dây vải thô buộc hờ sau gáy. Khuôn mặt hắn mang vẻ thanh tú nhưng nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền với hàng mi dài, trông giống một thư sinh thi rớt hơn là một vị đại năng từng chấn động cửu tiêu.
Hắn thích ngủ. Với hắn, tu luyện là việc quá mức phiền phức. Hấp thụ linh khí, dẫn khí nhập thể, đập vỡ huyền quan… mỗi bước đều tốn bao nhiêu mồ hôi và nước mắt. Ninh Vô Trần không muốn tốn sức như vậy. Hắn chỉ cần nhắm mắt lại, cả thế giới dường như đều quy về con số không.
“Keng!”
Một tiếng động khô khốc của kim loại va vào mặt đất phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
“Đại ca! Huynh lại ngủ nữa à? Khách tới tận cửa rồi kia kìa!”
Một giọng nữ trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên. Tiếp đó, một bóng người loạng choạng bước vào. Đó là một thiếu nữ độ mười tám, đôi mắt linh động như nước mùa thu, gương mặt trái xoan xinh xắn nhưng lại đang hầm hầm tức giận. Nàng tên Tô Nguyệt Nhi.
Điểm kỳ lạ nhất trên người Nguyệt Nhi chính là thứ nàng đang vác trên vai: Một thanh trọng kiếm to bản, đen kịt, rộng gần bằng một sải tay, nặng nề đến mức mỗi bước chân nàng đi qua, mặt đất quán trà lại để lại một vết lõm sâu.
Ninh Vô Trần không mở mắt, chỉ lầm bầm trong họng: “Khách nào… Có tiền không? Không có tiền thì bảo họ đi đi, ta đang bận…”
“Bận cái gì? Bận mơ thấy tiên nữ à?” Nguyệt Nhi hừ lạnh, “Keng” một tiếng, nàng dựng đứng trọng kiếm xuống nền đất. Sức nặng của thanh kiếm làm bụi trần bay mù mịt.
Phía sau nàng, một bóng người thấp bé, lụ khụ lách vào. Đó là một lão già mặc bộ đồ màu xanh lá thẫm, lưng còng rạp xuống như mang theo một vật gì đó rất nặng. Trên thực tế, đó chính là một cái mai rùa bằng đồng cũ kỹ.
Lão Quy — Thanh Quy Đạo Nhân, lấy tay lau mồ hôi trên trán, giọng run rẩy: “Ninh công tử, lần này e là không đuổi được rồi. Có một đám đệ tử của Vạn Kiếm Tông đang rầm rộ kéo đến. Bọn họ nói linh mạch vùng này đột ngột biến đổi, nghi ngờ có thần vật xuất thế ngay tại quán trà này.”
Lúc này, Ninh Vô Trần mới lười biếng mở một con mắt. Con ngươi của hắn không có tia chớp, không có tinh thần đại hải, chỉ có một mảnh tĩnh lặng đen ngòm, sâu hun hút như vực thẳm.
“Vạn Kiếm Tông? Là cái bọn thích đeo cả chục thanh kiếm lên người để khoe khoang đó hả?” Ninh Vô Trần ngáp một cái dài, ngồi dậy trên chiếc võng cỏ. “Linh mạch gì chứ? Chỉ là ta lỡ tay đổ ấm trà thiu ra gốc liễu đêm qua thôi mà.”
Lão Quy cười khổ, cái mai rùa trên lưng khẽ rung lên: “Công tử, ngài coi đó là trà thiu, nhưng với cái bọn tu sĩ hạ giới này, thứ ngài dùng để pha trà vốn là Thần Thủy từ vạn năm trước. Gốc liễu đó bây giờ… ngài nhìn kìa.”
Ninh Vô Trần liếc mắt nhìn ra cửa. Gốc liễu già héo úa buổi sáng giờ đây đang phát ra ánh xanh nhạt, tán lá sum suê một cách bất thường, từng sợi liễu rủ xuống như chứa đựng kiếm ý kinh thiên.
“Rắc rối thật.” Ninh Vô Trần gãi đầu, mái tóc bù xù thêm vài phần. “Bảo Nguyệt Nhi ra giải quyết đi. Đừng để bọn họ làm hỏng cái bàn thứ ba, ta mới đóng lại hôm qua đấy.”
“Không kịp rồi!” Nguyệt Nhi hét lên, tay đã nắm chặt chuôi trọng kiếm.
Từ đằng xa, mười mấy đạo kiếm quang xé toác không gian, kéo theo những vệt sáng lộng lẫy bay thẳng về phía quán trà. Tiếng gió rít gào, tiếng kiếm reo rung động cả một vùng bán hoang mạc. Dẫn đầu là một thanh niên mặc gấm vóc lụa là, tay cầm quạt xếp, cưỡi trên một thanh phi kiếm khảm linh thạch rực rỡ.
Hắn chính là Trần Hạo, đệ tử nội môn của Vạn Kiếm Tông, thiên phú bất phàm, luôn tự phụ về danh hiệu “Kiếm Khí Xung Thiên”.
“Sư huynh nhìn xem, chính là nơi đó! Gốc liễu già đó rõ ràng là đã biến dị, chắc chắn có bảo vật hộ thân bên dưới!” Một tên đệ tử đi sau hô lớn.
Trần Hạo hạ xuống mặt đất, bụi bay mù mịt, vạt áo bào tung bay đầy phong độ. Hắn nhíu mày nhìn quán trà tồi tàn, rồi nhìn thấy Ninh Vô Trần đang ngồi lừ đừ trên võng.
“Kẻ phàm phu tục tử kia, quán trà này là của ngươi?” Trần Hạo hất hàm hỏi, giọng đầy khinh miệt. Với hắn, một kẻ không có chút linh lực dao động trên người như Ninh Vô Trần chỉ là hạt cát dưới chân.
Ninh Vô Trần thở dài, ngón tay trỏ tay phải nhẹ nhàng gãi gãi lỗ tai: “Đúng là của ta. Muốn uống trà thì mười miếng bạc một chén. Nếu muốn tìm đồ vật… thì xin lỗi, ở đây chỉ có bụi thôi.”
“Lá gan không nhỏ!” Một đệ tử bên cạnh quát lên. “Ngươi có biết đang nói chuyện với ai không? Đây là đệ tử của Vạn Kiếm Tông! Mau khôn hồn giao nộp bí mật về gốc liễu kia ra, nếu không chúng ta san bằng nơi này!”
Nguyệt Nhi đứng bật dậy, trọng kiếm vung lên tạo ra một luồng gió mạnh: “San bằng? Ngon thì nhào vô!”
Trần Hạo cười khẩy, ánh mắt lộ ra vẻ tham lam khi thấy nhan sắc của Nguyệt Nhi: “Hóa ra còn có một mỹ nhân và một tiểu tu sĩ luyện khí tầng thấp. Đáng tiếc, bảo vật của trời đất, kẻ có đức mới được cư ngụ. Người đâu, phá cái quán này cho ta, lục soát tận gốc!”
Mười mấy tên đệ tử đồng loạt rút kiếm. Ánh kiếm sáng rực, lăng lệ bao trùm lấy quán trà cũ kỹ. Trong mắt họ, việc phá hủy căn nhà tranh này dễ như trở bàn tay.
Lão Quy sợ hãi chui tọt vào trong mai rùa, chỉ ló ra đôi mắt ti hí: “Ninh công tử… họ muốn ra tay thật kìa! Cái bàn của ngài… cái bàn của ngài sắp nát rồi!”
Ninh Vô Trần nhìn đám đệ tử đang lao tới, rồi lại nhìn cái chân bàn gỗ mà hắn đã tốn cả buổi chiều để cân chỉnh cho bằng phẳng. Hắn thở hắt ra một hơi, vẻ lười biếng biến mất, thay vào đó là một chút khó chịu nhẹ nhàng.
Hắn thực sự không muốn cử động. Cử động sẽ đổ mồ hôi, đổ mồ hôi sẽ phải đi tắm, đi tắm lại tốn nước gánh từ suối về. Thật phiền phức.
“Đã nói là… ồn ào lắm rồi mà.”
Ninh Vô Trần lẩm bẩm. Hắn vẫn ngồi trên chiếc võng cỏ, không hề đứng dậy, cũng không rút ra bất kỳ pháp bảo nào. Hắn chỉ chậm rãi đưa ngón tay trỏ bên phải lên.
Ngón tay hắn trắng trẻo, thon dài, thoạt nhìn yếu ớt vô lực. Nhưng ngay khi đầu ngón tay đó hướng về phía mười mấy đạo kiếm quang đang lao tới, cả không gian đột ngột ngưng trệ.
“Định.”
Hắn khẽ thốt lên một chữ.
Cả thế giới dường như vừa bị một đôi tay vô hình bóp nghẹt.
Tiếng gió rít dừng hẳn. Bụi bặm đang bay giữa không trung bất chợt khựng lại, treo lơ lửng như những hạt sương đêm. Mười mấy tên đệ tử Vạn Kiếm Tông, mỗi người đang ở một tư thế vung kiếm khác nhau, giờ đây đều hóa thành những pho tượng đá sống động. Những thanh trường kiếm của họ, vốn dĩ đang phát ra linh lực dạt dào, giờ đây hào quang bỗng tắt lịm, trở nên xám xịt như sắt rỉ.
Trần Hạo đứng cách đó không xa, quạt xếp trong tay vẫn còn xòe nửa chừng. Hắn muốn hét lên, muốn cử động, nhưng kinh hoàng nhận ra từ lỗ chân lông cho đến thần hồn của mình đều bị một sức mạnh khủng khiếp khóa chặt. Hắn không thể thở, không thể chớp mắt, ngay cả suy nghĩ trong đầu cũng dường như đang bị đóng băng dần dần.
Hắn nhìn thấy gì?
Trước mặt hắn, không phải là một gã thư sinh yếu ớt, mà là một vùng trời tối đen như mực ép xuống. Một ngón tay của Ninh Vô Trần dường như thu nạp toàn bộ quy tắc của thế gian vào đó. Đó không phải là chiêu thức, đó là mệnh lệnh của thần linh.
Ninh Vô Trần nhướn mày, ngón tay hơi gập lại một chút, rồi gẩy nhẹ một cái, giống như người ta gạt đi một hạt bụi bám trên áo.
“Cút đi.”
“Ầm!”
Không có tiếng nổ lớn, chỉ có một luồng áp lực vô hình dội ngược trở lại. Mười mấy tên đệ tử và cả Trần Hạo như bị một ngọn núi lớn đâm sầm vào ngực. Tất cả đồng loạt bắn ngược ra phía sau như những con diều đứt dây. Họ bay ra khỏi khuôn viên quán trà, bay qua gốc liễu, và cuối cùng rơi thẳng xuống vách núi cách đó dặm đường.
Kiếm gãy, giáp nát, nhưng kỳ lạ là không có ai tử thương. Ninh Vô Trần lười phải sát sinh, vì dọn dẹp xác chết còn phiền phức hơn nhiều so với việc đuổi khách.
Không gian trở lại bình thường. Gió lại thổi, mọt lại nghiến gỗ, bụi bặm lại rơi xuống sàn.
Nguyệt Nhi há hốc mồm, dù đã thấy cảnh này vài lần nhưng nàng vẫn không thể hiểu nổi làm sao một người trông như “chưa ngủ đủ giấc” lại có thể mạnh mẽ đến mức phi lý như vậy. Nàng nhìn cái hố to đùng ngoài sân, rồi nhìn lại đại ca mình.
“Huynh… huynh vừa mới dùng cái gì thế?”
Ninh Vô Trần nằm phịch lại xuống võng, kéo vạt áo xám che ngang mặt: “Dùng cái gì đâu, mỏi tay thì vẫy cái thôi. Đã nói là đừng làm phiền giấc ngủ của ta rồi mà.”
Lão Quy từ trong mai rùa bò ra, run rẩy nhặt mấy thanh kiếm gãy dưới đất lên, tặc lưỡi: “Vạn Kiếm Tông lần này coi như dẫm phải đinh rồi. Trần Hạo kia tuy không chết nhưng đạo tâm chắc chắn đã tan nát. Một chỉ của công tử, sợ là đã trực tiếp ‘định’ chết con đường tu hành của hắn.”
“Nói nhiều quá, Lão Quy.” Giọng Ninh Vô Trần đều đều vang lên dưới vạt áo. “Pha cho ta ấm trà mới đi. Nhớ là dùng nước giếng cũ, đừng có dùng nước mưa, vị nó chua lắm.”
“Vâng, vâng… tiểu lão đi ngay.” Lão Quy lật đật chạy về phía lò than.
Nguyệt Nhi chống trọng kiếm xuống đất, bĩu môi: “Đại ca, huynh cứ định trốn ở cái quán rách này mãi sao? Với thực lực của huynh, lên thượng giới làm một vị Tiên Đế hô phong hoán vũ chẳng phải sướng hơn à?”
Ninh Vô Trần khẽ cử động, vạt áo bào xám hơi nhếch lên, lộ ra đôi mắt vẫn còn vương nét ngái ngủ. Hắn nhìn lên trần nhà quán trà, nơi có một khe nứt nhỏ lộ ra ánh nắng vàng vọt.
“Tiên Đế à… Ngồi trên cái ghế lạnh ngắt, suốt ngày nghe bọn thủ hạ báo cáo chuyện chiến tranh, tranh đoạt lãnh địa… Nghĩ thôi đã thấy mệt rồi.”
Hắn xoay người, tìm một tư thế thoải mái hơn trên chiếc võng cỏ cũ kỹ.
“Ở đây có trà, có gió trưa, có quán nhỏ. Chỉ cần không có kẻ nào ngu ngốc đến quấy rối, thì đây chính là Tiên giới tốt nhất rồi.”
Quán trà lại trở về với sự tĩnh lặng của nó. Gốc liễu già ngoài cửa dường như cũng cảm nhận được sự lười biếng của chủ nhân, những luồng kiếm ý và hào quang biến dị biến mất sạch sành sanh, trở lại hình dạng héo úa như thường lệ. Chẳng ai có thể ngờ được, tại góc rừng hoang vắng này, có một vị tồn tại có thể dùng một ngón tay xoay chuyển cả càn khôn.
Thanh âm của mọt gỗ lại vang lên.
Ninh Vô Trần chìm sâu vào giấc ngủ trưa. Với hắn, bảo vật, tu hành, hay trường sinh… tất cả chỉ là những hạt bụi trong cát bụi của trần gian mà thôi.
Chỉ cần một chỉ, trần ai đều định.
Một chỉ định thiên hạ, nhưng người ấy… chỉ muốn ngủ yên.
Giấc mơ của hắn rất ngắn. Trong mơ, hắn thấy mình là một hạt bụi lơ lửng trong không gian vô tận. Không cần nỗ lực, không cần tranh đấu, cứ thế mà trôi. Nhưng rồi, từ phía xa, dường như có một thứ gì đó đang rầm rộ kéo đến, mang theo mùi máu tanh và sự hỗn loạn của những cuộc chiến không hồi kết ở trung tâm Thanh Vân giới.
Ninh Vô Trần trong giấc ngủ khẽ nhíu mày.
Phiền phức, thật là phiền phức mà.
***
Trong khi đó, dưới chân vách núi xa xa.
Trần Hạo bò dậy từ đống đổ nát, gương mặt đầy máu và bụi đất. Đôi mắt hắn vốn dĩ đầy vẻ kiêu hùng giờ đây chỉ còn lại sự kinh hoàng tột độ. Hắn nhìn lên đỉnh đồi, nơi quán trà cũ đang khuất sau tán cây liễu.
Toàn bộ kiếm khí trong cơ thể hắn đã bị “đóng băng” hoàn toàn. Hắn cảm giác như linh mạch của mình không phải bị phế, mà là bị một sức mạnh tối thượng ra lệnh phải “ngừng lại”.
Hắn là đệ tử thiên tài của Vạn Kiếm Tông, hắn từng thấy tông chủ ra tay, từng thấy các trưởng lão thi triển thần thông dời non lấp bể. Nhưng chưa một ai, chưa bao giờ, hắn thấy một kẻ nào chỉ dùng một ngón tay mà khiến cho quy tắc của cả một vùng đất phải tuân lệnh như vậy.
“Đó… đó là quái vật gì vậy?” Hắn lẩm bẩm, hơi thở dồn dập.
“Sư… sư huynh…” Một tên đệ tử nằm cạnh đó rên rỉ, “Chúng ta phải về báo cáo… việc này… việc này không thể bỏ qua…”
Trần Hạo run rẩy đứng vững, hắn biết, Thanh Vân giới sắp có bão lớn rồi. Một vị tồn tại kinh khủng như vậy ẩn cư ở đây, chắc chắn là có mưu đồ lớn. Nhưng hắn không biết rằng, mưu đồ duy nhất của “quái vật” đó chỉ đơn giản là có thể ngủ qua cái buổi trưa nắng gắt này mà thôi.
Trời vẫn nắng, quán trà vẫn cũ.
Và Ninh Vô Trần, vẫn đang nằm trên võng, mơ giấc mơ của một hạt bụi.