Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 11: Tin chấn động bát hoang**
Gió núi thổi qua hiên quán trà nhỏ, làm lay động vài sợi tóc mai của Ninh Vô Trần.
Hắn ngồi đó, tay cầm một cuốn sách cũ rách nát, đôi mắt khép hờ như sắp chìm vào giấc ngủ. Dưới chân hắn, con chổi tre vẫn nằm im lìm trên nền đất đầy lá rụng. Không ai có thể tin được, chính kẻ lười biếng đến mức không muốn nhấc ngón tay này vừa mới tiễn đưa một vị Kiếm tử thiên tài vào cõi "phàm nhân".
Nhưng thế gian này, cây muốn lặng mà gió chẳng đừng.
—
Cùng lúc đó, tại Vô Cực Kiếm Tông, nằm cách quán trà hàng vạn dặm về phía Đông.
Trên đỉnh Thiên Kiếm, mây trắng lượn lờ quanh những thanh cự kiếm bằng đá cao chọc trời. Một đạo ánh sáng màu tím xé toạc tầng mây, rơi xuống trước quảng trường chính. Đó là ngọc giản truyền tin khẩn cấp từ vùng biên thùy phía Tây.
"Báo!"
Tiếng hô vang dội làm rung chuyển cả đại điện. Vài vị trưởng lão đang tọa thiền đồng loạt mở mắt, luồng uy áp đáng sợ tràn ra xung quanh.
Vị trưởng lão cầm đầu, lông mày trắng dài chạm ngực, đưa tay đón lấy ngọc giản. Sau khi thần thức quét qua, gương mặt già nua vốn tĩnh lặng như nước hồ thu bỗng nhiên co giật kịch liệt.
"Đại trưởng lão, có chuyện gì sao?" Một người bên cạnh hỏi.
Vị trưởng lão không nói gì, chỉ lặng lẽ truyền ngọc giản cho những người còn lại. Một lúc sau, không khí trong đại điện đông cứng lại.
"Diệp Thần… bị phế?"
"Không phải bị phế, mà là bị biến thành phàm nhân?"
"Chỉ bằng… một ngón tay?"
Hàng loạt tiếng thốt lên đầy kinh hãi. Diệp Thần là ai? Hắn là Kiếm tử được Vô Cực Kiếm Tông dồn hết tài nguyên bồi dưỡng, là người có khả năng chạm đến cảnh giới Thiên Tiên trong vòng trăm năm tới. Một thân tu vi đã đạt tới hóa cảnh, kiếm ý có thể xé nát hư không. Vậy mà giờ đây, báo cáo gửi về nói rằng hắn đi vào một quán trà, bị một thanh niên mặc áo xám dùng một ngón tay ấn xuống, rồi trở thành một kẻ không còn chút linh lực nào.
"Kẻ đó tên gì?"
"Báo cáo chỉ nói… hắn tự xưng là kẻ quét rác. Người đi cùng gọi hắn là chủ nhân."
Cái tên "Ninh Vô Trần" chưa thực sự được thế giới biết đến, nhưng danh hiệu "Kẻ quét rác một ngón tay" thì bắt đầu gieo rắc nỗi ám ảnh đầu tiên.
—
Bát hoang rung chuyển.
Tại Huyết Nguyệt Thánh Địa, bên trong huyết trì sôi sùng sục, một đôi mắt đỏ ngầu mở ra.
"Một chỉ định thiên địa? Thú vị. Ở vùng biên thùy cằn cỗi đó, từ bao giờ lại xuất hiện một nhân vật như vậy?"
Ở một góc khác của bản đồ, bên trong lầu các bằng gỗ trầm hương của Vạn Bảo Các, một vị mỹ phụ trung niên tay cầm tách trà, khẽ thở dài:
"Truyền lệnh xuống dưới, phái người đi khảo sát quán trà kia. Nhớ kỹ, không được mang theo vũ khí, không được dùng linh áp, càng không được tỏ vẻ kiêu ngạo. Ai làm phật ý người nọ, tự sát để tạ lỗi với môn phái đi."
Thông tin từ miệng những kẻ sống sót trở về càng lúc càng trở nên thần bí. Có kẻ nói hắn là Tiên Đế trùng sinh, có kẻ nói hắn là hóa thân của Thiên Đạo. Nhưng điều khiến tất cả sợ hãi nhất chính là lời kể của Diệp Thần khi hắn được đưa về tông môn.
Diệp Thần khi ấy chỉ nhìn vào hai bàn tay trắng không còn linh khí của mình, lẩm bẩm như kẻ mất hồn: "Không có sát khí, không có thần thông, thậm chí không có một chút linh lực dao động… Hắn chỉ nhẹ nhàng ấn xuống, giống như… giống như ta chỉ là một hạt bụi vương trên tay áo hắn vậy."
Một hạt bụi.
Lời thú nhận của một thiên tài đã đánh gục mọi sự hoài nghi. Khi trình độ chênh lệch quá lớn, người ta không còn cảm thấy nhục nhã, mà chỉ thấy tuyệt vọng.
—
Tại quán trà vô danh.
Lão Quy đang hì hục khiêng một bao gạo lớn từ dưới núi lên. Với tu vi của một đại yêu hóa hình, việc này đáng lẽ chỉ cần một cái vung tay, nhưng Lão Quy lại làm một cách thủ công nhất có thể. Lão vừa đi vừa thở hồng hộc, trên trán rịn mồ hôi.
Tô Nguyệt Nhi đang lau bàn trà, nhìn thấy vậy liền bĩu môi: "Lão Quy, ông lại giả bộ rồi. Một phép thần hành không dùng, cứ thích làm bộ khổ hạnh."
Lão Quy đặt bao gạo xuống, đưa tay quẹt mồ hôi, liếc nhìn về phía bóng lưng đang nằm ngủ dưới gốc cây, thì thầm:
"Tiểu nha đầu, cô thì biết cái gì? Ở bên cạnh chủ nhân, tối giản chính là đạo. Ngươi nhìn xem, chủ nhân có bao giờ dùng đến phép thuật bay lượn không? Ngài ấy đi bộ, chúng ta cũng đi bộ. Ngài ấy quét sân, ta phải khuân gạo. Đây gọi là 'Nhập trần'."
Nguyệt Nhi chống cằm nhìn Ninh Vô Trần, ánh mắt đầy sùng bái: "Chủ nhân đúng là thần tiên hạ thế. Lão Quy, ông nói xem, rốt cuộc chủ nhân mạnh đến mức nào?"
Lão Quy rùng mình một cái, ký ức về cái ngón tay ấn xuống bầu trời hồi sáng lại hiện về. Lão thở dài, ánh mắt xa xăm:
"Mạnh đến mức nào à? Ta chỉ biết rằng, nếu cả thế giới này là một trang giấy, thì chủ nhân là kẻ cầm bút. Ngài ấy muốn xóa ai đi, chỉ cần chấm một cái là xong. Một chỉ định tiên trần, không phải là lời nói suông đâu."
Vừa lúc đó, Ninh Vô Trần khẽ cựa mình. Chiếc nón lá trên mặt hắn hơi lệch sang một bên, lộ ra đôi mắt vẫn còn vẻ ngái ngủ.
"Nguyệt Nhi, trà nguội rồi." Một giọng nói lười biếng vang lên.
"Dạ, có ngay!" Nguyệt Nhi nhanh nhảu chạy vào bếp.
Ninh Vô Trần ngồi dậy, duỗi người một cái thật dài. Hắn nhìn ra phía con đường mòn dẫn lên quán. Ở đó, từ sâu trong khu rừng, hắn đã cảm nhận được ít nhất hàng trăm đạo hơi thở đang ẩn nấp.
Đó là tai mắt của các đại thế lực khắp bát hoang. Họ không dám vào, nhưng cũng không nỡ đi. Họ giống như những kẻ tham lam đứng nhìn vào một vực thẳm không đáy, vừa sợ hãi vừa tò mò.
Ninh Vô Trần nhíu mày. Hắn chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để ngủ và quét rác, vì sao đám người này cứ thích tìm đến làm phiền hắn như vậy?
"Phiền phức." Hắn lẩm bẩm.
Hắn lại cầm cây chổi tre lên, chậm rãi bước ra cửa quán. Đám người ẩn nấp trong rừng sâu đồng loạt nín thở, có kẻ vì quá sợ hãi mà linh lực bạo tẩu, suýt chút nữa té xuống khỏi cành cây.
Ninh Vô Trần không nhìn vào rừng, hắn chỉ nhìn xuống đất. Chỗ đó có một lằn ranh mờ nhạt do gió thổi cát tạo thành.
Hắn nâng ngón tay trỏ lên, nhẹ nhàng vẽ một đường dọc theo mép sân quán trà. Không có hào quang, không có sấm sét, chỉ có một đường rạch đơn giản trên mặt đất.
"Băng qua vạch này, chết."
Giọng hắn rất nhẹ, tựa như hơi gió lướt qua kẽ lá.
Nhưng ở tai của hàng trăm cao thủ đang ẩn nấp ngoài kia, âm thanh đó vang lên như sấm nổ ngang tai. Kẻ có tu vi thấp lập tức hộc máu, ngã quỵ. Kẻ có tu vi cao thì mặt mũi trắng bệch, nhận ra rằng cái vạch đất kia hiện đang tỏa ra một loại quy tắc tối cao mà họ chưa từng thấy bao giờ.
Cái vạch đó không chỉ chia cắt mặt đất, nó đang chia cắt nhân quả. Bên này là bình yên của Ninh Vô Trần, bên kia là sóng gió của tiên trần.
Nói xong, Ninh Vô Trần quay lưng vào quán, mặc kệ cả bát hoang đang run rẩy sau lưng mình.
"Lão Quy, hôm nay cơm tối cho thêm chút muối. Nhạt quá, ăn không vào."
"Tuân mệnh, chủ nhân!" Lão Quy hét lớn, giọng đầy đắc ý.
Ngày hôm đó, tin chấn động bát hoang không phải là việc Diệp Thần bị phế, mà là về một "Lãnh địa cấm" mới xuất hiện. Một vạch kẻ bằng ngón tay, ngăn cách mười vạn đại quân Tiên giới.
Thế giới này vốn phức tạp, nhưng Ninh Vô Trần chỉ dùng một ngón tay để vẽ lại nó theo cách đơn giản nhất. Một đường kẻ, một ngón tay, một người quét rác.
Trận chiến thực sự vẫn chưa bắt đầu, nhưng uy danh của "Nhất Chỉ Định Tiên Trần" đã bắt đầu khắc sâu vào xương tủy của giới tu hành.