Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 28: Ai mới là kẻ im lặng thực sự?**
Sương mù ở Vô Sắc Thiên không phải là hơi nước, mà là những tàn dư của quy tắc bị đào thải, đặc quánh và lạnh lẽo. Trong cái không gian mà màu sắc và âm thanh dường như bị nuốt chửng ấy, tòa cổ tự Vô Ngôn Tự hiện ra như một bóng ma xám xịt, trầm mặc và đầy áp lực.
Ninh Vô Trần đi giữa màn sương, tà áo xám của hắn hòa làm một với cảnh vật xung quanh. Hắn không dùng linh lực để hộ thân, cũng không dùng thần thức để dò đường. Hắn chỉ bước đi, đôi mắt lim dim như thể có thể gục xuống ngủ bất cứ lúc nào.
Tô Nguyệt Nhi vác trên vai thanh trọng kiếm khổng lồ, bước chân nặng nề của nàng gõ xuống mặt đất khô khốc những tiếng "thình thịch" khô khốc. Nàng nhìn lên tấm biển gỗ mục nát phía trước, trên đó khắc ba chữ: "Vô Ngôn Tự".
"Đại ca, bọn trọc này tự xưng là tu thiền im lặng, nhưng ta thấy cái sự im lặng của bọn chúng cứ khiến người ta sởn gai ốc thế nào ấy." Nguyệt Nhi lẩm bẩm, thanh trọng kiếm trong tay nàng khẽ run lên, dường như cảm nhận được sự bài xích mãnh liệt từ không gian xung quanh.
Lão Quy thu nhỏ thân hình, bò lổm ngổm trên vai Ninh Vô Trần, cái đầu rùa nhỏ xíu rụt rè nhìn quanh: "Cô nương nói đúng đấy. Im lặng bình thường là cái tĩnh của mặt hồ, còn im lặng của lũ lừa trọc này là cái lặng của hố đen, chực chờ nuốt chửng linh hồn kẻ khác. Đây là 'Vô Thanh Kiếp', một loại thần thông cưỡng chế."
Ninh Vô Trần không nói gì, hắn đứng trước cổng chùa.
"Kẻ đến… dừng bước."
Một dòng ý niệm mang theo uy áp khủng khiếp đột ngột nổ tung trong đầu ba người. Đó không phải là tiếng nói bằng thanh quản, mà là sự chấn động trực tiếp vào thức hải.
Trước cổng tự, mười tám vị tăng nhân mặc tăng bào màu tro, ngồi xếp bằng thành hai hàng. Bọn họ nhắm chặt mắt, môi mím chặt như được khâu lại bằng những sợi chỉ quy tắc vô hình. Mười tám luồng ý niệm đan xen vào nhau, tạo thành một bức tường không gian cứng nhắc, ngăn cách tuyệt đối bên trong và bên ngoài.
Thiện Niệm – vị trưởng lão cầm đầu – không mở mắt, nhưng luồng ý niệm của lão lại sắc lẹm như đao: "Vô Ngôn Tự không tiếp khách lạ. Ai bước thêm một bước, ý niệm này sẽ chém đứt thần hồn."
Nguyệt Nhi định mắng lại, nhưng nàng kinh ngạc nhận thấy môi mình dính chặt lấy nhau, không thể phát ra một âm thanh nào. Sức mạnh của sự "im lặng" ở đây đã đạt đến mức độ đóng băng quy tắc.
Ninh Vô Trần lúc này mới hơi ngước mắt lên. Hắn không nhìn mười tám vị tăng nhân, mà nhìn vào khoảng không phía sau bọn họ. Hắn cảm nhận được sự rắc rối. Bọn người này đang cố gắng bắt chước trạng thái của "Hư Không", nhưng cách làm lại quá thô thiển, dùng lực để ép tĩnh, dùng uy để cầu an.
Hắn ghét nhất là sự gượng ép.
Ninh Vô Trần đưa tay lên, định che miệng ngáp một cái, nhưng nửa chừng lại đổi ý. Hắn đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng chọc vào không khí trước mặt.
*Rắc…*
Một tiếng động nhỏ như tiếng vỏ trứng rạn nứt vang lên. Nhưng trong không gian vốn dĩ bị cưỡng chế im lặng tuyệt đối này, tiếng "rắc" đó không khác gì một trận lôi đình vạn trượng nổ ngay bên tai mười tám vị tăng nhân.
Mười tám thân hình đồng loạt rung chuyển.
Thiện Niệm kinh hãi mở bừng mắt. Lão không tin nổi vào cảm giác của mình. Bức tường "Vô Thanh Kiếp" do mười tám cao thủ Hóa Thần kỳ liên thủ tạo ra, vậy mà lại bị một cái chỉ tay của tên thanh niên mặc áo xám kia đâm thủng một lỗ?
"Ngươi… là ai?" Thiện Niệm lại truyền đi một luồng ý niệm, lần này mang theo sự sát phạt mãnh liệt. "Phá hoại thanh tu của ta, tội đáng vạn chết!"
Ninh Vô Trần vẫn không nói. Hắn vốn dĩ rất lười giải thích bằng lời, mà lúc này, hắn cũng không thèm dùng đến ý niệm để đáp trả. Đối với hắn, dùng ý niệm để đối thoại cũng là một loại "tiếng ồn".
Hắn bước lên một bước.
Mười tám vị tăng nhân lập tức kết thủ ấn. Không gian xung quanh Ninh Vô Trần bắt đầu co rút, hàng vạn xiềng xích quy tắc màu đen xuất hiện, quấn chặt lấy tay chân hắn. Đây là "Ngôn Linh Chú" ở cấp độ tối cao – im lặng đến mức tước đoạt quyền tồn tại của vật thể.
"Biến mất đi." Thiện Niệm hạ lệnh trong tư tưởng.
Nguyệt Nhi ở phía sau tái mặt. Nàng thấy bóng dáng Ninh Vô Trần mờ dần đi, giống như một bức tranh mực tàu bị dội nước, tan loãng vào không gian.
Thế nhưng, vào khoảnh khắc cơ thể Ninh Vô Trần tưởng chừng như sắp tiêu tán, hắn lại đưa ngón tay trỏ ra lần nữa.
Không phải hướng về phía kẻ thù, mà là hướng xuống mặt đất.
"Định."
Chỉ một từ duy nhất hiện lên trong tâm trí của tất cả những ai đang có mặt tại đó. Không phải là âm thanh, cũng không phải là ý niệm của Ninh Vô Trần truyền đi. Mà đó là quy tắc của cả vũ trụ này đột ngột phản hồi lại hành động của hắn.
Thế giới rơi vào trạng thái đứng im tuyệt đối.
Sương mù ngừng trôi. Lá khô rơi giữa chừng khựng lại. Ngay cả những xiềng xích quy tắc đen kịt đang quấn lấy Ninh Vô Trần cũng nứt vỡ ra thành từng mảnh nhỏ, rồi biến thành những đốm sáng trắng tinh khiết.
Ninh Vô Trần bước đi giữa những "pho tượng" tăng nhân. Hắn đi rất chậm, nhưng mỗi bước chân đều như dẫm lên nhịp đập tâm linh của mười tám người kia.
Thiện Niệm cảm thấy sợ hãi. Lão nhận ra mình không thể cử động, không thể suy nghĩ, thậm chí không thể cảm nhận được sự tồn tại của chính mình. Cái "im lặng" mà lão tu luyện suốt năm ngàn năm qua, so với cái tĩnh lặng của người thanh niên này, chẳng khác gì tiếng gào thét của một đứa trẻ so với sự im lìm của vực thẳm vạn trượng.
Ninh Vô Trần đi đến trước mặt Thiện Niệm, nghiêng đầu nhìn lão một chút.
Trong thức hải của Thiện Niệm lúc này, hình ảnh của Ninh Vô Trần không còn là một con người, mà là một ngón tay khổng lồ từ thiên ngoại giáng xuống, che lấp toàn bộ tinh hà. Ngón tay đó không mang theo hận thù, không mang theo sát ý, nó chỉ mang theo một sự… thờ ơ vĩ đại.
"Tu im lặng mà lòng đầy tạp niệm. Im lặng của ngươi là thanh kiếm, im lặng của ta là hư vô."
Một dòng suy nghĩ bình thản lướt qua tâm trí Thiện Niệm.
Ninh Vô Trần đưa ngón tay trỏ, nhẹ nhàng chạm vào trán của Thiện Niệm.
*Bùng!*
Không có vụ nổ nào xảy ra ở thế giới thực, nhưng trong linh hồn của Thiện Niệm, một cuộc đại sụp đổ đã diễn ra. Toàn bộ đạo hạnh, toàn bộ những "tiếng ồn" quy tắc mà lão tích lũy bấy lâu nay đều bị ngón tay này nghiền nát, lọc sạch.
Mười tám vị tăng nhân đồng loạt ngã gục xuống, hơi thở của họ trở nên bình hòa một cách kỳ lạ, giống như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Tu vi của bọn họ không mất đi, nhưng "Đạo" của bọn họ đã bị bẻ gãy và rèn lại theo một hình thái khác.
Ninh Vô Trần thu ngón tay về, lướt qua cổng chùa để bước vào đại điện.
Bên trong điện thờ không có tượng Phật, cũng không có nhang khói. Chỉ có một khối đá lớn nhẵn nhụi, trên đó khắc một dấu chấm duy nhất.
Từ phía sau khối đá, một lão tăng già đến mức da dẻ như vỏ cây khô, mắt đã mù hoàn toàn, chậm rãi đứng dậy. Đây là tổ sư của Vô Ngôn Tự, kẻ đã tọa thiền ở đây hơn mười vạn năm – Vô Thức Lão Nhân.
Lão nhân không dùng ý niệm, lão thực sự cất tiếng nói. Tiếng nói khàn đục như hai miếng sắt cọ vào nhau: "Nhất Chỉ… Định Tiên Trần. Ngài cuối cùng cũng đến rồi."
Ninh Vô Trần dừng lại, nhìn lão nhân: "Ngươi biết ta?"
Vô Thức Lão Nhân mỉm cười khổ sở: "Mười vạn năm trước, ta thấy một ngón tay chia cắt bầu trời, thiết lập lại trật tự mười tám tầng trời. Lúc đó ta đã biết, tất cả chúng ta chỉ là bụi bặm dưới đầu ngón tay của người."
"Ta đến lấy 'Trần Tâm'." Ninh Vô Trần nói ngắn gọn, sự lười biếng lại hiện rõ trên khuôn mặt.
"Nó ở đây." Vô Thức Lão Nhân chỉ tay vào khối đá có dấu chấm. "Nhưng để lấy được nó, ngài phải chỉ cho ta thấy… thế nào là sự im lặng thực sự. Nếu không, khối đá này sẽ tự hủy, bụi trần sẽ lại bay loạn thế gian."
Ninh Vô Trần thở dài. Tại sao ai cũng thích ra điều kiện với hắn nhỉ? Hắn chỉ muốn lấy đồ xong rồi tìm một gốc cây nào đó đánh một giấc thật ngon mà thôi.
Hắn nhìn khối đá. Dấu chấm kia chính là biểu tượng của sự bắt đầu và kết thúc. Nó là tinh hoa của sự tối giản.
"Im lặng thực sự sao?"
Ninh Vô Trần nâng tay phải lên. Lần này, hắn không chỉ một ngón tay, mà hắn chỉ nhẹ nhàng nắm tay lại, chừa ra ngón trỏ hướng thẳng lên xà nhà của đại điện.
"Biến."
Một chữ nhẹ như lông hồng thoát ra từ miệng Ninh Vô Trần.
Ngay lập tức, toàn bộ kiến trúc của Vô Ngôn Tự bắt đầu tan rã. Những bức tường đá, những cột gỗ nghìn năm, những mái ngói rêu phong… tất cả không hề sụp đổ theo kiểu vật lý, mà chúng biến thành những hạt bụi nhỏ li ti, trong suốt.
Sương mù của Vô Sắc Thiên tràn vào, hòa quyện với những hạt bụi này.
Trong phút chốc, ngôi chùa biến mất. Chỉ còn lại Ninh Vô Trần, Nguyệt Nhi, Lão Quy và lão già mù đứng giữa một vùng bình nguyên mênh mông rực rỡ ánh sáng mặt trời. Ánh nắng mà Vô Sắc Thiên hàng triệu năm qua chưa từng được thấy.
Ninh Vô Trần đã dùng một ngón tay, xóa bỏ cái quy tắc "Im lặng cưỡng chế" bao trùm nơi này, trả lại cho không gian sự im lặng tự nhiên của trời đất.
Tiếng gió thổi qua ngọn cỏ.
Tiếng chim vỗ cánh từ xa.
Tiếng nhịp tim của chính mình.
Vô Thức Lão Nhân run rẩy, đôi mắt mù của lão chợt rơi lệ: "Đúng rồi… Đây mới là im lặng. Trong âm thanh có tĩnh lặng, trong vạn vật có sự không…"
Khối đá lớn bỗng nhiên nứt ra, một viên ngọc màu xám giản dị bay vào lòng bàn tay Ninh Vô Trần. Hắn nắm lấy viên ngọc, cảm nhận được hơi thở của "Trần Tâm" – thứ có thể ổn định mọi sự hỗn loạn của tiên giới.
"Làm phiền giấc ngủ của ta quá lâu rồi." Ninh Vô Trần lẩm bẩm, rồi thản nhiên quay lưng đi.
Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy vội vàng chạy theo. Nguyệt Nhi tròn mắt nhìn khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi: "Đại ca, ngài vừa mới… xóa sổ cả một môn phái đấy à?"
"Không xóa." Ninh Vô Trần ngáp dài. "Ta chỉ quét bụi thôi. Chỗ này trước đó… quá bẩn."
Vô Thức Lão Nhân quỳ xuống giữa đồng cỏ xanh rì, hướng theo bóng lưng áo xám mà cúi đầu sát đất. Mười tám vị tăng nhân bên ngoài cũng đồng loạt quỳ lạy. Bọn họ không còn là những kẻ tu thiền cực đoan nữa. Bọn họ đã thấy được Đạo.
Giữa bình nguyên bao la, bóng dáng một thanh niên mặc áo xám chậm rãi bước đi, phía sau là một nữ tử vác kiếm và một con rùa già. Bầu trời vốn dĩ xám xịt của Vô Sắc Thiên nay lại xanh thẳm đến lạ kỳ.
Bất kể là Tiên hay là Ma, bất kể là vạn dặm sơn hà hay là một hạt cát nhỏ, dưới một ngón tay của kẻ lười biếng ấy, tất cả đều phải quy về đúng quỹ đạo nguyên bản của nó.
Ai mới là kẻ im lặng thực sự?
Kẻ không nói, hay kẻ khiến cả thế giới phải lắng nghe sự tĩnh lặng từ trong linh hồn?
Câu trả lời, nằm ở dấu chân mờ ảo của Ninh Vô Trần trên thảm cỏ xanh.