Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 29: Trận pháp vạn dặm**
**CHƯƠNG 29: TRẬN PHÁP VẠN DẶM – NHẤT CHỈ KHAI THIÊN**
Rời khỏi phạm vi của Vô Sắc Thiên, không gian như trút bỏ được lớp màn xám xịt u uất, trả lại cho thiên địa một màu xanh biếc thanh tân. Gió núi xào xạc, mang theo hương vị của đất ẩm và cỏ dại, thứ mùi vị bình phàm mà Ninh Vô Trần yêu thích nhất.
Hắn vẫn bước đi như thế, đôi hài vải cũ kỹ giẫm lên lớp lá khô, phát ra những tiếng xào xạc đều đặn. Nếu không nhìn kỹ, chẳng ai nghĩ thanh niên mặc đạo bào xám, vẻ mặt lúc nào cũng như buồn ngủ này vừa mới dùng một ngón tay quét sạch quy tắc vạn năm của một vùng cấm địa.
Phía sau hắn, Tô Nguyệt Nhi vác thanh trọng kiếm to quá khổ, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Đại ca, ngài thật sự không thể bay nhanh một chút sao? Chúng ta cứ đi bộ thế này, bao giờ mới tìm được nơi nào có giường nệm tử tế? Cỏ ở đây cứng quá, nằm đau lưng chết đi được!"
Lão Quy đang thu nhỏ lại, cưỡi trên vai Nguyệt Nhi, vuốt chòm râu ngắn ngủn mà ra vẻ cao nhân:
"Ngươi thì biết cái gì? Đây gọi là tu tâm, là hòa mình vào trần thế. Ninh đại nhân mỗi bước đi đều chứa đựng đạo韵 (đạo vận), nhìn thì chậm nhưng thực chất là đang cảm nhận mạch đập của đại địa. Đúng không đại nhân?"
Ninh Vô Trần không quay đầu lại, uể oải đáp một tiếng:
"Ta chỉ là… lười bay mà thôi. Bay mỏi mắt lắm."
Lão Quy khựng lại, nụ cười trên mặt cứng đờ, trong khi Tô Nguyệt Nhi thì trợn mắt nhìn lên trời.
Nhưng ngay khi Ninh Vô Trần vừa đặt chân lên một mỏm đá nhô ra giữa sườn núi, bước chân hắn bỗng khựng lại. Đôi mắt vốn luôn híp lại vì lười biếng chợt mở ra một tia khe khẽ.
*Vù!*
Một tiếng động lạ lùng vang lên, không phải tiếng gió, mà là tiếng không gian bị kéo căng đến mức cực hạn.
Trong chớp mắt, mặt trời trên cao bỗng bị nhuộm thành một màu vàng kim đậm đặc. Từ bốn phương tám hướng, những sợi dây linh lực to bằng cánh tay trẻ con đột ngột trồi lên từ lòng đất, đan xen vào nhau với tốc độ kinh hồn. Chúng không chỉ khóa chặt mặt đất, mà còn thêu dệt lên bầu trời một tấm lưới ánh sáng khổng lồ.
"Hửm? Trận pháp?" Tô Nguyệt Nhi cảnh giác rút trọng kiếm ra, linh lực trong người bộc phát, tạo thành một cơn lốc nhỏ xung quanh.
Lão Quy thì hớt hải nhảy vào trong mai rùa, chỉ ló ra cái đầu, giọng run run:
"Đây… đây không phải trận pháp thường! Nhìn những đường vân kia xem, đó là Cửu Cung Hoán Đỉnh, kết hợp với Thập Phương Câu Diệt… Trời ạ, kẻ nào mà ra tay tàn độc thế này? Đây là trận pháp vây hãm quy mô vạn dặm!"
Quả đúng như lời Lão Quy, chỉ trong mấy hơi thở, cả một vùng sơn cước rộng lớn đã hoàn toàn bị tách biệt khỏi thế giới bên ngoài. Một bức tường ánh sáng vạn trượng dựng đứng lên, rực rỡ và vững chãi như thể được đúc bằng vàng ròng.
"Ninh Vô Trần! Ngươi rốt cuộc đã xuất hiện!"
Một giọng nói âm vang như sấm truyền từ trên cao vọng xuống. Trên không trung, mây mù tản ra, lộ ra hàng nghìn tu sĩ mặc chiến bào màu xanh thẫm, ai nấy đều mang theo những trận bàn xoay tròn không ngừng.
Dẫn đầu bọn họ là một lão giả tóc trắng xóa, đứng trên một trận đồ khổng lồ có đường kính tới trăm trượng. Đôi mắt lão sáng quắc như đuốc, nhìn xuống Ninh Vô Trần với vẻ vừa căm phẫn vừa kiêu ngạo.
"Lão già kia là ai?" Tô Nguyệt Nhi chỉ kiếm lên trời, lớn giọng hỏi.
"Lão phu là Thiên Cơ Tử, thủ tọa của Vạn Tượng Trận Tông!" Lão giả vuốt râu, giọng lạnh lùng. "Ngươi ở Vô Sắc Thiên dám cả gan phá hủy cân bằng, xóa sổ di sản của tiền nhân, chính là tội đồ của Tiên giới. Hôm nay, mười vạn đệ tử Trận Tông ta cùng bốn mươi chín vị trưởng lão đã dàn ra 'Vạn Tượng Quy Nhất Đại Trận', bao phủ vạn dặm này. Cho dù ngươi có là Chân Tiên hạ phàm, hôm nay cũng phải bị luyện hóa thành tro bụi!"
Lão Quy nghe thấy tên "Vạn Tượng Trận Tông" thì rụt cổ lại sâu hơn:
"Đại nhân, không xong rồi. Bọn này là lũ cuồng trận pháp. Vạn Tượng Quy Nhất này là tuyệt học trấn phái của họ, lấy linh mạch vạn dặm làm nguồn cung, lấy tinh thần làm mắt trận. Một khi đã khởi động, không gian bên trong sẽ biến thành một lò luyện chân hỏa, vạn vật bất sinh!"
Thiên Cơ Tử ở trên cao nhìn xuống, thấy Ninh Vô Trần vẫn đứng yên không nhúc nhích, tưởng rằng hắn đã bị uy thế của trận pháp làm cho khiếp sợ. Lão đắc ý cười dài:
"Ninh Vô Trần, nhìn cho kỹ đi! Trận pháp này của ta có chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín biến hóa. Mỗi hơi thở, vị trí mắt trận đều thay đổi theo quy luật tuần hoàn của thiên hà. Ngươi không thể tìm thấy cửa ra, cũng không thể dùng lực mạnh để phá, vì lực của ngươi sẽ chỉ làm trận pháp này mạnh thêm mà thôi. Đây là sự tinh túy của trí tuệ, thứ mà loại tu sĩ thô kệch như ngươi không bao giờ hiểu được!"
Ninh Vô Trần vẫn giữ tư thế đó, hắn khẽ ngẩng đầu nhìn tấm lưới linh lực chằng chịt trên trời. Ánh mắt hắn lướt qua những phù văn cổ xưa, những mắt trận ẩn hiện, và hàng nghìn tu sĩ đang dồn hết linh lực vào trận đồ.
Dưới con mắt của người khác, đây là một kỳ quan kiến trúc linh lực, một ma trận tử vong không lối thoát.
Nhưng trong mắt Ninh Vô Trần…
"Phức tạp quá."
Hắn khẽ lẩm bẩm, giọng nói nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy.
"Cái gì? Ngươi nói cái gì?" Thiên Cơ Tử quát lớn.
Ninh Vô Trần thở dài, vẻ buồn ngủ càng đậm hơn:
"Ta nói… các ngươi làm ra một đống thứ loằng ngoằng thế này, không thấy mệt sao? Nhìn vào thôi cũng đã thấy nhức đầu rồi."
Thiên Cơ Tử tím mặt vì giận: "Hỗn xược! Ngươi dám khinh thường trí tuệ của Trận Tông? Khởi trận! Cho hắn nếm trải cảm giác bị ngàn đao vạn kiếm của quy tắc cắt nát là thế nào!"
"Tuân lệnh!"
Mười vạn đệ tử đồng thanh hô vang.
*Ầm!*
Trận pháp rung chuyển dữ dội. Từ trong bức tường ánh sáng, vô số những thanh kiếm làm từ lôi điện và lửa cháy ngưng tụ lại, phủ kín cả bầu trời. Chúng xoay tròn theo một quỹ đạo huyền ảo, tạo thành một cơn bão khổng lồ đang ép dần xuống mỏm đá nơi ba người Ninh Vô Trần đang đứng.
Áp lực mạnh đến mức mặt đất dưới chân họ bắt đầu nứt toác, đá tảng bị nghiền thành bột mịn.
Tô Nguyệt Nhi nghiến răng, vác kiếm định xông lên: "Đại ca, để muội thử chẻ đôi cái trận này!"
"Lùi lại."
Giọng Ninh Vô Trần vang lên nhẹ nhàng nhưng có một sức mạnh không thể chối từ.
Hắn chậm rãi rút một bàn tay ra khỏi tay áo, rồi giơ ngón tay trỏ lên.
Hành động này của hắn lọt vào mắt Thiên Cơ Tử, lão cười khẩy: "Lại là ngón tay đó sao? Ngươi nghĩ một ngón tay có thể phá được đại trận vạn dặm tích lũy ngàn năm của chúng ta? Đúng là si tâm vọng tưởng!"
Ninh Vô Trần không đáp lại. Hắn nhắm mắt lại trong một thoáng.
Trong thế giới quan của hắn, những sợi dây linh lực phức tạp kia, những lôi điện lửa cháy kia, và cả hàng vạn tu sĩ trên cao… tất cả đều mờ nhạt dần. Thế giới quy về những hạt bụi li ti và những dòng chảy quy tắc thô sơ nhất.
Đối với Ninh Vô Trần, trận pháp này giống như một mớ bòng bong bị rối loạn. Và cách đơn giản nhất để giải quyết một mớ dây rối… chính là tìm ra cái nút thắt duy nhất đang giữ toàn bộ cấu trúc đó lại.
Hắn mở mắt. Ánh mắt bình thản đến cực điểm.
"Định."
Hắn nhẹ nhàng ấn ngón tay vào không trung trước mặt.
Chỉ là một cái chạm nhẹ, giống như một giọt nước rơi vào mặt hồ yên tĩnh. Nhưng một gợn sóng hình vòng tròn màu xám trắng từ đầu ngón tay hắn đột ngột lan tỏa ra.
*Ong…*
Một tiếng vang trầm đục thanh thản phát ra, át đi tiếng sấm sét của lôi hỏa, át đi tiếng hô hào của mười vạn tu sĩ.
Vòng tròn ấy đi tới đâu, thời gian ở đó dường như ngừng trôi. Những thanh lôi kiếm đang lao xuống bỗng khựng lại giữa chừng, những ngọn lửa đang bùng cháy đứng hình như một bức tranh vẽ.
Gợn sóng lan nhanh hơn chớp mắt, quét qua bức tường ánh sáng vạn dặm.
"Cái gì?!" Thiên Cơ Tử kinh hoàng nhận ra lão không còn cảm nhận được sự kết nối với trận pháp nữa. Toàn bộ linh lực của mười vạn đệ tử đang bị một lực lượng vô hình đóng băng hoàn toàn.
Nhưng đó chưa phải là tất cả.
Ninh Vô Trần khẽ gập đốt ngón tay lại một chút, rồi búng nhẹ một cái.
"Tan."
*Rắc!*
Một âm thanh như tiếng thủy tinh vỡ vang lên từ lõi của trận pháp.
Trong giây tiếp theo, một cảnh tượng kinh tâm động phách diễn ra trước mắt vạn người. Bắt đầu từ vị trí mà Ninh Vô Trần chỉ ngón tay vào, những vết nứt đen ngòm như mạng nhện nhanh chóng lan ra toàn bộ không gian vạn dặm.
Những sợi dây quy tắc mà Thiên Cơ Tử tự hào là "tinh túy trí tuệ", những biến hóa khôn lường kia, bỗng nhiên vỡ vụn thành những hạt ánh sáng l li ti.
Mười vạn đệ tử Trận Tông đồng loạt phun ra một ngụm máu tươi, trận bàn trong tay bọn họ nổ tung thành mảnh vụn. Thiên Cơ Tử đứng trên trận đồ trung tâm, trố mắt nhìn cái "nền móng" dưới chân mình tan biến như mây khói.
Đại trận bao phủ vạn dặm, tích lũy linh khí ngàn năm, cứ như vậy mà sụp đổ trong chưa đầy ba nhịp thở.
Không có vụ nổ kinh thiên động địa, không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một sự biến mất tĩnh lặng.
Bầu trời trở lại màu xanh ban đầu. Gió núi lại thổi xào xạc. Mỏm đá dưới chân Ninh Vô Trần vẫn nguyên vẹn như cũ, ngay cả một hạt bụi cũng không bị xao động.
Thiên Cơ Tử từ trên không rơi xuống, lão loạng choạng quỳ rạp trên mặt đất, tóc tai bù xù, đôi mắt thần sắc rệu rã. Lão nhìn đôi bàn tay run rẩy của mình, rồi nhìn về phía Ninh Vô Trần đang uể oải thu ngón tay vào tay áo.
"Không… không thể nào…" Thiên Cơ Tử lẩm bẩm trong tuyệt vọng. "Chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín biến hóa… Ta đã dành cả đời để nghiên cứu… Tại sao một ngón tay của ngươi lại có thể…"
Ninh Vô Trần liếc nhìn lão một cái, giọng nói vẫn mang theo sự lười nhác đặc trưng:
"Ngươi tính toán nhiều quá, nên quên mất một điều đơn giản. Trận pháp vốn là mượn lực của trời đất. Mà trời đất… vốn dĩ đâu có phức tạp như vậy."
Hắn bước qua người Thiên Cơ Tử, tà áo xám phất phơ trong gió.
"Linh lực chảy từ cao xuống thấp, quy tắc đi từ hữu về vô. Ngươi càng muốn kiểm soát, nó càng loạn. Ta chỉ giúp ngươi trả chúng về chỗ cũ thôi."
Tô Nguyệt Nhi hừ một tiếng, tra kiếm vào vỏ, vẻ mặt đắc thắng nhìn Thiên Cơ Tử đang sụp đổ đạo tâm:
"Lão già, đã bảo rồi mà không nghe. 'Nhất chỉ' của đại ca ta, chính là thuốc trị mọi chứng bệnh 'làm màu' của mấy người đó."
Lão Quy từ trong mai rùa bò ra, nhìn cảnh tượng hoang tàn nhưng tĩnh lặng xung quanh, thở phào nhẹ nhõm:
"Định… một chữ Định thôi mà bình định cả vạn dặm trận đồ. Ninh đại nhân, ngài thật sự là càng ngày càng… tiết kiệm sức lực rồi đấy."
Ninh Vô Trần không đáp lời, hắn đã đi được một đoạn khá xa. Trên con đường mòn phía trước, bóng dáng hắn trông thật nhỏ bé và cô độc giữa đại ngàn bao la.
Nhưng trong mắt của mười vạn tu sĩ đang nằm la liệt trên mặt đất kia, cái bóng lưng ấy lại giống như một ngọn núi thái sơn không thể lay chuyển, một sự tồn tại tối thượng mà mọi sự phức tạp của thế gian đều phải cúi đầu.
Phía sau họ, Thiên Cơ Tử bỗng nhiên cười điên dại. Lão nhìn lên bầu trời trong vắt, nơi mà chỉ một phút trước còn là chiến trường của vạn tượng trận pháp, nay lại chẳng để lại bất kỳ một dấu vết nào.
"Tối giản… Về không…"
Lão nhắm mắt lại, tu vi toàn thân tiêu tán, nhưng trên mặt lại hiện ra một vẻ giải thoát kỳ lạ.
Ninh Vô Trần không quan tâm đến kẻ bại trận phía sau. Hắn lúc này chỉ đang nghĩ đến một điều quan trọng hơn nhiều:
"Nguyệt Nhi, bên kia ngọn núi có quán trọ nào không? Ta chợt thấy hơi mệt… muốn tìm chỗ nằm một chút."
"Đại ca! Ngài mới dùng có một ngón tay thôi mà!"
Tiếng cãi vã của hai thầy trò vang vọng trong thung lũng, kéo theo tiếng cười khà khà của lão rùa già.
Cả vùng vạn dặm từng bị trận pháp bủa vây, giờ đây chỉ còn lại hơi thở của thiên nhiên tĩnh lặng. Đất trời vẫn vậy, mây vẫn trôi, nhưng dưới một chỉ của Ninh Vô Trần, trật tự của vùng đất này đã vĩnh viễn thay đổi.
Đó chính là Nhất Chỉ Định Tiên Trần. Đơn giản nhất, cũng là bá đạo nhất.