Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 30: Định tâm, định trận, định thiên địa**
Gió bắt đầu thổi qua thung lũng Thiên Cơ, nhưng đó không còn là những cơn cuồng phong mang theo sát khí của trận đồ vạn biến. Đó là những làn gió nhẹ, tinh khôi, mang theo hương vị của cỏ dại và đất ẩm, như thể vùng đất này vừa được gột rửa sau một cơn mưa rào vạn năm.
Ninh Vô Trần đi giữa thung lũng, bước chân hắn nhẹ đến mức không để lại dấu vết trên lớp bụi mịn. Tà áo xám của hắn hơi bay về phía trước, hòa cùng màu sắc với đá núi và sương mù ban sớm. Nếu không nhìn kỹ, người ta sẽ tưởng hắn chỉ là một phần của cảnh vật, một bóng hình hư ảo không thuộc về chốn nhân gian rộn rã này.
Phía sau hắn, Tô Nguyệt Nhi vác trên vai thanh trọng kiếm khổng lồ, miệng không ngừng lẩm bẩm:
"Đại ca, ngài nói xem, tu vi của lão già Thiên Cơ Tử kia ít nhất cũng là Tiên Tôn đỉnh phong, vậy mà lại đi tu luyện mấy thứ trận pháp rườm rà đó làm gì? Nào là quẻ vị, nào là nhân quả, rồi lại còn hiến tế linh hồn… Cuối cùng bị ngài chỉ một cái là tan sạch. Muội thấy thật phí công vô ích."
Lão Quy đi lững thững bên cạnh, đôi mắt ti hí của lão liếc nhìn thanh trọng kiếm của Nguyệt Nhi, rồi lại nhìn về phía Ninh Vô Trần, chậm rãi lên tiếng:
"Nguyệt Nhi cô nương, cô không hiểu rồi. Thế gian này, người ta sợ nhất là sự trống rỗng. Họ cảm thấy nếu không đắp lên mình thật nhiều pháp bảo, không thi triển thật nhiều chiêu thức lộng lẫy, không xây dựng những trận pháp tầng tầng lớp lớp, thì họ sẽ không đủ mạnh. Đó gọi là tâm ma của sự 'phức tạp'. Họ tu luyện để 'có', còn Ninh đại nhân… ngài ấy đã sớm đi đến cảnh giới 'không' rồi."
Ninh Vô Trần bỗng dừng lại. Hắn không quay đầu, chỉ nhạt nhọng nói một câu:
"Ồn."
Tô Nguyệt Nhi ngay lập tức im bặt, lè lưỡi một cái rồi đứng thẳng tắp. Lão Quy cũng vội vàng thu lại vẻ đạo mạo, rụt cổ vào trong lớp áo choàng.
Ninh Vô Trần nhìn về phía trước. Chỗ đó, lẽ ra là cửa ra của thung lũng Thiên Cơ, nhưng hiện tại, do dư chấn của việc vạn trận sụp đổ, linh khí bạo tẩu đang tích tụ thành một cơn lốc xoáy khổng lồ. Nó không màu, không vị, nhưng sức tàn phá lại vô cùng kinh khủng. Cơn lốc này đang hút lấy mọi quy tắc của không gian xung quanh, khiến không gian bị vặn xoắn thành những hình thù kỳ dị.
Và ở ngay tâm của cơn lốc đó, có một nhóm tu sĩ mặc trường bào xanh thẫm đang khổ sở chống đỡ. Đó là người của Lăng Vân Tông – một đại tông môn chuyên về phong ấn pháp.
Lãnh đạo của họ, một thanh niên có vẻ ngoài khôi ngô nhưng sắc mặt lúc này đã trắng bệch, đang cầm trong tay một chiếc linh kính lung linh. Hắn gào lên:
"Nhanh! Vận dụng Vạn Linh Trận! Phải trấn áp bằng được lỗ hổng không gian này! Nếu không, toàn bộ vùng này sẽ bị thôn phệ vào hư vô!"
Hàng chục đệ tử Lăng Vân Tông phun ra huyết tinh, liều mạng kết ấn. Hào quang từ những linh thạch thượng phẩm tỏa ra rực rỡ, chiếu sáng cả một vùng trời. Những sợi xích ánh sáng vàng óng từ trận pháp của họ bay ra, quấn chặt lấy cơn lốc không gian, cố gắng thu hẹp nó lại.
Cảnh tượng vô cùng hoành tráng. Tiếng sấm nổ đì đùng, áp lực linh lực khiến đá núi xung quanh vỡ vụn thành bột mịn.
Ninh Vô Trần nhìn cảnh tượng đó, đôi mắt lười biếng khẽ nhắm lại một nửa. Trong mắt hắn, những sợi xích ánh sáng kia, những tiếng hò hét kia, và cả cái trận pháp được coi là "đại thần thông" của Lăng Vân Tông… đều chỉ là rác rưởi.
"Phiền phức thật." Ninh Vô Trần lầm bầm.
Hắn muốn đi qua con đường đó để tìm một quán trọ. Và cơn lốc kia đang chắn đường. Quan trọng hơn, đám người kia đang làm ồn đến mức khiến hắn thấy đau đầu.
"Này! Mấy người đằng kia, tránh xa ra!" Thanh niên lãnh đạo của Lăng Vân Tông chợt nhận ra sự hiện diện của ba người Ninh Vô Trần. Hắn hét lớn: "Đó là lỗ hổng quy tắc! Người phàm chạm vào sẽ tan xương nát thịt ngay lập tức! Các ngươi muốn chết sao?"
Tô Nguyệt Nhi nhìn thanh niên kia bằng ánh mắt thương hại, cô thầm nghĩ: *Tội nghiệp, lại thêm một kẻ muốn làm anh hùng trước mặt đại ca.*
Ninh Vô Trần không dừng bước. Hắn cứ thế chậm rãi tiến về phía cơn lốc không gian đang cuồng loạn.
"Đứng lại!" Thanh niên lãnh đạo kinh hãi. Hắn định dùng linh lực đẩy Ninh Vô Trần ra, nhưng vừa chạm đến phạm vi ba thước quanh Ninh Vô Trần, linh lực của hắn liền tan biến không dấu vết, giống như một giọt nước rơi vào đại dương mù mịt.
Ninh Vô Trần đã đứng trước tâm của cơn lốc. Áp lực ở đây đủ để nghiền nát một vị Kim Đan tu sĩ trong chớp mắt. Gió lốc gào thét như vạn quỷ than khóc, xé rách mọi thứ.
Ninh Vô Trần không nhìn đám tu sĩ Lăng Vân Tông đang trố mắt nhìn mình. Hắn chỉ đưa bàn tay phải ra khỏi tà áo xám. Ngón tay trỏ của hắn trông thật mảnh khảnh, thậm chí có phần hơi nhợt nhạt.
Hắn chậm rãi, cực kỳ chậm rãi, ấn một ngón tay vào trung tâm của cơn lốc đang vặn xoắn.
Không có tiếng nổ. Không có hào quang.
Thanh âm duy nhất vang lên là một chữ rất nhẹ từ môi hắn:
"Định."
Thời khắc đó, vạn vật dường như ngừng thở.
Cơn lốc khổng lồ vốn đang tàn phá không gian bỗng dưng khựng lại, cứng đờ như một bức tượng băng. Những sợi xích linh lực của Lăng Vân Tông cũng đóng băng giữa không trung. Những đệ tử đang phun máu cũng giữ nguyên tư thế.
Sau đó, một cảnh tượng kinh hoàng xảy ra.
Bắt đầu từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, một gợn sóng hình vòng tròn cực nhỏ lan tỏa ra. Đi đến đâu, cơn lốc "không gian bạo tẩu" biến mất đến đó. Không phải bị đẩy lùi, mà là bị "xóa bỏ". Nó biến mất một cách sạch sẽ, giống như một nét vẽ hỏng bị cục tẩy xóa đi khỏi trang giấy trắng.
Không gian rách nát trở nên bằng phẳng.
Linh khí bạo loạn trở nên phục tùng.
Mây đen trên trời tan biến, để lộ ra ánh mặt trời dịu nhẹ.
Trong chưa đầy ba nhịp thở, thung lũng trở lại vẻ yên bình vốn có của nó. Những tu sĩ Lăng Vân Tông ngã rạp xuống đất, không phải do áp lực, mà do sự trống rỗng quá đột ngột của linh khí xung quanh khiến họ không kịp thích ứng.
Thanh niên lãnh đạo Lăng Vân Tông bàng hoàng nhìn chiếc linh kính trên tay. Nó đã vỡ vụn. Không phải bị công kích, mà vì quy tắc của nó – thứ vốn dựa trên sự phức tạp của linh khí – đã không còn mục tiêu để phản ứng.
Hắn ngước nhìn bóng lưng áo xám kia.
Một chỉ. Chỉ cần đúng một chỉ.
Không dùng pháp bảo, không kết thủ ấn, không mượn nhờ thiên địa sức mạnh. Hắn dường như chỉ ra lệnh, và thiên địa phải nghe theo.
Ninh Vô Trần thu ngón tay vào trong tay áo, khuôn mặt vẫn là vẻ buồn ngủ như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Hắn tiếp tục bước đi, bước qua những vị tu sĩ đang nằm bất động với đôi mắt vô thần vì kinh ngạc.
Lão Quy đi qua bên cạnh thanh niên lãnh đạo Lăng Vân Tông, chắp tay sau lưng, thở dài một tiếng:
"Tu hành không phải là thêm vào thật nhiều, mà là bỏ bớt đi những thứ thừa thãi. Nhìn cho kỹ đi tiểu tử, đây mới gọi là quy tắc."
Tô Nguyệt Nhi thì khoác trọng kiếm lên vai, nhảy chân sáo đuổi theo Ninh Vô Trần:
"Đại ca! Đợi muội với! Phía trước có thị trấn nhỏ, muội nghe nói trà ở đó ngon lắm!"
Ninh Vô Trần không ngoảnh đầu lại, thanh âm của hắn hòa vào gió:
"Trà… cũng được. Chỉ mong ở đó không có ai lại thích bày trận nữa."
—
Hoàng hôn dần buông xuống. Trên con đường mòn, bóng ba người kéo dài. Một vị Tiên nhân đi như một người phàm, một thị nữ mang trọng kiếm, và một lão rùa già lững thững.
Phía sau họ, Thung lũng Thiên Cơ và Lăng Vân Tông đều chỉ còn là quá khứ bị lãng quên.
Bởi vì ở nơi nào Ninh Vô Trần đi qua, mọi sự phức tạp của "Tiên" và "Trần" đều được định lại bởi một ngón tay.
Một chỉ định thiên địa, vạn cổ quy về hư không.
Chương này khép lại trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, như thể đang thầm thì ca ngợi sự bá đạo đầy giản đơn ấy. Một chương truyện không có tiếng thét, không có đổ máu rầm rộ, nhưng lại khiến tâm hồn của bất kỳ kẻ tu hành nào chứng kiến cũng phải run rẩy tận sâu trong linh hồn.
Định tâm, định trận, định thiên địa. Tất cả, chẳng qua cũng chỉ là một cái chạm tay.
Ninh Vô Trần gục đầu, bước chân lại chậm đi vài phần. Hắn thật sự… chỉ muốn đi ngủ thôi. Nhưng cái thế giới Tiên Trần đầy bụi bặm này, dường như lúc nào cũng có những hạt bụi không chịu ngồi yên, cứ thích bay lên làm loạn nhịp thở của hắn.
Hắn khẽ lẩm bẩm: "Trần gian quá ồn ào. Nếu có thể… chỉ một lần cuối… định lại cả vạn cổ nhân gian, để vĩnh viễn không còn bụi bặm che mắt nữa."
Câu nói đó vang lên trong bóng tối đang dần phủ xuống, chứa đựng một sự bá khí không thể nào đo đếm được. Đó không phải là lời hứa, mà là một sự thật tất yếu sẽ diễn ra, khi ngón tay của Trần Ai Tiên Đế chạm tới đỉnh cao nhất của quy luật "Vô".