Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 31: Quán trà mới ở Vô Sắc Thiên**
**CHƯƠNG 31: QUÁN TRÀ MỚI Ở VÔ SẮC THIÊN**
Vô Sắc Thiên.
Đúng như cái tên của nó, nơi này không có ráng chiều rực rỡ, không có mây tím bao phủ, cũng chẳng có những ngọn linh sơn đâm toác tầng mây như ở những cõi tiên giới khác. Tầm mắt nhìn qua, chỉ thấy một màu trắng xám bao la vô tận. Không gian nơi đây bị nén chặt bởi một loại quy tắc nguyên thủy, khiến linh khí đặc quánh như chì. Một tu sĩ bình thường bước vào đây, nếu không có pháp bảo hộ thân, chỉ trong vòng ba nhịp thở sẽ bị áp lực không gian nghiền thành bụi mịn.
Giữa sự tịch liêu đến đáng sợ ấy, có tiếng bước chân đều đặn vang lên trên mặt đất sỏi trắng.
Ninh Vô Trần mặc một thân đạo bào xám cũ kỹ, tóc đen buộc hờ bằng dải dây vải thô, bước đi chậm rãi. Đôi mắt hắn hơi nheo lại, lộ ra vẻ buồn ngủ thường trực. Mỗi bước chân của hắn đạp xuống không tạo ra bất kỳ gợn linh lực nào, nhưng lạ thay, áp lực khủng khiếp của Vô Sắc Thiên khi chạm vào phạm vi ba thước quanh hắn đều tự động tiêu tán, như thể gặp phải một bức tường hư vô.
"Đại ca, huynh chọn cái chỗ gì mà… hắt hơi một cái cũng nghe tiếng vang thế này?"
Tô Nguyệt Nhi vác trên vai thanh trọng kiếm to bản, mặt đỏ bừng vì phải gồng mình chống lại áp lực. Mỗi bước đi của nàng đều để lại dấu chân sâu hoắm trên mặt đất cứng như kim cương.
Phía sau nàng là Lão Quy – Thanh Quy Đạo Nhân. Lão thu nhỏ cơ thể lại chỉ bằng một cái bàn, bò lồm cồm, mai rùa phát ra ánh sáng xanh nhàn nhạt. Lão thở không ra hơi, vừa bò vừa lầm bầm:
"Nha đầu không biết gì thì im lặng đi. Đây là Vô Sắc Thiên, nơi gần với nguồn gốc của 'Nhất' nhất. Tu sĩ khắp Cửu Tiêu đều thèm khát nơi này để cảm ngộ quy tắc, nhưng kẻ có tư cách đứng vững ở đây không quá mười đầu ngón tay. Ninh đại nhân chọn nơi này… chính là để tránh lũ ruồi nhặng đấy."
Ninh Vô Trần dừng lại trước một gò đất cao, hướng tầm mắt nhìn ra phía xa, nơi chỉ có một đường chân trời mờ mịt. Hắn nhàn nhạt mở miệng:
"Ở đây sạch sẽ."
Hắn nói "sạch", không phải nói về vệ sinh, mà là nói về quy tắc. Quy tắc ở đây quá đơn giản, đơn giản đến mức tàn khốc, không có chỗ cho những thứ thần thông biến hóa hoa mỹ, càng không có chỗ cho sự ồn ào.
"Vậy… chúng ta mở quán trà ở đây thật sao?" Tô Nguyệt Nhi buông trọng kiếm xuống, "Rầm" một tiếng, mặt đất rung chuyển. Nàng nhìn xung quanh, một gốc cây cũng không có, lấy gì nhóm lửa pha trà?
Ninh Vô Trần không nói gì. Hắn tiến về phía trước một bước, ngón tay trỏ chậm rãi đưa ra, nhẹ nhàng điểm vào không trung.
"Định."
Một từ duy nhất thoát ra.
Từ đầu ngón tay hắn, một vòng sóng chấn động vô hình lan tỏa. Áp lực nặng nề của Vô Sắc Thiên đột ngột đứng khựng lại, rồi như bị một bàn tay vô hình nhào nặn. Không gian nứt vỡ, sau đó lại kết nối lại theo một trật tự mới. Một cái chòi tre đơn sơ, mấy cái ghế tre, một chiếc bàn đá từ từ hiện ra giữa không trung từ đống tro tàn của hư không.
Chỉ trong một cái chỉ tay, Ninh Vô Trần đã từ "Vô" mà tạo ra "Hữu". Hắn "định" lại quy tắc của một vùng trời đất, biến nó thành nơi cư ngụ của mình.
Lão Quy nhìn thấy cảnh này thì trợn tròn mắt, cái cổ dài ngoẵng run rẩy:
"Tạo vật bằng ý chí… Nhất chỉ khai thiên tích địa… Lão phu theo đại nhân vạn năm, mỗi lần thấy vẫn cảm thấy da đầu tê dại."
Ninh Vô Trần phủi bụi trên tay áo, thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế tre vừa hiện ra. Hắn ngáp một cái, vẫy vẫy tay:
"Nguyệt Nhi, pha trà. Lão Quy, tìm cái gì che nắng đi."
Tô Nguyệt Nhi đã quá quen với sự bá đạo lười biếng của chủ nhân, nàng nhanh nhẹn lấy ra một chiếc ấm đất cũ. Nàng nhìn quanh: "Lấy nước đâu ra ạ?"
Ninh Vô Trần chỉ tay vào một khối mây xám đang trôi lững lờ trên đỉnh đầu.
"Hàn Băng Thần Tuyền đang ẩn trong đó. Ép nó xuống."
Nguyệt Nhi vung trọng kiếm lên, một đạo kiếm khí đơn giản bổ vào tầng mây. Lập tức, một dòng nước trong vắt, mang theo khí lạnh thấu xương đổ xuống. Nàng hứng lấy nước, dùng linh hỏa đun nóng.
Không lâu sau, mùi hương trà thanh đạm bắt đầu lan tỏa. Một điều kỳ lạ xảy ra, mùi hương trà vốn dĩ rất nhẹ, nhưng ở Vô Sắc Thiên – nơi không có tạp chất – hương thơm ấy bay xa vạn dặm, như một điểm đen duy nhất trên tờ giấy trắng, cực kỳ nổi bật.
Chính mùi hương trà này đã đánh động đến những kẻ bản địa của vùng đất tử vong này.
—
Một canh giờ sau, khi Ninh Vô Trần đang nhắm mắt thư thái, tiếng xé gió từ phương xa vọng lại.
Trên bầu trời trắng xám, ba bóng người đạp lên những dải lụa dài vạn trượng lướt tới. Kẻ đi đầu là một nam tử mặc trường bào thêu kim tuyến lộng lẫy, đầu đội quan ngọc, khí chất cao ngạo tột cùng. Theo sau hắn là hai gã hộ pháp, tu vi đều đã đạt tới cảnh giới "Tiên", linh lực toàn thân tỏa ra hào quang rực rỡ, đối lập hoàn toàn với màu sắc đơn điệu của Vô Sắc Thiên.
"Phương nào tu sĩ, dám ở 'Vô Sắc Thánh Vực' tùy ý thiết lập cấm chế, ngăn trở quy tắc vận hành?" Tiếng nói của nam tử đi đầu như sấm nổ, chấn động cả quán trà tre.
Lão Quy đang nằm sấp dưới chân bàn, vừa nghe thấy thế liền rụt cổ vào mai, lầm bầm: "Lại là lũ thích phô trương. Vô Sắc Thiên mà mặc đồ thêu kim tuyến, sợ người ta không biết mình là bia tập bắn sao?"
Nam tử kia hạ xuống trước quán trà, lông mày nhíu lại khi nhìn thấy một thanh niên mặc áo xám đang ngồi bất động, bên cạnh là một thiếu nữ vác kiếm và một con rùa già.
Hắn là Thiết Không, một trong thập đại "Vô Sắc sứ giả" của vùng đất này. Tại nơi mà ai cũng phải chật vật để tồn tại, hắn lại có thể điều khiển một phần quy tắc, điều đó khiến hắn sinh ra tâm lý của một vị thần.
"Hỏi ngươi đó, kẻ mặc áo xám!" Thiết Không nhìn Ninh Vô Trần, nhận thấy trên người đối phương không có một chút linh lực dao động, liền lạnh lùng nói: "Vô Sắc Thiên không chứa kẻ phàm nhân. Quán trà này của ngươi phá hoại sự thuần khiết của thánh vực. Ta cho ngươi ba nhịp thở, tự hủy quán trà, sau đó nộp ra nữ tữ kia làm tỳ thiếp gánh vác quy tắc, ta sẽ giữ lại cho ngươi một cái toàn thây."
Tô Nguyệt Nhi nghe đến đó, mặt lập tức lạnh xuống, tay siết chặt chuôi trọng kiếm: "Cái loại rác rưởi ở đâu ra mà đòi bắt ta?"
Thiết Không cười lạnh: "Một con nhóc chân yếu tay mềm mà cũng dám lớn lối? Ở đây, ta chính là quy tắc!"
Ninh Vô Trần vẫn không mở mắt. Hắn nâng chén trà lên, thổi nhẹ khói sương đang bay bổng. Thanh âm của hắn nhạt nhẽo như nước lã:
"Nơi này vốn dĩ rất yên tĩnh. Ngươi vừa tới, liền trở nên thật ồn ào."
"To gan!" Một tên hộ pháp phía sau Thiết Không bước ra, quát lớn: "Thấy Sứ giả không quỳ, lại còn dám nói sằng? Chết đi!"
Gã hộ pháp ném ra một đóa hoa sen bằng bạc. Đóa sen vừa xuất hiện liền phóng đại nghìn trượng, xoay tròn điên cuồng, tạo ra những luồng phong nhận sắc lẹm có thể cắt rời hư không. Những cánh hoa như những lưỡi dao tử thần, mang theo sức mạnh nghìn quân áp sát xuống quán trà nhỏ bé.
Ninh Vô Trần khẽ thở dài một tiếng. Một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng dường như lại khiến cả Vô Sắc Thiên phải nín thở theo.
Hắn vẫn ngồi trên ghế, cánh tay phải chậm rãi nhấc lên khỏi bàn trà. Hắn không thèm nhìn đóa sen bạc đang lao tới, chỉ đưa một ngón tay trỏ hướng về phía kẻ địch, nhẹ nhàng ấn vào không trung.
"Ngừng."
*Rắc!*
Một âm thanh khô khốc vang lên, không phải tiếng kim loại va chạm, mà là tiếng quy tắc bị bẻ gãy.
Toàn bộ thế giới trong tầm mắt đột nhiên rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Đóa sen bạc khổng lồ đang xoay tròn điên cuồng lập tức khựng lại giữa chừng, những phong nhận sắc lẹm đứng yên như được tạc bằng đá. Ngay cả tà áo đang bay của Thiết Không và vẻ mặt dữ tợn của gã hộ pháp cũng bị đóng băng trong khoảnh khắc đó.
Vô Sắc Thiên vốn đã tĩnh mịch, lúc này lại càng trở nên đáng sợ hơn. Thời gian dường như không còn chảy, hơi thở của vạn vật đều bị "định" lại dưới một đầu ngón tay của thanh niên áo xám.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, nhẹ nhàng gõ xuống mặt bàn đá.
*Cộc.*
Theo tiếng gõ này, "lệnh định" được dỡ bỏ. Nhưng sự khủng khiếp mới thực sự bắt đầu.
Toàn bộ sức mạnh đang tích tụ trong đóa sen bạc bị một lực lượng vô hình bóp nát, tan thành những hạt bụi lấp lánh rồi biến mất trong hư vô. Gã hộ pháp vừa ra tay phun ra một ngụm máu lớn, nhưng máu chưa kịp rơi xuống đất đã bị áp lực không gian nghiền nát thành sương hồng.
Thiết Không đứng đó, đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy. Hắn cảm nhận được một thứ áp lực mà hắn chưa từng thấy trong đời – đó không phải là linh áp của một cường giả, mà là sự thống trị của Thiên đạo.
"Ngươi… ngươi là ai?" Giọng của Thiết Không run rẩy, sự cao ngạo biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.
Ninh Vô Trần rốt cuộc cũng mở mắt ra. Đôi mắt ấy không có thần quang rực rỡ, chỉ có một sự sâu thẳm đen kịt như vực thẳm.
"Ta chỉ là một kẻ muốn uống chén trà yên tĩnh."
Hắn nhấp một ngụm trà, động tác cực kỳ thư thái.
"Cút đi. Đừng để ta phải đưa ra ngón tay thứ hai."
Thiết Không như nghe được đại xá, hắn không dám nói thêm một lời, cũng không dám thu hồi pháp bảo bị hỏng, lập tức quay đầu chạy trốn trối chết. Hai gã hộ pháp bò lăn bò càng, hận không thể mọc thêm vài cái chân để biến khỏi nơi này. Hào quang kim tuyến lộng lẫy khi đến bao nhiêu, thì cái bóng lưng chạy trốn lại thảm hại bấy nhiêu.
Tô Nguyệt Nhi tặc lưỡi: "Đúng là đồ nhát gan. Đại ca, huynh lại thả hổ về rừng rồi."
Lão Quy từ trong mai ló đầu ra, cười hì hì: "Nha đầu ngốc, hổ cái gì? Trong mắt Ninh đại nhân, chúng chỉ là bụi bặm. Phủi bụi thôi chứ ai thèm thù oán với bụi?"
Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, nhìn vào khoảng không vô sắc. Nơi này lại trở về sự yên tĩnh vốn có của nó. Gió ngừng thổi, mây ngừng trôi, chỉ có mùi trà nhàn nhạt bao phủ.
Hắn đứng dậy, đi tới một góc quán trà, nơi có một đống rơm khô mà Lão Quy vừa tha về. Ninh Vô Trần không màng hình tượng, nằm xuống đống rơm, gối đầu lên hai tay, khẽ nhắm mắt lại.
"Đại ca, huynh lại ngủ à?" Nguyệt Nhi hỏi nhỏ.
"Quán trà mở xong rồi. Khách cũng đuổi đi rồi." Thanh âm của Ninh Vô Trần nhỏ dần, "Không ngủ thì làm gì… Đừng có làm ồn."
Tô Nguyệt Nhi thở dài, nàng rút trọng kiếm ra, cắm mạnh xuống đất trước cửa quán như một cột mốc. Nàng ngồi xuống bậc thềm gỗ, cầm lấy ấm trà còn nóng, nhìn ra chân trời trắng xóa.
Dưới tán chòi tre đơn sơ, tại vùng đất khắc nghiệt nhất Cửu Tiêu, một vị Tiên Đế lười biếng đang chìm vào giấc ngủ sâu. Hắn không cần vạn tiên triều bái, không cần thiên hạ xưng tụng. Hắn chỉ cần một góc nhỏ không có bụi bặm che mắt, không có tạp âm làm phiền tai.
Mọi sóng gió ngoài kia, mọi âm mưu và thù hận của Tiên giới, hễ chạm đến phạm vi của quán trà này, đều sẽ bị "định" lại trong hư vô.
Bởi vì nơi này có Ninh Vô Trần.
Bởi vì ở đây, Nhất Chỉ Định Tiên Trần.
—
[Kết thúc chương 31]