Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 32: Huyết Ma Thánh Tôn thức tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:56:35 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 32: HUYẾT MA THÁNH TÔN THỨC TỈNH**

Trong cõi Vô Sắc Thiên, màu trắng là vĩnh hằng.

Cái trắng ấy không phải là ánh sáng, mà là một sự trống rỗng đến tận cùng, nơi mọi tạp niệm, mọi thanh âm và cả những màu sắc sặc sỡ nhất của trần gian đều bị gạn lọc. Giữa không gian đơn điệu ấy, quán trà của Ninh Vô Trần hiện lên như một nét bút nghiên mực xám nhạt, nằm chơ vơ nhưng vững chãi vô ngần.

Sau khi Thiết Không trối chết rời đi, sự tĩnh lặng lại bao phủ. Gió không dám thổi mạnh qua rặng tre già, dường như cũng sợ làm hỏng giấc nồng của kẻ đang nằm trên đống rơm khô.

Ninh Vô Trần ngủ rất sâu. Hơi thở của hắn cực nhẹ, đều đặn đến mức tưởng chừng như đã hòa tan vào quy luật vận hành của vũ trụ. Mỗi nhịp thở ra là một phần linh khí của trời đất được định hình, mỗi nhịp hít vào là vạn dặm không gian run rẩy quy phục. Hắn không tu luyện theo lối mòn của thế nhân, không ngồi thiền gò bó, không tụ khí đan điền. Hắn chỉ nằm đó, giản đơn đến cực điểm, nhưng lại là tâm điểm của mọi quy tắc.

Tô Nguyệt Nhi ngồi trên bậc thềm gỗ, tay cầm thanh trọng kiếm to bản dùng để mài một miếng ngọc thạch. Nàng thỉnh thoảng liếc nhìn đại ca của mình, trong mắt tràn đầy sự sùng bái xen lẫn một chút bất lực. Trên đời này, có vị Tiên Đế nào sau khi đánh đuổi kẻ địch lại chọn cách ngủ bù như thế không?

Lão Quy thì đang bận rộn với chiếc mai rùa của mình. Lão rúc sâu vào trong, chỉ ló cái mũi nhỏ ra để ngửi mùi hương trà còn sót lại trong không trung. Bỗng nhiên, cái mũi của Lão Quy khẽ giật phồng.

Một giây sau, đôi mắt già nua của lão mở trừng trừng, đồng tử thu nhỏ lại như kim châm.

"Không đúng…" Lão Quy lẩm bẩm, giọng run rẩy lạ thường. "Mùi vị này… không thể nào…"

Tô Nguyệt Nhi ngừng mài ngọc, cau mày hỏi: "Lão rùa già, ông lại lảm nhảm gì đó? Có phải thấy đại ca ngủ nên muốn lười biếng không?"

Lão Quy không trả lời. Lão bò ra khỏi mai, đầu hướng về phía chân trời xa xôi phía Nam – nơi mà màu trắng của Vô Sắc Thiên đang dần bị một vệt đỏ u ám nhuộm mờ.

Vết đỏ ấy ban đầu chỉ như một sợi tơ, mỏng manh đến mức mắt thường khó nhận ra. Nhưng chỉ trong vài nhịp thở, nó lan rộng như một vết máu rơi vào chậu nước trong, loang lổ, tanh nồng và mang theo một sự oán hận kéo dài từ thiên cổ.

"Nguyệt Nhi nha đầu, gọi đại ca dậy ngay!" Lão Quy hét lên, thanh âm đã mất đi sự trơn trượt thường ngày, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ. "Huyết Sát Tinh đổi màu, vạn dặm trần ai nhuộm đỏ. Hắn… hắn quay lại rồi!"

Cùng lúc đó, tại một tầng không gian sâu thẳm nằm dưới Hạ Giới, được biết đến với tên gọi **Huyết Ngục U Minh**, một sự kiện chấn động đang diễn ra.

Nơi này vốn là một biển máu mênh mông, tĩnh lặng suốt mười vạn năm. Những khối xương trắng khổng lồ của các thần thú thượng cổ trôi nổi như những hòn đảo hoang phế. Nhưng lúc này, mặt biển máu vốn đang phẳng lặng bỗng nhiên sôi sục.

*Gầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ đáy biển. Hàng vạn cột máu bắn cao lên trời, hóa thành những con huyết long điên cuồng gào thét. Giữa trung tâm vụ nổ, một chiếc kén bằng máu khổng lồ bắt đầu nứt ra.

Mỗi vết nứt hiện lên, không gian xung quanh lại sụp đổ một mảng lớn. Từ trong cái kén ấy, một áp lực khủng khiếp tỏa ra, khiến cho toàn bộ sinh linh trong phạm vi mấy vạn dặm đồng loạt nổ tung thành sương máu, rồi bị hút ngược vào bên trong.

Một bàn tay thò ra từ kén máu.

Bàn tay ấy gầy guộc, móng tay dài sắc lẹm, da dẻ tái nhợt như xác chết nhưng lại phủ đầy những cổ tự màu đỏ rực. Kẻ đó chậm rãi bước ra, tà áo choàng màu huyết dụ tung bay, mỗi bước chân hắn đi qua đều để lại một dấu chân bằng máu khô trên hư không.

Hắn ngẩng đầu lên. Đôi mắt không có con ngươi, chỉ là hai hố sâu chứa đầy dịch lỏng màu đỏ đang xoáy tròn.

Huyết Ma Thánh Tôn.

Cái tên từng là nỗi ám ảnh kinh hoàng nhất của Tiên giới cách đây ba vạn năm. Kẻ được mệnh danh là "Bất diệt chi ma", kẻ mà dù chỉ còn một giọt máu còn sót lại trên đời, vẫn có thể hồi sinh để đồ sát chúng sinh.

Hắn hít một hơi thật sâu, tiếng rít qua kẽ răng nghe như tiếng oan hồn rên rỉ: "Hương vị của tự do… Thật là hoài niệm."

Hắn vẫy nhẹ tay, một đệ tử thân cận vốn đang quỳ sụp dưới đất hành lễ – một tu sĩ bậc Tiên Tôn đỉnh phong – lập tức bị hút khô tinh huyết trong nháy mắt. Huyết Ma Thánh Tôn liếm môi, cảm giác sức mạnh đang dần phục hồi trong huyết mạch.

"Thiên Đạo đã suy yếu…" Hắn cười lạnh, âm thanh khản đặc. "Năm đó, chính kẻ nắm giữ quy luật 'Định' kia đã khiến ta phải tự bạo nhục thân, trốn vào luân hồi. Hắn tưởng rằng một chỉ của hắn có thể diệt tận gốc rễ của ta sao?"

Hắn liếc mắt nhìn lên cao, xuyên qua vạn tầng mây, dường như nhìn thấy vùng đất Vô Sắc Thiên xa xôi.

"Ninh Vô Trần… Ngươi vẫn còn đó chứ? Hay đã hóa thành hạt bụi nhỏ nhoi trong dòng sông thời gian rồi?"

Huyết Ma Thánh Tôn bước một bước, cả vùng Huyết Ngục U Minh rung chuyển dữ dội. Hắn không cần pháp bảo bay, cũng chẳng cần dùng thần thông phi hành phức tạp. Hắn chỉ cần hóa thân thành một tia huyết quang, xuyên thủng mọi vách ngăn không gian, hướng thẳng về phía Tiên giới mà đi.

Mỗi nơi hắn đi qua, cây cỏ héo úa, nguồn nước hóa máu, con người hóa thành xác khô. Sự phô trương sức mạnh của hắn là một sự tàn bạo tuyệt đối, đối lập hoàn toàn với sự giản đơn của quán trà trên núi.

Trở lại với quán trà nhỏ.

Mùi máu tanh nồng lúc này đã vượt qua vách ngăn của Vô Sắc Thiên, xâm nhập vào bên trong. Màu trắng tinh khôi của không gian giờ đây nhuốm một sắc hồng nhạt quỷ dị.

Tô Nguyệt Nhi đứng bật dậy, trọng kiếm trong tay run rẩy nhẹ. Nàng cảm thấy máu trong người mình dường như muốn thoát khỏi sự kiểm soát của mạch máu để lao ra ngoài. Đó là một cảm giác nôn nao, kinh tởm mà nàng chưa bao giờ nếm trải.

"Hắn đến rồi phải không?" Nguyệt Nhi nghiến răng, cố giữ cho giọng mình không run.

Lão Quy run cầm cập, rúc đầu vào giữa hai chân: "Chạy đi thôi nha đầu! Huyết Ma Thánh Tôn… hắn là kẻ giết không chết! Năm đó Tiên giới phải trả cái giá bằng mạng sống của ba vị Tiên Đế mới phong ấn được hắn tạm thời. Giờ hắn thức tỉnh, thế giới này xong đời rồi!"

Ninh Vô Trần vẫn nằm đó, đôi mắt vẫn nhắm nghiền.

Thế nhưng, nếu nhìn kỹ, sẽ thấy đầu ngón tay trỏ phải của hắn khẽ cử động một chút. Một gợn sóng cực nhỏ, gần như không thể thấy bằng mắt thường, tỏa ra từ đầu ngón tay hắn, ngay lập tức đẩy lùi mùi máu tanh đang xâm chiếm quán trà.

Màu đỏ hồng vừa chạm tới phạm vi ba thước quanh đống rơm của Ninh Vô Trần liền giống như gặp phải một bức tường vô hình, lập tức tan biến thành hư không.

Hắn lẩm bẩm trong giấc ngủ, giọng nói đầy vẻ ngái ngủ và bực bội: "Phiền phức…"

Tô Nguyệt Nhi nghe thấy tiếng thì thầm của đại ca, tâm trạng đang căng thẳng bỗng nhiên bình tĩnh lạ thường. Nàng cầm chắc thanh kiếm, chắn trước lối vào. Nàng biết, dù ngoài kia có là Thần hay Ma, chừng nào người nam tử này còn đang ngủ, nơi này chính là cấm địa của vũ trụ.

Nhưng lần này, kẻ tìm đến không giống với Thiết Không hay những kẻ tiểu nhân trước đó. Huyết Ma Thánh Tôn là một tồn tại mang đẳng cấp nhân quả. Hắn không dùng lực lượng vật lý đơn thuần, hắn dùng sự hiện diện của máu để thôn tính quy tắc.

Từ phương xa, một dải lụa máu đỏ rực xé toạc bầu trời trắng xóa của Vô Sắc Thiên.

Kẻ đến chưa hiện hình, nhưng một giọng nói đầy uy áp, mang theo âm hưởng của hàng vạn tiếng khóc than đã vang dội khắp bốn phương tám hướng:

"Ninh Vô Trần! Ra tiếp khách!"

Tiếng quát này chấn động đến mức làm mặt đất dưới quán trà rạn nứt ra thành những khe hở sâu hoắm. Lão Quy bị đánh bay ra xa mấy vòng, hét lên oai oái. Tô Nguyệt Nhi cảm thấy ngực mình như bị một quả tạ nghìn cân nện vào, lảo đảo lùi lại mấy bước, khóe miệng trào ra một vệt máu tươi.

Vệt máu ấy vừa rơi xuống đất, bỗng nhiên rục rịch như có sự sống, hóa thành một đóa hoa máu nhỏ bé, cố gắng bám lấy mắt cá chân nàng.

Ngay lúc đó, Ninh Vô Trần mở mắt.

Đó không phải là đôi mắt của một kẻ vừa tỉnh giấc, mà là đôi mắt thâm trầm như đáy biển cổ xưa, lạnh lẽo như vạn năm băng giá.

Hắn ngồi dậy, động tác vẫn chậm rãi, thong thả. Hắn nhìn vệt máu trên môi Tô Nguyệt Nhi, rồi nhìn ra dải lụa máu đang phủ kín bầu trời phía trước.

Một cái liếc mắt, đơn giản đến cực điểm.

Thế nhưng, đóa hoa máu đang bám chân Nguyệt Nhi lập tức đông cứng lại, rồi vỡ vụn thành những hạt cát khô khốc, biến mất không dấu vết. Không gian đang run rẩy của Vô Sắc Thiên bỗng chốc cứng đờ, sự rung động biến mất, tiếng vang dội của Huyết Ma Thánh Tôn cũng im bặt như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt.

Ninh Vô Trần đứng dậy, phủi phủi mấy sợi rơm bám trên áo bào xám.

"Máu của thị nữ ta, ngươi cũng dám chạm vào?"

Giọng hắn không cao, cũng không mang theo nộ khí lôi đình. Nó bằng phẳng như mặt nước hồ mùa thu, nhưng mỗi một chữ thốt ra đều giống như một thanh búa nặng ngàn trượng gõ thẳng vào quy luật tự nhiên.

Hắn chậm rãi bước ra khỏi mái hiên quán trà, đứng trên mảnh đất vừa mới rạn nứt. Ninh Vô Trần đưa chân lên, dẫm nhẹ một cái xuống mặt đất.

*Rắc!*

Một tiếng động cực khẽ vang lên. Những khe nứt sâu hoắm trên mặt đất trong nháy mắt khép lại, phẳng lì như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn lại ngẩng đầu nhìn bầu trời đỏ rực, khẽ đưa tay trỏ lên ngang ngực.

"Ngươi dậy thì kệ ngươi. Nhưng ngươi làm hỏng không khí của buổi trưa nay rồi."

Ở đằng xa, giữa tầng không gian bị xé rách, Huyết Ma Thánh Tôn hiện ra. Hắn đứng giữa biển máu, trông như một vị thần cai trị cái chết. Thấy Ninh Vô Trần ra mặt, đôi mắt huyết sắc của hắn lóe lên tia sáng điên cuồng và hưng phấn.

"Ninh Vô Trần! Cuối cùng ngươi cũng tỉnh rồi! Nhìn xem, cả thế giới này đang sôi sục vì ta! Ngươi định dùng một ngón tay gầy gò đó để chống lại dòng chảy máu của vạn vật sao?"

Ninh Vô Trần không nhìn hắn, mà cúi đầu nhìn đầu ngón tay mình, tự hỏi: "Ngươi nói nhiều quá. Tại sao những kẻ tự xưng là 'Thánh' hay 'Thần' đều thích nói nhiều như vậy?"

Hắn lại ngẩng lên, khóe môi khẽ nhếch một độ cong cực nhỏ – một biểu cảm hiếm hoi trên khuôn mặt lười biếng ấy.

"Một chỉ…" Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói.

"Cái gì?" Huyết Ma Thánh Tôn sững sờ.

"Một chỉ, để đưa ngươi trở về chỗ cũ. Không hơn."

Ánh sáng từ đầu ngón tay Ninh Vô Trần bắt đầu tụ lại. Nó không chói lòa, không mang theo màu sắc rực rỡ, chỉ là một đốm sáng nhỏ bé màu trắng đục, giống như một hạt bụi lơ lửng trong nắng sớm.

Nhưng khi đốm sáng ấy xuất hiện, cả Huyết Ma Thánh Tôn lẫn biển máu cuồn cuộn phía sau hắn đều cảm nhận được một sự uy hiếp chưa từng có trong đời. Đó không phải là sự uy hiếp về tính mạng, mà là sự phủ định về sự tồn tại.

Tựa như quy tắc của thế giới này vừa được sửa lại: *Huyết Ma Thánh Tôn, vốn dĩ không nên có mặt.*

Cuộc đối đầu giữa sự tối giản tuyệt đối và sự phô trương cực hạn chính thức bắt đầu dưới chân trời đỏ máu của Vô Sắc Thiên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8