Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 33: Mùi máu tanh trong gió**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:57:24 | Lượt xem: 3

Gió bắt đầu đổi vị.

Thanh Vân giới vốn là một mảnh linh địa thanh bình, khí trời luôn mang theo hương nhị trà lẫn trong sương sớm. Nhưng hôm nay, từng cơn gió thổi qua đỉnh núi Hàn Mai không còn mang theo cái lạnh buốt của tuyết trắng, mà lại sực nức một mùi tanh nồng tột độ. Đó là thứ mùi vị của sắt rỉ trộn lẫn với thịt sống bị băm nát, thứ mùi mà bất kỳ kẻ tu hành nào cũng hiểu rõ: Mùi của sự diệt tuyệt.

Tại Hàn Mai Tông, một tiểu môn phái nằm chênh vênh trên vách đá vạn trượng, sự tĩnh lặng vốn có đã bị xé toạc bởi những tiếng gào thét thảm khốc.

"Địch kích! Là huyết vụ! Toàn bộ đệ tử lui về chính điện, kết trận!"

Tiếng quát của đại trưởng lão Hàn Mai Tông vang lên trong tuyệt vọng. Lão là một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, ở cái góc nhỏ này của Thanh Vân giới cũng được coi là một phương hào thủ. Thế nhưng lúc này, đôi bàn tay lão đang run rẩy. Trước mắt lão, không phải là thiên binh vạn mã, cũng không phải là yêu thú tràn lan, mà chỉ là một làn sương mù màu đỏ sẫm, đặc quánh như máu lỏng, đang chậm rãi bò lên từ chân núi.

Làn sương đi đến đâu, cỏ cây héo rũ đến đó. Những đệ tử ngoại môn đứng canh cổng chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị sương mù bao phủ. Trong nháy mắt, da thịt họ tan chảy, huyết dịch trong người dường như có linh tính riêng, tự động thoát khỏi lỗ chân lông, hóa thành những sợi chỉ đỏ bay thẳng vào tâm của đám sương mù kia.

Chỉ còn lại những bộ xương trắng khô khốc đổ rụp xuống nền tuyết, tạo nên một sự tương phản kinh hoàng.

"Huyết… Huyết Ma Thánh Tôn…" Đại trưởng lão thốt lên, đồng tử co rút lại.

Truyền thuyết về một vị ma đầu có thể lấy huyết dịch của vạn vật để tu luyện, một kẻ mà đi đến đâu thì sinh cơ tuyệt chủng đến đó, vốn chỉ là những câu chuyện kể để hù dọa đệ tử mới vào môn. Nhưng bây giờ, cơn ác mộng ấy đang hiện hữu.

Giữa làn sương mù đỏ rực, một hình bóng cao lớn hiện ra. Hắn không có thực thể rõ ràng, toàn thân được cấu thành từ vô số những dòng máu đang luân chuyển dữ dội. Mỗi khi một sinh mạng ngã xuống, hình bóng ấy lại đậm nét thêm một chút.

"Quá nhạt…" Một giọng nói khàn khàn, trầm đục vang lên từ trong huyết vụ, giống như tiếng xương cốt cọ xát vào nhau. "Chỗ này… chỉ có toàn rác rưởi. Huyết dịch quá loãng, không đủ để bản tôn giải khát."

Hắn nhấc tay lên. Một động tác cực kỳ rườm rà và hoa mỹ. Hàng vạn sợi chỉ máu từ hư không ngưng tụ lại, hóa thành một đóa hoa bỉ ngạn khổng lồ xoay tròn trên đỉnh đầu. Mỗi cánh hoa đều mang theo oán niệm của hàng nghìn sinh linh bị đồ sát.

"Bách Quỷ Huyết Sát – Vạn Linh Quy Nguyên!"

Hắn gầm nhẹ một tiếng. Đóa hoa bỉ ngạn nổ tung, biến thành hàng vạn mũi kim máu li ti, dày đặc như mưa bão, trùm phủ xuống chính điện Hàn Mai Tông.

Các đệ tử hét lớn, dốc toàn lực vận chuyển linh khí, dựng lên một màn chắn xanh nhạt. Nhưng những mũi kim kia không hề bị ngăn cản, chúng xuyên thấu qua màn chắn linh lực như xuyên qua một tờ giấy mỏng. Tiếng "phập phập" liên hồi vang lên, theo sau là tiếng gào khóc đau đớn. Mỗi đệ tử bị trúng kim đều nhanh chóng khô héo, hóa thành những cái xác khô trong tích tắc.

Chỉ trong mười nhịp thở, một môn phái hơn một ngàn người đã biến thành một nghĩa địa sương trắng. Một mùi máu đặc quánh bao trùm cả ngọn núi, gió thổi không tan, trái lại càng lúc càng lan rộng về phía hạ giới.

***

Cách đó hàng trăm dặm, tại quán trà nhỏ xập xệ bên bìa rừng.

Cảnh tượng ở đây lại hoàn toàn đối lập. Chim chóc vẫn hót, khói bếp từ ấm trà nhỏ vẫn nghi ngút bay lên theo một nhịp điệu đều đặn.

Tô Nguyệt Nhi đang vác trên vai thanh trọng kiếm to bản, mồ hôi nhễ nhại. Cô vừa luyện xong một bài kiếm pháp hoa mỹ đến mức làm lá rụng đầy sân. Cô thở hổn hển, lau mồ hôi trên trán, rồi quay sang nhìn cái bóng người mặc đạo bào xám đang ngồi ngủ gật trên chiếc ghế dựa mây dưới gốc cây đại thụ.

"Đại ca! Huynh xem, chiêu 'Thiên Long Xuất Hải' này của muội thế nào? Uy lực chí ít cũng phải chấn động mười dặm chứ?"

Ninh Vô Trần khẽ hé một con mắt, lười biếng nhìn đống lá rụng tán loạn dưới chân Nguyệt Nhi, sau đó lại nhắm mắt lại, buông một câu cụt lủn:

"Rườm rà. Lãng phí sức lực."

"Hứ!" Tô Nguyệt Nhi dậm chân. "Huynh lúc nào cũng bảo rườm rà. Tu hành không phải là phải rầm rộ sao? Phải có khí thế thì kẻ thù mới sợ chứ!"

Lúc này, một chiếc mai rùa cũ kỹ ở góc sân đột ngột run bần bật, rồi một cái đầu nhăn nheo thò ra. Lão Quy (Thanh Quy Đạo Nhân) bò nhanh đến bên cạnh Ninh Vô Trần, đôi mắt lão tràn đầy sợ hãi, giọng run rẩy:

"Ninh… Ninh gia! Không ổn rồi! Có thứ gì đó đang đến! Rất tanh, rất hung dữ! Lão quy ta sống ba ngàn năm, chưa bao giờ cảm thấy hơi thở nào kinh tởm như vậy!"

Nguyệt Nhi nhíu mày, mũi khẽ hít hà không khí. Lúc này, gió thổi mạnh hơn. Một làn gió mang theo hơi ẩm bất thường. Không, đó không phải là hơi ẩm của nước, mà là hơi ấm của máu.

Sắc mặt Nguyệt Nhi lập tức đại biến. Thanh trọng kiếm trong tay cô bắt đầu run lên bần bật, cảm ứng được một sát ý kinh thiên đang tràn về phía này. Bầu trời vốn đang trong xanh, đột nhiên xuất hiện một mảng màu đỏ thẫm ở phía chân trời, đang lấy tốc độ kinh hồn lan tỏa tới.

"Mùi máu…" Nguyệt Nhi lẩm bẩm, tay nắm chặt chuôi kiếm. "Thật sự là mùi máu! Ai mà tàn nhẫn đến thế, lại có thể khiến gió của cả một vùng chuyển màu?"

Lão Quy thụt đầu vào mai, chỉ để lộ hai con mắt nhìn chăm chằm về phía phương Bắc: "Hẳn là kẻ đó… Huyết Ma Thánh Tôn! Nghe đồn hắn mỗi khi xuất hiện, đều sẽ dùng máu của vạn dân làm đường đi, dùng linh hồn của tu sĩ làm đèn dẫn lối. Hắn đang tiến về hướng này!"

Vùng trời phía Bắc đã hoàn toàn sụp đổ trong màu máu. Những đám mây trắng hóa thành huyết vân, sấm sét đỏ rực thỉnh thoảng xé toạc hư không. Sự áp bách của một vị Thánh Tôn viễn cổ khiến không khí xung quanh trở nên đặc quánh, đến mức hít thở cũng thấy đau phổi.

Nhưng, giữa cơn bão tố huyết sắc đang dần nuốt chửng vạn vật ấy, quán trà nhỏ của Ninh Vô Trần vẫn lặng lẽ một cách kỳ dị.

Huyết vụ đang tràn tới, cuốn trôi mọi cánh rừng, san phẳng mọi đồi núi dọc đường đi. Thế nhưng, khi làn sương đỏ kia chỉ còn cách quán trà đúng mười trượng, nó đột ngột dừng lại. Không phải là dừng lại theo kiểu chậm dần, mà là đứng hình hoàn toàn, như thể đâm sầm vào một bức tường vô hình không thể lay chuyển.

Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Hắn không vội vàng, bàn tay thon dài đưa ra cầm lấy chiếc chổi tre đặt bên cạnh ghế dựa.

"Đã bảo rồi… rất ồn ào."

Hắn lẩm bẩm, âm thanh rất nhẹ nhưng lại át đi cả tiếng sấm rền của huyết bão bên ngoài.

Hắn bắt đầu quét rác. Mỗi bước chân di chuyển đều cực kỳ giản đơn, không một chút linh khí dao động. Hắn cầm chổi quét nhẹ một cái trên mặt đất.

*Xoạt.*

Một tiếng động bình thường vô cùng. Nhưng kỳ diệu thay, theo nhịp đưa của chiếc chổi tre, làn sương máu đặc quánh phía bên ngoài mười trượng kia đột ngột bị một sức mạnh vô hình đánh tan một mảng lớn.

Tô Nguyệt Nhi há hốc mồm nhìn cảnh tượng trước mắt. Cô đã thấy đại ca ra tay nhiều lần, nhưng lần nào cũng thấy lạnh sống lưng. Không chiêu thức, không thần thông, chỉ là… quét rác?

"Nguyệt Nhi." Ninh Vô Trần không ngẩng đầu, tay vẫn đưa chổi. "Nước trà sôi rồi, vào rót đi."

"Nhưng… nhưng đại ca! Cái thứ bên ngoài kia…"

"Một đống bụi bẩn to hơn bình thường một chút thôi. Quét sạch là được."

Từ giữa huyết vụ ở phương xa, một tiếng gầm phẫn nộ rung chuyển trời đất vang lên. Huyết Ma Thánh Tôn đang ngự trị trên tầng mây cảm thấy uy nghiêm của mình bị thách thức. Hắn nhìn thấy một kẻ phàm nhân cầm chổi, đang làm tan đi ma công của hắn một cách khinh bỉ nhất có thể.

"Kẻ nào?!"

Tiếng quát mang theo uy áp của Thánh nhân truyền đến, khiến Lão Quy sợ tới mức ngất xỉu trong mai rùa. Nhưng Ninh Vô Trần ngay cả lông mày cũng không nhướng lên một cái.

Hắn dừng lại, chiếc chổi tre chạm đất. Một ngón tay trỏ của bàn tay trái chậm rãi giơ lên hướng về phía bầu trời đỏ quạch.

Gió ngừng thổi. Mùi máu tanh trong một khoảnh khắc dường như bị đóng băng giữa không trung.

Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói một chữ, âm thanh thanh lãnh xuyên thấu qua vạn dặm huyết vụ, đánh thẳng vào linh hồn của kẻ đang đứng trên chín tầng vân:

"Định."

Thế giới bỗng nhiên im bặt. Chữ "Định" vừa thốt ra, toàn bộ huyết vân cuồn cuộn kia cứng đờ lại như một bức tranh vẽ hỏng trên giấy. Cả bầu trời đỏ rực không còn một chút dao động, sự hung hãn biến mất, thay vào đó là một vẻ tịch mịch đến đáng sợ.

Gió lạnh lại thổi tới. Nhưng lần này, mùi máu tanh đã tan biến hoàn toàn. Thay vào đó là hương trà xanh nhàn nhạt tỏa ra từ trong quán.

Ninh Vô Trần lại tựa người vào gốc cây, đôi mắt buồn ngủ lim dim nhìn Tô Nguyệt Nhi đang ngẩn ngơ cầm bình trà đứng ở cửa:

"Còn đứng đó làm gì? Trà nguội mất."

Ở phía chân trời xa xôi kia, không ai thấy được, một đạo bóng dáng huyết sắc vốn đang cao cao tại thượng, lúc này đang run rẩy tột độ, cố gắng cử động lấy một ngón tay nhưng hoàn toàn vô lực. Hắn, một vị Thánh Tôn, cứ thế bị định trụ giữa hư không, như một con côn trùng bị ghim vào trong khối hổ phách của thời gian.

Trời đất thanh bình trở lại, chỉ có mùi trà phảng phất trong gió xuân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8