Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 38: Nhất Chỉ Đoạn Nhân Quả**
Bầu trời phía trên Táng Chỉ Phong không còn là màu xanh của thiên thanh, mà là một màu đỏ thẫm đến nghẹt thở. Huyết Ma Thánh Tôn đứng lơ lửng giữa tầng không, toàn thân hắn được bao phủ bởi những dòng máu đặc quánh, liên tục uốn lượn như những con mãng xà đang đói mồi. Mỗi lỗ chân lông trên cơ thể hắn dường như đều đang rỉ ra thứ huyết dịch mang theo mùi tanh nồng của hàng vạn sinh linh bị tế độ.
Huyết Ma cười, tiếng cười của hắn khàn đục, vang vọng khắp vách núi:
– Ninh Vô Trần! Ngươi có thể định trụ được không gian, có thể đóng băng được thời gian, nhưng ngươi làm sao định được huyết mạch của ta? Ta chính là Huyết Hải, Huyết Hải chính là ta. Chỉ cần thế gian này còn một giọt máu, ta chính là bất tử!
Dưới chân núi, Lão Quy run rẩy rụt cổ vào trong cái mai dày cộm, miệng lẩm bẩm:
– Xong rồi, lần này xong thật rồi. Huyết Ma Thánh Tôn tu luyện "Huyết Nhục Luân Hồi Kinh", đã đạt tới cảnh giới "Huyết tích trùng sinh". Ngay cả Tiên Đế năm xưa cũng chỉ có thể trấn áp chứ không thể giết tuyệt hắn. Một ngón tay của đại ca… liệu có đủ không?
Tô Nguyệt Nhi nắm chặt cán trọng kiếm, đôi mắt phượng trừng lên nhìn về phía bóng lưng gầy yếu của Ninh Vô Trần. Cô không nói gì, vì cô biết, ở giây phút này, bất kỳ lời nói nào cũng là sự sỉ nhục đối với sự tĩnh lặng của chủ nhân.
Ninh Vô Trần đứng đó, giữa trận cuồng phong huyết sắc đang muốn xé nát vạn vật. Chiếc đạo bào xám của hắn bay phấp phới, trông hắn mỏng manh như một chiếc lá khô giữa dòng nước lũ. Hắn chậm rãi đưa tay lên gãi gãi lỗ tai, vẻ mặt đầy vẻ không kiên nhẫn.
– Ngươi nói nhiều quá. – Ninh Vô Trần uể oải lên tiếng, giọng nói không cao nhưng kỳ lạ thay lại át đi cả tiếng sấm rền của huyết vân trên trời – Bất tử sao? Thế gian này, thứ duy nhất bất tử là bụi bẩn. Mà ngay cả bụi, ta cũng có thể quét sạch.
Huyết Ma Thánh Tôn biến sắc, hắn cảm thấy mình bị sỉ nhục nặng nề. Hắn gầm lên một tiếng, toàn bộ biển máu trên bầu trời co rụt lại, hóa thành một thanh huyết kiếm dài vạn trượng, đâm thẳng từ chín tầng mây xuống đỉnh Táng Chỉ Phong. Thanh kiếm đi đến đâu, không gian nơi đó vỡ vụn đến đó, vạn vật hóa thành nước máu.
– Chết đi!
Ninh Vô Trần không nhìn thanh kiếm khổng lồ kia. Đôi mắt hơi lờ đờ của hắn đột nhiên ngưng tụ lại một điểm. Hắn không lùi, cũng không tránh.
– Nhân có trước, quả theo sau. Ngươi có hôm nay, là do một giọt máu đầu tiên vấy bẩn trần gian mà thành. – Ninh Vô Trần lẩm bẩm như đang tự nói với chính mình.
Hắn chậm rãi giơ ngón tay trỏ phải lên.
Động tác cực kỳ chậm, chậm đến mức một người phàm cũng có thể nhìn rõ từng đường chỉ tay của hắn. Nhưng khi ngón tay ấy hướng thẳng về phía Huyết Ma Thánh Tôn, cả thế giới đột nhiên rơi vào một sự im lặng tuyệt đối. Thanh huyết kiếm vạn trượng kia cách đầu Ninh Vô Trần chỉ một gang tay, đột nhiên khựng lại, rồi bắt đầu run rẩy dữ dội.
– Định.
Chỉ một chữ duy nhất.
Càn khôn đứng bóng. Huyết Ma Thánh Tôn nhận ra mình không thể nhúc nhích, thậm chí ngay cả tư duy cũng bắt đầu trì trệ. Nhưng điều khiến hắn kinh hoàng nhất không phải là sự bất động của cơ thể, mà là hắn cảm thấy "sợi dây" liên kết giữa hắn và quá khứ đang bị một lực lượng vô hình tóm lấy.
Ninh Vô Trần không chỉ tay vào Huyết Ma của hiện tại.
Hắn chỉ vào hư không bên cạnh hắn, nơi mà mắt thường không thấy được, nhưng trong nhãn quan của bậc đại năng, đó là khởi nguồn của nhân quả.
– Vô Thượng Định Trần Chỉ – Nhất Chỉ Đoạn Nhân Quả.
Đầu ngón tay của Ninh Vô Trần lóe lên một đốm sáng trắng nhạt nhẽo, nhỏ nhoi như một hạt bụi dưới ánh mặt trời. Đốm sáng ấy xuyên qua tầng tầng lớp lớp thời gian, ngược dòng về quá khứ vạn năm trước.
Trong tiềm thức của Huyết Ma Thánh Tôn, hắn nhìn thấy một màn kinh tâm động phách. Hắn thấy bản thân mình vạn năm trước, khi đó chỉ là một tên tiểu tốt tu luyện ma công, đang nhỏ một giọt tinh huyết đầu tiên vào một bồn máu người để khởi đầu con đường tà đạo.
Và ngay lúc đó, một ngón tay khổng lồ, vô hình, mang theo ý chí của Thiên Đạo tối giản, đột nhiên từ trên trời hạ xuống, ấn nhẹ vào giọt tinh huyết ấy.
– Không!!! – Huyết Ma Thánh Tôn gào thét trong vô vọng, nhưng tiếng thét chỉ vang lên trong linh hồn hắn.
Tại hiện thực, cơ thể của Huyết Ma bắt đầu mờ nhạt đi.
Đó không phải là bị đánh tan, cũng không phải là bị thiêu cháy. Mà là sự "biến mất" theo đúng nghĩa đen. Vì nhân quả ở quá khứ đã bị bẻ gãy, nên "quả" của hiện tại không có lý do gì để tồn tại.
Thanh huyết kiếm vạn trượng tan biến thành những đốm sáng li ti, không phải máu, mà là linh khí thuần khiết nhất trả về cho đất trời.
Màu đỏ trên bầu trời rút đi như thủy triều, trả lại khoảng không gian thanh lãng cho Táng Chỉ Phong.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, đút vào trong ống tay áo xám rộng thùng thình. Hắn nhẹ nhàng thổi một cái vào hư không trước mặt, như thể vừa phủi đi một lớp bụi bám trên mặt bàn gỗ cũ.
– Nhân quả phức tạp, chỉ cần bẻ gãy điểm khởi đầu là xong. Thật phiền phức. – Ninh Vô Trần ngáp dài một cái, đôi mắt lại trở về vẻ lờ đờ thường ngày.
Ở phía đối diện, Huyết Ma Thánh Tôn giờ chỉ còn là một cái bóng hư ảo. Hắn nhìn trân trân vào Ninh Vô Trần, đôi mắt đỏ ngầu giờ đây tràn ngập sự trống rỗng và sợ hãi tột cùng.
– Ngươi… ngươi không phải là người… ngươi là quy tắc… ngươi là cái gì…
– Ta là kẻ quét rác. – Ninh Vô Trần nhàn nhạt đáp – Ngươi làm bẩn nơi này lâu quá rồi. Biến đi cho sạch sẽ.
Vừa dứt lời, cái bóng của Huyết Ma Thánh Tôn hoàn toàn tan biến. Hắn không để lại tro bụi, không để lại linh hồn, không để lại bất cứ một vết tích nào trong dòng lịch sử của Tiên giới. Trong ký ức của vạn dân trên thế giới này, cái tên "Huyết Ma" dường như cũng đang dần nhòa đi, như một giấc mơ không đầu không cuối.
Mây tan, gió dừng.
Táng Chỉ Phong lại trở về với sự tĩnh mịch vốn có của nó. Những nhành cỏ dại bị máu làm héo úa, giờ đây dưới tác dụng của linh khí thuần khiết vừa tan ra, lại bắt đầu nảy mầm xanh biếc.
Lão Quy run rẩy bò ra khỏi mai rùa, đôi mắt già nua lồi ra, lắp bắp:
– Xóa bỏ nhân quả… Đại ca… người thực sự đã chạm tới cái "Một" đó sao? "Đạo sinh nhất", người vừa dùng cái "Nhất" đó để xóa sạch "Vạn"?
Ninh Vô Trần không trả lời Lão Quy. Hắn quay người lại, lững thững đi về phía quán trà nhỏ tồi tàn bên vách đá.
– Nguyệt Nhi, trà lạnh rồi. Pha ấm mới đi.
Tô Nguyệt Nhi giật mình, vội vàng tra trọng kiếm vào bao, lau vệt mồ hôi trên trán, rạng rỡ đáp:
– Tuân mệnh chủ nhân! Để em dùng tuyết trên đỉnh núi pha trà cho người.
Lão Quy nhìn bóng lưng xám xịt, giản đơn đến cực điểm của Ninh Vô Trần, rồi nhìn lại vách núi Táng Chỉ Phong sừng sững. Lão thở dài một tiếng, đầy vẻ phức tạp:
– Thiên hạ tu sĩ, kẻ thì cầu trường sinh, kẻ thì cầu bá nghiệp, người người hô hào pháp thuật hào quang, thần thông chấn thế. Ai biết được rằng, đỉnh cao của tất thảy, lại chỉ là một ngón tay của một kẻ lười biếng muốn đi ngủ?
Lão lắc đầu, cố gắng bò theo bước chân của Ninh Vô Trần.
– Đợi lão già này với! Đại ca, cho lão xin một chén trà, uống xong lão sẽ kể cho người nghe về những hạt bụi ở Thượng Giới đang muốn xuống đây làm loạn…
Ninh Vô Trần dừng bước chân, hơi nghiêng đầu, vẻ mặt vô cùng khổ sở:
– Lại còn bụi nữa sao? Không thể để ta ngủ yên một vạn năm à?
– Đại ca, người mạnh quá cũng là một cái tội đấy. – Lão Quy cười hì hì.
Ninh Vô Trần thở dài, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời vừa được mình "lau dọn". Ánh nắng chiều tà đổ dài bóng hắn trên sườn núi. Ở nơi đó, dường như vạn vật đều đang cúi đầu, im lặng đón nhận sự trật tự mới vừa được thiết lập.
"Nhất chỉ định tiên trần."
Ninh Vô Trần lẩm bẩm lại cái danh hiệu mà người đời gán cho mình, rồi khẽ nhếch môi. Một nụ cười nhàn nhạt, không có chút kiêu ngạo, chỉ có sự bình thản đến đáng sợ.
– Được rồi, uống trà xong rồi tính tiếp. Nếu bọn chúng vẫn muốn đến… thì chỉ cần một ngón tay nữa là được.
Gió thổi qua tà áo xám, một hạt bụi vô tình rơi vào chén trà vừa rót. Ninh Vô Trần khẽ búng tay, hạt bụi bay mất, tan vào hư vô.
Cả thế giới này, trong mắt hắn, chung quy cũng chỉ là hạt bụi mà thôi. Mà hạt bụi, vốn dĩ nên đứng yên ở nơi nó thuộc về.
Hết chương 38.