Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 37: Bất tử là gì?**
Không gian trên đỉnh Táng Chỉ Phong vừa mới lấy lại được một chút thanh tĩnh, bỗng chốc lại bị một loại hơi thở tanh nồng, cổ quái bao trùm lấy.
Giữa khoảng không vô định, nơi mà một ngón tay của Ninh Vô Trần vừa mới quét sạch mọi dấu vết của Huyết Ma Thánh Tôn, bỗng dưng hiện lên một đốm sáng đỏ quạch. Đốm sáng ấy nhỏ như hạt vừng, nhưng lại mang theo một loại sức sống ngoan cường đến mức vô lý. Nó nhảy tót một cái, hút lấy linh khí xung quanh, rồi điên cuồng bành trướng.
*Xoẹt!*
Một sợi tơ máu từ hư không sinh ra, tiếp đó là hàng vạn, hàng triệu sợi tơ khác đan xen, dệt nên một mạng nhện đỏ ngầu bao phủ cả bầu trời. Trong tiếng gầm rú của gió rít, những giọt máu bắt đầu tụ lại, định hình nên một thân ảnh quen thuộc.
Huyết Ma Thánh Tôn lại một lần nữa bước ra từ hư vô.
Hắn không chết.
Gương mặt hắn hiện rõ vẻ vặn vẹo, cuồng loạn. Đôi mắt đỏ thẫm như hai hồ máu già nua nhìn chằm chằm vào bóng lưng của người thanh niên áo xám đang cầm chổi quét lá.
— Ninh Vô Trần! Ngươi tưởng rằng cái thứ "Định Nhân Quả" què cụt đó có thể xóa sổ được ta sao? — Tiếng cười của Huyết Ma vang lên khàn đặc, mỗi âm tiết rơi xuống đất đều hóa thành một vũng máu đen ngòm, ăn mòn đá tảng. — Ngươi quá ngây thơ rồi! Ta tu luyện "Huyết Hải Bất Diệt Công" mười vạn năm, lấy thân mình hóa vào quy tắc máu của cả Tiên Trần giới. Chừng nào chúng sinh còn chảy máu, chừng đó Huyết Ma ta… vĩnh viễn không bao giờ biến mất!
Lão Quy đang nấp sau tảng đá lớn, nghe thấy vậy thì hai cái chân chèo run bần bật, cái mai rùa cũng phát ra tiếng "cọc cọc" vì va vào đá. Lão lắp bắp, giọng nói đầy tuyệt vọng:
— Hỏng rồi… đại ca ơi, lần này hỏng thật rồi! Đó là "Quy tắc ký sinh"! Hắn không phải là một sinh mệnh nữa, hắn là một phần của quy tắc thế giới này. Trừ khi ngài diệt sạch chúng sinh, làm cạn sạch máu của vạn vật, nếu không hắn thực sự là bất tử!
Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, tay nắm chặt chuôi trọng kiếm, sắc mặt trắng bệch. Cô cảm nhận được một luồng áp lực vô hình đang bóp nghẹt lấy trái tim mình. Không khí xung quanh dường như biến thành máu lỏng, đặc quánh và tanh tưởi, khiến việc hô hấp trở nên vô cùng khó khăn.
Tuy nhiên, Ninh Vô Trần vẫn không quay đầu lại. Nhát chổi tre của hắn vẫn đều đặn lướt trên nền đá, tạo ra những âm thanh *sạt… sạt…* khô khốc. Dường như đối với hắn, sự trở lại của một vị Thánh Tôn bất tử cũng không quan trọng bằng việc quét sạch đám lá khô vừa bị gió thổi bay trở lại sân.
— Ồn ào thật đấy. — Ninh Vô Trần thở dài một tiếng, âm thanh rất nhỏ nhưng lại át đi cả tiếng sấm rền của biển máu trên không.
Huyết Ma Thánh Tôn thấy mình bị ngó lơ, cơn giận dữ bốc lên đến đỉnh điểm. Hắn giang hai tay ra, cả bầu trời bỗng chốc biến thành một biển máu mênh mông không thấy bờ bến. Vạn dặm mây trắng bị nhuộm đỏ hoàn toàn.
— Nhìn cho kỹ đi! Đây mới là thực lực của ta! — Huyết Ma gào thét. — Ta có vạn ngàn hóa thân nằm trong dòng máu của các bậc quân chủ, tiên nhân, cho đến lũ sâu bọ dưới hạ giới. Một chỉ của ngươi có thể định trụ không gian, nhưng có thể định trụ được dòng máu đang chảy trong huyết quản của ức vạn chúng sinh không?
Từ trong biển máu, hàng vạn cánh tay vươn ra, mỗi cánh tay cầm một thanh huyết kiếm dài trượng dư, lởm chởm gai độc. Những thanh kiếm này không chém vào da thịt, mà chém vào linh hồn.
— Ninh Vô Trần, để ta dạy cho ngươi biết… Bất tử là gì! — Huyết Ma vừa nói vừa vung tay.
Vạn kiếm xuyên không!
Biển máu đổ ập xuống đỉnh Táng Chỉ Phong như muốn nhấn chìm toàn bộ ngọn núi vào hố sâu của sự diệt vong. Áp lực ấy mạnh đến mức không gian bắt đầu sụp đổ, từng mảng quy tắc bị xé toạc ra.
Lão Quy hét lên một tiếng thất thanh, thụt hẳn đầu vào trong mai. Tô Nguyệt Nhi cũng nhắm mắt lại, bản năng của một tu sĩ nói cho cô biết, đây là đòn tấn công không thể hóa giải.
Nhưng đúng lúc này, Ninh Vô Trần ngừng quét.
Hắn từ từ dựng cây chổi tre vào gốc cây cổ thụ, rồi phủi bụi trên tay áo xám. Hành động của hắn chậm chạp đến mức kỳ lạ, giống như thời gian xung quanh hắn đang trôi theo một nhịp điệu hoàn toàn khác biệt với phần còn lại của vũ trụ.
Khi những thanh huyết kiếm chỉ còn cách đỉnh đầu hắn chưa đầy một tấc, Ninh Vô Trần cuối cùng cũng ngước mắt lên. Đôi mắt vốn có vẻ buồn ngủ ấy, trong tích tắc, bỗng hiện lên một tia nhìn thấu triệt vạn cổ.
Hắn giơ ngón tay trỏ tay phải lên, chỉ nhẹ một cái vào hư không phía trước.
— Định.
Chỉ một chữ duy nhất. Không có hào quang, không có rung chấn, thậm chí không có lấy một gợn linh khí dao động.
Nhưng, biển máu vạn dặm đang đổ xuống bỗng nhiên đông cứng lại giữa không trung. Những thanh huyết kiếm sắc lẹm dừng ngay trên đầu Ninh Vô Trần, bất động như những khối hổ phách đỏ ngầu. Ngay cả âm thanh gào thét của Huyết Ma Thánh Tôn cũng bị kẹt cứng trong cổ họng, biểu cảm hung ác trên khuôn mặt hắn vĩnh viễn dừng lại ở một khắc đó.
Vạn vật đứng yên. Một sự im lặng đến rợn người bao trùm tất cả.
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi bước đi trên không trung, từng bước một, như đang đi trên bậc thang bằng phẳng. Hắn đi xuyên qua những thanh huyết kiếm đang treo lơ lửng, tiến về phía Huyết Ma đang bị đóng băng.
Hắn đứng trước mặt Huyết Ma, khoảng cách chỉ chừng ba bước chân. Ninh Vô Trần nghiêng đầu, nhìn sâu vào đôi mắt đầy vẻ kinh hãi của đối phương, khẽ hỏi:
— Ngươi hỏi ta, bất tử là gì?
Thanh âm của hắn nhẹ như gió thoảng, nhưng mỗi chữ lọt vào tai Huyết Ma lại nặng tựa thái sơn, nghiền nát tâm trí vị Thánh Tôn này.
— Tu luyện mười vạn năm, lại hiểu sai về hai chữ đó. — Ninh Vô Trần lắc đầu, vẻ mặt có chút thất vọng. — Biến mình thành một phần của quy tắc, mượn máu chúng sinh để trường tồn… Đó không phải là bất tử. Đó chỉ là "ký sinh". Một kẻ ký sinh vĩnh viễn, mãi mãi không bao giờ chạm tới được bến bờ của cái "Thật".
Hắn đưa ngón tay trỏ lại gần trán của Huyết Ma, nơi có một biểu tượng huyết mạch đang lập lòe.
— Ngươi nghĩ rằng dòng máu của chúng sinh là điểm tựa của ngươi. Ngươi nghĩ rằng cái "Một" của ngươi nằm trong cái "Vạn". Nhưng ngươi quên mất một điều…
Ninh Vô Trần dừng lại một chút, ngón tay khẽ chạm vào trán đối phương.
— Ta nói ngươi có, ngươi mới được có. Ta nói ngươi dừng, vạn vật phải dừng.
— Cái gọi là bất tử, dưới một chỉ của ta, thực chất chỉ là một giấc mộng dài chưa tỉnh. Nay, ta định cho ngươi… tỉnh mộng.
Huyết Ma Thánh Tôn muốn hét lên, muốn nổ tung toàn bộ tinh huyết để liều mạng, nhưng hắn không thể. Mọi nỗ lực của hắn, mọi bí pháp "Bất Diệt" của hắn, khi đối diện với ngón tay này, đều trở nên vô nghĩa như trò trẻ con. Quy tắc máu mà hắn hãnh diện bỗng chốc run rẩy, tự thối rữa từ bên trong.
Ninh Vô Trần nhẹ nhàng ấn ngón tay trỏ xuống thêm một phân.
*Rắc…*
Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên. Từ điểm tiếp xúc trên trán Huyết Ma, những vết nứt đen ngòm bắt đầu lan ra. Nhưng đó không phải nứt trên da thịt, mà là nứt trên không gian và thời gian xung quanh hắn.
Biển máu vạn dặm bắt đầu nhạt màu, từ đỏ sẫm biến thành màu xám tro, rồi từ xám tro biến thành hư vô trắng xóa. Hàng vạn cánh tay, hàng vạn thanh kiếm huyết sát, tất cả đều tan rã như những hình ảnh trên mặt nước bị ném một viên sỏi.
— Không… — Một tiếng thì thầm vô vọng phát ra từ ý chí cuối cùng của Huyết Ma.
— Định Tiên Trần, là định lại cái loạn. Ngươi là cái loạn, cho nên, ngươi phải "tĩnh". — Ninh Vô Trần nói, giọng nói vẫn thản nhiên như đang bình phẩm về một tách trà nhạt.
Ngay khoảnh khắc ngón tay Ninh Vô Trần hoàn toàn nhấn sâu vào trán Huyết Ma, một cảnh tượng kinh hoàng nhất lịch sử Tiên giới đã diễn ra.
Tất cả chúng sinh trong Tiên Trần giới, từ những vị Tiên Đế cao cao tại thượng đến những con kiến dưới khe đá, bất chợt cảm thấy máu trong người mình khựng lại một nhịp. Toàn bộ huyết mạch liên quan đến "Huyết Ma Thánh Tôn" bị một bàn tay vô hình tóm gọn lấy, rồi lôi ra khỏi dòng thời gian.
Cái gọi là "vĩnh viễn không bao giờ biến mất" mà Huyết Ma hứa hẹn, nay bị xóa sạch chỉ bằng một lần điểm nhẹ.
Huyết Ma Thánh Tôn không tan vỡ, không nổ tung. Thân xác hắn hóa thành một pho tượng tro xám nhạt nhẽo, rồi bị gió từ Táng Chỉ Phong thổi một cái, bay vèo đi, hòa vào cát bụi dưới chân núi.
Biển máu trên trời tan biến hoàn toàn. Ánh nắng rực rỡ một lần nữa xuyên qua làn mây, chiếu xuống bộ đạo bào xám của Ninh Vô Trần, làm sáng lên khuôn mặt vẫn còn vẻ buồn ngủ của hắn.
Sân chùa lại sạch bóng lá. Chỉ có không khí vẫn còn vương lại chút mùi tro tàn, minh chứng cho sự tồn tại cuối cùng của một vị cường giả từng làm chấn động một thời đại.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, đút vào ống tay áo, lững thững đi về phía quán trà nhỏ.
Lão Quy rụt rè thò đầu ra, lắp bắp:
— Đại… đại ca… hắn thực sự… biến mất hoàn toàn rồi sao? Cái "Bất tử" của hắn đâu?
Ninh Vô Trần ngồi xuống ghế tre, tự rót cho mình một chén trà ấm, hớp một ngụm rồi mới uể oải đáp:
— Chẳng có gì là bất tử dưới một ngón tay. Nếu có, đó là do ngón tay đó chưa đủ sức "Định" mà thôi.
Tô Nguyệt Nhi nhìn theo bóng lưng của Ninh Vô Trần, trong mắt tràn ngập vẻ sùng bái và kinh sợ chưa từng có. Cô hiểu rằng, từ giây phút này, cái thế giới "Tiên Trần" phức tạp kia, đối với đại ca của cô, thực chất chỉ là một bàn cờ đơn giản.
Ai ồn ào, định người đó.
Ai vẩn đục, quét sạch người đó.
Ninh Vô Trần tựa lưng vào ghế gỗ, khép đôi mắt lại, khẽ lầm bầm:
— Quét sân mệt quá. Lần sau kẻ nào đến, tốt nhất là tự mình biến thành bụi luôn cho nhanh.
Gió thổi qua tán cây, tiếng lá xào xạc hòa cùng hơi thở đều đặn của người thanh niên áo xám. Một chỉ định tiên trần, nhưng cũng chỉ để đổi lấy một buổi trưa không bị quấy rầy mà thôi.
Bá đạo đến cực hạn, kỳ thực chính là sự tối giản đến tột cùng.