Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 40: Tiên giới kinh hãi**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:02:48 | Lượt xem: 3

Trong cõi sâu thẳm của Vô Sắc Thiên, nơi vạn vật dường như bị tước đoạt màu sắc, chỉ còn lại những dải linh khí bạc trắng cuộn trào như đại dương không đáy, một tiếng động "rắc" khẽ khàn bỗng chốc xé toạc sự tĩnh lặng vĩnh hằng.

Thần Huyết Đài — báu vật cổ xưa nhất của Tiên giới, nơi khắc ghi sinh mệnh và nhân quả của tất cả những kẻ đã đạt đến cảnh giới Tiên Tôn trở lên — đột ngột xuất hiện một vết nứt dài.

Vết nứt không bắt đầu từ bên ngoài, mà nó mục rỗng từ bên trong tâm lõi. Một cái tên, vốn dĩ rực rỡ sắc máu và uy áp, đang mờ dần đi một cách phi lý.

"Huyết Ma… biến mất rồi."

Một giọng nói âm trầm vang lên, mang theo sự rung động không thể che giấu. Đó là Vạn Pháp Tiên Đế. Hắn đứng trên đài cao, thân hình cao lớn bao phủ trong hàng vạn phù văn vàng rực, mỗi một hơi thở đều khiến quy tắc không gian xung quanh vặn vẹo. Nhưng lúc này, đôi mắt có thể nhìn thấu vạn cổ của hắn đang co rụt lại.

Huyết Ma Thánh Tôn không phải là một cái tên tầm thường. Hắn là hiện thân của sự bất tử, là kẻ mà dù có bị đánh thành mảnh vụn nghìn lần, vẫn có thể mượn một giọt máu từ nhân quả quá khứ để hồi sinh. Trong hệ thống của Tiên giới, Huyết Ma là một mắt xích "không thể bị xóa bỏ".

Thế nhưng, ngay lúc này, vị trí của Huyết Ma trên Thần Huyết Đài không chỉ đơn thuần là vỡ nát. Nó là một hố đen hư vô. Không có tàn hồn, không có ký ức, không có một sợi nhân quả nào còn sót lại để minh chứng rằng kẻ đó từng tồn tại trên đời.

"Nguyên nhân là gì?" Một đạo hào quang thanh khiết hạ xuống bên cạnh Vạn Pháp Tiên Đế.

Thanh Hà Nữ Đế xuất hiện. Nàng khoác trên mình bộ thiên y dệt từ ánh sáng tinh tú, đôi mắt lạnh lùng như sương tuyết vạn năm. Nhưng lúc này, vẻ mặt thanh cao ấy đã nhuốm màu kinh hãi. Nàng vẫy tay, một dải lụa tiên thuật lướt qua Thần Huyết Đài để truy hồi dòng thời gian.

"Vô ích thôi." Vạn Pháp Tiên Đế lắc đầu, giọng nói khàn đặc. "Ta đã thử dùng 'Đại Hồi Ức Thuật'. Kết quả nhận lại chỉ là một khoảng không rỗng tuếch. Kẻ ra tay không phải là giết hắn… mà là định đoạt sự tồn tại của hắn thành số không."

"Ai có thể làm được điều đó? Ngay cả chúng ta, nếu muốn giết Huyết Ma, cũng phải mất hàng nghìn năm tiêu hao huyết khí, dùng lò luyện tiên thiên để nung chảy linh hồn hắn. Kẻ nào có thể khiến hắn bay màu trong nháy mắt mà không để lại một gợn sóng nhân quả?" Thanh Hà Nữ Đế thốt lên, giọng nói vốn thanh lãnh nay có chút run rẩy.

Phía trên đỉnh Vô Sắc Thiên, mây mù đột ngột xoay vần, hóa thành một con mắt khổng lồ đầy uy nghiêm nhưng lúc này lại tràn ngập sự bất an. Đó là ý chí của Thiên Đạo Thẩm Phán.

Thông điệp từ Thiên Đạo giáng xuống tâm trí họ: *Biến số ở hạ giới. Một chỉ định thiên trần. Vạn vật quy không.*

"Hạ giới? Một nơi bẩn thỉu đầy cát bụi như Trần Thế Hải lại chứa nổi một vị đại năng như vậy sao?" Vạn Pháp Tiên Đế lẩm bẩm. Trong nhận thức của hắn, hạ giới chỉ là nơi cung cấp linh hồn và đức tin, giống như một vườn rau để Tiên giới thu hoạch theo định kỳ. Một con sâu trong vườn rau đột nhiên biến thành một vị thần có thể tát chết người làm vườn, chuyện này quá mức hoang đường.

"Huyết Ma hạ giới để truy tìm kiện Thần vật rơi xuống Táng Chỉ Phong." Thanh Hà Nữ Đế sực nhớ ra điều gì đó. "Có lẽ, kẻ đó chính là kẻ trấn giữ Thần vật."

"Bất kể hắn là ai, trật tự của Tiên giới không thể bị lung lay." Vạn Pháp Tiên Đế nắm chặt tay, linh khí xung quanh bùng nổ, hóa thành hàng vạn thanh kiếm hư không. "Ta muốn dùng Thiên Nhãn Thần Kính. Ta phải nhìn thấy gương mặt của kẻ đó."

Dưới hạ giới, tại quán trà bên vách đá Táng Chỉ.

Ninh Vô Trần khẽ cử động. Hắn vừa kết thúc một giấc ngủ trưa kéo dài ba canh giờ. Đối với hắn, giấc ngủ này có phần không được trọn vẹn vì cảm giác như có tiếng ruồi nhặng vo ve bên tai — đó là tiếng sụp đổ của một vị Thánh Tôn mà hắn vừa tiễn đưa vào cõi hư vô lúc nãy.

Hắn ngồi dậy, vươn vai một cái thật dài. Áo bào xám cũ kỹ hơi nhăn nheo, trên vai còn dính một mảnh lá khô từ cây đại thụ già sau lưng quán.

"Công tử, ngài tỉnh rồi?"

Tô Nguyệt Nhi vội vàng bưng lên một chén trà nóng. Nàng nhìn Ninh Vô Trần với đôi mắt lấp lánh sự tôn sùng nhưng cũng đầy tò mò. Nàng biết công tử của mình mạnh, nhưng nàng chưa bao giờ tưởng tượng nổi ngón tay vừa rồi lại khiến một kẻ đáng sợ như Huyết Ma Thánh Tôn tan biến nhẹ nhàng đến thế.

Ngón tay trỏ ấy… trông vẫn thanh mảnh, bình thường, thậm chí móng tay còn được cắt tỉa rất gọn gàng. Không có hào quang rực rỡ, không có sát khí nồng đậm.

"Uhm." Ninh Vô Trần cầm lấy chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, đôi mắt lười biếng nhìn về phía chân trời. "Nước trà hôm nay hơi nguội."

"A! Chắc do lúc nãy khí lạnh của tên ác ma kia làm ảnh hưởng, tiểu tỳ sẽ đi đun lại ngay!" Nguyệt Nhi luống cuống định lấy lại chén trà.

Ninh Vô Trần lắc đầu, đưa ngón tay trỏ khẽ chạm vào thành chén trà.

"Dừng."

Một chữ nhẹ như gió thoảng.

Ngay lập tức, thời gian bên trong chén trà như bị tua ngược và ngưng đọng tại khoảnh khắc nó vừa được rót ra từ ấm trà sôi sùng sục. Hơi nước bắt đầu bốc lên nghi ngút, hương thơm của nhài thanh khiết lan tỏa, nhiệt độ vừa đúng độ hoàn hảo nhất.

Tô Nguyệt Nhi đứng ngẩn ngơ. Nàng tu hành mười mấy năm, từng nghe về thuật điều khiển ngũ hành, nhưng chưa bao giờ thấy ai có thể dùng quy tắc để "định" lại nhiệt độ của trà một cách tùy ý như vậy. Không phải hâm nóng bằng lửa, mà là bắt không gian bên trong chén trà quay về trạng thái lý tưởng nhất theo ý muốn của mình.

Gần đó, Lão Quy đang rúc sâu trong cái mai rùa, thò mỗi cái mũi ra hít hà hương trà, miệng lẩm bẩm: "Tổ tông ơi… lấy quy tắc tối thượng để pha trà… trời đánh thánh đâm mà… lão già này bám đúng đùi rồi…"

"Lão Quy, ông nói gì đó?" Ninh Vô Trần liếc nhìn.

Lão Quy lập tức chui ra, hóa thành lão già khúm núm, cười cầu hòa: "Dạ dạ, tiểu nhân đang nói là trà này chỉ có công tử mới xứng đáng được thưởng thức. Mà công tử ơi… trên đầu chúng ta… hình như có mấy con mắt đang nhòm ngó."

Ninh Vô Trần không ngước lên, hắn vẫn nhàn nhã nhấm nháp vị đắng đầu lưỡi: "Kệ họ đi. Đám đó ở trên cao quen rồi, thích nhìn xuống chỗ thấp để tìm cảm giác ưu việt."

"Nhưng mà… bọn họ hình như là Tiên Đế…" Lão Quy run rẩy. Lão là linh thú sống lâu năm, cảm quan về sự nguy hiểm cực kỳ nhạy bén. Hiện tại, trên bầu trời trong xanh kia, lão cảm nhận được ít nhất năm luồng ý chí cấp độ hủy thiên diệt địa đang khóa chặt vào tọa độ của quán trà này.

"Tiên Đế hay phàm nhân, nhìn lâu quá cũng là một loại phiền phức." Ninh Vô Trần buông chén trà xuống, vẻ mặt vẫn tĩnh lặng như nước mặt hồ, nhưng sâu trong đôi mắt dường như có một tia lười biếng chuyển thành sự mất kiên nhẫn.

Cùng lúc đó, tại Thượng giới.

Một tấm kính khổng lồ dài vạn dặm được gọi là Thiên Nhãn Thần Kính đang lơ lửng giữa điện thờ. Năm vị Tiên Đế đứng vây quanh, tiêu tốn lượng linh lực khổng lồ để xuyên qua vách ngăn của chín tầng trời, nhắm thẳng xuống Thanh Vân giới, xuống vách đá Táng Chỉ.

Hình ảnh bắt đầu rõ nét.

Họ thấy một quán trà nát, một cô gái nhỏ, một con rùa già hóa hình, và một thanh niên áo xám đang ngồi nhấm nháp trà.

"Chỉ là một tên phàm nhân không có linh khí?" Một vị Tiên Đế khác, Hư Không Thiên Tôn, cau mày. Hắn không cảm nhận được bất kỳ sự dao động của pháp tắc nào từ người thanh niên kia.

"Đừng để vẻ ngoài đánh lừa. Nhìn kỹ chén trà trên tay hắn xem!" Vạn Pháp Tiên Đế quát lớn.

Các Tiên Đế tập trung nhãn thuật. Họ bàng hoàng nhận ra, không gian xung quanh chén trà đó đã hoàn toàn bị tách rời khỏi dòng thời gian của hạ giới. Nó tồn tại trong một kén thời gian riêng biệt, bất biến và vĩnh cửu.

"Hắn… hắn dùng quy tắc thời gian chỉ để giữ cho trà nóng?" Thanh Hà Nữ Đế không thể tin nổi vào mắt mình. Với các nàng, quy tắc thời gian là thứ tối cao, mỗi lần thi triển đều phải tiêu hao thọ nguyên hoặc chuẩn bị trận pháp phức tạp. Kẻ này lại dùng nó như một thói quen sinh hoạt tầm thường nhất.

Ngay khoảnh khắc đó, thanh niên áo xám trên mặt kính đột ngột dời tầm mắt.

Hắn không nhìn vào hư không, mà như thể hắn đang nhìn thẳng vào đôi mắt của năm vị Tiên Đế thông qua tấm kính vạn dặm.

Ánh mắt ấy… lười biếng, buồn ngủ, nhưng sâu thẳm lại mang theo một sự lạnh lẽo cực độ. Nó giống như một vị thần nhìn xuống một đám kiến đang cố gắng leo lên bục thờ của mình.

"Hắn nhìn thấy chúng ta!" Vạn Pháp Tiên Đế kinh hô.

Trên gương mặt của thanh niên kia xuất hiện một nụ cười nhạt, không mang theo sát khí, chỉ có một chút phiền muộn. Hắn từ từ giơ ngón tay trỏ lên, chỉ về phía "bầu trời".

Nói đúng hơn là chỉ về phía các Tiên Đế.

"Định."

Thế giới trong tầm mắt các Tiên Đế bỗng nhiên hóa thành một màu xám xịt.

Màn hình của Thiên Nhãn Thần Kính không vỡ nát, mà nó "tan chảy". Toàn bộ ánh sáng rực rỡ của Tiên giới bị hút vào một điểm duy nhất trên ngón tay của kẻ kia.

Một luồng áp lực vô hình từ hạ giới, xuyên qua chín tầng trời, trực tiếp giáng xuống Vô Sắc Thiên.

"Ầm!!!"

Năm vị Tiên Đế đồng loạt lùi lại mấy bước, huyết khí sôi trào. Vạn Pháp Tiên Đế thậm chí còn ho ra một ngụm máu vàng ròng. Thiên Nhãn Thần Kính — món tiên bảo đã tồn tại từ khi khai thiên lập địa — lúc này hóa thành một vũng chất lỏng vô dụng trên sàn điện.

Không gian Vô Sắc Thiên rung chuyển kịch liệt. Quy tắc vạn pháp bị xáo trộn. Mọi thứ chỉ vì một chữ của kẻ ở dưới hạ giới kia.

Sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm điện thờ. Năm vị Tiên Đế nhìn nhau, lần đầu tiên trong cuộc đời tu hành vạn cổ, họ cảm thấy lạnh. Một cái lạnh buốt thấu tận linh hồn.

"Hắn định trụ được cả thần thức của Tiên Đế thông qua bảo vật cách không…" Hư Không Thiên Tôn run rẩy nói. "Hắn là ai? Tại sao hạ giới lại có tồn tại như vậy?"

"Hắn không phải là tu sĩ…" Vạn Pháp Tiên Đế lau đi vết máu khóe miệng, giọng nói đầy sự cay đắng và sợ hãi. "Hắn là quy luật. Hắn là thứ đứng trên cả Tiên Trần này."

Thanh Hà Nữ Đế nhìn về hướng phương Nam, nơi vừa rồi hình ảnh thanh niên áo xám biến mất. Nàng lầm bầm: "Hắn vừa mới cảnh cáo chúng ta. Nếu chúng ta còn dám nhìn trộm, cái tiếp theo bị định đoạt sẽ không phải là tấm kính này, mà là mạng sống của chúng ta."

Ở trên cao nhất, Con Mắt Thiên Đạo cũng dần dần mờ đi, tựa hồ đang cố ý ẩn nấp, không dám phô trương uy thế như trước nữa. Cả Tiên giới, nơi vốn dĩ luôn kiêu ngạo đứng trên đầu vạn vật, giờ đây lại đang lâm vào một trạng thái kinh hoàng chưa từng có.

Trở lại quán trà.

Ninh Vô Trần phủi sạch tay, như thể vừa đuổi đi mấy con ruồi phiền phức. Hắn nhìn bầu trời đã trở lại xanh trong, khẽ lẩm bẩm: "Dòng đời thật lắm kẻ rỗi hơi. Xem trộm người khác uống trà thú vị lắm sao?"

Lão Quy run cầm cập, cái đầu rụt vào trong mai, chỉ có giọng nói vọng ra: "Công tử… ngài vừa… ngài vừa đánh Tiên Đế đúng không? Lão già này hình như nghe thấy tiếng vỡ nát của quy luật thiên địa trên chín tầng mây…"

"Đánh cái gì mà đánh? Ta chỉ đóng cửa sổ lại thôi." Ninh Vô Trần lười biếng đáp. "Cửa sổ hỏng thì người ta sẽ thôi không nhìn lén nữa."

"Đóng cửa sổ… Tiên Nhãn Thần Kính mà ngài gọi là cửa sổ sao?" Lão Quy muốn khóc. Vị tổ tông này có phải là quá mức tối giản rồi không? Cái gì trong mắt ngài cũng trở thành những vật dụng gia đình tầm thường nhất vậy à?

Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, mặc dù cũng run rẩy nhưng nàng nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh. Nàng nhìn Ninh Vô Trần bằng ánh mắt nồng nàn hơn bao giờ hết. Đây mới là công tử của nàng, dù cho Tiên giới có kinh hãi, dù cho vạn cổ có rung chuyển, ngài vẫn chỉ quan tâm xem chén trà trên tay có đủ nhiệt độ hay không.

"Nguyệt Nhi." Ninh Vô Trần đột ngột gọi.

"Dạ, tiểu tỳ có mặt!" Nàng lập tức đáp lời.

"Ta mệt rồi. Đi chuẩn bị võng đi. Ta muốn ngủ tiếp một lúc nữa."

"Hả? Nhưng công tử, Tiên giới có thể sẽ cử quân xuống đây…"

Ninh Vô Trần nhắm mắt lại, dựa lưng vào ghế gỗ, giọng nói đều đều tan vào tiếng gió: "Xuống đây thì bảo họ tự định đoạt đi. Ai dám phá hỏng giấc ngủ này, ta sẽ khiến họ cả đời này không cần phải thức dậy nữa."

Cả đời không cần thức dậy. Một câu nói giản đơn, nhưng ý nghĩa sau đó lại khiến cho Lão Quy và Tô Nguyệt Nhi không rét mà run. Đó không phải là lời đe dọa, mà là một sự thật chắc chắn sẽ xảy ra nếu có kẻ nào ngu xuẩn dám chạm vào giới hạn tối giản của Ninh Vô Trần.

Chiều tà buông xuống. Khói bếp từ ngôi làng xa xa bay lên, hòa cùng sương mù vùng vách đá Táng Chỉ. Một không gian yên bình đến mức không ai nghĩ rằng, chỉ vài phút trước, toàn bộ đỉnh cao của thế giới này vừa được một bài học về sự kinh hoàng.

Tiên giới đang run sợ. Vô Sắc Thiên đang hỗn loạn. Những kế hoạch chinh phạt hạ giới đều bị đình chỉ ngay lập tức.

Mà ở đây, dưới tán cây cổ thụ già nua, một thanh niên áo xám đã bắt đầu chìm vào giấc ngủ sâu. Hắn chẳng quan tâm mình vừa tạo ra một cú sốc thế nào, cũng chẳng quan tâm mình là ai trong mắt thế gian.

Hắn chỉ là Ninh Vô Trần. Một kẻ lười biếng chỉ dùng một ngón tay để giữ lấy sự bình yên của chính mình.

Bụi trần rơi xuống vạt áo hắn. Ninh Vô Trần không phủi đi. Hắn thích hạt bụi này, vì ít nhất nó im lặng. Và trong thế giới mà mọi kẻ mạnh đều muốn gào thét để chứng tỏ uy quyền, sự im lặng của hạt bụi chính là điều quý giá nhất.

Nhất Chỉ Định Tiên Trần. Chương truyện của ngày hôm nay, với Tiên giới là cơn ác mộng kinh hoàng, còn với Ninh Vô Trần, chỉ đơn giản là một buổi chiều uống trà hơi không yên tĩnh mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8