Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 41: Bí mật về thân thế**
Gió nhẹ lướt qua rặng trúc, tiếng lá xào xạc hòa quyện cùng mùi hương trầm mặc tỏa ra từ ấm trà cũ trên bàn đá. Ninh Vô Trần nằm đó, chiếc võng đưa qua đưa lại nhịp nhàng. Hắn đã chìm vào giấc ngủ, hơi thở đều đặn, gương mặt thanh thản như một người phàm chưa từng biết đến sự đời.
Nhìn dáng vẻ lười biếng ấy, thật khó để hình dung chỉ chưa đầy một canh giờ trước, kẻ này đã dùng một ngón tay bẻ gãy ý chí của cả vạn tu sĩ và làm rung chuyển nền móng của Tiên giới.
Bên cạnh bếp lò đang đỏ lửa, Lão Quy — gã già hóa hình người với cái mai rùa lù lù sau lưng — đang run rẩy dùng đôi tay nhăn nheo lau chùi một bộ tách sứ. Đôi mắt lão thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Ninh Vô Trần, mỗi lần nhìn là một lần tim lão đánh thót, nỗi sợ hãi từ sâu trong linh hồn vẫn chưa nguôi ngoai.
Tô Nguyệt Nhi đứng đó, đôi tay vân vê tà áo, đôi mắt to tròn tràn đầy vẻ hiếu kỳ không che giấu. Nàng vốn là một cô gái hoạt bát, sau trận chiến kinh thiên động địa vừa rồi, trong lòng nàng có hàng vạn câu hỏi đang sục sôi.
"Lão Quy," Nguyệt Nhi hạ thấp giọng, gần như thì thầm, "Ngài biết điều gì đó về công tử, đúng không? Một chỉ… chỉ một chỉ thôi. Tại sao lại có thể đáng sợ đến thế?"
Lão Quy nghe thấy câu hỏi, tay bỗng khựng lại. Lão nhìn ra phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây vàng đang lờ lững trôi, thở dài một hơi thật dài. Cái tiếng thở dài ấy mang theo sự tang thương của hàng vạn năm lịch sử.
"Nguyệt Nhi nha đầu, ngươi có biết thế nào là 'Trần' không?" Lão Quy không trả lời ngay, mà hỏi ngược lại.
Tô Nguyệt Nhi ngẩn ra, rồi thật thà đáp: "Trần… là bụi. Là thứ tầm thường nhất, nhỏ bé nhất trong thế gian."
Lão Quy cười khổ, lắc đầu: "Phải, với chúng ta, bụi là thứ bỏ đi. Nhưng trong mắt của một kẻ đã đứng trên đỉnh cao nhất của vạn vật, thì cả cái Tiên giới lộng lẫy kia, cả những vị Thần linh cao ngạo kia… cũng chỉ là bụi trần mà thôi."
Lão Quy đặt bộ tách xuống, thận trọng ngồi xuống một phiến đá nhỏ, bắt đầu chậm rãi kể lại một đoạn thần thoại mà Tiên giới đã cố tình xóa sổ khỏi mọi ghi chép cổ xưa.
"Cách đây hàng triệu năm, khi quy tắc thiên đạo còn chưa định hình, thế gian hỗn loạn đến mức nghẹt thở. Có hàng nghìn cấp bậc tu luyện, hàng vạn loại linh khí, ai ai cũng khoe mẽ về những thần thông biến hóa, rồng bay phượng múa, những pháp bảo có thể bao phủ cả một tinh cầu. Lúc bấy giờ, Tiên giới không yên tĩnh như bây giờ, nó ồn ào như một cái chợ vỡ."
Lão Quy ngừng lại một chút, liếc nhìn Ninh Vô Trần vẫn đang say giấc, rồi nói tiếp:
"Giữa cái thời đại rực rỡ và phù phiếm đó, một thanh niên áo xám xuất hiện. Hắn không có pháp bảo, không có đồ đệ, không có lấy một tiếng hô hào thần chú. Hắn chỉ thích quét rác. Hắn quét từ chân núi lên đến tận cổng trời của Tiên cung cao nhất. Kẻ đó, lúc bấy giờ được gọi là 'Kẻ quét rác vô danh'."
Tô Nguyệt Nhi nín thở, đôi mắt sáng rực: "Kẻ đó… là công tử?"
"Chính là ngài ấy," giọng Lão Quy run lên, "Hàng vạn cao thủ từ khắp các giới đến thách thức ngài ấy, bởi họ cảm thấy bị xúc phạm khi một kẻ quét rác lại có thể điềm nhiên bước vào những vùng đất cấm kỵ. Họ dùng 'Thái Cổ Thần Quyền', họ dùng 'Vạn Cổ Kiếm Ý'. Nhưng đáp lại những chiêu thức rườm rà ấy, thanh niên kia chỉ nhẹ nhàng đưa ra một ngón tay."
Lão Quy đưa một ngón tay trỏ lên, tái hiện lại động tác một cách vụng về:
"Ngài ấy nói: 'Thế gian vốn đơn giản, cớ sao phải làm cho phức tạp?' Một chỉ ấn xuống, vạn pháp quy về không. Những thần thông lộng lẫy kia giống như bong bóng xà phòng gặp gió, tan biến không còn một dấu tích. Đó là lúc danh hiệu **Trần Ai Tiên Đế** ra đời. Trần Ai… nghĩa là bụi bặm. Ngài ấy coi vạn vật là bụi, và bản thân ngài ấy, chính là người quyết định xem hạt bụi nào được tồn tại, hạt bụi nào phải biến mất."
Tô Nguyệt Nhi nghe mà lòng trào dâng sóng cuộn. Nàng quay lại nhìn người thanh niên mặc đạo bào xám cũ kỹ kia. Trong trí tưởng tượng của nàng, một vị Tiên Đế phải ngồi trên ngai vàng bằng vàng ròng, tỏa hào quang vạn trượng, chung quanh có tiên nữ múa hát. Thế nhưng, vị Tiên Đế thật sự trước mắt nàng lại đang… chảy nước miếng vì ngủ ngon.
"Nếu ngài ấy là Tiên Đế đỉnh cao nhất, tại sao ngài ấy lại rời bỏ ngôi vị để về đây mở một quán trà rách nát này?" Nguyệt Nhi thắc mắc.
Lão Quy cười nhạt: "Ngôi vị? Quyền lực? Nguyệt Nhi à, ngươi nghĩ rằng người nắm giữ quy luật tối thượng có cần những thứ đó không? Ngài ấy rời đi vì một lý do đơn giản đến mức không ai tin nổi: **Phiền phức**."
Lão Quy nhớ lại ngày đó, khi toàn bộ vạn tộc quỳ rạp dưới chân Ninh Vô Trần, cầu xin ngài thiết lập trật tự vĩnh hằng cho vũ trụ. Ninh Vô Trần chỉ nhíu mày, phủi bụi trên tay và nói một câu chấn động thiên địa: 'Làm Tiên Đế mệt quá, ngày nào cũng phải nghe những lời ca tụng sáo rỗng, ngày nào cũng phải nhìn các ngươi tranh giành từng tấc linh khí. Thật là ồn ào. Thôi thì từ nay, ta giải tán cái Tiên giới này, ai về nhà nấy đi.'
"Ngài ấy tự tay xóa bỏ thần vị của chính mình, tự tay chặt đứt mọi sợi xích nhân quả ràng buộc với thế gian, rồi ẩn cư tại hạ giới này. Ngài ấy muốn một thế giới 'Tối giản'. Ngài ấy muốn ngủ, muốn uống trà, muốn quét sân mà không có ai quấy rầy. Trần Ai Tiên Đế chính là kẻ bá đạo nhất, bởi ngài ấy đã từ bỏ thứ mà cả thế giới này đang thèm khát chỉ để đổi lấy sự tĩnh lặng."
Tô Nguyệt Nhi im lặng hồi lâu. Nàng bắt đầu hiểu tại sao Ninh Vô Trần luôn có vẻ bất cần đời. Khi một người đã đạt đến cảnh giới "Vô", mọi vinh nhục trên thế gian chẳng qua chỉ là mây khói thoảng qua. Những kẻ ngoài kia cố gắng tu luyện hàng nghìn năm để trở nên mạnh hơn, đẹp hơn, lộng lẫy hơn, nhưng trong mắt Ninh Vô Trần, họ càng cố gắng thì lại càng trở nên "phức tạp" và xa rời chân lý.
"Đoạn tuyệt nhân quả… Một chỉ định tiên trần…" Nguyệt Nhi lẩm bẩm.
Bỗng nhiên, một luồng áp lực vô hình cực kỳ nhỏ nhưng nhạy bén lướt qua quán trà.
Ninh Vô Trần trên võng bỗng cử động nhẹ. Hắn không mở mắt, nhưng môi khẽ máy động: "Lão già, ngươi nói nhiều quá đấy."
Lão Quy giật mình, lập tức quỳ sụp xuống, đầu chạm đất: "Tiểu nhân đáng tội! Tiểu nhân chỉ là… thấy Nguyệt Nhi nha đầu hiếu kỳ quá nên mới nói vài lời dư thừa."
Ninh Vô Trần từ từ ngồi dậy, cái vẻ buồn ngủ vẫn còn vương trên khóe mắt. Hắn duỗi vai một cái, xương cốt phát ra những tiếng kêu rắc rắc khô khốc.
"Trần Ai Tiên Đế gì đó, đã chết từ lâu rồi." Ninh Vô Trần bước xuống võng, đôi chân trần chạm vào mặt đất phủ đầy lá khô, "Bây giờ ta chỉ là một chủ quán trà lười biếng. Quy định cũ của quán trà này, hai người các ngươi nhớ chứ?"
Tô Nguyệt Nhi vội vàng đứng thẳng, cung kính đáp: "Dạ nhớ! Thứ nhất: Không gây ồn. Thứ hai: Không dùng linh lực hoa mỹ trước mặt công tử. Thứ ba: Trà chỉ bán cho người hữu duyên, không bán cho kẻ quyền quý."
Ninh Vô Trần gật đầu hài lòng. Hắn bước lại gần gốc cổ thụ, cầm lấy chiếc chổi tre đặt ở góc tường.
"Hôm nay Tiên giới náo loạn một trận, bụi bay đến tận đây rồi."
Hắn bắt đầu quét. Những động tác vô cùng bình thường, chậm rãi. Nhưng kỳ lạ thay, theo mỗi nhịp chổi đưa ra, bầu không khí xung quanh quán trà bỗng trở nên trong vắt một cách thần kỳ. Những tàn dư linh khí hỗn loạn do trận chiến với Lục Thiên Phong để lại, những oán khí và tạp niệm của những kẻ đang dòm ngó từ xa, tất cả đều bị một lực lượng vô hình quét sạch sủng.
Cả một vùng không gian vạn dặm bỗng chốc trở nên bình lặng như chưa từng có bất cứ biến động nào.
Lão Quy nhìn thấy cảnh này, đồng tử co rút lại. Đây chính là bản chất của "Nhất Chỉ Định Tiên Trần". Không cần dùng đến ngón tay, ngay cả một chiếc chổi tre trong tay Ninh Vô Trần cũng mang theo quy luật "Thanh lọc". Hắn đang quét sạch những thứ rườm rà của thế gian để trả lại sự tối giản nguyên bản nhất.
Đột nhiên, từ không trung, một dải lụa vàng lấp lánh xuất hiện, kéo theo đó là một giọng nói uy nghiêm nhưng pha chút run rẩy vang lên, vọng xuống từ tầng mây cao nhất:
"Thượng giới đại sứ phụng mệnh Thiên Đình, mời Ninh đạo hữu lên trời thương thảo về trật tự linh mạch…"
Tiếng nói chưa dứt, Ninh Vô Trần đã dừng lại hành động quét sân. Hắn hơi ngẩng đầu lên, vẻ mặt tỏ rõ sự không kiên nhẫn.
"Lại là mấy cái trật tự phiền phức."
Ninh Vô Trần không cần nói thêm câu thứ hai. Hắn giơ tay lên, ngón tay trỏ hướng thẳng về phía dải lụa vàng và tiếng nói kia, khẽ ấn một cái.
"Định."
Chỉ một từ.
Dải lụa vàng ngay lập tức hóa thành cát bụi vụn vặt, rơi xuống đất như những mảnh giấy cũ. Giọng nói uy nghiêm kia bị cắt đứt hoàn toàn, không một âm thanh nào có thể lọt vào phạm vi của quán trà nữa. Ở tít trên chín tầng mây, một vị đại sứ Tiên giới lộng lẫy bị một lực lượng không thể kháng cự hất văng ngược trở về, tu vi vạn năm trực tiếp bị "định" lại, hóa thành một phế nhân trong suốt trăm năm tới.
Ninh Vô Trần cúi đầu, tiếp tục quét lá rụng trên sân.
"Nguyệt Nhi, trà lạnh rồi. Thay bình mới đi."
"Dạ, công tử!"
Tô Nguyệt Nhi lúc này không còn kinh ngạc nữa, mà là một sự sùng bái thấu tận xương tủy. Nàng hiểu rồi, cái gọi là bá đạo không phải là đánh bại kẻ thù, mà là coi kẻ thù như những hạt bụi bặm không đáng để bận tâm. Một khi hạt bụi làm phiền mình, chỉ cần phủi đi là xong.
Lão Quy đứng dậy, lau mồ hôi trên trán. Lão biết rằng từ nay về sau, sự yên tĩnh của quán trà này có lẽ sẽ được giữ vững thêm một thời gian dài nữa. Bởi vì một khi cái tên "Trần Ai Tiên Đế" được gợi nhắc, Tiên giới sẽ hiểu rằng, thà đắc tội với cả Thiên Đạo, cũng tuyệt đối không được đánh thức một kẻ đang lười biếng ngủ trưa.
Chiều muộn, ánh hoàng hôn buông xuống dài dằng dặc. Ninh Vô Trần quét sân xong, tự tay pha một tách trà đơn giản, không cần trà cụ quý hiếm, chỉ là nước suối rừng và lá trà dại.
Hắn nhấp một ngụm, thở ra một hơi đầy sảng khoái.
"Sạch sẽ rồi. Thế này mới gọi là tu hành chứ."
Lão Quy nhìn theo bóng lưng của hắn, lẩm bẩm trong miệng: "Công tử à công tử, người nói sạch sẽ… là vì người đã vừa mới định trụ cả vận mệnh của Tiên giới đấy sao?"
Trong cõi Tiên giới bao la kia, những Tiên tôn mạnh nhất đang ngồi trên bảo tọa bỗng nhiên cảm thấy một sự sợ hãi vô hình bao trùm. Họ phát hiện ra, trong khoảnh khắc Ninh Vô Trần thốt ra chữ "Định", dòng thời gian của toàn bộ vũ trụ dường như đã bị dừng lại một nhịp thở. Một nhịp thở ấy, đủ để thay đổi cả càn khôn.
Bí mật về thân thế của Ninh Vô Trần, dù hắn muốn hay không, cũng đã bắt đầu gieo rắc một sự thật đáng sợ vào lòng những kẻ cầm quyền cao nhất: Ở hạ giới rách nát kia, có một vị Đế vương đang quét rác, và ngài ấy cực kỳ ghét tiếng ồn.
"Chương này… kết thúc tại đây đi." Ninh Vô Trần đột ngột quay đầu nhìn về một phía hư không nào đó, đôi mắt buồn ngủ bỗng hiện lên một tia sáng sắc lẹm như thấu hiểu vạn vật, "Ồn quá rồi đấy."
Ở một nơi nào đó ngoài trang giấy, hoặc sâu trong dòng thời gian, sự im lặng tuyệt đối bao trùm tất cả. Nhất chỉ định tiên trần — khi sức mạnh tối thượng được thực thi bằng sự đơn giản đến nghẹt thở.
Thế giới này vốn dĩ chỉ cần một ngón tay là đủ để định đoạt. Mọi sự rườm rà khác, đều chỉ là bụi trần mà thôi.