Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 42: Tìm lại ký ức qua một chỉ**
**CHƯƠNG 42: TÌM LẠI KÝ ỨC QUA MỘT CHỈ**
Ánh nắng ban mai xuyên qua tàn lá đại thụ, rọi xuống sân sau của quán trà nhỏ. Không gian tĩnh lặng tới mức người ta có thể nghe thấy tiếng một giọt sương tan chảy, lách tách rơi xuống phiến đá xanh rêu.
Ninh Vô Trần ngồi trên chiếc ghế tựa bằng tre cũ kỹ. Bên cạnh hắn, khói từ tách trà thô kệch vẫn lượn lờ bốc lên, mang theo hương vị đắng chát đặc trưng của lá trà rừng. Hắn không uống, cũng không ngủ như mọi khi. Đôi mắt thường ngày vẫn lười biếng, lúc này lại dán chặt vào ngón tay trỏ của chính mình.
Ngón tay hắn rất đẹp. Thon dài, trắng trẻo, các đốt xương phân minh nhưng không thô lằn. Trông nó giống như bàn tay của một vị công tử chưa bao giờ phải chạm vào việc nặng, hay một thư sinh chỉ biết cầm bút vẽ hoa. Thế nhưng, Lão Quy – lúc này đang lén lút quét rác ở góc sân – lại không dám nhìn thẳng vào ngón tay ấy.
Trong mắt Lão Quy, ngón tay đó không phải là xương thịt. Nó là một thanh kiếm chưa rút khỏi bao, là một đạo thiên lôi đang bị cầm tù, là điểm kết thúc của vạn vật nhân quả.
Ninh Vô Trần đưa ngón tay lên ngang tầm mắt. Ánh nắng chiếu vào lớp da mỏng manh, để lộ những đường vân tay li ti, chằng chịt.
Hôm nay, hắn bỗng thấy những đường vân này… rất lạ.
"Định."
Hắn khẽ thốt lên một chữ.
Thanh âm không lớn, chỉ vừa đủ cho chính hắn nghe thấy, nhưng cả khu rừng bỗng chốc rơi vào một trạng thái quỷ dị. Tiếng chim hót ngưng bặt giữa chừng. Một chiếc lá khô đang rơi bị khựng lại giữa không trung, bất động như thể được dán vào một bức tường vô hình. Ngay cả khói trà cũng đông cứng lại thành một hình thù kỳ quái.
Tất cả đã dừng lại. Nhưng ý thức của Ninh Vô Trần thì bắt đầu trôi đi.
Ánh mắt hắn xuyên thấu qua lớp da thịt, đâm sầm vào bên trong những đường vân tay. Trong khoảnh khắc ấy, không gian quanh hắn sụp đổ. Những đường vân tay không còn là vân tay nữa, chúng biến thành những dãy ngân hà, những dòng sông thời gian vĩ đại, cuồn cuộn chảy ngược về phía quá khứ vĩnh hằng.
Hắn nhìn thấy một thiếu niên.
Thiếu niên đó đứng giữa một chiến trường rực lửa. Xung quanh là hàng vạn tiên nhân khoác giáp vàng, tay cầm thần binh lấp lánh hào quang, tiếng hò hét vang động chín tầng mây. Đối diện với họ là đại quân ma tộc đen kịt như thủy triều, mỗi hơi thở của chúng đều khiến sơn hà mục nát.
Thiếu niên đó có gương mặt giống hệt hắn, nhưng đôi mắt thì tràn đầy sự mỏi mệt. Thiếu niên đó chỉ cầm một nhành liễu, lười biếng đối diện với vạn mã thiên quân.
"Rườm rà quá."
Thiếu niên trong ký ức lên tiếng. Giọng nói ấy trùng khớp hoàn toàn với suy nghĩ của Ninh Vô Trần lúc này.
Và rồi, thiếu niên ấy giơ một ngón tay lên.
Không có kiếm quang, không có ma khí, không có bất kỳ một chiêu thức hoa mỹ nào. Chỉ là một cái ấn xuống nhẹ nhàng vào hư không.
Trong nháy mắt, toàn bộ chiến trường đứng yên. Lửa ngừng cháy, máu ngừng chảy, tiếng thét gào của vạn quân bị nuốt chửng vào sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi quy luật vật lý, mọi thần thông quảng đại, tất cả đều bị "định" lại dưới một đầu ngón tay ấy.
Đó là lần đầu tiên danh hiệu "Trần Ai" xuất hiện. Vì trong mắt kẻ đó, tiên giới lộng lẫy kia cũng chỉ là một nắm bụi trần bụi bặm, thổi một cái là tan, chỉ một cái là lặng.
Ninh Vô Trần cảm thấy đầu ngón tay mình hơi nóng lên. Hình ảnh trong vân tay lại thay đổi.
Lần này, hắn thấy mình đứng trên đỉnh của Vô Sắc Thiên – nơi cao nhất của thượng giới, nơi mà ngay cả thời gian cũng không có màu sắc. Trước mặt hắn là mười vị Tiên Đế lừng lẫy nhất lịch sử. Mỗi vị đều mang theo một đạo quy tắc hoàn chỉnh: người nắm giữ Lôi Đình, kẻ thống trị Không Gian, kẻ thao túng Sinh Tử.
Họ quỳ xuống. Họ cầu xin hắn đừng rời đi. Họ nói rằng nếu không có hắn, quy tắc của thế giới sẽ sụp đổ, Tiên Trần sẽ rơi vào hỗn loạn.
Thiếu niên – hay chính là Trần Ai Tiên Đế – chỉ lắc đầu. Hắn nhìn xuống ngón tay mình, thở dài:
"Ta đã định lại vạn vật quá lâu rồi. Bây giờ, ta muốn định lại chính mình."
Hắn quay người, bước vào một khe nứt nhân quả, tự tay xóa đi mọi ký ức về vinh quang, xóa đi mọi thần thông chấn thế, chỉ để lại một thứ duy nhất: Cảm giác về "Sự đơn giản".
Ký ức bắt đầu vỡ vụn như những mảnh gương. Ninh Vô Trần thấy mình trải qua hàng ngàn kiếp luân hồi trong trạng thái mê muội. Có khi là một lão ngư phủ cả đời chỉ ngồi câu cá bên sông, có khi là một tên tiều phu quanh năm chỉ chặt một gốc cây khô.
Hóa ra, mỗi một kiếp đó đều là một lần hắn "nén" sức mạnh của mình. Càng đơn giản, hắn càng mạnh. Khi tất cả vạn tượng của vũ trụ này chỉ còn lại trong một cái chỉ tay, đó là lúc hắn đạt tới cảnh giới "Vô".
"Xoảng!"
Tiếng bát vỡ làm đứt đoạn dòng hồi ức.
Ninh Vô Trần chớp mắt. Cảnh tượng vạn cổ tan biến. Hắn vẫn đang ngồi trên ghế tre, nắng vẫn rọi qua lá, và tách trà bên cạnh đã nguội ngắt.
Tô Nguyệt Nhi đang luống cuống ở phía sau, nàng vừa lỡ tay làm rơi một cái chén gốm khi cố gắng đi ngang qua mà không làm phiền "đại ca" của mình. Nàng run rẩy nhìn Ninh Vô Trần, mặt hơi tái đi vì sợ bị trách mắng.
Lão Quy từ góc sân chạy lại, vừa dọn mảnh vỡ vừa nói nhỏ: "Công tử, Nguyệt Nhi con bé không cố ý. Tại cái chén này… tại cái chén này nó trơn quá!"
Ninh Vô Trần không nói gì. Hắn nhẹ nhàng hạ ngón tay xuống, chiếc lá khô đang lơ lửng giữa không trung bỗng nhiên tiếp tục rơi xuống, chạm đất không một tiếng động. Khói trà lại tiếp tục bay lên theo làn gió nhẹ.
Thế giới đã "động" trở lại.
"Công tử?" Lão Quy nhìn Ninh Vô Trần, đôi mắt già nua của lão chợt co rụt lại.
Lão cảm nhận được một sự thay đổi. Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó, vẫn lười biếng, vẫn mặc bộ đồ xám cũ kỹ, nhưng khí chất xung quanh hắn đã hoàn toàn khác. Nếu trước đây hắn giống như một hồ nước phẳng lặng, thì bây giờ, hắn giống như cả một vùng trời bao la nhưng lại bị thu nhỏ vào trong một hạt cát.
Ninh Vô Trần nhìn Nguyệt Nhi, rồi nhìn sang Lão Quy. Hắn bỗng nở một nụ cười nhàn nhạt, nụ cười hiếm hoi khiến gương mặt buồn ngủ của hắn trở nên anh tuấn một cách lạ kỳ.
"Ký ức là một thứ phiền phức." Hắn lẩm bẩm.
"Hả? Công tử người nói gì ạ?" Nguyệt Nhi ngơ ngác hỏi.
Ninh Vô Trần đứng dậy, vươn vai một cái. Hắn bước tới bên gốc cây cổ thụ, nơi có một vết kiến bò ngoằn ngoèo trên lớp vỏ già cỗi. Hắn lại đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng chạm vào thân cây.
Chỉ là một cái chạm nhẹ.
Nhưng trong mắt Lão Quy, khoảnh khắc đầu ngón tay Ninh Vô Trần chạm vào vỏ cây, dường như có hàng vạn ký hiệu cổ xưa bùng lên rồi biến mất ngay lập tức. Cả ngọn núi phía sau quán trà rung rinh một cái rất khẽ, như thể nó vừa cúi đầu hành lễ trước một vị thần linh tối cao.
"Ta từng nghĩ mình đã quên hết tất cả." Ninh Vô Trần nói, giọng hắn bình thản như nước chảy mây trôi. "Nhưng hóa ra, ta không quên. Ta chỉ định chúng lại ở đây thôi."
Hắn chỉ tay vào ngực mình, rồi lại nhìn ngón tay trỏ.
"Trần, Tiên, Vô… ba tầng cảnh giới đó, thực ra cũng chỉ là một cách gọi rườm rà. Thực ra trên đời này chỉ có hai thứ."
"Thứ gì ạ?" Nguyệt Nhi tò mò hỏi, quên cả nỗi sợ ban nãy.
Ninh Vô Trần quay lại, nhấp một ngụm trà nguội, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía chân trời nơi mây trắng đang bay:
"Một là những thứ ta muốn 'Định'. Hai là những thứ không đáng để ta phải dùng ngón tay."
Lão Quy nghe xong, cả người run lên bần bật. Lão hiểu ý nghĩa của câu nói đó. Trước đây, Ninh Vô Trần đánh bại kẻ thù chỉ bằng một ngón tay vì hắn lười. Nhưng sau khi tìm lại một phần ký ức ngày hôm nay, ngón tay của hắn không còn chỉ để đánh nhau nữa.
Nó đã trở thành thước đo của toàn bộ quy tắc thế giới này. Hắn muốn cái gì đứng yên, cái đó không dám động. Hắn muốn cái gì biến mất, cái đó không được phép tồn tại trong luân hồi.
Ngay lúc đó, từ xa xăm trong tầng mây, một luồng hào quang rực rỡ đột ngột hạ xuống. Một giọng nói vang dội như sấm truyền khắp vạn dặm:
"Ninh Vô Trần! Ngươi dám làm xáo trộn quy tắc thời gian của Thanh Vân giới! Mau ra chịu tội trước Tiên Lệnh!"
Đó là một vị Chấp Pháp Sứ của thượng giới, người cảm nhận được dòng thời gian bị dừng lại một nhịp lúc nãy. Hắn cưỡi trên một con Thanh Long khổng lồ, toàn thân phủ kín tiên quang, uy nghi không thể xâm phạm.
Tô Nguyệt Nhi hoảng hốt rút trọng kiếm: "Đại ca, lại là bọn rườm rà đó!"
Lão Quy thì thở dài, lắc đầu thương hại cho kẻ vừa xuất hiện.
Ninh Vô Trần không ngẩng đầu lên. Hắn vẫn đang nhìn ngón tay mình, dường như vẫn còn đang tiếc nuối cảm giác được nhìn thấy vạn cổ trong vân tay ban nãy.
"Ồn ào." Hắn nhẹ giọng nói.
Lần này, hắn không chỉ tay về phía kẻ địch. Hắn chỉ nhẹ nhàng búng một cái vào không trung, giống như người ta phủi đi một hạt bụi bám trên áo.
"Biến."
Một từ duy nhất.
"Rắc!"
Trên bầu trời, luồng hào quang rực rỡ và con Thanh Long khổng lồ bỗng nhiên giống như một bức tranh vẽ trên giấy bị một bàn tay vô hình vò nát. Không có tiếng nổ, không có máu văng, không có bất kỳ một sự phản kháng nào. Vị Chấp Pháp Sứ lừng lẫy của thượng giới vừa mới xuất hiện chưa đầy ba hơi thở, đã hoàn toàn bốc hơi khỏi thế giới này, sạch sẽ đến mức ngay cả không khí nơi hắn đứng cũng trở nên tinh khiết hơn.
Sự "bá đạo" của Ninh Vô Trần không phải là hủy diệt mạnh mẽ, mà là xóa bỏ sự tồn tại một cách hiển nhiên nhất.
Hắn lại ngồi xuống chiếc ghế tre, cầm chổi lên, chậm rãi quét đi những mảnh vỡ của chiếc chén gốm mà Nguyệt Nhi vừa làm rơi.
"Công tử… người vừa mới xóa sổ một vị Chấp Pháp Sứ đấy ạ?" Lão Quy run rẩy hỏi.
Ninh Vô Trần cúi đầu quét rác, tà áo xám lay động theo nhịp bước:
"Ta không xóa sổ hắn. Ta chỉ định lại vị trí của hắn thôi. Hắn vốn dĩ nên là cát bụi, vậy thì hãy trở về làm cát bụi đi."
Hắn dừng lại một chút, nhìn bãi đất trống vừa được quét sạch, rồi nhìn lại ngón tay mình. Những đường vân tay bây giờ lại trở nên bình thường, đơn giản và trầm lặng. Ký ức vạn cổ kia lại một lần nữa ngủ yên sâu trong những lằn ranh li ti ấy.
Hắn hiểu rồi. Càng muốn tìm lại quá khứ, cuộc sống sẽ càng trở nên phức tạp. Mà hắn thì ghét sự phức tạp.
"Nguyệt Nhi, pha bình trà mới đi. Trà này nguội quá, uống vào mất vị."
Ninh Vô Trần nói xong, nằm vật xuống ghế tre, nhắm mắt lại chuẩn bị cho giấc ngủ trưa thường nhật.
Tô Nguyệt Nhi vội vàng chạy đi pha trà, trong lòng thầm nghĩ: *Đại ca đúng là người lười nhất thế gian, vừa mới làm một việc động trời mà giờ đã có thể ngủ ngay được.*
Nhưng chỉ có Lão Quy biết, mỗi lần Ninh Vô Trần nhắm mắt lại, là một lần hắn đang "Định" lại cả tâm hồn mình, nén chặt sự vĩ đại của một vị Tiên Đế vào trong cái vỏ bọc của một kẻ quét rác tầm thường.
Một chỉ định thiên địa, một chỉ định tiên trần.
Nhưng với Ninh Vô Trần hiện tại, một chỉ ấy, tốt nhất là nên dùng để… gãi đầu cho thoải mái thì hơn.
Gió lùa qua quán trà, mang theo tiếng xào xạc của rừng tre. Thế giới sau một nhịp tạm dừng, lại tiếp tục vận hành. Chỉ có điều, trong sâu thẳm của quy tắc vũ trụ, một nỗi sợ hãi mơ hồ đã bắt đầu bén rễ.
Những kẻ đứng trên đỉnh cao nhất của Tiên giới đều cảm nhận được một điều: Vị đó… đã nhìn vào ngón tay của mình. Và khi vị đó nhìn vào ngón tay, cả thế giới này tốt nhất nên giữ im lặng.
Ninh Vô Trần thở đều đều, giấc ngủ trưa của hắn thật yên bình.
Trần ai lạc định, tiên phàm quy nhất.
Tất cả, chỉ trong một cái chỉ tay.
[Hết Chương 42]