Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 44: Một mình chống lại cả thế giới**
Trên đỉnh cao nhất của Táng Chỉ Phong, một vách đá nhô ra tựa như đầu ngón tay của tạo hóa đang chỉ thẳng vào vầng trăng khuyết.
Gió rít gào qua những khe đá, nhưng ngay khi chạm đến phạm vi mười trượng quanh quán trà gỗ cũ kỹ của Ninh Vô Trần, chúng lập tức dịu lại, hóa thành làn gió nhẹ lướt qua tà áo xám đơn bạc.
Trên bầu trời, bóng tối bị xé toác.
Mười vạn chiến thuyền Tiên Đình, mỗi chiếc dài hàng nghìn trượng, được bao phủ bởi những lớp phù văn hộ thể lấp lánh như lân quang của những con quái vật biển khổng lồ. Phía sau chúng là hàng triệu binh mã Tiên giới, giáp trụ hoàng kim chói mắt, vũ khí trong tay tỏa ra sát khí kết thành mây đen ngùn ngụt.
Tiếng tù và bằng xương thú thượng cổ vang lên, mỗi tiếng thổi đều khiến không gian xung quanh rạn nứt.
"Ninh Vô Trần! Ngươi to gan lớn mật, dám sát hại Chấp Pháp Sứ, khinh mạn Tiên Lệnh. Hôm nay, Cửu Thiên thập địa, không nơi nào chứa chấp ngươi!"
Giọng nói của Cửu Huyền Thần Tướng vang dội như sấm đình. Ông ta đứng trên mũi chiếc chiến thuyền trung tâm, thân cao ba trượng, khoác đại bào đỏ rực, tay cầm một thanh Phương Thiên Họa Kích tỏa ra chân hỏa cháy hừng hực. Đôi mắt ông ta như hai mặt trời nhỏ, nhìn chằm chằm xuống phía dưới với sự thị phi công bằng và uy nghiêm tột đỉnh.
Phía dưới quán trà, khói trắng vẫn chậm rãi bốc lên từ một ấm sứ sứt quai.
Ninh Vô Trần tựa lưng vào cột gỗ, một chân gác lên ghế dài, đôi mắt lim dim như thể đang mơ màng trong giấc ngủ trưa chưa tỉnh hẳn.
Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, bàn tay cầm ấm trà hơi run nhẹ. Dù đã chứng kiến Ninh Vô Trần thể hiện thần thông nhiều lần, nhưng khi đối mặt với toàn bộ quân đoàn chinh phạt của Tiên Đình – lực lượng có thể san bằng một tiểu tinh cầu trong chớp mắt – nàng vẫn cảm thấy hơi thở bị bóp nghẹt.
Lão Quy thì sớm đã thu mình vào trong mai, chỉ dám hé đôi mắt ti hí ra ngoài, giọng run run:
"Xong rồi, xong thật rồi. Lần này là hàng thật giá thật, Cửu Huyền Thần Tướng nổi danh với chiêu 'Vạn Hỏa Liêu Nguyên', một kích có thể thiêu cháy cả một đại lục… Công tử ơi là công tử, ngài có thể đứng dậy phủi bụi cái áo một chút được không?"
Ninh Vô Trần không nhìn lên trời, chỉ nhàn nhạt nói một câu:
"Nguyệt Nhi, trà sôi rồi."
Tô Nguyệt Nhi giật mình, vội vàng rót trà vào bát sứ trắng. Hương trà thanh nhã lan tỏa, hoàn toàn lạc lõng giữa bầu không khí đầy mùi sắt máu và thuốc súng trên không trung.
Cửu Huyền Thần Tướng thấy mình bị ngó lơ, cơn giận dữ bốc lên ngùn ngụt:
"Càn rỡ! Ngươi tưởng chỉ bằng chút yêu thuật 'Định' được vài kẻ tiểu bối là có thể nghênh ngang trước mặt quân đoàn Tiên Đình sao? Triệu quân nghe lệnh, khai trận!"
Hàng triệu tu sĩ đồng thanh thét lớn. Những tiếng hô tụ lại thành một làn sóng âm thanh hữu hình, quét qua những ngọn núi xung quanh khiến đá tảng vỡ vụn.
Trên bầu trời, hàng vạn trận pháp hình tròn đồng loạt mở ra. Mỗi trận pháp là một luồng ánh sáng khác nhau: có lôi điện tím đậm, có hỏa xà hung hãn, có băng thương sắc lạnh. Tất cả quy tụ lại, tạo thành một cơn mưa hủy diệt đang nhắm thẳng vào cái quán trà nhỏ bé.
Sức mạnh ấy đủ để hủy diệt vạn vật, khiến quy tắc không gian tại Táng Chỉ Phong bắt đầu sụp đổ. Những vết nứt đen kịt lan ra như mạng nhện.
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi nâng bát trà lên. Hắn thổi nhẹ lớp khói đang lờ mờ che khuất tầm mắt, giọng điệu vẫn bình thản đến đáng sợ:
"Thế giới này luôn luôn thích làm những việc rườm rà."
Hắn nhấp một ngụm trà, vị đắng dịu lan tỏa đầu lưỡi.
"Ồn ào quá mức, lộng lẫy quá mức, và… vô dụng quá mức."
Ngay khi hàng vạn đạo thần thông chỉ còn cách mái tranh quán trà đúng một tấc, Ninh Vô Trần cuối cùng cũng nhấc ngón tay trỏ của bàn tay trái lên.
Đó là một ngón tay thon dài, sạch sẽ, không có bất kỳ một tia linh lực nào dao động. Trông nó bình thường đến mức như thể chỉ là ngón tay của một thư sinh trói gà không chặt.
Hắn hướng ngón tay lên bầu trời, nhẹ nhàng ấn vào không trung.
"Định."
Chỉ một chữ duy nhất thoát ra từ kẽ môi.
Trong nháy mắt, một làn sóng vô hình, không màu không vị, không có chút uy thế nào bùng phát từ đầu ngón tay hắn. Nó không lan tỏa nhanh chóng như ánh sáng, mà nó lan tỏa như một chân lý hiển nhiên.
*Cạch.*
Một tiếng động khô khốc vang lên trong linh hồn của tất cả sinh linh có mặt tại đó.
Hàng triệu đạo thần thông hỏa xà, lôi điện, băng thương… vốn đang lao đi với tốc độ xé gió, bỗng nhiên dừng khựng lại giữa không trung. Chúng không hề tan biến, cũng không nổ tung, mà đơn giản là bị "đóng băng" tại chỗ. Những tia sét vẫn giữ nguyên hình dạng ngoằn ngoèo của nó, ngọn lửa vẫn giữ nguyên tư thế bùng cháy, nhưng mọi chuyển động đều biến mất.
Bụi bặm trên không trung dừng lại. Gió ngừng thổi. Ánh sáng từ các trận pháp không còn nhấp nháy.
Trên mười vạn chiến thuyền, triệu quân Tiên Đình bỗng thấy cơ thể mình không còn thuộc về chính mình. Cửu Huyền Thần Tướng vẫn đang giữ tư thế vung kích, nét mặt kinh tởm và giận dữ bị gắn chặt vào cơ mặt, không thể cử động dù chỉ là một sợi tóc.
Cả một vùng trời triệu quân, trong một cái chỉ tay, đã biến thành một bức tranh vẽ khổng lồ, tĩnh lặng và tịch mịch.
Sự bá đạo không nằm ở việc giết chóc, mà nằm ở việc tước đoạt quy luật căn bản nhất của vạn vật: Sự chuyển động.
Ninh Vô Trần đặt bát trà xuống bàn gỗ. Tiếng *cộp* nhỏ bé ấy lúc này lại vang vọng khắp Táng Chỉ Phong như tiếng chuông đại hồng chung.
"Ngươi hỏi ta có biết tội không?"
Ninh Vô Trần ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thấu qua hàng triệu binh mã, nhìn thẳng vào linh hồn đang run rẩy của Cửu Huyền Thần Tướng dù ông ta đang bị định thân.
"Tội của ta, là đã để các ngươi ồn ào quá lâu."
Hắn nhẹ nhàng xoay ngón tay trỏ một vòng nhỏ trên không trung.
"Vô."
Một chữ thứ hai.
Ngay lập tức, bức tranh tĩnh lặng kia bắt đầu sụp đổ. Nhưng không phải sụp đổ theo kiểu vỡ vụn. Hàng triệu tu sĩ, mười vạn chiến thuyền, vạn đạo thần thông… tất cả bắt đầu mờ nhạt dần.
Chúng giống như một bức thư pháp vừa được viết bằng mực nước, nay bị đổ cả chậu nước lên, vết mực loang ra, tan vào không gian rồi biến mất hoàn toàn.
Không có máu chảy thành sông, không có tiếng kêu gào thảm thiết, không có xác thịt vụn vặt.
Chỉ trong ba nhịp thở, bầu trời phía trên Táng Chỉ Phong trở lại trong xanh vắt như chưa từng có bất kỳ một ai ghé qua. Ánh trăng khuyết lại dịu dàng soi xuống vách đá, vạn dặm mây đen biến mất không tì vết.
Một triệu quân binh, toàn bộ biến thành hư vô, quy về bụi trần của thế giới.
Tô Nguyệt Nhi đứng ngẩn ngơ, chén trà trong tay nàng vẫn còn hơi ấm. Nàng nhìn lên bầu trời trống rỗng, rồi lại nhìn xuống người thanh niên áo xám đang uể oải vươn vai.
Lão Quy từ trong mai ló đầu ra, trợn tròn mắt, miệng lắp bắp:
"Nhất… Nhất chỉ định thiên hạ, nhất chỉ hóa hư vô. Công tử, ngài… ngài vừa mới làm cái gì vậy?"
Ninh Vô Trần đứng dậy, cầm lấy cây chổi tre dựng ở góc tường, bắt đầu quét vài lá khô vừa rơi xuống sân quán.
"Ta chỉ làm sạch một chút bụi bẩn trên trời thôi. Chúng làm che khuất ánh trăng."
Hắn dừng chổi, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà sâu trong Tiên Đình, những kẻ cầm quyền thực sự chắc chắn đang run rẩy trước sự biến mất của triệu quân trong một khoảnh khắc.
"Đi ngủ thôi. Ngày mai còn phải dậy sớm tưới nước cho mấy gốc tre."
Dáng người hắn đơn độc, bình phàm đến cực điểm, chậm rãi bước vào trong quán trà gỗ.
Một người. Một ngón tay.
Hết thảy Tiên Trần, bất quá cũng chỉ là một hạt bụi không hơn không kém.