Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 45: Định!**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:06:30 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 45: ĐỊNH!**

Trời đất bao la, vạn vật giai hạ.

Trên đỉnh Táng Chỉ Phong, gió ngừng thổi, mây ngừng trôi. Một sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta cảm thấy khó thở bắt đầu lan tỏa từ quán trà nhỏ cũ kỹ, chậm rãi nhưng không thể ngăn cản, bao phủ lấy toàn bộ không gian.

Phía trên tầng mây, mười vạn chiến thuyền của Tiên Đình như những tòa thành trì di động, che lấp toàn bộ ánh mặt trời. Hào quang từ các loại pháp bảo tỏa ra rực rỡ đến mức làm lu mờ cả thiên địa. Tiếng trống trận dồn dập như sấm đình, tiếng binh khí va chạm thanh thúy, và khí thế từ mười vạn tiên binh kết hợp lại thành một áp lực kinh người, khiến đất đá dưới chân núi Táng Chỉ Phong liên tục vỡ vụn.

Cửu Huyền Thần Tướng đứng trên mũi chiến thuyền đi đầu. Ông ta mặc một bộ kim giáp rực lửa, tay cầm Thần Ma Thương dài ba trượng, ánh mắt như điện, nhìn xuống phía dưới với vẻ ngạo mạn tột cùng.

“Ninh Vô Trần! Ngươi dám khinh mạn Tiên Đình, giấu diếm Thần vật, tội đáng chết vạn lần! Hôm nay, mười vạn tinh binh áp sát, ta xem ngươi lấy gì để thoát!”

Giọng nói của ông ta chứa đựng tu vi Thần Tôn trung kỳ, vang dội như tiếng rồng gầm, khiến màng nhĩ của người nghe muốn rách toác. Sát ý đặc quánh như thủy ngân, từ trên trời cao đổ ập xuống quán trà.

Thế nhưng, đáp lại sự phô trương kinh hồn bạt vía đó, chỉ có tiếng lá khô bị gió cuốn đi xào xạc trên sân quán.

Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó.

Hắn ngồi trên một chiếc ghế gỗ mục, trước mặt là một bàn trà đơn sơ. Hắn mặc đạo bào xám giản dị, dải dây vải buộc tóc hơi lỏng lẻo. Đôi mắt hắn trông vẫn có vẻ lười biếng, buồn ngủ như thể vừa mới thức dậy từ một giấc ngủ trưa chẳng mấy tròn trịa.

Hắn chậm rãi rót một chén trà, hơi nước bốc lên nhàn nhạt.

“Công tử… họ đông quá.” Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt chuôi trọng kiếm trên lưng, sắc mặt hơi tái. Dù nàng luôn tin tưởng Ninh Vô Trần, nhưng cảnh tượng mười vạn thiên quân áp đỉnh thực sự vượt quá trí tưởng tượng của nàng.

Lão Quy thì đã sớm thu mình vào trong cái mai rùa bằng đồng, chỉ để lộ hai con mắt ti hí đang run lẩy bẩy: “Công tử ơi là công tử, hay là ngài đưa cái chén trà ấy cho họ, bảo là bảo vật đi? Chứ mười vạn kẻ này, một người phun một bãi nước miếng cũng đủ nhấn chìm ngọn núi này rồi!”

Ninh Vô Trần không nói gì. Hắn nhẹ nhàng thổi hơi nóng trên mặt chén trà.

“Câm miệng!”

Cửu Huyền Thần Tướng cảm thấy mình bị phớt lờ. Ông ta giận dữ, vung Thần Ma Thương chỉ thẳng xuống đỉnh núi.

“Toàn quân nghe lệnh! Kết trận Thập Phương Diệt Tuyệt! San phẳng Táng Chỉ Phong!”

“Giết!”

Mười vạn tiên binh đồng thanh hét lớn. Tiếng thét ấy làm rung chuyển cả chín tầng mây. Mười vạn đạo linh lực khác màu từ mười vạn vị tu sĩ kết nối lại với nhau, tạo thành một thanh kiếm khổng lồ bằng ánh sáng, dài vạn trượng, đủ sức chẻ đôi một đại lục. Thanh kiếm ấy bắt đầu chầm chậm hạ xuống, mang theo hơi thở của sự diệt vong.

Ánh sáng chói lòa làm mù mắt người xem. Quy tắc của thế giới quanh đó bắt đầu vặn vẹo dưới áp lực tuyệt đối.

Ninh Vô Trần nhíu mày.

Hắn liếc nhìn chén trà trong tay mình. Vì chấn động từ trên không trung, mặt nước trong chén bắt đầu gợn lên những vòng sóng nhỏ, khiến hơi nước bay không được tự nhiên.

Hắn thở dài. Một tiếng thở dài rất khẽ, nhưng giữa tiếng ầm vang của thiên quân vạn mã, nó lại rõ ràng đến lạ lùng.

“Đã nói rồi, trà phải uống lúc tĩnh.”

Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống bàn. Hành động của hắn rất chậm, rất nhẹ, không có lấy nửa phần khói lửa hay linh khí dao động.

Sau đó, hắn chậm rãi đứng dậy, bước ra khỏi hiên quán trà, đứng giữa sân đất đầy lá rụng.

Hắn ngước mắt nhìn lên. Đôi mắt đen láy ấy không hề có sự sợ hãi, cũng chẳng có sự giận dữ. Chỉ có một sự chán chường sâu sắc.

“Ồn ào quá.”

Hắn nói nhỏ.

Ngay sau đó, Ninh Vô Trần từ từ giơ cánh tay phải lên. Bàn tay hắn trắng trẻo, thon dài như tay của một thư sinh không bao giờ cầm cuốc. Ngón tay trỏ từ từ duỗi ra, hướng về phía mười vạn quân binh đang lao xuống như thác đổ trên bầu trời.

Khoảnh khắc ngón tay trỏ ấy hoàn toàn duỗi thẳng, một cảm giác kỳ lạ bao trùm lên toàn bộ Thanh Vân giới.

“Định.”

Chỉ một chữ duy nhất.

Thanh âm không lớn, thậm chí có phần lười biếng. Nhưng ngay khi chữ ấy thoát ra khỏi môi hắn, thời gian dường như đứt đoạn.

*Keng!*

Một tiếng động không vang lên bên tai, mà vang vọng trong tâm linh của mọi sinh linh hiện hữu.

Vào khoảnh khắc đó, cảnh tượng kỳ vĩ nhất lịch sử Tiên Trần diễn ra.

Thanh ánh sáng kiếm khổng lồ đang lao xuống với tốc độ xé rách không gian, đột ngột khựng lại. Nó dừng ngay phía trên đỉnh đầu Ninh Vô Trần chỉ chừng ba trượng, mũi kiếm vẫn còn tỏa ra những tia chớp hủy diệt, nhưng lại như bị mắc kẹt vào một khối hổ phách vô hình khổng lồ.

Những luồng hào quang rực rỡ, những sợi xích quy tắc đang uốn lượn, tất cả đều bất động.

Mười vạn tiên binh trên không trung, kẻ đang vung kiếm, kẻ đang gào thét, kẻ đang điều khiển chiến thuyền… tất cả đều hóa thành những pho tượng đá sống động. Những biểu cảm trên mặt họ – từ sự hung tàn, ngạo mạn đến kinh ngạc – đều bị đông cứng lại hoàn hảo.

Ngay cả mây đen đang cuộn xoáy trên bầu trời cũng ngừng di động. Những giọt nước mưa còn đang lơ lửng giữa tầng không bỗng trở thành những viên pha lê cố định.

Gió lặng. Sóng yên.

Sự tĩnh lặng tuyệt đối đến mức đáng sợ.

Cửu Huyền Thần Tướng đứng trên chiến thuyền, đôi đồng tử của ông ta co rụt lại đến mức nhỏ như kim châm. Ông ta không thể cử động, dù chỉ là một sợi tóc. Một sức mạnh kinh hoàng, vượt xa sự hiểu biết của ông ta về “quy tắc”, đã cưỡng ép đóng băng cả không gian, thời gian và cả linh hồn của ông ta.

Đó không phải là pháp thuật. Đó là Lệnh.

Dưới đầu ngón tay của thanh niên áo xám kia, Thiên Đạo phải dừng lại, Nhân Quả phải đứng yên.

Ninh Vô Trần nhẹ nhàng hạ ngón tay xuống, vạt áo xám khẽ lay động trong một cơn gió thoáng qua do chính sức mạnh của hắn tạo ra. Hắn xoay người, bước lại phía bàn trà, bộ dạng lười biếng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Tô Nguyệt Nhi há hốc mồm, chiếc thìa trà trong tay nàng rơi xuống đất mà không nghe thấy tiếng kêu. Nàng nhìn lên trời, rồi lại nhìn vào lưng của chủ nhân mình. Mười vạn tu sĩ hùng mạnh nhất nhì Tiên giới, nay chẳng khác nào mười vạn con kiến bị ghim chặt trên một bức tranh treo tường.

Lão Quy từ trong mai ló đầu ra, lắp bắp không thành tiếng: “Cái này… cái này gọi là ‘Định’? Công tử… ngài là quỷ sao?”

Ninh Vô Trần cầm chén trà lên, mặt nước lúc này đã phẳng lặng như gương, không còn một gợn sóng.

Hắn nhấp một ngụm, thỏa mãn thở ra một hơi trà ấm áp.

“Trà, phải thế này mới ngon.”

Dưới ánh trăng khuyết dần lộ ra sau tầng mây bị đóng băng, thanh niên áo xám ngồi giữa sân quán, thản nhiên thưởng trà. Phía trên đầu hắn, là một đạo kiếm hủy diệt đang treo lơ lửng và mười vạn kẻ địch bị giam cầm trong sự tịch mịch vĩnh cửu.

Cả thế giới này, vào khoảnh khắc ấy, chỉ còn mình hắn là đang chuyển động.

Một chỉ định Tiên Trần.

Bá đạo đến cực điểm, lại cũng giản đơn đến tột cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8