Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 46: Đi dạo giữa rừng tượng**
**CHƯƠNG 46: ĐI DẠO GIỮA RỪNG TƯỢNG**
Trà đã cạn, nhưng dư vị thanh khiết vẫn còn quẩn quanh nơi đầu lưỡi. Ninh Vô Trần nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn gỗ, tiếng va chạm thanh thúy như gõ nhịp vào tâm linh của vạn vật đang bị đóng băng.
Hắn đứng dậy, vươn vai một cái. Động tác cực kỳ tầm thường, hệt như một gã nông phu vừa thức dậy sau một giấc trưa dài. Thế nhưng, vào thời khắc này, mỗi cái nhích tay của hắn đều kéo theo những tia nhân quả vặn xoắn.
"Nguyệt Nhi, xách giỏ lên. Chúng ta đi dạo một chút."
Tô Nguyệt Nhi đang đứng thẫn thờ giữa những giọt mưa treo lơ lửng, nghe thấy tiếng gọi thì giật mình, vội vã vâng dạ rồi nhặt chiếc giỏ tre lên. Lão Quy cũng lóc cóc bò ra khỏi gầm bàn, đôi mắt ti hí của lão không ngừng đảo qua đảo lại, run rẩy nhìn mười vạn "pho tượng" lơ lửng trên không trung và trên mặt đất.
Ninh Vô Trần chấp tay sau lưng, bước chân thong dong đi về phía trước.
Bối cảnh trước mặt hắn lúc này là một bức tranh điên cuồng nhất mà thế gian có thể tưởng tượng ra. Mười vạn tinh binh của Tiên giới, kẻ thì đang giương cung, kẻ thì đang múa đại đao, kẻ thì đang niệm chú nửa chừng với những luồng lôi điện màu tím bò ngổn ngang trên không trung như những con rắn bị đóng đinh.
Sát khí vẫn còn đó, cuồn cuộn như biển cả, nhưng tất cả đã bị ép vào một trạng thái "tĩnh" tuyệt đối.
Ninh Vô Trần bước vào giữa đoàn quân.
Hắn đi rất chậm, đôi giày vải xám đạp trên nền đất ướt mà không để lại tiếng động. Trước mặt hắn là một vị Tiên tướng cao hơn trượng, mặc trọng giáp bạc, tay cầm một thanh trường thương đang đâm tới. Mũi thương chỉ cách chóp mũi của Ninh Vô Trần đúng một thốn. Ánh thép lạnh lẽo tỏa ra từ mũi thương có thể dễ dàng xẻ đôi một ngọn núi lớn, nhưng giờ đây nó chỉ là một mẩu sắt vô hại.
Ninh Vô Trần hơi nghiêng đầu, đi vòng qua mũi thương ấy.
"Kỹ năng đâm thương này không tệ, chỉ là dùng lực quá nhiều, không biết thu lại." Hắn nhàn nhạt lên tiếng, giống như một vị sư phụ đang chỉ điểm cho đệ tử, nhưng kẻ được chỉ điểm lại chẳng thể nghe thấy.
Tô Nguyệt Nhi đi sau lưng, tò mò vươn ngón tay trắng nõn ra, khẽ chạm vào một đạo tiên pháp đang lơ lửng – một quả cầu lửa màu xanh lam rực rỡ.
"Công tử, cái này… nóng quá!" Nàng khẽ rụt tay lại, dù quả cầu lửa đã bị định trụ, nhưng nhiệt lượng khủng khiếp chứa đựng bên trong vẫn khiến không gian xung quanh nó bị bóp méo nhẹ.
"Đừng chạm vào." Ninh Vô Trần không ngoảnh đầu lại, thanh âm trầm thấp: "Lực lượng bên trong chúng vẫn đang cuộn xoáy. 'Định' chỉ là dừng lại trạng thái vật chất và thời gian, nhưng bản chất sức mạnh thì không mất đi. Nếu cô phá vỡ sự cân bằng, nó sẽ nổ tung ngay tại chỗ."
Lão Quy nghe vậy thì sợ đến mức co rúm cả cổ, chỉ dám bước đúng vào những vết chân mà Ninh Vô Trần vừa đi qua. Lão nhìn mười vạn tu sĩ kia, trong lòng dậy sóng: "Công tử, ngài cứ thế này mà đi qua sao? Cửu Huyền Thần Tướng đang nhìn ngài đấy."
Ninh Vô Trần dừng lại trước mặt Cửu Huyền Thần Tướng.
Vị thống lĩnh tối cao của quân đoàn Tiên giới lúc này đang đứng trên đỉnh của chiếc chiến thuyền rồng khổng lồ. Ông ta đang ở tư thế rút ra thanh lệnh kiếm, đôi mắt trợn ngược, chứa đựng sự kinh hãi tột cùng cùng sự không cam lòng. Một giọt mồ hôi lạnh của ông ta bị định lại ngay trên gò má, trông giống như một viên ngọc nhỏ trong suốt.
Ninh Vô Trần ngước mắt lên nhìn lão. Khoảng cách giữa hai người chỉ vài bước chân, một kẻ là đại đế nắm giữ thiên binh, một kẻ là thanh niên mặc áo xám giản dị.
Sự tương phản này khiến người xem phải nín thở.
"Ông nói thế giới này cần trật tự." Ninh Vô Trần khẽ nói, thanh âm nhỏ đến mức chỉ đủ cho ba người nghe thấy: "Nhưng trật tự của ông là dựa trên sự ồn ào. Tu hành đến cảnh giới này, lẽ ra ông nên hiểu, vạn vật cuối cùng cũng chỉ quy về một vạt bụi trần. Ông đem mười vạn hạt bụi đến đây để làm gì?"
Hắn vươn tay, không phải để tấn công, mà chỉ nhẹ nhàng gẩy vào chuôi thanh lệnh kiếm của Cửu Huyền Thần Tướng.
*Keng.*
Một tiếng vang thanh thúy truyền ra. Thanh kiếm quý báu của Tiên giới, dưới cái gẩy nhẹ của Ninh Vô Trần, đột nhiên rạn nứt. Những vết nứt li ti như mạng nhện lan nhanh từ chuôi đến mũi kiếm, rồi hóa thành những hạt bụi lân tinh rơi lả tả xuống đất.
Thần binh bị phế, nhưng Cửu Huyền Thần Tướng vẫn đứng đó, bất động. Nỗi đau đớn khi linh hồn gắn liền với bản mạng pháp bảo bị xé toạc đang hành hạ lão, nhưng lão ngay cả việc hét lên cũng không làm được. Sự thống khổ đó, so với cái chết còn đáng sợ hơn vạn lần.
"Ồ, thanh kiếm này phẩm chất không tốt lắm." Ninh Vô Trần nhận xét một cách thành thật, rồi hắn thản nhiên bước tiếp.
Đi qua đoàn quân quân giống như đi qua một khu rừng tượng đá sinh động. Tô Nguyệt Nhi dần dần không còn cảm thấy sợ hãi nữa, trái lại nàng cảm thấy một loại mỹ cảm kỳ lạ. Nàng thấy một tu sĩ trẻ tuổi đang há miệng định gọi đồng đội, thấy một nữ tiên nhân đang lo lắng nắm chặt vạt áo, thấy cả những con tiên thú đang nhe nanh múa vuốt.
Tất cả bọn họ, dù mạnh mẽ đến đâu, dưới ý chí của chủ nhân nàng, đều trở nên nhỏ bé vô ngần.
"Công tử, chúng ta đi đâu?"
"Đến sườn núi phía sau, nhặt ít củi khô." Ninh Vô Trần trả lời: "Đám người này đứng đây làm mây đen không tan được, củi sẽ bị ẩm hết."
Câu nói bình thản ấy nếu để mười vạn tu sĩ kia nghe thấy, chắc chắn họ sẽ hộc máu mà chết vì nhục nhã. Mười vạn thiên quân áp sát, làm rung chuyển cả ba nghìn đại giới, rốt cuộc trong mắt Ninh Vô Trần chỉ là "ngáng đường nhặt củi".
Khi họ đã đi xuyên qua hết đoàn quân, đứng ở phía bên kia nhìn lại, cảnh tượng càng thêm tráng lệ. Mười vạn con người lơ lửng từ dưới đất lên đến tầng mây cao nhất, tạo thành một khối kiến trúc kỳ quái, im lìm dưới ánh trăng.
Lão Quy thở hắt ra một hơi, ngồi bệt xuống đất: "Lão quy ta sống vạn năm, đi khắp Cửu Tiêu, chưa bao giờ thấy cảnh này. Nhất chỉ định thiên hạ… Công tử, rốt cuộc ngài đã chạm tới tầng thứ mấy của quy tắc rồi?"
Ninh Vô Trần dừng bước bên một gốc cây già đã chết khô. Hắn cúi xuống, nhặt một cành củi mục lên, bẻ gãy nó một cách dễ dàng.
*Rắc.*
Tiếng gỗ gãy giòn giã phá tan bầu không khí tĩnh mịch.
"Quy tắc?" Ninh Vô Trần xoay xoay cành củi trong tay: "Đó là thứ dành cho kẻ tham lam. Ta không cầu quy tắc, ta chỉ cầu sự yên tĩnh. Khi ngươi thực sự muốn im lặng, cả thế giới sẽ phải im lặng vì ngươi."
Hắn nhìn về phía chân trời xa xôi, nơi ánh bình minh đầu tiên đang nỗ lực đâm xuyên qua lớp mây bị đóng băng.
"Thế giới này quá phức tạp." Ninh Vô Trần tiếp tục nhặt củi, bóng dáng hắn lọt thỏm giữa thiên nhiên, trông không khác gì một người bình thường giữa muôn vàn sinh linh. "Người ta học mười vạn thần thông, luyện nghìn năm đạo pháp, chỉ để chứng minh mình mạnh hơn kẻ khác. Nhưng họ không biết rằng, tất cả những thứ đó, chỉ là thêm vào lớp bụi trên tấm gương lòng mà thôi."
Hắn đưa ngón tay trỏ lên, lần này không phải để "định", mà là để chỉ về hướng mặt trời.
"Muốn định được Tiên Trần, trước hết phải định được chính mình."
Tô Nguyệt Nhi đứng ngẩn ngơ nhìn theo tấm lưng gầy của hắn. Nàng cảm thấy Ninh Vô Trần dường như không thuộc về thế giới này. Hắn đứng đó, nhưng dường như lại ở một chiều không gian cao hơn rất nhiều, nhìn xuống vạn vật với sự bao dung và cả… sự lười biếng đến cực hạn.
Mười vạn tu sĩ kia, đối với hắn, có lẽ thực sự chỉ là bụi bẩn. Mà đã là bụi, thì quét đi là được, hoặc nếu lười, thì cứ để chúng đứng yên đó, đừng làm phiền đến giấc ngủ của hắn là xong.
Ninh Vô Trần nhặt đầy một giỏ củi, đưa cho Tô Nguyệt Nhi.
"Về thôi. Tuyết sắp rơi rồi."
"Tuyết?" Tô Nguyệt Nhi ngạc nhiên nhìn lên bầu trời vẫn đang bị mây đen đóng băng.
Ninh Vô Trần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và cực kỳ nhạt: "Phải. Sau sự im lặng này, sẽ là tuyết trắng. Một màu trắng sạch sẽ để xóa sạch mọi thứ hỗn độn."
Hắn bước trở lại hướng cũ, một lần nữa đi xuyên qua "rừng tượng". Khi bước qua cạnh Cửu Huyền Thần Tướng, Ninh Vô Trần dừng lại một chút, khẽ búng tay vào không trung.
*Bóc.*
Một gợn sóng nhỏ lan tỏa ra. Không phải là giải trừ phong ấn, mà là nới lỏng một chút quy tắc "thời gian" bên trong cơ thể lão tướng quân kia.
Cửu Huyền Thần Tướng cảm thấy nhãn cầu của mình có thể cử động được một chút. Lão dùng toàn bộ sức bình sinh để nhìn xuống thanh niên đang đi ngang dưới chân mình.
"Ngươi… là… ai…"
Một giọng nói khàn đặc, yếu ớt phát ra từ sâu trong linh hồn của lão, thông qua ý niệm mà truyền đạt.
Ninh Vô Trần không dừng lại, cũng không ngoảnh đầu. Hắn chỉ để lại một câu nói thoảng qua như gió:
"Ta chỉ là một kẻ quét rác, thấy trần gian quá bẩn nên muốn quét sạch đi một chút mà thôi."
Khi bóng dáng ba người Ninh Vô Trần biến mất trong sương mù của quán trà nhỏ, bầu trời bỗng nhiên xuất hiện một sự thay đổi kỳ dị.
Tầng mây đen đang bị đóng băng kia bỗng nhiên vỡ vụn từng mảng lớn. Những hạt mây đen không rơi xuống mà hóa thành hàng vạn, hàng triệu đóa hoa tuyết trắng ngần, to bằng lòng bàn tay.
Tuyết bắt đầu rơi.
Những bông tuyết chạm vào mười vạn tu sĩ, chạm vào chiến thuyền, chạm vào binh khí. Ở nơi nào tuyết rơi đến, nơi đó sát khí bị tiêu tan, hào quang bị dập tắt.
Trận tuyết này không lạnh, trái lại nó mang theo một hơi thở của sự thanh tẩy. Mười vạn tu sĩ vẫn không thể cử động, nhưng trái tim họ lại bắt đầu cảm thấy một sự bình yên chưa từng có. Những tham vọng, thù hận, những toan tính tu luyện hàng nghìn năm, dường như đều tan chảy dưới làn tuyết trắng này.
Dưới chân núi, trong quán trà đơn sơ, lửa đã bắt đầu nhen nhóm trong lò. Ninh Vô Trần ngồi dựa lưng vào cột gỗ, nhìn ra màn tuyết trắng xóa ngoài cửa sổ.
Hắn nhắm mắt lại, một hơi thở dài thanh thản thoát ra.
Thế giới cuối cùng đã sạch sẽ hơn một chút. Và hắn, cuối cùng cũng có thể yên tâm mà ngủ một giấc thật ngon.
Nửa chương sau của cuộc đời hắn có lẽ sẽ còn dài, nhưng có lẽ nó cũng chỉ gói gọn trong một chữ:
"Tĩnh."