Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 47: Gặp gỡ cố nhân**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:08:05 | Lượt xem: 3

**Chương 47: Gặp gỡ cố nhân**

Trận tuyết này kéo dài ba ngày ba đêm.

Thanh Vân giới vốn là một tiểu thế giới quanh năm nắng cháy, đất đai khô cằn, nay lại chìm trong một màu trắng tinh khôi đến lạ lùng. Những đóa tuyết to như lòng bàn tay rơi xuống, bao phủ lấy mười vạn tinh binh, bao phủ lấy những chiến thuyền khổng lồ đang treo lơ lửng trên không trung. Điều kỳ quái nhất là, dù tuyết rơi dày đến mấy, mười vạn tu sĩ kia vẫn không cảm thấy lạnh. Ngược lại, những vết thương trên thân xác, những vết rạn nứt trong tâm linh do chấp niệm tu hành gây ra, dường như đều được làn hơi lạnh dịu dàng này vỗ về, chữa lành.

Sát khí mịt mù của ba ngày trước, nay chỉ còn lại một bầu không khí tĩnh mịch đến tột cùng.

Dưới chân núi, quán trà nhỏ của Ninh Vô Trần vẫn vậy. Một mái tranh nghèo, mấy cái ghế tre sờn cũ, và một cây cổ thụ khô héo đang dần được bao phủ bởi một lớp áo bạc.

Ninh Vô Trần ngồi ở đó, nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế tựa bằng mây. Hắn nhắm mắt, nhịp thở đều đặn, chiếc áo bào xám hơi cũ kỹ đắp ngang bụng. Trông hắn lúc này không có một chút phong thái nào của một vị Tiên Đế định đoạt thiên hạ, mà chỉ giống như một thiếu niên lười biếng đang hưởng thụ giấc ngủ trưa sau một ngày làm việc mệt mỏi.

"Đại ca thật là… đã ba ngày rồi chưa tỉnh."

Tô Nguyệt Nhi nhỏ giọng lẩm bẩm. Cô ngồi bên lò than, tay cầm một thanh sắt nhỏ khơi khơi những cục than hồng. Bên cạnh cô, Lão Quy đang thu mình trong chiếc mai rùa to sụ, chỉ ló cái đầu nhăn nheo ra, đôi mắt lim dim hưởng thụ hơi ấm từ lò than.

"Ngươi thì biết cái gì?" Lão Quy hừ hừ một tiếng, giọng nói già nua mang theo sự kính sợ sâu sắc. "Chủ nhân không phải đang ngủ, ngài ấy đang 'định'. Ba ngày trước, ngài ấy dùng một ngón tay định trụ mười vạn thiên quân. Ngươi nghĩ đó chỉ là một chiêu thức bình thường sao? Đó là quy tắc! Ngài ấy đang duy trì quy tắc cho cả cái tiểu thế giới này. Nếu không có cơn đại thụy (giấc ngủ lớn) này của ngài ấy, mười vạn kẻ kia đã sớm tan thành tro bụi khi quy tắc của thế giới sụp đổ rồi."

Tô Nguyệt Nhi bĩu môi, cô vốn không hiểu nhiều về đạo lý thâm sâu, cô chỉ biết rằng kể từ khi đi theo "đại ca", cuộc sống của cô đã trở nên vô cùng kỳ quái. Những kẻ mà trước đây cô coi như thần linh, nay chỉ cần một cái chỉ tay của đại ca là đều trở thành tượng đá.

Bỗng nhiên, đôi tai của Lão Quy khẽ động. Đôi mắt già nua vốn đang buồn ngủ đột ngột mở trừng, ánh lên một tia kinh ngạc.

"Có người đến."

Tô Nguyệt Nhi lập tức nắm lấy cán thanh trọng kiếm đặt bên cạnh, đôi mắt cảnh giác nhìn về phía màn tuyết trắng xóa.

Giữa màn tuyết trắng, một bóng hình nhàn nhạt dần hiện ra. Người đó không đi nhanh, nhưng mỗi bước chân bước ra dường như đều thu ngắn lại khoảng cách không gian. Một hơi thở thanh khiết, tao nhã nhưng lại mang theo một chút lạnh lẽo xa cách lan tỏa trong không trung.

Tuyết rơi trên vai người đó, nhưng chưa kịp chạm vào tà áo đã tự động tan biến thành những hạt tinh thể lấp lánh. Đó là một nữ tử. Nàng mặc một bộ cung trang màu xanh nhạt, tóc đen búi cao, cài một chiếc trâm bằng ngọc đơn giản. Khuôn mặt nàng đẹp đến mức khiến người ta cảm thấy nghẹt thở, nhưng đó không phải là cái đẹp của trần thế, mà là cái đẹp của một vị tiên tử từ trên cao nhìn xuống chúng sinh.

Tuy nhiên, lúc này đây, đôi mắt vốn tĩnh lặng như nước hồ thu của vị tiên tử kia lại đang run rẩy kịch liệt.

Nàng đi qua "rừng tượng" mười vạn tu sĩ mà không thèm liếc mắt lấy một lần. Ánh mắt nàng từ đầu đến cuối chỉ khóa chặt vào quán trà nhỏ, khóa chặt vào thanh niên mặc áo xám đang nằm ngủ gật kia.

"Đứng lại!" Tô Nguyệt Nhi hét lên, trọng kiếm trong tay run lên bần bật, một luồng kiếm ý mạnh mẽ phát ra. "Quán trà đã đóng cửa, khách nhân vui lòng đi đường khác."

Nữ tử áo xanh dừng bước. Nàng liếc nhìn Tô Nguyệt Nhi, ánh mắt lướt qua thanh trọng kiếm, sau đó khẽ nhíu mày.

"Một thanh kiếm tốt, nhưng sát tâm quá nặng. Ngươi là thị nữ của hắn?"

Giọng nói của nàng thanh tao như tiếng chuông bạc chạm vào nhau giữa không gian lạnh lẽo.

Lão Quy lúc này đã hoàn toàn chui ra khỏi mai, vẻ mặt lão vô cùng nghiêm trọng. Lão nhìn kỹ nữ tử trước mặt, rồi bỗng nhiên rùng mình một cái, thốt lên:

"Vân… Vân Dao Tiên Tử? Ngài là Thanh Liên Tiên Tôn của Dao Trì năm xưa?"

Nữ tử áo xanh – Vân Dao – hơi khựng lại, nàng cúi đầu nhìn con rùa già dưới đất, trong ánh mắt hiện lên một chút suy tư: "Thanh Quy? Ngươi vẫn chưa chết sao?"

Lão Quy mếu máo, vừa định quỳ xuống hành lễ thì một giọng nói lười biếng từ phía chiếc ghế mây vang lên:

"Ồn quá… Lão Quy, đã bảo là đừng cho ai vào quấy rầy ta ngủ cơ mà."

Ninh Vô Trần khẽ cựa mình, chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn vẫn mang theo vẻ buồn ngủ, mờ mịt như sương khói. Hắn nhìn lên trần nhà bằng tranh, rồi lại nhìn ra màn tuyết trắng, cuối cùng mới hướng ánh mắt về phía nữ tử áo xanh đang đứng giữa sân.

Bốn mắt nhìn nhau.

Thời gian như ngừng trôi.

Mười vạn binh lính ngoài kia đang bị "định", nhưng dường như lúc này, cả vũ trụ này cũng đang bị định lại trong khoảnh khắc hai người gặp lại.

Vân Dao Tiên Tử đôi môi run rẩy, những giọt lệ vốn dĩ hàng vạn năm tu hành không hề rơi, nay lại cứ thế trào ra khỏi hốc mắt, lăn dài trên đôi gò má thanh tú. Nàng bước lên một bước, giọng nói nghẹn ngào:

"Trần… là ngài thật sao?"

Ninh Vô Trần im lặng. Hắn ngồi dậy, xoa xoa cái cổ hơi mỏi, sau đó khẽ thở dài một tiếng:

"Vân Dao, đã lâu không gặp. Ngươi so với mười vạn năm trước, trông có vẻ gầy đi một chút."

"Mười vạn năm…" Vân Dao bật cười trong nước mắt. "Ngài nói thật dễ dàng. Ngài bỏ lại thiên hạ, bỏ lại tất cả quy tắc, chỉ để tìm một nơi hẻo lánh này quét rác sao? Trần Ai Tiên Đế uy chấn vạn cổ, nay lại trở thành một tên chủ quán trà lười biếng?"

Ninh Vô Trần thản nhiên nhấp một ngụm nước trà đã nguội lạnh do Nguyệt Nhi pha từ trước, nhàn nhạt đáp:

"Làm Tiên Đế mệt quá. Ngày nào cũng có kẻ muốn tranh đoạt, ngày nào cũng phải nghe những lời xưng tụng sáo rỗng. Ở đây tuy nghèo, nhưng yên tĩnh. Tuy nhiên…"

Hắn liếc nhìn ra ngoài cửa: "Mấy ngày gần đây, thế giới này dường như bắt đầu trở nên ồn ào quá mức. Những hạt bụi mà ta muốn quét sạch, dường như cứ liên tục sinh sôi."

Vân Dao nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy sự phức tạp: "Ngài dùng một ngón tay định trụ mười vạn tu sĩ của Cửu Thiên phủ. Ngài có biết hành động này sẽ kéo theo điều gì không? Thiên Đạo Chi Nhãn đã bắt đầu thức tỉnh. Chúng đang tìm ngài. Ngài không thể trốn tránh mãi được."

Ninh Vô Trần không đáp. Hắn cúi đầu, nhìn vào lòng bàn tay mình, ngón tay trỏ thon dài, trắng trẻo trông như ngọc thạch.

"Trốn tránh?" Ninh Vô Trần khẽ cười. "Ta không trốn. Ta chỉ là lười phải đối phó với chúng mà thôi. Nếu Thiên Đạo cảm thấy thế giới này cần thêm một chút 'trật tự', ta không ngại cho nó thấy trật tự thực sự là gì."

"Càn rỡ!"

Một tiếng quát như sấm sét đột ngột nổ tung trên tầng mây cao nhất của Thanh Vân giới.

Trận tuyết trắng vốn đang yên bình bỗng chốc bị xé toạc. Từ không trung, một luồng ánh sáng màu vàng ròng chói mắt đâm xuyên qua màn mây, chiếu thẳng xuống trước quán trà.

Hào quang tan đi, hiện ra một nam tử mặc hoàng kim chiến giáp, tay cầm một cây thương dài tỏa ra hơi thở của sự hủy diệt. Hắn xuất hiện, áp lực cực lớn khiến toàn bộ dãy núi xung quanh quán trà sụp đổ hàng loạt, cây cổ thụ trước cửa cũng nát vụn thành bụi cám.

"Cửu Thiên Phủ – Thanh Lam Cuồng, phụng lệnh Thiên Đạo, đến đây để tru diệt nghịch tặc!"

Nam tử mặc giáp vàng gầm lên, tiếng vang chấn động khiến Tô Nguyệt Nhi phải lùi lại mấy bước, khuôn mặt tái nhợt, máu tươi tràn ra từ khóe miệng. Lão Quy nhanh chóng thu mình vào mai, run rẩy không thôi.

Vân Dao Tiên Tử sắc mặt đại biến: "Thanh Lam Cuồng? Ngươi dám theo dõi ta?"

Thanh Lam Cuồng cười lạnh, ánh mắt nhìn Ninh Vô Trần như nhìn một kẻ chết: "Nếu không đi theo ngài, làm sao ta tìm được vị 'Tiên Đế mất tích' này? Tiên Đế? Ha ha, nhìn hắn xem, một thân đạo bào cũ nát, không một chút linh khí dao động. Vân Dao, ngài lầm rồi, đây chỉ là một kẻ phàm nhân rác rưởi mà thôi!"

Hắn quay sang Ninh Vô Trần, chỉ mũi thương vào mặt hắn: "Ngươi chính là kẻ đã định trụ mười vạn binh mã của phủ ta? Được lắm, hôm nay ta sẽ dùng Cửu Thiên Thần Thương, đâm nát cái ngón tay rách nát của ngươi!"

Không gian xung quanh quán trà bắt đầu rạn nứt. Áp lực của một vị Tiên Tôn đỉnh phong không phải là thứ mà tiểu thế giới này có thể chịu đựng được.

Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó. Hắn không đứng dậy, thậm chí cũng không nhìn Thanh Lam Cuồng lấy một cái. Hắn chỉ nhẹ nhàng đặt chén trà xuống bàn, sau đó hơi nghiêng đầu, nói với Vân Dao:

"Ngươi thấy không? Ta đã nói rồi, thế giới này ồn ào quá mức."

Vân Dao lo lắng: "Trần, hắn cầm trong tay Cửu Thiên Thần Thương, là báu vật được Thiên Đạo gia trì, đừng chủ quan!"

Thanh Lam Cuồng không đợi thêm, hắn gầm lên một tiếng, cây thương vàng hóa thành một con rồng lửa khổng lồ, mang theo quy tắc hủy diệt kinh thiên động địa, đâm thẳng vào tim Ninh Vô Trần.

Chiêu này ra tay, bầu trời Thanh Vân giới hoàn toàn sụp đổ, bóng tối vây phủ.

"Nhất Thương Diệt Vạn Cổ!"

Sức mạnh ấy đủ để san bằng cả một đại lục trong nháy mắt.

Tô Nguyệt Nhi hét lên một tiếng thất thanh, Lão Quy nhắm nghiền mắt lại không dám nhìn.

Thế nhưng…

Ninh Vô Trần rốt cuộc cũng ra tay.

Hắn vẫn không đứng dậy. Hắn chỉ đưa ngón tay trỏ bên tay phải lên, chuyển động vô cùng chậm rãi, trông như đang gạt đi một chút hơi nước đọng trên mép bàn tre.

Chuyển động ấy vô cùng giản đơn, không có thần thông biến hóa, không có hào quang vạn trượng, không có rồng bay phượng múa.

Nhưng ngay khi ngón tay của hắn duỗi ra…

Tất cả sự cuồng bạo của con rồng lửa hoàng kim kia đột nhiên biến mất.

Cây Cửu Thiên Thần Thương – báu vật của Thiên Đạo – khi chạm vào đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, nó không nổ tung, không gãy vỡ, mà là… đứng yên.

Phải, đứng yên hoàn toàn.

Ngay cả một chút rung động cũng không có. Toàn bộ động năng khổng lồ, toàn bộ quy tắc hủy diệt của chiêu thức mạnh nhất của một vị Tiên Tôn, đều bị "nhốt" lại trong khoảnh khắc đó.

"Cái… cái gì?" Thanh Lam Cuồng trợn tròn mắt, hai tay hắn nắm chặt lấy cán thương, gân xanh nổi đầy cổ, dùng toàn bộ tu vi đẩy tới, nhưng cây thương như bị đóng đinh vào không gian, không thể tiến thêm một phân, cũng không thể rút lại.

Ánh mắt Ninh Vô Trần bình thản như mặt nước lặng. Hắn nhìn Thanh Lam Cuồng, nhẹ giọng nói một chữ duy nhất:

"Tan."

Chỉ một chữ.

*Rắc…*

Một tiếng rạn nứt vang lên trong linh hồn của tất cả những ai có mặt ở đó.

Bắt đầu từ mũi thương, sau đó là thân thương, rồi đến bộ giáp vàng trên người Thanh Lam Cuồng, cuối cùng là cả thân thể của hắn… Tất cả đều biến thành những hạt bụi màu vàng nhạt, lấp lánh như cát bay.

Chúng không bị phá hủy, mà là bị quy tắc của Ninh Vô Trần tước đoạt đi sự tồn tại. Những hạt bụi ấy trôi lững lờ trong không trung, rồi chậm rãi rơi xuống mặt tuyết trắng, biến thành một phần của thiên địa.

Một vị Tiên Tôn đỉnh phong, mang theo thần khí Thiên Đạo, cứ thế tan biến chỉ trong một chữ, dưới một ngón tay.

Sự tĩnh lặng bao trùm tất cả.

Vân Dao Tiên Tử đứng chết trân tại chỗ. Dù đã từng chứng kiến sức mạnh của hắn trước đây, nhưng sự bá đạo tuyệt đối, sự đơn giản đến mức tàn nhẫn này vẫn khiến nàng rùng mình sợ hãi. Đây không phải là chiến đấu, đây là sự xóa bỏ quyền lực.

Lão Quy run cầm cập: "Vô… Vô Thượng Định Trần Chỉ… Ngài ấy lại mạnh lên rồi…"

Ninh Vô Trần thu ngón tay về, lấy chiếc khăn tay cũ lau nhẹ đầu ngón tay mình như thể vừa chạm phải một chút bụi bẩn. Hắn nhìn Vân Dao, hỏi:

"Bây giờ ngươi đã hiểu chưa? Tại sao ta lại thích làm kẻ quét rác?"

Vân Dao môi run rẩy, hồi lâu sau mới tìm lại được giọng nói của mình: "Bởi vì đối với ngài, vạn vật thế gian, ngay cả Tiên Tôn cũng chỉ là bụi bặm?"

Ninh Vô Trần lắc đầu, hắn đứng dậy, đi tới bên hàng rào cũ kỹ, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi một luồng khí tức còn khủng khiếp hơn cả Thanh Lam Cuồng đang ẩn hiện.

"Không phải tất cả đều là bụi bặm." Ninh Vô Trần khẽ nói. "Nhưng có những hạt bụi quá ồn ào, cứ lởn vởn quanh mắt, khiến ta không ngủ được."

Hắn quay lại, nhìn Tô Nguyệt Nhi đang ngây người ra: "Nguyệt Nhi, pha trà mới đi. Trà này lạnh rồi, uổng phí một cơn tuyết đẹp."

Tô Nguyệt Nhi giật mình, vội vã dạ một tiếng rồi luống cuống đi pha trà.

Vân Dao nhìn Ninh Vô Trần, nàng biết rằng lần gặp gỡ cố nhân này sẽ không chỉ đơn giản là một buổi ôn lại chuyện cũ. Khi Ninh Vô Trần lộ ra một chỉ này, cả Tiên giới sẽ rung chuyển. Một kẻ quét rác cầm chổi lên không đáng sợ, đáng sợ là khi hắn quyết định dùng ngón tay của mình để "định" lại toàn bộ cái trần gian hỗn loạn này.

"Ngài định làm gì tiếp theo?" Vân Dao hỏi, giọng nàng mang theo sự lo âu.

Ninh Vô Trần nhìn vào bếp lửa hồng, nơi ấm nước đang bắt đầu reo lên những tiếng *ùng ục* vui tai.

"Uống trà xong, ta sẽ ngủ tiếp." Ninh Vô Trần nhàn nhạt đáp. "Nếu vẫn còn kẻ muốn quấy rối… thì ta sẽ dùng ngón thứ hai."

Vân Dao rùng mình. Suốt mười vạn năm qua, nàng chưa bao giờ nghe thấy ai có thể khiến hắn phải dùng đến ngón thứ hai. Ngón thứ nhất đã định cả tiên trần, nếu ngón thứ hai xuất ra… vũ trụ này có lẽ sẽ không còn khái niệm "trần gian" nữa.

Gió lạnh lại thổi qua. Trận tuyết bắt đầu rơi dày hơn, che lấp đi chút dấu vết vàng son cuối cùng mà Thanh Lam Cuồng để lại.

Trong quán trà nhỏ, hương trà bắt đầu tỏa ra thơm ngát, lấn át cả mùi máu tanh phảng phất trong không gian từ trước đó. Ninh Vô Trần lại tựa lưng vào ghế mây, vẻ buồn ngủ lại hiện lên trên khuôn mặt.

Hắn thực sự chỉ muốn ngủ.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng dừng. Bụi muốn yên, mà gió thiên đạo lại muốn thổi chúng lên.

Phía xa trên chín tầng trời, một con mắt khổng lồ không có tròng đen, chỉ có một màu trắng sâm nghiêm lạnh lẽo, đang từ từ mở ra giữa những tầng mây sấm sét. Thiên Đạo Chi Nhãn – nó đã thực sự cảm nhận được mối đe dọa từ quán trà nhỏ ở hạ giới này.

"Đến rồi à?"

Ninh Vô Trần khẽ nhướng mày, một bàn tay hắn vẫn giữ lấy chén trà, tay kia nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên, ra hiệu cho Vân Dao giữ yên lặng.

"Uống trà đi, đừng để ý đến những tiếng ồn phía trên."

Dưới chân núi, trong quán trà rách nát, hai vị cường giả vang danh vạn cổ ngồi đối diện nhau. Một người lo âu muôn phần, một người thản nhiên tự tại.

Trên đầu họ, vạn lôi đang hội tụ, Thiên Đạo đang giận dữ.

Nhưng tất cả đều bị ngăn lại bên ngoài một vòng tròn quy tắc mà ngón tay Ninh Vô Trần vừa vô tình hay hữu ý vẽ ra quanh quán trà.

Bụi bên ngoài cứ bay, nhưng trong tâm hắn, hạt bụi nào cũng đã định.

Chương truyện thứ 47 này kết thúc trong tiếng nước trà sôi, tiếng gió tuyết rì rào và cái bóng lưng thanh mảnh của kẻ quét rác vĩ đại nhất lịch sử Tiên giới. Một cố nhân gặp lại, không phải để ôn lại vinh quang, mà để chứng kiến sự khởi đầu của một sự chấm dứt.

Chỉ cần một ngón tay, trần ai định sẵn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8