Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 48: Tình xưa nghĩa cũ, một chỉ đoạn tuyệt**
**CHƯƠNG 48: TÌNH XƯA NGHĨA CŨ, NHẤT CHỈ ĐOẠN TUYỆT**
Tiếng nước reo trong ấm đất nung lách tách, phá vỡ cái tĩnh mịch đáng sợ của quán trà nhỏ.
Bên ngoài, tuyết vẫn rơi, nhưng kỳ lạ thay, mỗi bông tuyết khi chạm vào ranh giới vô hình của hiên nhà đều tan biến, không để lại chút hơi ẩm nào. Phía trên đỉnh đầu, Thiên Đạo Chi Nhãn đã hoàn toàn mở rộng. Đó là một khe nứt vĩ đại trải dài vạn dặm trên không trung, bên trong không chứa tinh tú, cũng chẳng có hư vô, mà chỉ có một màu trắng xóa sâm nghiêm. Màu trắng ấy đại diện cho trật tự tuyệt đối, cho sự lạnh lùng của quy tắc đã vận hành từ thuở sơ khai.
Vân Dao run rẩy. Nàng là Tiên Tôn, là kẻ đã từng đứng trên vạn người, nhìn thấu sinh tử. Thế nhưng trước cái nhìn của Thiên Đạo, nàng thấy mình nhỏ bé như một hạt cát giữa sa mạc. Áp lực nặng nề đến mức linh lực trong kinh mạch nàng bắt đầu đông cứng lại, không gian xung quanh dường như đang vặn xoắn để nghiền nát kẻ nghịch thiên.
“Vô Trần… Thiên Đạo không cho phép ngươi tồn tại nữa.” Giọng Vân Dao lạc đi giữa tiếng sấm rền rĩ từ chín tầng mây vọng xuống. “Ngươi đã ‘định’ quá nhiều thứ, ngươi đang phá vỡ sự cân bằng của cả Tiên giới. Đi thôi, trước khi quy tắc sụp đổ hoàn toàn.”
Ninh Vô Trần vẫn không ngẩng đầu. Đôi mắt hắn hơi nheo lại vì làn khói trà bốc lên. Hắn dùng ngón trỏ khẽ gõ lên mặt bàn gỗ cũ kỹ.
*Cộc.*
Một tiếng gõ nhẹ tênh, thanh âm đơn giản đến cực điểm.
Thế nhưng, ngay khi ngón tay hắn chạm vào mặt gỗ, áp lực vạn cân đang đè nặng lên quán trà đột ngột biến mất. Không gian vặn xoắn bỗng chốc phẳng lặng như mặt hồ gương. Tiếng sấm hung hiểm ngoài kia bị một sức mạnh vô hình nào đó cắt đứt, chỉ còn lại sự im lặng đến rợn người.
Ninh Vô Trần chậm rãi rót trà. Dòng nước vàng óng tuôn ra thành một đường cong hoàn mỹ.
“Cân bằng sao?” Hắn khẽ lặp lại, thanh âm bình thản không chút gợn sóng. “Quy tắc của nó quá rườm rà. Tu hành vốn là chuyện đơn giản, bị chúng ngươi diễn hóa thành một đống rối rắm. Ta chỉ là đang giúp thế giới này… bớt đi chút rác thải thôi.”
“Nhưng đó là Tiên đạo!” Vân Dao đứng phắt dậy, chén trà trên tay nàng sóng sánh. “Những gì ngươi làm là đang đối nghịch với vạn cổ!”
Đúng lúc này, từ trong khe nứt của Thiên Đạo Chi Nhãn, một bóng người chậm rãi bước ra. Kẻ đó khoác trên mình bộ giáp làm từ lôi điện, tay cầm một cây thương dài tỏa ra khí tức diệt thế. Mỗi bước chân của kẻ đó đều khiến không gian dưới chân vỡ nứt.
“Thiên Đạo Chấp Pháp Giả!” Lão Quy từ dưới gầm bàn ló đầu ra, mặt mày cắt không còn giọt máu, miệng lắp bắp: “Hỏng rồi, hỏng thật rồi. Chủ nhân, đây không phải là tu sĩ, đây là hóa thân của quy tắc! Nó không có máu thịt, chỉ có lệnh hủy diệt thôi!”
Chấp Pháp Giả đứng lơ lửng giữa trời tuyết, đôi mắt không tròng hướng về quán trà nhỏ. Giọng nói của hắn như tiếng kim loại va chạm, vang vọng khắp vạn dặm:
“Ninh Vô Trần. Ngươi nhiễu loạn nhân quả, phạm vào cấm kỵ. Nay ban cho ngươi… hư vô.”
Thương dài vung lên, một luồng sáng trắng xóa tích tụ ở đầu mũi thương. Đó là “Quy Tắc Chế Tài”, một chiêu thức không có hoa mỹ, chỉ đơn thuần là xóa bỏ sự tồn tại của đối phương khỏi dòng lịch sử. Mũi thương đâm tới, mang theo ý chí của cả một thế giới, áp sụp mọi hy vọng kháng cự.
Vân Dao nhắm mắt lại. Nàng biết, không ai có thể chặn đứng đòn này. Đây là sức mạnh của cả vũ trụ tập trung vào một điểm.
Ninh Vô Trần rốt cuộc cũng cử động. Hắn vẫn ngồi đó, tay trái bưng chén trà vừa đưa lên môi, tay phải co lại, chỉ chừa duy nhất ngón trỏ.
Hắn không vận công, không có linh lực hào quang, cũng chẳng có tiếng gào thét phô trương. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ hướng về phía mũi thương đang lao tới.
Hành động đó chậm chạp, biếng nhác như đang đuổi một con ruồi phiền phức.
“Định.”
Một chữ thoát ra.
Toàn bộ thế giới lập tức rơi vào trạng thái đứng yên tuyệt đối.
Mũi thương của Chấp Pháp Giả dừng lại cách ngón tay Ninh Vô Trần đúng một tấc. Luồng sáng diệt thế đủ sức hủy diệt mười tòa đại lục giờ đây như bị đóng băng trong khối hổ phách vô hình. Tuyết giữa trời ngừng rơi. Những đám mây sấm sét trên cao ngừng chuyển động. Ngay cả hơi thở của Vân Dao cũng khựng lại ở giữa chừng.
Thời gian đã bị hắn bắt đứng. Không gian đã bị hắn khóa chặt.
Ninh Vô Trần nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng dịu lan tỏa đầu lưỡi. Hắn nhìn cái bóng lôi điện khổng lồ trước mặt, khẽ thở dài:
“Ồn ào lâu như vậy, chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Hắn nhích ngón tay lên một chút, nhẹ nhàng ấn lên mũi thương lôi điện.
*Rắc.*
Một vết nứt nhỏ xuất hiện trên cây thương quy tắc. Ngay sau đó, vết nứt lan rộng ra như mạng nhện, phủ kín thân hình Chấp Pháp Giả, rồi lan thẳng lên đến tận Thiên Đạo Chi Nhãn trên trời cao.
“Vỡ.”
Âm thanh thanh thúy vang lên.
Không có nổ lớn. Chấp Pháp Giả hóa thành vô số đốm sáng trắng li ti, tan rã vào trong gió tuyết. Thiên Đạo Chi Nhãn đang trừng trừng nhìn xuống bỗng nhiên co giật, khe nứt vạn dặm chấn động dữ dội, sau đó lặng lẽ khép lại như thể chưa bao giờ tồn tại.
Ánh nắng chiều le lói xuyên qua tầng mây vừa tan, chiếu lên mái tranh cũ nát của quán trà. Sự tĩnh lặng của trần gian trở lại một cách kỳ dị.
Vân Dao lùi lại một bước, va vào cạnh bàn. Nàng nhìn Ninh Vô Trần như nhìn một quái vật, hoặc một vị thần mà nàng chưa từng được biết đến. Một chỉ. Lại là một chỉ. Hắn không cần dùng lực, hắn chỉ đơn giản là ra lệnh cho thế giới phải tuân theo mình.
“Ngươi… ngươi đã đạt tới cảnh giới gì?” Nàng run giọng hỏi.
Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, ánh mắt lười biếng nhìn nàng.
“Cảnh giới không quan trọng. Quan trọng là quán trà của ta cần được yên tĩnh.”
Hắn nhìn Vân Dao, người phụ nữ đã từng chiếm một vị trí trong ký ức xa xưa của mình. Trong đôi mắt nàng có tham vọng, có sợ hãi, có sự ràng buộc với vạn dặm giang sơn ngoài kia. Đó chính là “trần” mà hắn chán ghét nhất.
“Vân Dao, chén trà này là tình xưa. Uống xong, hãy đi đi.”
Hắn giơ ngón tay trỏ lên, vẽ một đường kẻ nhỏ trên mặt đất giữa hai người. Một rãnh nhỏ mảnh như tơ xuất hiện, phân tách quán trà thành hai thế giới.
“Từ nay về sau, đường ngươi đi là thiên đạo phồn hoa, đường ta nằm là bụi trần tịch mịch. Đừng bao giờ mang những chuyện ‘cân bằng’ hay ‘quy tắc’ đến làm phiền ta nữa.”
Vân Dao nhìn đường kẻ dưới chân. Nàng cảm nhận được, dù nàng có dùng cả đời, dù có đột phá đến đỉnh cao nhất của tiên giới, nàng cũng không bao giờ có thể bước qua được đường kẻ này. Đó không phải là một vết rạch, đó là một sự đoạn tuyệt nhân quả mà chỉ một mình Ninh Vô Trần có thể vẽ ra.
Nàng run rẩy bưng chén trà, uống cạn một ngụm. Nước trà đã nguội, đắng chát tận tâm can.
“Ta hiểu rồi.” Nàng cay đắng mỉm cười, đặt chén xuống rồi quay lưng bước đi.
Mỗi bước đi của nàng, ký ức về Ninh Vô Trần trong tâm trí dường như bị mờ nhạt đi một phần. Hắn đang chủ động xóa đi dấu vết của chính mình trong lòng nàng, để nàng không còn bị hắn vướng bận, và quan trọng hơn, để không ai có thể thông qua nàng mà tìm đến hắn nữa.
Khi bóng dáng Vân Dao biến mất trong màn tuyết trắng phía xa, Lão Quy mới dám bò hẳn ra ngoài, thở phào một hơi dài.
“Chủ nhân, người lại bá đạo quá rồi. Chỉ một chỉ thôi mà định cả Thiên Đạo, xua cả Tiên Tôn. Cứ thế này thì cái quán trà nhỏ này sẽ sớm trở thành thánh địa mất.”
Tô Nguyệt Nhi lúc này cũng vừa đi hái thuốc về, nàng hốt hoảng chạy vào, nhìn quanh: “Đại ca, vừa rồi có chuyện gì à? Em thấy sấm chớp dữ dội lắm, xong lại im bặt.”
Ninh Vô Trần lại ngáp một cái, vẻ mặt buồn ngủ quen thuộc trở lại. Hắn nằm xuống chiếc ghế mây, kéo chiếc áo choàng xám đắp ngang bụng.
“Không có gì. Có mấy hạt bụi rơi trúng ấm trà, ta vừa quét đi.”
Hắn nhắm mắt lại, hơi thở dần trở nên đều đặn.
Bên ngoài quán trà, thế giới vẫn chuyển động theo cách của nó. Những cuộc tranh đoạt tiên môn, những âm mưu thống trị, những anh hùng hào kiệt ra đời và ngã xuống… Tất cả những thứ đó, trong mắt Ninh Vô Trần, chẳng qua cũng chỉ là một nắm tro bụi ồn ào.
Mà ở đây, dưới mái hiên đầy tuyết này, hắn chỉ cần một hơi ấm từ chén trà, và một ngón tay đủ sức bắt cả thế giới phải im lặng để hắn đi vào giấc ngủ.
Tiên là bụi, trần cũng là bụi.
Dưới nhất chỉ, vạn vật giai định.
Sâu trong giấc ngủ của Ninh Vô Trần, dường như Thiên Đạo đang khẽ rên rỉ, vì nó nhận ra rằng, trong vũ trụ này, người cầm lái quy tắc không phải là nó, mà là kẻ lười biếng đang nằm quét rác bên bìa rừng kia.
Nhưng hắn chẳng quan tâm. Hắn chỉ thích ngủ.