Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 50: Nhất Chỉ Phá Thiên Môn**
**CHƯƠNG 50: NHẤT CHỈ PHÁ THIÊN MÔN**
Nắng sớm xuyên qua tán lá cổ thụ, lốm đốm rơi trên sân gạch của quán trà nhỏ. Không khí ở bìa rừng Thanh Vân giới vốn dĩ luôn thanh bình, nay lại có phần tĩnh lặng đến mức kỳ quặc.
Ninh Vô Trần nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng tre đã sờn bóng, một tờ giấy bản đắp trên mặt để che đi ánh nắng chói chang của buổi sớm. Hắn khẽ cử động, đôi môi mỏng nhếch lên một tia khó chịu. Trong thức hải của hắn, sự bình yên đang bị xâm phạm. Dù những Tiên nhân ở thượng tầng đã thu hồi nhãn thuật, nhưng cái cảm giác "bị nhìn lén" vẫn như vết muỗi đốt, âm ỉ và phiền toái.
"Nguyệt Nhi." Giọng nói của hắn lười biếng, khản đặc vì chưa tỉnh hẳn.
"Dạ, đại ca! Trà đã pha xong, hôm nay là Bạch Lộ thượng hạng đấy ạ!" Tô Nguyệt Nhi từ trong bếp chạy ra, hai tay bưng khay trà, thanh trọng kiếm cõng sau lưng va đập vào nhau kêu *keng keng*.
Lão Quy đang nằm bò trên tảng đá gần đó để hấp thụ chút dương khí cũng rụt cổ lại, đôi mắt híp tịt liếc nhìn Ninh Vô Trần. Lão đi theo Ninh Vô Trần đủ lâu để biết rằng, khi cái gã lười biếng này gọi tên Nguyệt Nhi với tông giọng trầm hơn bình thường nửa tông, nghĩa là có kẻ sắp gặp họa lớn.
Ninh Vô Trần đưa tay nhấc tờ giấy trên mặt xuống, đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời đêm vô tận. Hắn không nhìn chén trà, mà nhìn thẳng lên bầu trời xanh ngắt không một gợn mây.
"Trà… để lát nữa về uống." Ninh Vô Trần chậm rãi đứng dậy, vươn vai một cái, xương cốt phát ra tiếng kêu răng rắc khô khốc.
"Về? Anh định đi đâu à?" Nguyệt Nhi chớp chớp mắt hỏi.
Ninh Vô Trần phủi phủi lớp bụi mỏng bám trên tà áo xám, nhạt giọng đáp: "Lên trên kia, bảo mấy đứa nhỏ đừng có soi mói nữa. Ngứa mắt."
Lão Quy nghe vậy, suýt chút nữa là lăn từ trên tảng đá xuống đất. Cái gì mà "mấy đứa nhỏ"? Ở thượng giới, kẻ yếu nhất cũng là những bậc Tiên tôn thọ hàng vạn năm, nắm giữ quy tắc của một phương trời. Qua miệng Ninh Vô Trần, tất cả chỉ như những đứa trẻ nghịch ngợm hàng xóm.
"Chủ nhân, người định… đột kích Tiên giới?" Lão Quy lắp bắp, hai cái chân rùa run lẩy bẩy.
"Đột kích?" Ninh Vô Trần nhướn mày, "Dùng từ cho đúng. Ta chỉ là đi nhắc nhở trật tự thôi."
Hắn bước một bước về phía trước. Bước chân đó nhìn thì cực kỳ chậm rãi, như người bộ hành thong thả tản bộ, nhưng khi chân hắn vừa chạm đất, một vòng gợn sóng hư không lặng lẽ lan tỏa.
Ninh Vô Trần không bay. Hắn đang "đi". Hắn đạp lên không khí mà đi như bước trên bậc thang tàng hình. Cứ mỗi bước chân, thân hình hắn lại mờ nhạt dần, sau đó xuất hiện ở một vị trí cao hơn hàng nghìn dặm.
"Đại ca, chờ em với!" Tô Nguyệt Nhi hốt hoảng cầm theo khay trà, chân giẫm mạnh xuống đất, nương theo dư uy quy tắc của Ninh Vô Trần mà bay vọt lên.
Lão Quy tặc lưỡi, biết không thể thoát được cái kiếp này, bèn hóa thành một đạo thanh quang bám gót.
Càng lên cao, áp lực của Thiên Đạo càng nặng nề. Ở độ cao này, không khí trở nên loãng và lạnh lẽo vô cùng. Đó là ranh giới giữa Phàm và Tiên – một khoảng không gian hỗn loạn đầy những lôi đình vẩn đục và gió xoáy cắt nát linh hồn. Thế nhưng, tất cả những thứ đó khi đến gần Ninh Vô Trần trong bán kính ba thước đều tự động tan biến.
Giống như bụi trần gặp nước sạch, giống như bóng tối gặp mặt trời.
Cuối tầm mắt, một cánh cổng khổng lồ dần hiện ra từ trong mây mù. Đó là Cửu Trọng Thiên Môn, cao vạn trượng, được đúc bằng bạch ngọc ngàn năm và bao phủ bởi những xích sắt quy tắc màu vàng kim to bằng thân cây cổ thụ. Những phù văn cổ xưa xoay tròn quanh cổng, tỏa ra uy áp khiến mọi sinh linh phải phủ phục.
Phía trước Thiên Môn, mười vạn Kim Giáp Tiên Binh đã dàn trận sẵn. Tiếng hô hoán của chúng vang động như sấm rền, mâu thép dựng ngược thành rừng, hào quang rực rỡ lấp loáng. Đứng đầu là ba vị Đại Tiên Tôn mặc chiến giáp rực lửa, ánh mắt đằng sát khí.
Họ đã cảm nhận được một luồng "trần khí" đang xông lên Tiên giới, nên đã sớm dàn quân trấn giữ.
"Kẻ hạ giới nào to gan, dám bước vào cấm địa Thiên Môn?" Một vị Tiên Tôn cầm trong tay thanh lôi kiếm vung lên, sấm sét nổ tung giữa không trung.
Ninh Vô Trần dừng lại cách đoàn quân mười vạn người khoảng trăm trượng. Hắn nhìn cái cổng vĩ đại kia, rồi lại nhìn những khuôn mặt đang căng thẳng cực độ đối diện mình, khẽ thở dài:
"Cổng to quá… chiếm nhiều chỗ không gian quá."
"Ninh Vô Trần!" Vị Tiên Tôn kia nhận ra thanh niên áo xám từ trong mặt nước thần lúc trước, gầm lên: "Dưới trướng Thiên Đế không có kẻ dung thứ cho ngươi. Ngươi tuy có chút tài mọn ở hạ giới, nhưng đây là Tiên môn! Nơi đây tập trung sức mạnh của vạn cổ quy tắc. Chỉ cần một bước chân nữa, ngươi sẽ bị Thiên phạt nghiền thành tro bụi!"
Mười vạn Tiên binh đồng thanh hô lớn: "Nghiền! Nghiền! Nghiền!"
Sóng âm chấn động đến mức Tô Nguyệt Nhi đứng phía sau phải dùng linh lực bịt tai lại. Lão Quy thì đã sớm thu mình vào trong mai, chỉ chừa ra hai con mắt lén lút nhìn.
Ninh Vô Trần không nói lời thứ hai. Hắn ghét nhất là phải giải thích. Với hắn, nói nhiều là lãng phí hơi thở, mà lãng phí hơi thở thì sẽ nhanh mệt.
Hắn từ từ đưa bàn tay phải ra khỏi tay áo. Ngón tay trỏ thuôn dài, sạch sẽ như ngọc, không một vết chai sần, chậm rãi chỉ về phía Thiên Môn hùng vĩ kia.
"Ồn ào thật sự."
Cả thế giới đột ngột lặng ngắt.
Không có tiếng nổ lớn. Không có hào quang vạn trượng. Chỉ có một lực lượng kỳ quái phát ra từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần. Nó đi tới đâu, không gian nơi đó lập tức đông cứng lại như một bức tranh bị đóng băng.
Mười vạn Kim Giáp Tiên Binh vẫn giữ nguyên tư thế giơ mâu, nhưng đôi mắt họ lộ ra vẻ kinh hoàng tột độ. Họ phát hiện mình không thể cử động, ngay cả ý nghĩ trong đầu cũng bị làm chậm lại đến mức gần như đứng yên.
Tiếng sấm từ thanh lôi kiếm của vị Tiên Tôn đang nổ nửa chừng cũng dừng lại giữa không trung, hóa thành những tia chớp hình thù kỳ dị đứng sững như những cành cây pha lê.
Cái chỉ này, không phải là lực lượng phá hủy, mà là lệnh cấm đối với vạn vật.
*Cạch.*
Một tiếng nứt thanh mảnh vang lên, nhưng lại rót vào tai tất cả mọi người như tiếng sấm nổ từ sâu trong linh hồn.
Vết nứt bắt đầu xuất hiện ở giữa Cửu Trọng Thiên Môn. Những phù văn vàng kim hùng mạnh, những xích sắt quy tắc được coi là không thể phá hủy, dưới ngón tay của Ninh Vô Trần, chúng bỗng nhiên trở nên giòn vụn như gốm sứ rẻ tiền.
"Định."
Ninh Vô Trần khẽ thốt lên một chữ.
Ngón tay hắn tiến thêm một phân.
*ẦM!!!*
Một tiếng vang kinh thiên địa bỗng chốc nổ bùng. Cửu Trọng Thiên Môn vạn trượng sụp đổ hoàn toàn. Không phải vỡ vụn thành đá, mà là tan chảy thành những hạt ánh sáng li ti rồi biến mất sạch sành sanh vào hư không.
Mười vạn Tiên binh và ba vị Tiên Tôn như bị một trận cuồng phong vô hình quét qua, toàn bộ bị thổi bay ngược về phía sau, chiến giáp vỡ vụn, khí huyết cuồn cuộn. Họ không chết, nhưng tu vi của họ trong khoảnh khắc đó đã bị ngón tay kia "ấn" xuống, giảm đi ít nhất một nửa.
Trời đất bao la, Tiên giới vốn ngăn cách bởi lớp màng quy tắc kiên cố, nay đã để lộ ra một lỗ hổng mênh mông, thẳng tắp nối từ hạ giới lên tới tận linh đài của thượng giới.
Ninh Vô Trần thu ngón tay về, bình thản như vừa gạt đi một tảng đá nhỏ ngáng đường.
"Đường thông rồi."
Hắn bước tiếp bước chân của mình, lướt qua những thân ảnh Tiên binh đang nằm la liệt, đi thẳng vào lãnh thổ của Tiên giới. Khí trần ai từ tà áo xám của hắn bay phất phơ giữa không gian tiên linh u uất, tạo thành một khung cảnh nghịch lý vô cùng.
Tiên giới sang trọng là thế, hoa lệ là thế, nhưng trước bước chân của người thanh niên này, tất cả hào quang đều trở nên ảm đạm.
Lão Quy lò đầu ra khỏi mai, nhìn cái hố đen ngòm nơi vốn dĩ là Thiên Môn, run rẩy nói: "Xong rồi… Lần này lão tổ nhà họ Ninh thật sự phá nhà người ta rồi…"
Tô Nguyệt Nhi thì ngược lại, cô phấn khích vung vẩy thanh trọng kiếm: "Đại ca quá ngầu! Để em xem hôm nay ai dám làm phiền anh ngủ!"
Tiên giới, bắt đầu từ giây phút này, chính thức rơi vào cơn ác mộng mang tên "Sự tĩnh lặng". Một ngón tay của Ninh Vô Trần không chỉ phá một cái cổng, mà là phá nát lòng kiêu hãnh của hàng vạn năm tu hành nơi đây.
Phía trước, những cung điện vàng son lấp lánh đang rung chuyển. Những lão quái vật ẩn thế bắt đầu rùng mình tỉnh giấc. Nhưng Ninh Vô Trần không quan tâm. Hắn chỉ muốn tìm một nơi đủ yên tĩnh ở trên này, uống nốt chén trà Bạch Lộ, và rồi… tiếp tục ngủ một giấc thật dài.
"Nếu một chỉ có thể giải quyết được, tuyệt đối không dùng đến ngón thứ hai."
Đó là chân lý của Ninh Vô Trần, và cũng là bản án tử hình dành cho mọi quy tắc của Tiên giới này.