Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 51: Tiên giới không như mơ**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:12:48 | Lượt xem: 4

Chương 51: Tiên giới không như mơ

Bước chân của Ninh Vô Trần chạm nhẹ lên dải mây ngũ sắc đầu tiên của Tiên giới.

Tiếng nổ vang trời từ việc cưỡng cầu phá vỡ Thiên Môn ở phía sau vẫn còn dư âm, nhưng ở phía trước này, không gian lại mang một vẻ tĩnh mịch đến lạ lùng. Đó không phải là sự tĩnh lặng của bình yên, mà là sự im lìm của một áp lực nghẹt thở.

Tiên giới trong trí tưởng tượng của vạn dân hạ giới là nơi sương khói mờ ảo, tiên cầm dạo nhạc, vạn vật thái hòa, trường sinh bất tử. Nhưng trước mắt Ninh Vô Trần lúc này, nó giống như một món trang sức vàng son nhưng bên trong đã mục nát từ lâu.

Những dãy cung điện lơ lửng giữa tầng mây, mỗi viên gạch đều được chạm khắc từ cực phẩm linh thạch, tỏa ra hào quang chói mắt. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ qua lớp bụi trần, có thể thấy mỗi sợi linh khí cuộn xoáy quanh cung điện đó đều được liên kết bởi những sợi xích nhân quả chằng chịt, tàn khốc. Đó không phải là linh khí tự nhiên, mà là linh khí được tinh lọc từ vô số tu vi của hạ giới, bị tước đoạt một cách có hệ thống.

Tô Nguyệt Nhi hít vào một hơi, nhưng ngay lập tức cô nhăn mặt, bịt mũi lại.

“Đại ca, linh khí ở đây… mùi vị thật buồn nôn.”

Ninh Vô Trần đứng chắp tay sau lưng, tà áo xám cũ kỹ lạc lõng giữa khung cảnh xa hoa này. Hắn hờ hững nhìn những đóa sen khổng lồ nở rộ trên mặt hồ mây, nhàn nhạt nói:

“Nồng nặc mùi vị của tham lam và giả tạo. Nguyệt Nhi, mắt có thể gạt người, nhưng quy tắc thì không. Ở đây, người ta không tu đạo, người ta chỉ tu sự hào nhoáng.”

Lão Quy run rẩy thu mình trong cái mai rùa xanh biếc, chỉ dám thò đôi mắt nhỏ xíu ra quan sát. Lão lắp bắp:

“Tiên… Tiên chủ, đây là Sơ Tiên Thiên, tầng thấp nhất của Cửu Tiêu. Quy tắc ở đây là ‘Tước đoạt’. Kẻ mạnh lấy linh căn kẻ yếu, kẻ giàu mua mạng kẻ nghèo. Các ngài nhìn xem, những dãy núi lấp lánh đằng xa kia không phải đá quý đâu, đó là xương trắng của vô số tu sĩ phi thăng không có bối cảnh, bị luyện hóa thành nền móng cho cung điện của các Tiên quan đấy.”

Lời của Lão Quy chưa dứt, từ phía xa đã có một luồng hào quang xé toạc mây mù bay đến. Đó là một chiếc phi chu được kéo bởi tám con Giao Long sáu sừng. Mỗi con Giao Long đều có tu vi tương đương với một vị Ma Hoàng ở hạ giới, nhưng lúc này chúng lại bị đâm xuyên qua xương quai xanh bằng những sợi xích vàng, đau đớn gào rú kéo theo cỗ xe sang trọng phía sau.

Trên phi chu, một nam tử trẻ tuổi mặc trường bào dát bạc, tay cầm quạt giấy bằng xương phượng hoàng, đôi mắt đầy vẻ ngạo mạn nhìn xuống ba người vừa bước qua Thiên Môn.

“Kẻ nào to gan, dám ngang nhiên phá vỡ Thiên Môn đi lậu vào Sơ Tiên Thiên? Lại còn mặc bộ đồ rách rưới này, làm bẩn cả linh nhãn của bản thiếu gia.”

Nam tử đó là Linh Đô Công Tử, con trai của một vị chấp pháp quan ở tầng trời thứ nhất. Hắn liếc nhìn Tô Nguyệt Nhi, đôi mắt lập tức lóe lên sự tham lam tột độ. Một tu nữ cấp bậc hạ giới nhưng lại mang theo một thanh trọng kiếm đầy uy lực, và đặc biệt là dung nhan thanh thuần đó, nếu đem về làm đồ chơi cho phủ đệ thì thật là cực phẩm.

“Tiên quan chấp pháp có lệnh, phàm nhân phi thăng không có lệnh bài, lập tức phế bỏ tu vi, nam làm nô bộc khai khoáng, nữ làm lô đỉnh luyện dược. Còn con rùa kia, đem hầm canh cho rồng của ta bồi bổ.”

Linh Đô Công Tử vẩy quạt, hai tên hộ vệ phía sau – mỗi kẻ đều tỏa ra khí tức Tiên Nhân chân chính – lập tức bước tới. Không gian xung quanh bỗng chốc đông đặc lại. Đây là Quy tắc trấn áp của Tiên giới, nơi mà cấp bậc là tuyệt đối. Một Tiên nhân sơ cấp ở đây cũng có thể dùng quy tắc thế giới để nghiền nát mười vạn tu sĩ phàm trần.

Tô Nguyệt Nhi không nói một lời, cô đưa tay ra sau lưng, định rút trọng kiếm. Ánh mắt cô rực cháy sự khinh bỉ. Tiên giới mà cô hằng ao ước, hóa ra lại là một cái chợ đen đầy rẫy sự bẩn thỉu thế này sao?

Nhưng một bàn tay thon dài, bình thản đã đặt lên vai cô.

Ninh Vô Trần tiến lên nửa bước. Đôi mắt vốn dĩ lười biếng của hắn bây giờ ánh lên một chút phiền muộn. Hắn nhìn phi chu tráng lệ, nhìn những con Giao Long đang bị hành hạ, rồi nhìn sang Linh Đô Công Tử đang cười cợt.

“Quy tắc của các ngươi là tước đoạt sao?” Ninh Vô Trần khẽ hỏi, giọng nói không lớn nhưng khiến cho những đóa sen mây xung quanh lập tức héo tàn.

Linh Đô Công Tử cười vang: “Đúng vậy! Ở Tiên giới, quy tắc chính là ta! Cha ta là quy tắc! Tiền bạc và sức mạnh chính là quy tắc! Ngươi có ý kiến gì?”

Ninh Vô Trần thở dài, vẻ lười biếng hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự uy nghiêm lạnh lẽo đến thấu xương.

“Vậy thì… để ta dạy cho các ngươi biết, thế nào mới thật sự là Quy Tắc.”

Hắn không vận linh lực, không gọi ra thần thông hoa mỹ, không có khí thế cuồng bạo tỏa ra. Ninh Vô Trần chỉ đơn giản đưa ngón tay trỏ của mình lên, hướng về phía chiếc phi chu xa hoa đang bay lơ lửng kia.

Linh Đô Công Tử thấy vậy thì cười nhạt: “Muốn dùng nhất chỉ sao? Đừng tưởng giết được mấy tên bù nhìn ở hạ giới là có thể oai hùng tại đây. Chết đi!”

Hắn phất quạt, vạn đạo kiếm quang từ vàng ròng lao thẳng về phía Ninh Vô Trần. Mỗi đạo kiếm quang đều có thể chém đứt nhân quả của một tu sĩ.

Nhưng, khi ngón tay của Ninh Vô Trần khẽ nhấc lên một milimet, cả thế giới Sơ Tiên Thiên dường như rơi vào một sự đình trệ vĩnh cửu.

Vạn đạo kiếm quang đang lao đi bỗng nhiên dừng khựng lại trong không trung, không phải bị chặn đứng, mà là bị “định” vào quy luật của thời gian và không gian. Gió ngừng thổi, mây ngừng bay, ngay cả tiếng kêu rên của những con Giao Long cũng im bặt.

Linh Đô Công Tử mở to mắt, hắn muốn cử động nhưng kinh hoàng nhận ra từ da thịt cho đến ý thức đều bị đóng băng. Hắn thấy trước mắt mình, không gian bắt đầu rạn nứt như những mảnh sành.

Ninh Vô Trần khẽ thốt lên một chữ, thanh âm trầm thấp nhưng chấn động cả linh hồn:

“Định.”

Chỉ một chữ duy nhất.

“Răng rắc!”

Chiếc phi chu cực phẩm pháp bảo trong nháy mắt sụp đổ thành những hạt bụi lấp lánh. Những sợi xích vàng trên người Giao Long nát vụn thành tro bụi. Hai tên hộ vệ Tiên nhân ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra, toàn bộ cơ thể bị một lực lượng vô hình bóp nén lại thành một điểm đen duy nhất rồi tan biến vào hư không.

Linh Đô Công Tử treo lơ lửng giữa trời, bộ áo choàng dát bạc rách nát tả tơi. Hắn nhìn Ninh Vô Trần như nhìn thấy một con quái vật cổ xưa nhất từ thời khai thiên lập địa. Một chỉ này không phải là võ công, không phải thần thông, mà là quyền năng tối cao nhất: Nghịch chuyển vạn vật quy về hư vô.

Ninh Vô Trần thu ngón tay về, vẻ mệt mỏi lại hiện lên trên khuôn mặt.

“Quá nhiều tạp âm, quá nhiều màu sắc rườm rà. Tiên giới của các ngươi… thật sự làm ta nhức đầu.”

Hắn quay sang nhìn tám con Giao Long vừa được tự do. Bọn chúng cúi thấp đầu, run rẩy không dám thở mạnh, sự tôn kính từ trong huyết quản khiến chúng hiểu rằng người thanh niên mặc áo xám này không phải là kẻ phi thăng bình thường. Hắn là người nắm giữ sinh tử của cả Tiên Trần.

“Cút đi.” Ninh Vô Trần xua tay.

Tám con Giao Long như được đại xá, lập tức lặn sâu vào tầng mây rồi biến mất.

Bây giờ, chỉ còn lại Linh Đô Công Tử đang run cầm cập rơi phịch xuống đám mây dưới chân Ninh Vô Trần. Hắn không còn sự ngạo mạn, khuôn mặt tái dại, nước mắt nước mũi chảy dài.

“Tiền… tiền bối… Ngài là ai? Đây là Sơ Tiên Thiên… Ngài không thể giết ta, cha ta là…”

“Nguyệt Nhi.” Ninh Vô Trần không thèm nhìn hắn.

“Có em!” Tô Nguyệt Nhi hào hứng bước ra, tay đã đặt sẵn trên chuôi trọng kiếm.

“Ta mệt rồi, muốn tìm một chỗ nằm một chút. Tiên giới này không giống như ngươi nghĩ đúng không?”

Tô Nguyệt Nhi nhìn quanh cảnh cung điện sụp đổ, nhìn tên công tử hèn nhát đang quỳ dưới chân, thở dài: “Vâng đại ca, thật thất vọng quá đi. Hóa ra lên đây cũng chỉ là để quét rác thôi.”

Ninh Vô Trần mỉm cười nhàn nhạt: “Vậy thì quét cho sạch đi. Những chỗ nào nhìn thấy quá chướng mắt, cứ dùng kiếm mà nói chuyện.”

Tô Nguyệt Nhi hét lên một tiếng rõ to, thanh trọng kiếm khổng lồ “Cự Linh” được rút ra khỏi bao, một luồng kình lực khủng khiếp đánh nát cả tầng mây dưới chân. Linh Đô Công Tử chưa kịp kêu cứu đã bị khí thế của thanh kiếm đè nát xuống tầng địa ngục bên dưới.

Lão Quy đứng cạnh bên, nuốt nước bọt ừng ực. Lão biết, ngày hôm nay chính là ngày bắt đầu của một cuộc đại thanh trừng. Tiên giới tự phụ bấy lâu nay đã quên mất rằng, có một loại người không quan tâm đến chức vị, không quan tâm đến vàng bạc, càng không quan tâm đến vinh quang.

Kẻ đó chỉ cần sự yên tĩnh để đi ngủ. Và hễ ai làm phiền giấc ngủ đó, kẻ đó sẽ phải đối mặt với “Nhất Chỉ” định đoạt vạn cổ.

Ninh Vô Trần nhìn về phía sâu thẳm của Cửu Tiêu, nơi những luồng hào quang mạnh mẽ hơn đang bắt đầu hội tụ về phía này. Tiên vương, Tiên đế… những kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn của thế giới này chắc chắn sẽ không để yên cho kẻ phá vỡ quy tắc như hắn.

Nhưng Ninh Vô Trần chỉ nhướng mày, lầm bầm một câu:

“Hy vọng trên kia có cái giường nào êm một chút.”

Hắn bước tiếp. Tà áo xám phất phới giữa những đống đổ nát dát vàng. Cả một tầng trời Sơ Tiên Thiên rộng lớn vạn dặm, hàng triệu tu sĩ đang bàng hoàng đứng nhìn từ xa, không một ai dám ngăn cản, cũng không một ai dám lên tiếng.

Hào quang của các cung điện xung quanh dường như tối sầm lại mỗi khi bước chân của hắn đi qua. Đó không phải là do mặt trời lặn, mà là do sự “tối giản” tuyệt đối của hắn đang nuốt chửng sự phô trương giả tạo của Tiên giới.

Sơ Tiên Thiên ngày hôm nay, hoa sen mây không còn nở, thay vào đó là bụi trần ai bắt đầu rơi xuống.

Tiên giới vốn là giấc mơ của vạn người, nay đã bắt đầu biến thành cơn ác mộng cho những kẻ ngồi trên cao.

Bởi vì, “Cái loa” Tô Nguyệt Nhi đã bắt đầu cất giọng thánh thót, vang vọng khắp các tầng trời:

“Tất cả trật tự lại cho tôi! Đại ca tôi đi qua đây, kẻ nào có vàng thì giấu đi, kẻ nào có tiếng thì im miệng, kẻ nào muốn sống thì né sang một bên!”

Lão Quy vội vàng đuổi theo, lẩm bẩm trong miệng: “Tiêu rồi, tiêu chắc rồi… lần này không chỉ là định Tiên Trần, mà là lật tung cả cái Tiên Trần này lên rồi!”

Trong màn sương u uất của Tiên giới, bóng lưng của Ninh Vô Trần dần mờ ảo nhưng vô cùng vững chãi. Hắn chẳng cần thần thông gì nhiều, chẳng cần vạn kiếm hộ thân. Hắn chỉ cần chính mình, và một ngón tay trỏ.

Phía trước, cung điện của Chấp Pháp Tiên Quân – một tòa tháp chín tầng rực rỡ lôi điện – đã hiện ra trong tầm mắt. Đó là rào cản thực sự đầu tiên của Tiên giới.

Ninh Vô Trần khựng lại một chút, ngẩng đầu nhìn tòa tháp cao vút kia, ánh mắt thoáng hiện lên một vẻ chán chường tột độ.

“Xây cao như vậy làm gì? Một lát đổ xuống sẽ rất bụi.”

Hắn không dừng bước, vẫn thong dong như đi dạo trong vườn nhà. Nhưng tất cả những kẻ đang đứng trong tòa tháp kia, từ hộ vệ đến Tiên Quân, bỗng cảm thấy trái tim mình như bị một ngón tay vô hình bóp nghẹt.

Cái chết không đáng sợ, cái đáng sợ chính là sự im lặng chết chóc đang bao trùm lấy thế gian này trước mỗi bước chân của kẻ mặc áo xám ấy.

Tiên giới, giấc mơ của hàng triệu năm, chính thức rạn nứt từ đây.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8