Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 69: Tiên giới bất lực**
**CHƯƠNG 69: TIÊN GIỚI BẤT LỰC**
Mây trắng vờn quanh đỉnh Tiên Trần Đỉnh, vốn là nơi thanh tịnh nhất thế gian, nay lại bị sát khí ngưng tụ đến mức hóa thành sương mù màu máu.
Chín vị Tiên Đế.
Đây là toàn bộ tích lũy của Tiên giới trong suốt mười vạn năm qua. Họ đứng đó, mỗi người trấn giữ một phương vị, tạo thành một vòng vây thiên la địa võng. Người khoác long bào vàng rực, kẻ mang chiến giáp bạc chói lòa, hào quang tỏa ra từ họ đủ để thắp sáng cả một tinh cầu tối tăm nhất. Những món đạo binh vạn năm – từ kiếm thần chấn động cửu thiên đến tháp báu trấn áp u minh – đều đã ra khỏi vỏ, run rẩy phát ra những tiếng ngân nga khát máu.
Đối diện với sự huy hoàng tột độ ấy, là một màu xám lờ mờ.
Ninh Vô Trần đứng trên lưng Lão Quy, tà áo xám của hắn thỉnh thoảng lại tung bay theo gió. Hắn trông không giống một kẻ đi chinh phạt Tiên giới, mà giống một lữ khách đi lạc vào giữa một sân khấu kịch quá mức ồn ào. Đôi mắt hắn vẫn vậy, khép hờ như thể giấc ngủ trưa vừa rồi vẫn chưa thực sự dứt hẳn.
Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, tay ôm lấy chuôi trọng kiếm to bản, khẽ lẩm bẩm: “Đại ca, đám người này mặc đồ lấp lánh thật đấy, nhìn đau cả mắt.”
“Vậy thì nhắm mắt lại đi.” – Ninh Vô Trần bình thản đáp.
Vạn Pháp Tiên Đế, kẻ đứng đầu trong cửu vị, bước lên phía trước. Phía sau lão, một vạn tám ngàn quy tắc đạo văn hiện lên, xoay tròn như một ngân hà thu nhỏ. Lão cất giọng, tiếng nói như sấm rền lan tỏa khắp tầng mây:
“Ninh Vô Trần! Ngươi tự cao tự đại, một tay muốn che cả bầu trời Tiên giới. Hôm nay cửu vị Tiên Đế chúng ta hợp lực, dùng quy tắc của vạn cổ để an táng ngươi. Nếu ngươi chịu quy phục, nộp ra bí mật của ‘Nhất Chỉ’, ta có thể cho ngươi một chỗ đứng trong Tiên Trần Đỉnh này.”
Ninh Vô Trần không nhìn lão, hắn đang nhìn vào một vết xước nhỏ trên ngón tay trỏ của mình. Hắn khẽ thở dài:
“Các ngươi tốn mười vạn năm để tu luyện ra đống trang sức này sao?”
“Hỗn xược!”
Cửu Long Tiên Đế không kiên nhẫn được nữa. Lão phất tay, chín con rồng vàng khổng lồ từ sau lưng gào thét lao ra. Mỗi con rồng dài vạn trượng, hơi thở của chúng là lôi điện tinh thuần nhất, có thể dễ dàng san bằng một đại lục ở hạ giới. Chín con rồng đan xen vào nhau, tạo thành một cái thòng lọng khổng lồ mang theo lực lượng diệt thế trùm xuống đầu Ninh Vô Trần.
Cùng lúc đó, các vị Tiên Đế còn lại cũng đồng loạt ra tay.
Tiếng gào thét của linh khí, tiếng nổ của quy tắc rạn nứt, và ánh sáng chói lòa của các loại thần thông khiến không gian xung quanh Tiên Trần Đỉnh bắt đầu vỡ vụn như những mảnh gương. Đây là đòn tấn công mạnh nhất trong lịch sử Tiên giới, đủ để tái khởi động lại cả một kỷ nguyên.
Ninh Vô Trần ngước mắt lên. Trong đôi mắt ấy, sự lười biếng biến mất, thay vào đó là một sự trống rỗng sâu thẳm đến rợn người.
“Ồn ào thật sự.”
Hắn chậm rãi giơ tay phải lên. Ngón tay trỏ thuôn dài, trắng trẻo như ngọc thạch, không có lấy một chút dao động linh lực. Hắn không cần niệm chú, không cần vận thế, cũng chẳng cần hô hào bất kỳ cái tên hoa mỹ nào cho chiêu thức của mình.
Hắn chỉ đơn giản là chỉ vào khoảng không phía trước.
“Định.”
Một chữ duy nhất.
Cả thế giới đột ngột rơi vào sự im lặng tuyệt đối.
Chín con rồng vàng đang gào thét, chỉ còn cách đầu hắn chưa đầy ba tấc, đột ngột khựng lại. Những tia lôi điện hung hiểm nhất đóng băng trong không trung như những sợi chỉ thủy tinh. Những đạo hào quang rực rỡ của Vạn Pháp Tiên Đế, những đạo kiếm khí xé rách trời xanh, tất cả đều dừng lại tại chỗ, như một bức tranh thủy mặc bị ai đó đột ngột dùng quyền năng đóng khung lại.
Sự chuyển động bị xóa bỏ. Thời gian bị tước đoạt quyền hành. Ngay cả hơi thở của cửu vị Tiên Đế cũng bị gông xiềng vô hình khóa chặt trong lồng ngực.
Đây không phải là thuật định thân thông thường. Đây là sự phủ định của quy tắc.
Trong tầm ngắm của ngón tay ấy, mọi thứ được coi là “mạnh mẽ”, “huy hoàng” hay “vĩnh cửu” đều trở nên vô nghĩa. Ninh Vô Trần nhìn qua những khuôn mặt đang biến dạng vì kinh hãi của cửu vị Tiên Đế. Họ nhìn thấy trong ngón tay của hắn không phải là linh khí, mà là một sự tối giản đến tận cùng—thứ sức mạnh khởi nguyên đã sinh ra vạn vật, và cũng có thể dễ dàng thu hồi tất cả về hư vô.
“Các ngươi tu hành quá tạp.” – Ninh Vô Trần nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói của hắn là thứ duy nhất còn có thể chuyển động trong thế giới bị đóng băng này. – “Pháp bảo quá nhiều, thần thông quá hoa mỹ, lòng tham quá nặng. Càng nhiều, thì càng yếu.”
Ngón tay hắn khẽ khẩy nhẹ một cái, như thể đang gẩy đi một hạt bụi bám trên chén trà.
“Tan.”
*Răng rắc.*
Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên từ trong linh hồn của mỗi vị Tiên Đế.
Chín con kim long vạn trượng hóa thành những hạt ánh sáng nhỏ li ti, biến mất không một dấu vết. Một vạn tám ngàn đạo quy tắc của Vạn Pháp Tiên Đế nổ tung như pháo hoa, rồi lịm tắt trong bóng tối. Những món đạo binh trấn phái từng khiến cả thế giới run sợ, nay gãy vụn thành từng mảnh sắt rỉ, rơi xuống từ trên cao.
Máu từ miệng chín vị Tiên Đế phun ra đồng loạt. Họ bay ngược về phía sau như những con diều đứt dây, đập mạnh vào những vách đá ngàn năm của Tiên Trần Đỉnh.
Hào quang biến mất. Sát khí tan biến.
Tiên Trần Đỉnh vốn lộng lẫy, nay tiêu điều như một ngôi miếu hoang sau cơn bão.
Chín vị đứng đầu Tiên giới, lúc này nằm la liệt trên mặt đất, hơi thở đứt quãng. Họ nhìn lên thanh niên áo xám đang từ trên lưng rùa chậm rãi bước xuống không trung, cảm giác bất lực dâng lên như thủy triều.
Họ đã dành hàng vạn năm để trèo lên đỉnh cao này, tích lũy vô số pháp bảo, tu luyện vô số công pháp thần kỳ. Nhưng trước một ngón tay của người thanh niên kia, tất cả những thứ đó chẳng khác gì đồ chơi của trẻ nhỏ. Không phải họ không đủ mạnh, mà là cấp độ tồn tại của hắn đã vượt xa khái niệm về “tu hành”.
Vạn Pháp Tiên Đế run rẩy chống kiếm xuống đất, cố gắng đứng lên nhưng thất bại. Lão nhìn Ninh Vô Trần với ánh mắt đục ngầu:
“Ngươi… ngươi rốt cuộc là thứ gì? Ngay cả Thiên Đạo cũng không thể có sức mạnh tinh thuần đến thế này…”
Ninh Vô Trần dừng bước, đứng ngay trước mặt lão. Khoảng cách chỉ vài bước chân, nhưng lão cảm thấy như đang đối diện với một vực thẳm không đáy.
“Ta?” – Ninh Vô Trần nghiêng đầu, vẻ lười biếng lại quay về. – “Ta chỉ là một kẻ lười biếng muốn tìm một chỗ sạch sẽ để ngủ thôi. Nhưng các ngươi… làm bụi bay mù mịt quá.”
Tô Nguyệt Nhi từ phía sau bước tới, cầm lấy cái khăn tay, nhẹ nhàng lau đi chút bụi bặm không tồn tại trên ngón tay của Ninh Vô Trần. Cô liếc nhìn chín vị Tiên Đế bằng ánh mắt thương hại:
“Đã bảo rồi mà, đại ca tôi không thích nói nhiều đâu. Các ông cứ đem một đống rác rưởi lóng lánh ra khoe khoang làm gì?”
Lão Quy dưới chân cũng kêu lên một tiếng “ngu dốt”, âm thanh vang vọng như chế nhạo sự ngu ngơ của kẻ đứng đầu thế giới.
Tiên giới lúc này rơi vào sự tĩnh lặng chưa từng có. Từ các hòn đảo nổi, hàng triệu tu sĩ đang dõi theo trận chiến qua gương thần thông đều đồng loạt quỳ sụp xuống. Sự bất lực của chín vị Tiên Đế đã đánh sụp hoàn toàn ý chí của cả một giới diện.
Ninh Vô Trần đưa mắt nhìn lên đỉnh cao nhất của Tiên Trần Đỉnh—nơi một con mắt khổng lồ bằng sương mù đang dần hình thành trong hư không. Đó là ý chí cuối cùng của thế giới này, là kẻ đang điều khiển màn kịch Tiên Trần bấy lâu nay.
Hắn khẽ nhếch môi, ngón tay trỏ lại một lần nữa đưa lên, hướng về phía bầu trời sâu thẳm.
“Còn ngươi nữa. Xuống đây, hoặc là tan biến luôn một thể đi.”
Lời vừa thốt ra, mây đen vạn dặm lập tức tản mát. Tiên giới vĩ đại, trước một chỉ này, cuối cùng cũng biết thế nào là thực sự run rẩy.