Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 68: Đại chiến vùng biên giới**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:38:41 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 68: ĐẠI CHIẾN VÙNG BIÊN GIỚI**

Gió ở vùng biên giới Tiên Trần không giống gió ở nhân gian. Nó mang theo hơi lạnh thấu xương của hư không và mùi rỉ sét của những mảnh vỡ quy tắc bị bỏ hoang từ thuở khai thiên lập địa.

Lúc này, tại ranh giới mỏng manh giữa Tiên giới và Ngoại vực, bầu trời như bị một bàn tay vô hình xé toạc. Những vết nứt không gian đen ngòm rỉ ra thứ chất lỏng sền sệt, tím ngắt – tà khí của Ma vực.

Hàng vạn quân đoàn Vô Diện Ma đang tràn xuống. Chúng không có mặt mũi, chỉ có một cái miệng đỏ lòm ngoác rộng đến tận mang tai và đôi tay dài quá gối, mỗi cái móng vuốt đều được rèn đúc từ ác niệm của hàng triệu sinh linh. Đi đầu quân đoàn là ba vị Ma Tôn đời đầu, thân hình cao lớn như ngọn núi, mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến đại địa của Tiên giới rạn nứt.

“Giết! Nuốt chửng Tiên Trần, biến vạn vật thành tro bụi!”

Tiếng gào thét của Ma quân làm chấn động cả chín tầng mây.

Đối mặt với thảm cảnh đó, quân đoàn trấn thủ biên cương của Tiên giới đang rơi vào thế yếu. Thần binh lợi khí gãy nát, pháp bảo hào quang lụi tàn. Vị tướng thống lĩnh, Trấn Biên Đại Đế, trên mình đầy máu, thanh trường thương trong tay vốn rực rỡ nay chỉ còn lại những tia sáng leo loét. Lão nhìn quân đoàn ma quỷ cuồn cuộn như thủy triều đen, trong mắt hiện lên vẻ tuyệt vọng.

“Chẳng lẽ… Tiên giới vạn năm cơ nghiệp, thực sự phải tận hôm nay?”

Đúng lúc thanh âm ma quỷ định nuốt chửng lấy sự sống cuối cùng, từ phía chân trời xa xôi, một dải mây xám chậm rãi trôi tới.

Nói là chậm, nhưng thực chất nó nhanh đến mức vượt qua quy luật của thời gian. Giữa biển lửa và khói bụi, một con rồng xám to lớn, vảy rồng mang hơi hướm của đá cổ, đạp trên hư không mà đến. Trên lưng rồng, một thanh niên mặc đạo bào xám giản dị đang tựa lưng vào một gốc cây trà nhỏ được đặt ngay ngắn. Hắn trông như vừa mới tỉnh ngủ, đôi mắt lim dim, một tay chống cằm, tay kia hờ hững đặt trên đầu gối.

Bên cạnh hắn, Tô Nguyệt Nhi tay cầm trọng kiếm, khí thế bừng bừng, nhưng đôi mắt khi nhìn về phía thanh niên lại tràn đầy vẻ tôn sùng và cung kính.

Sự xuất hiện của họ quá đỗi kỳ dị. Giữa chiến trường hỗn loạn, đầy rẫy những chiêu thức hoa mỹ, thần thông biến hóa, thì hình ảnh một người, một rồng, một thị nữ lại bình lặng như một bức tranh thủy mặc lạc giữa đám tranh sơn dầu sặc sỡ.

“Đại ca, đám này… trông phiền phức thật đấy.” – Tô Nguyệt Nhi khẽ cau mày, nhìn về phía ba vị Ma Tôn đang gào thét phía dưới. Cô định rút trọng kiếm, nhưng Ninh Vô Trần khẽ xua tay.

Ninh Vô Trần thở dài một tiếng, âm thanh rất nhẹ nhưng lại kỳ diệu át đi mọi tiếng gào thét của mười vạn ma quân. Hắn nhìn xuống biên giới đang tan hoang, nhìn những cung điện lộng lẫy bị phá hủy, rồi nhìn vào đống pháp bảo sặc sỡ nhưng vô dụng của các vị tiên nhân.

“Quá nhiều màu sắc.” – Hắn lẩm bẩm – “Quá nhiều tiếng động. Tu hành bấy nhiêu năm, vẫn cứ thích làm những việc rườm rà như thế này sao?”

Một vị Ma Tôn, kẻ được mệnh danh là Huyết Sát Tôn Giả, nhìn thấy Ninh Vô Trần thì cười ngạo nghễ. Hắn vung vẩy thanh ma đao dài trăm trượng, quét ngang một đường mang theo luồng tử khí nồng nặc:

“Kẻ nào chán sống? Chỉ là một tên tiểu tử phàm trần cùng một con rồng sứt mẻ mà cũng dám cản đường Ma quân ta? Chết đi!”

Thanh ma đao mang theo quy tắc hủy diệt, chẻ đôi bầu trời, áp sát đến đỉnh đầu Ninh Vô Trần. Sức mạnh đó đủ để san phẳng một tòa thành trì lớn của Tiên giới trong chớp mắt. Trấn Biên Đại Đế phía dưới nhắm nghiền mắt lại, không nỡ nhìn cảnh vị thanh niên kia tan thành mây khói.

Thế nhưng, Ninh Vô Trần vẫn ngồi yên. Hắn không vận công, không lấy ra bất kỳ pháp bảo nào. Khi lưỡi đao chỉ còn cách sợi tóc của hắn chưa đầy một phân, hắn mới từ tốn đưa ngón tay trỏ bên tay phải lên.

Ngón tay gầy mảnh, trắng trẻo, nhìn chẳng có chút sức mạnh nào.

*Keng!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ không gian như bị đóng đinh tại chỗ. Thanh ma đao khổng lồ chạm vào đầu ngón tay của Ninh Vô Trần thì dừng phắt lại, không thể tiến thêm dù chỉ một milimet. Áp lực kinh khủng từ chiêu thức của Ma Tôn bị ngón tay ấy triệt tiêu hoàn toàn, hóa thành những đốm sáng li ti rồi biến mất vào không trung.

“Cái gì?” – Huyết Sát Tôn Giả trợn tròn mắt, tay run lên bần bật. Hắn cảm thấy mình vừa chém vào một bức tường vạn cổ, một thứ gì đó vượt xa khỏi hiểu biết của hắn về sức mạnh.

Ninh Vô Trần ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

“Ngươi múa may mười tám đường đao, vận dụng ba tầng quy tắc hư mục, cuối cùng cũng chỉ để tạo ra một đống bụi bẩn.” – Ninh Vô Trần giọng đều đều – “Tu hành là để tìm về cái gốc. Cái gốc của ngươi, quá bẩn rồi.”

“Ngươi… ngươi là ai?” – Hai vị Ma Tôn còn lại thấy điềm chẳng lành, lập tức hợp lực. Một kẻ tung ra vạn luồng xích đen khóa chặt không gian, một kẻ thi triển “Ma Diệu Thần Thông”, biến hóa ra hàng ngàn hóa thân bao vây lấy Ninh Vô Trần.

Tiên giới phía sau nín thở. Hàng vạn năm qua, họ chưa từng thấy ai đối mặt với Ma Tôn bằng thái độ coi thường như vậy.

Ninh Vô Trần đứng dậy trên lưng rồng xám. Tà áo xám của hắn bay nhẹ theo gió. Hắn không nhìn quân đoàn ma quỷ, mà nhìn về phía vết nứt không gian đang rò rỉ tà khí.

“Định.”

Hắn chỉ buông ra đúng một chữ.

Và rồi, hắn ấn ngón tay trỏ xuống không trung.

Không có tiếng nổ long trời lở đất. Không có ánh sáng chói lòa. Chỉ có một vòng sóng xung kích màu xám bạc cực nhạt, lan tỏa từ đầu ngón tay hắn ra bốn phương tám hướng với tốc độ ánh sáng.

Một giây trước, chiến trường còn là địa ngục trần gian với tiếng gào khóc và máu chảy.
Một giây sau, mọi thứ đứng yên.

Những con ma đang nhảy lên giữa chừng bị treo ngược trên không trung như những bức tượng. Những dòng máu đen đang bắn tung tóe cứng đờ lại thành những viên ngọc trai đen sẫm. Ba vị Ma Tôn oai phong lẫm liệt, giờ đây ngay cả con ngươi cũng không thể cử động, khuôn mặt lộ rõ vẻ kinh hoàng tột độ bị đóng băng trong thời gian.

Chiêu thức này, không phải là phong ấn. Nó là sự “Định” lại quy tắc. Ninh Vô Trần dùng một ngón tay, trực tiếp ghi đè lên quy tắc của cả một vùng không gian biên giới, ép buộc vạn vật phải tuân theo ý chí “Tĩnh” của hắn.

“Tan đi.”

Ninh Vô Trần lại nói nhẹ một câu, rồi khẽ búng ngón tay một cái.

*Xoạt.*

Mười vạn Ma quân, từ những tên tiểu ma vô danh đến ba vị Ma Tôn đứng đầu, trong khoảnh khắc đó liền vụn vỡ. Chúng không nổ tung, mà tan ra thành những hạt bụi nhỏ li ti, bị gió biên thùy thổi bay sạch sẽ, không để lại dù chỉ một chút mùi hôi thối.

Vết nứt không gian đen ngòm kia, dưới cái búng tay của hắn, cũng từ từ khép lại, phẳng phiu như chưa từng bị tổn thương.

Cả vùng biên giới vốn hỗn loạn, giờ đây sạch sẽ đến mức kỳ lạ. Không còn tà khí, không còn hào quang quá lứa của đám tiên nhân, chỉ còn lại màu xanh của bầu trời và sự im lặng tuyệt đối.

Các tiên binh tiên tướng ngơ ngác nhìn nhau. Trấn Biên Đại Đế quỳ sụp xuống đất, lắp bắp không thành lời. Lão đã sống hàng nghìn năm, tham gia hàng vạn trận chiến, nhưng chưa bao giờ thấy một “cuộc đại chiến” kết thúc một cách… đơn giản và chóng vánh đến mức nhạt nhẽo như thế này.

Ninh Vô Trần phủi phủi tà áo, như thể vừa rồi hắn không phải là người vừa tiêu diệt một quân đoàn mà chỉ là vừa quét đi một lớp bụi bám trên bàn trà.

Hắn lại ngồi xuống gốc cây, cầm lấy chén trà mà Tô Nguyệt Nhi vừa rót xong, khói trà nghi ngút tỏa ra hương thơm thanh khiết.

“Nguyệt Nhi, trà này hơi đậm rồi.” – Hắn khẽ phàn nàn.

Tô Nguyệt Nhi mỉm cười, đôi mắt cong tít: “Đại ca, là tại vì đại ca giải quyết bọn chúng nhanh quá, trà còn chưa kịp ngấm vị nhẹ đã phải mang ra rồi.”

Lão Quy dưới chân hắn rống lên một tiếng trầm hùng, ra vẻ đắc ý, rồi tiếp tục sải cánh bay về phía Tiên Trần Đỉnh.

Từ đầu đến cuối, Ninh Vô Trần không nhìn lại những kẻ phía dưới lấy một lần. Đối với hắn, đám ma quân kia hay những vị tiên nhân đang quỳ lạy kia, cũng chỉ là những hạt bụi trần ai mà hắn vô tình đi ngang qua mà thôi.

Chỉ bằng một chỉ, hắn định lại biên cương.
Chỉ bằng một chỉ, hắn viết lại định nghĩa về sự bá đạo.

Xa xa, những bóng dáng của các Tiên Đế tại Tiên Trần Đỉnh bắt đầu cảm nhận được sự tĩnh lặng chết chóc này. Họ biết rằng, một cơn bão mang tên “Tối giản” đang tiến đến, và nó sẽ quét sạch mọi sự phô trương của Tiên giới vạn năm qua.

Ninh Vô Trần nhấp một ngụm trà, nhắm mắt lại, tận hưởng hơi ấm ít ỏi giữa không gian bao la.

“Tiếp theo, đi quét bụi ở trên đỉnh núi kia thôi.”

Giọng hắn tan vào hư không, nhưng uy lực thì vĩnh viễn khắc sâu vào mảnh đất biên thùy này. Biên giới Tiên Trần từ hôm nay không còn tiếng gào thét, vì mọi thứ đã được “Định” bởi một ngón tay trần thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8