Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 67: Lão Quy hóa rồng**
Vô Sắc Thiên, một vùng không gian không có ánh sáng, không có âm thanh, cũng chẳng có lấy một tia linh khí tạp chất. Ở đây, vạn vật như bị tước bỏ lớp vỏ hào nhoáng, chỉ còn lại sự trần trụi của quy tắc.
Giữa hư vô ấy, một cái mai rùa khổng lồ trông như một hòn đảo nhỏ đang lững lờ trôi. Trên mai rùa, một thiếu niên mặc đạo bào xám cũ kỹ đang nằm nghiêng, gối đầu lên cánh tay, hơi thở đều đặn như thể hắn không phải đang đi xuyên qua vùng cấm địa nguy hiểm nhất Tiên giới, mà là đang nằm dưới gốc đại thụ trong một buổi trưa hè thanh tịnh.
Đó là Ninh Vô Trần.
Cạnh bên hắn, Tô Nguyệt Nhi ngồi xếp bằng, thanh Trọng Kiếm đen ngòm dựng đứng như một tấm bia mộ sau lưng nàng. Nàng đang dùng một cái bếp lò nhỏ bằng gốm thô để đun nước. Khói trà lờ mờ bay lên, nhưng kỳ lạ thay, hơi nước vừa thoát ra khỏi miệng ấm liền bị một sức mạnh vô hình "định" lại, ngưng tụ thành những hạt sương li ti vờn quanh chén trà nhỏ.
"Lão Quy, còn bao lâu nữa?" Tô Nguyệt Nhi khẽ mở mắt, giọng nói trong trẻo nhưng chứa đựng sự lạnh lùng của kiếm ý.
Phía dưới chân nàng, cái mai rùa khổng lồ khẽ rung lên. Tiếng của Lão Quy truyền tới, nghe khàn đặc và mang đầy vẻ mệt mỏi: "Nha đầu… khụ… chớ giục. Vô Sắc Thiên này quy tắc hỗn loạn, lão già này cõng cả thế giới quan của chủ nhân trên lưng, đi được đến đây đã là đem cái mạng già này ra đánh đổi rồi."
Lão Quy, hay còn gọi là Thanh Quy Đạo Nhân, vốn là một con rùa già sống nơi đầm lầy nghìn năm. Hắn tu hành vạn năm, khổ luyện biết bao công pháp hoa mỹ, tích lũy vô số linh thạch mới hóa được hình người. Hắn vẫn luôn tự hào về cái mai rùa "vạn pháp bất xâm" của mình. Thế nhưng, kể từ ngày theo chân Ninh Vô Trần, hắn mới nhận ra những thứ hắn học trước kia chẳng khác nào rác rưởi.
Cái gọi là "vạn pháp" của hắn, dưới một ngón tay của chủ nhân, chỉ là một sợi tơ mong manh.
Hiện tại, Lão Quy đang ở vào trạng thái cực hạn. Hắn cảm thấy từng đốt xương của mình đang rạn nứt. Áp lực từ quy tắc của Vô Sắc Thiên đang muốn nghiền nát hắn thành bột mịn. Tu vi của hắn – thứ mà hắn từng coi là đỉnh cao ở hạ giới – lúc này giống như một trò đùa.
"Chủ nhân vẫn ngủ sao?" Lão Quy hỏi thêm một câu, trong giọng nói đã mang theo tia tuyệt vọng. Nếu Ninh Vô Trần không ra tay, e là hắn sẽ hóa đạo ngay tại chỗ này.
Ninh Vô Trần không trả lời, hắn vẫn ngủ. Nhưng đột ngột, cánh tay đang gối đầu của hắn hơi nhúc nhích. Hắn chậm rãi ngồi dậy, đôi mắt lờ đờ như chưa tỉnh ngủ hoàn toàn. Hắn nhìn cái ấm trà đang reo lên những tiếng khe khẽ, rồi vươn tay cầm lấy chén trà đã nguội quá nửa mà Tô Nguyệt Nhi vừa rót ra.
Hắn nhấp một ngụm.
Nước trà vào miệng, hắn nhíu mày, dường như vị trà hôm nay không hợp ý hắn cho lắm. Ninh Vô Trần cầm chén trà, lắc nhẹ hai vòng. Những lá trà khô xoay tròn, vẽ nên một quỹ đạo đơn giản đến cực điểm nhưng lại khiến cả không gian Vô Sắc Thiên xung quanh chấn động.
"Nước chưa đủ độ, trà quá nồng. Tu hành cũng vậy, cứ muốn gom góp cho nhiều, cuối cùng lại thành một mớ hỗn độn."
Ninh Vô Trần lẩm bẩm một câu mà chỉ mình hắn hiểu. Sau đó, hắn tùy ý vẩy nhẹ tay.
Chút nước trà còn dư trong chén, kèm theo hai lá trà xanh thẫm, theo kẽ tay hắn bắn xuống dưới, rơi thẳng vào vị trí đầu của Lão Quy đang ở phía trước.
"Cho ngươi."
Lão Quy giật mình. Hắn theo bản năng há miệng đớp lấy. Một giọt nước trà vàng nhạt rơi vào đầu lưỡi hắn.
Ngay lập tức, thế giới quan của Lão Quy sụp đổ.
Không có linh lực nổ tung, không có hào quang rực rỡ chiếu rọi vạn dặm. Chỉ có một sự "thanh lọc" tàn khốc và nhanh chóng. Lão Quy cảm thấy toàn bộ tu vi vạn năm của mình – vốn là một hệ thống chằng chịt các loại công pháp, từ thuật phòng ngự của rùa đến hỏa thuật của chim sẻ mà hắn học lỏm được – đều bị một sức mạnh vô hình dùng một ngón tay xóa sạch.
"Ách!"
Lão Quy gầm lên một tiếng đau đớn. Cái mai rùa vốn là niềm tự hào của hắn bắt đầu nứt ra những vết thương sâu hoắm. Từng mảng vảy cứng rụng xuống, hóa thành bụi bặm trong hư không.
Tô Nguyệt Nhi đứng bật dậy, tay nắm chặt chuôi trọng kiếm: "Chủ nhân?"
Ninh Vô Trần lại nằm xuống, kéo áo bào che mặt, giọng nói truyền ra từ lớp vải xám: "Nhiều quá sẽ loạn. Bớt đi, mới là thật."
Lúc này, trên lưng rùa, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Cơ thể to lớn của Lão Quy bắt đầu thu nhỏ lại, nhưng không phải là héo hon, mà là sự nén ép đến tận cùng. Những sợi kinh mạch rườm rà biến mất, thay vào đó là một sợi gân duy nhất, trong suốt và dẻo dai như sợi dây nối liền trời đất.
Máu của hắn, từ màu đỏ thẫm đục ngầu, dần dần chuyển sang màu vàng nhạt như nước trà, rồi cuối cùng trở thành một loại chất lỏng không màu, tinh khiết như sương sớm.
Lão Quy không còn thấy đau đớn nữa. Hắn thấy một sự giải thoát. Hắn thấy mình giống như một người bộ hành vừa cởi bỏ được tảng đá nghìn cân trên lưng. Cái gọi là "Rùa" chỉ là một hình thái phức tạp để chống chọi với thế giới. Khi không còn gì để sợ, khi mọi quy tắc đều trở nên đơn giản, thì "Rùa" cũng có thể là bất cứ thứ gì.
*Rắc!*
Một tiếng nổ giòn giã vang lên. Toàn bộ mai rùa nát vụn.
Từ trong đống đổ nát của lớp vỏ già nua ấy, một sinh vật dài mảnh, toàn thân bao phủ bởi những chiếc vảy màu xám giống hệt màu đạo bào của Ninh Vô Trần, từ từ vươn mình ra.
Đó là một con rồng.
Nhưng đây không phải là một con rồng lộng lẫy thường thấy trong truyền thuyết với vảy vàng rực rỡ, móng vuốt sắc lẹm và hơi thở đầy lửa rồng. Con rồng này vô cùng giản dị. Đầu rồng không có quá nhiều râu ria, sừng rồng trông như hai cành cây khô mùa đông, bốn móng vuốt thu gọn, thanh mảnh. Toàn thân nó toát ra một vẻ "tĩnh".
Nó không giống như một sinh vật sống, mà giống như một nét bút lông duy nhất vẽ giữa bầu trời không gian.
"Vô… Vô Trần Chi Long?" Lão Quy nhìn lại thân thể mình, tiếng nói giờ đây trầm đục như tiếng chuông cổ, uy nghiêm mà không cần gào thét.
Hắn đã hóa rồng. Không phải thông qua việc vượt qua Long Môn huyền thoại, không phải bằng cách hấp thụ tinh hoa Nhật Nguyệt hàng triệu năm. Hắn hóa rồng chỉ nhờ hơi ấm của một ngụm trà thừa mà Ninh Vô Trần không ưng ý.
Sức mạnh trong cơ thể Lão Quy lúc này không còn là "Linh lực" nữa, mà là "Quy luật". Mỗi cái quẫy đuôi của hắn giờ đây không cần dùng đến sức mạnh cơ bắp, mà là hắn đang tác động trực tiếp lên không gian. Hắn đi đến đâu, không gian phía trước tự động mở ra, đơn giản như việc mở một cánh cửa gỗ.
Lão Quy cảm nhận được, nếu bây giờ hắn đối đầu với Vạn Kiếm Tiên Tử Lục Thiên Phong hay bất kỳ Tiên Tôn nào ở Trung Giới, hắn chỉ cần khẽ hất râu một cái là có thể bóp nát vạn dặm sơn hà của bọn họ.
Bởi vì hắn "thật" hơn bọn họ. Bọn họ tu luyện là chồng chất ảo ảnh, còn hắn đã được chủ nhân tước bỏ ảo ảnh để tìm về bản chất.
"Lão già… hóa ra… rồng là như thế này sao?" Lão Quy lẩm bẩm. Hắn cúi cái đầu rồng xám xuống, một cách thành kính tuyệt đối, đặt trước chân Ninh Vô Trần đang nằm ngủ.
Tô Nguyệt Nhi cũng bàng hoàng. Nàng vốn dĩ đã biết chủ nhân mạnh mẽ, nhưng không ngờ ngay cả rác rưởi bên cạnh chủ nhân, qua tay hắn một chút cũng có thể hóa thành thần tích. Nàng nhìn thanh trọng kiếm của mình, rồi nhìn sang con rồng xám vĩ đại nhưng giản dị kia, trong lòng nảy sinh một tia ngộ đạo.
Thanh kiếm của nàng vẫn còn quá nhiều chiêu thức rườm rà. Nàng vẫn đang cố gắng dùng sức để trấn áp đối phương.
"Chúc mừng Lão Quy." Nguyệt Nhi nhẹ giọng, ánh mắt nàng ánh lên một tia quyết tâm mới.
Con rồng xám khẽ khà ra một ngụm hơi thở màu xám nhạt. Hơi thở ấy đi tới đâu, sương mù dày đặc của Vô Sắc Thiên liền tản ra tới đó, lộ ra một con đường thẳng tắp dẫn thẳng lên đỉnh Tiên Trần Đỉnh.
"Chủ nhân, xin hãy ngồi vững. Lão nô đưa ngài đi ngủ tiếp."
Lão Quy – giờ là Vô Trần Chi Long – quẫy đuôi một cái.
*Vù!*
Toàn bộ thời gian và không gian quanh bọn họ như bị bẻ cong. Không có tiếng nổ siêu thanh, không có dư chấn kinh hồn, chỉ có một đường xám vạch qua hư không, biến mất trong chớp mắt.
Dưới áp lực của sự di chuyển với tốc độ quy tắc này, những hạt bụi nhỏ trong không gian cũng có thể nghiền nát một vị Kim Tiên. Nhưng khi chạm vào vảy rồng xám, mọi thứ đều bị "Định" lại, hóa thành hư vô.
Ninh Vô Trần vẫn nhắm mắt, môi hắn khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhạt.
"Nhanh hơn một chút rồi. Ngủ cũng yên ổn hơn."
Phía trước, Tiên Trần Đỉnh đã hiện ra rõ rệt. Đó là một ngọn núi dựng đứng giữa tầng mây thứ chín, cô độc và cao ngất ngưởng. Nơi đó tụ tập những vị Tiên nhân cổ xưa nhất, những kẻ đã sống hàng vạn năm và xây dựng nên một hệ thống giai cấp, luật lệ phức tạp đến nực cười.
Bọn họ không biết rằng, một kẻ lười biếng nhất vũ trụ, cùng với một con rồng "tối giản" và một thị nữ cầm kiếm, đang tiến tới để quét sạch tất cả những thứ rườm rà ấy chỉ bằng một cái chỉ tay.
Chén trà đã cạn, nhưng dư vị của nó vừa mới bắt đầu khuấy động cả một vùng trời cao rộng.
Ở nơi Tiên Trần Đỉnh xa xôi, một vị Tiên Đế đang ngồi trên ngai vàng khảm ngọc vạn năm chợt rùng mình. Lão mở mắt, nhìn về phía chân trời trắng xóa của Vô Sắc Thiên.
"Cái hơi thở này… sao lại đơn thuần đến mức đáng sợ như vậy? Chẳng lẽ có kẻ đã đạt đến cảnh giới Vô?"
Lão chưa kịp đứng dậy để hạ lệnh tìm kiếm, thì một tiếng "Rồng ngâm" đã vang vọng khắp thiên địa. Tiếng ngâm ấy không to, nhưng nó xuyên qua mọi trận pháp phòng ngự, đi thẳng vào thần hồn của mỗi vị thần tiên tại đó, giống như một bàn tay lạnh lẽo đang nhắc nhở bọn họ về sự nhỏ bé của mình.
Ninh Vô Trần mở mắt hoàn toàn, hắn nhìn về phía ngọn núi khổng lồ trước mặt, khẽ giơ ngón tay trỏ lên, hướng về phía những cung điện lộng lẫy đang tỏa hào quang rực rỡ kia.
"Quá chói mắt. Tắt đi."
Hắn nhẹ nhàng ấn một cái vào không khí.
*Cạch.*
Một âm thanh nhỏ như tiếng nến gãy vang lên. Hào quang của cả Tiên Trần Đỉnh – thứ ánh sáng thần thánh nuôi dưỡng hàng vạn tiên nhân suốt kỷ nguyên qua – đột nhiên lịm tắt, rơi vào một màu xám tro tịch mịch.
Vạn tiên kinh hãi. Thế giới của bọn họ vừa bị một kẻ nào đó… tắt đi.
Lão Quy hóa rồng, bay giữa trời cao không người cản nổi. Chương mới của Tiên giới, đã bắt đầu bằng một sự "Tối giản" đến mức nghẹt thở như vậy đó.