Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 66: Sự thức tỉnh của Tô Nguyệt Nhi**
**CHƯƠNG 66: SỰ THỨC TỈNH CỦA TÔ NGUYỆT NHI**
Vô Sắc Thiên.
Đúng như cái tên của nó, nơi này không có màu sắc, không có thanh âm, chỉ có một mảnh trắng xóa đến tột cùng. Giữa không gian tịch mịch ấy, Lão Quy – Thanh Quy Đạo Nhân – đang thu mình trong cái mai rùa khổng lồ, chậm rãi lướt đi như một hòn đảo nhỏ trôi nổi giữa hư không.
Trên lưng quy, Ninh Vô Trần vẫn đang nằm nghiêng, tư thế lười biếng đến mức dường như hơi thở của hắn cũng hòa tan vào sự tĩnh lặng của đại đạo. Một dải dây vải buộc tóc đã lỏng lẻo, vài sợi tóc đen rũ xuống che khuất đôi mắt khép hờ. Hắn ngủ thật, không phải giả vờ, một giấc ngủ sâu sau khi đã dùng một ngón tay quét sạch mười vạn thiên binh và xóa sổ sự tồn tại của Huyết Ma Thánh Tôn.
Nhưng Tô Nguyệt Nhi thì không ngủ được.
Nàng ngồi xếp bằng ở mũi mai rùa, thanh Trọng Kiếm đen kịt, thô kệch đặt ngang trên đùi. Ánh mắt nàng thất thần nhìn vào khoảng không vô định. Cảnh tượng một chỉ của Ninh Vô Trần ấn xuống, khiến cả dòng chảy nhân quả của một vị Thánh Tôn tan biến như bọt xà phòng cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí nàng.
Sức mạnh đó… quá mức tuyệt đối. Tuyệt đối đến mức khiến kẻ đi theo như nàng cảm thấy một sự tự ti khó lòng diễn tả.
Nàng là ai? Là đồ đệ? Là thị nữ? Hay chỉ là một hạt bụi may mắn được bám theo gấu áo xám của vị "kẻ quét rác" này?
Tô Nguyệt Nhi cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Đôi bàn tay vốn trắng trẻo nay đầy những vết chai sần do cầm kiếm. Nàng tu luyện "Cửu Trọng Thiên Nhất" đến tầng thứ ba, đã có thể một kiếm bình giang sơn, nhưng đứng trước cái bóng của Ninh Vô Trần, nàng thấy mình nhỏ bé như một con kiến đang cố gắng học cách lay chuyển thái sơn.
"Lão Quy," nàng khẽ gọi, giọng nói nhỏ đến mức suýt bị gió hư không thổi tan.
Cái đầu già nua của Lão Quy thò ra khỏi mai, con mắt nháy nháy đầy vẻ thông thái: "Nha đầu, ngươi lại đang tự làm khổ mình rồi?"
"Lão Quy, ngài nói xem… Sự tồn tại của ta có ý nghĩa gì không?" Tô Nguyệt Nhi vuốt ve sống kiếm lạnh lẽo. "Mỗi khi đối diện với kẻ thù, ta đều cố hết sức mình, múa ra những chiêu thức đẹp nhất, dốc hết linh lực để chiến đấu. Nhưng kết cục, đại ca chỉ cần nhấc một ngón tay… Mọi nỗ lực của ta giống như một trò hề nhảy múa trước gương vậy."
Lão Quy im lặng một hồi lâu. Tiếng sóng hư không vỗ vào mạn mai rùa rì rào.
"Nha đầu, ngươi lầm rồi," Lão Quy trầm giọng, "Chủ nhân lười biếng như vậy, vì sao hắn lại giữ ngươi bên cạnh?"
"Vì ta… biết pha trà? Biết dọn dẹp quán trà?"
"Sai," Lão Quy cười hắc hắc, "Hắn giữ ngươi lại, vì ngươi là 'Trần'."
Tô Nguyệt Nhi nhíu mày: "Trần? Ý ngài là… bụi bặm?"
"Phải. Chủ nhân là 'Vô', là điểm kết thúc của mọi quy luật. Nhưng thế gian này quá ồn ào, quá phức tạp. Một người muốn đạt đến sự tĩnh lặng tuyệt đối để đi ngủ như hắn, cần một người đứng ở ranh giới giữa 'Vô' và 'Trần' để gạt bỏ những thứ ruồi nhặng phiền phức. Ngươi không cần phải trở thành ngón tay thứ hai của hắn. Ngươi phải trở thành cái khiên ngăn cách sự ồn ào của thế giới với giấc ngủ của hắn."
Tô Nguyệt Nhi chấn động. Nàng nhìn vào Trọng Kiếm trên tay mình.
Đúng lúc đó, không gian Vô Sắc Thiên đột nhiên rung chuyển.
Sự rung chuyển này không đến từ chấn động vật lý, mà đến từ sự xao động của Quy Tắc. Từ phía xa xăm của hư không, một vệt đen sẫm bắt đầu lan rộng, như vết mực loang trên tờ giấy trắng. Đó là "Phế Tích Quy Tắc" – những mảnh vỡ của thiên đạo cũ sau khi bị Ninh Vô Trần đánh tan, giờ đây theo bản năng căm hận mà tụ hội lại, hình thành một cơn bão tố tràn đầy oán khí.
Cơn bão ấy không có hình dạng cố định, nó giống như hàng triệu lưỡi đao li ti, gào thét, nguyền rủa, nhắm thẳng về phía hòn đảo nhỏ nơi Ninh Vô Trần đang ngủ.
"Phiền phức thật, lại tới nữa." Lão Quy rụt cổ vào trong, giọng run rẩy: "Cái thứ này là 'Tạp Niệm của Thiên Đạo', không thể giết, không thể diệt, nó chỉ muốn đến để phá hỏng sự thanh tịnh. Chủ nhân mà tỉnh dậy vì cái này, hắn chắc chắn sẽ rất bực mình."
Ninh Vô Trần trong giấc ngủ khẽ nhíu mày. Chỉ một cái nhíu mày nhỏ ấy cũng khiến không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt li ti. Nếu hắn thực sự bị đánh thức bởi những thứ bẩn thỉu này, hắn sẽ bực bội, và một chỉ bực bội của hắn có thể sẽ khiến một nửa Vô Sắc Thiên tan tành.
Tô Nguyệt Nhi nhìn vầng trán đang hơi nhăn lại của Ninh Vô Trần, trong lòng đột nhiên dâng lên một luồng dũng khí chưa từng có.
Nàng không muốn hắn phải thức giấc.
Nàng muốn hắn được ngủ ngon.
"Sứ mệnh của ta…" nàng thì thầm, đôi mắt vốn linh động đột nhiên trở nên trầm tĩnh lạ thường.
Tô Nguyệt Nhi đứng bật dậy. Nàng không vận dụng linh lực hào nhoáng như mọi khi. Nàng không hô hoán những chiêu thức rồng bay phượng múa. Nàng chỉ đơn giản là cầm lấy thanh Trọng Kiếm, bước ra mép mai rùa, đối diện với cơn bão oán khí đen đặc đang ập đến.
"Hóa ra từ trước đến nay, ta luôn đi sai hướng."
Nàng luôn cố gắng làm cho chiêu thức trở nên sắc bén, mạnh mẽ hơn để giết địch. Nhưng đối với Ninh Vô Trần mà nói, giết chóc là chuyện tầm thường nhất. Điều hắn cần là "Định".
Định lại sự hỗn loạn.
Tô Nguyệt Nhi nhắm mắt lại. Trong đầu nàng không còn là những bí tịch võ học rườm rà, mà là hình bóng ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần khi ấn xuống không trung. Đơn giản, dứt khoát, không có đường lui, không có động tác thừa.
"Cửu Trọng Thiên Nhất… Tầng thứ nhất: Ngưng."
Nàng không nén linh lực vào ngón tay, nàng nén toàn bộ ý chí bảo vệ giấc ngủ của mình vào thân kiếm. Thanh Trọng Kiếm đen kịt vốn nặng hàng vạn cân, giờ đây dường như trở nên nhẹ bẫng như một sợi lông hồng, nhưng uy áp tỏa ra lại khiến không gian xung quanh đông cứng.
"Tầng thứ hai: Đoạn."
Nàng tiến lên một bước, ra khỏi phạm vi bảo hộ của mai rùa, đứng lơ lửng giữa hư không.
Cơn bão oán khí gào thét, hóa thành những gương mặt quỷ dữ tham lam định nuốt chửng lấy nàng. Nhưng khi chúng đến gần Tô Nguyệt Nhi trong vòng ba thước, chúng đột ngột chậm lại.
"Tầng thứ ba: Định!"
Tô Nguyệt Nhi mở bừng mắt. Trong đôi mắt nàng, không còn sự hoạt bát của một thiếu nữ, mà là một sự tĩnh lặng đến lạnh người.
Nàng không vung kiếm. Nàng chỉ đưa thanh Trọng Kiếm ra phía trước, chặn đứng dòng chảy của cơn bão.
*Oanh!*
Một tiếng động âm trầm vang lên tận sâu trong linh hồn. Cơn bão đen kịt va vào thanh kiếm của nàng, giống như con sóng dữ va vào gờ đá ngầm vĩnh cửu. Những oán khí tan tác, bị lực lượng của sự "Tĩnh" nghiền nát.
Nàng không tiêu diệt chúng. Nàng đang "ghìm" chúng lại.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Tô Nguyệt Nhi. Gánh nặng này thật khủng khiếp. Nàng cảm thấy như mình đang chống đỡ cả một thế giới sụp đổ trên đôi vai mảnh dẻ. Mỗi hơi thở của nàng đều đau nhức như bị kim châm, nhưng bàn tay nắm kiếm của nàng không hề run rẩy.
"Đại ca không cần ra tay… những thứ rác rưởi này, không xứng để ngài phải tỉnh giấc."
Lão Quy nhìn bóng lưng của nàng, sững sờ: "Nha đầu này… nàng ấy thật sự hiểu rồi. Nàng không tu luyện 'Nhất Chỉ', nàng đang tu luyện 'Nhất Kiếm Vạn Thuế'. Một kiếm gánh vác vạn năm sầu khổ, để trả lại một khắc thanh bình."
Trong cơn bão tố, Tô Nguyệt Nhi đột ngột xoay người, một vòng kiếm giản đơn được vẽ ra trong không gian trắng xóa. Vòng kiếm ấy không mang theo kiếm khí sắc bén, mà mang theo một loại quy tắc: **Sự Im Lặng.**
Bất cứ thứ gì chạm vào vòng kiếm đó đều mất đi khả năng phát ra âm thanh, mất đi khả năng cử động. Chúng bị "Định" vào hư không, hóa thành những hạt bụi nhỏ xíu màu xám xịt.
"Nhất Kiếm… Trần Ai."
Tô Nguyệt Nhi khẽ quát. Thanh Trọng Kiếm vỗ mạnh xuống hư không.
Một luồng gợn sóng hình tròn lan tỏa, đi tới đâu, oán khí tan biến tới đó. Cơn bão hung hãn vốn có thể hủy diệt cả một tông môn bậc nhất, lúc này dưới sự trấn áp của một thanh kiếm, bỗng chốc trở nên ngoan ngoãn như một bầy cừu, rồi tan rã hoàn toàn vào khoảng không trắng xóa.
Sự tĩnh lặng quay trở lại Vô Sắc Thiên.
Tô Nguyệt Nhi đứng đó, hơi thở dồn dập, bộ quần áo của nàng bị khí loạn cắt rách vài chỗ, máu rỉ ra ở khóe môi, nhưng ánh mắt nàng sáng rực lên một loại linh quang chưa từng có.
Nàng đã thấy được con đường của mình.
Nàng sẽ là bức tường thành vững chãi nhất, là người canh giữ biên giới giữa sự hỗn tạp của nhân gian và sự tĩnh lặng của vị thần lười biếng kia.
Nàng quay lại, lặng lẽ thu kiếm, rồi nhẹ nhàng bước lên mai rùa. Nàng bước đi thật khẽ, sợ rằng tiếng bước chân sẽ làm phiền người đang nằm kia.
Ngồi lại vị trí cũ, Tô Nguyệt Nhi thấy Ninh Vô Trần đã giãn chân mày ra, hơi thở lại đều đặn, sâu lắng. Hắn dường như không hề hay biết về trận chiến vừa rồi, hoặc có lẽ… hắn biết, nhưng hắn tin tưởng nàng.
"Đã xong rồi?" Một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ ngái ngủ truyền đến.
Tô Nguyệt Nhi giật mình, nhìn lại. Ninh Vô Trần vẫn nhắm mắt, nhưng môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong gần như không thể nhận ra.
"Dạ, chỉ là chút bụi đường thôi, đại ca. Em đã quét sạch rồi." Tô Nguyệt Nhi mỉm cười, giọng nàng giờ đây đã không còn vẻ yếu ớt, mà mang theo một sự kiên định của kẻ đã tìm thấy mệnh lệnh của đời mình.
"Ừ… Quét sạch là tốt. Bụi nhiều quá, ngủ không ngon."
Ninh Vô Trần nói xong, lại nghiêng mình, chìm sâu vào giấc ngủ.
Lão Quy nhìn hai người bọn họ, khẽ lắc đầu thở dài nhưng trong mắt đầy vẻ đắc ý: "Một người chỉ cần một ngón tay để định cả tiên trần, một người chỉ cần một thanh kiếm để gánh vác mọi ồn ào. Sau này, kẻ nào dám đến quán trà gây chuyện, e là chưa kịp thấy ngón tay của chủ nhân đã bị nha đầu này đập cho tan xương nát thịt rồi."
Lão Quy vươn cổ ra, đẩy mạnh một cái, vượt qua ranh giới của Vô Sắc Thiên.
Ở phía trước, ánh hoàng hôn của Thượng Giới – Tiên Trần Đỉnh – đang lấp ló sau những rặng mây màu tử kim rực rỡ. Nơi đó là nơi cư ngụ của những vị Tiên nhân cổ xưa nhất, những kẻ kiêu ngạo nhất, và cũng là nơi chứa đựng những quy tắc phức tạp nhất mà Ninh Vô Trần căm ghét nhất.
Tô Nguyệt Nhi đứng dậy, thanh Trọng Kiếm lần nữa được khoác lên vai. Nàng nhìn về phía chân trời xa xôi, thầm nhủ:
"Tiên giới, hãy im lặng một chút. Đại ca của ta đang ngủ."
—
Gió lại thổi qua, nhẹ nhàng và tĩnh lặng. Một người, một rùa, một kiếm, hướng về đỉnh cao nhất của thế giới mà đi. Không có hào quang vạn trượng, không có thiên tượng rầm rộ, chỉ có một dải áo xám lười biếng tung bay giữa trần ai.
Sự thức tỉnh của Tô Nguyệt Nhi không phải là sự thức tỉnh của sức mạnh hủy thiên diệt địa, mà là sự thức tỉnh của một trái tim "Tĩnh".
Và đó chính là bắt đầu của một huyền thoại mới, về vị thị nữ mang Trọng Kiếm, người duy nhất có thể bước đi cạnh bên kẻ sở hữu ngón tay định đoạt cả số phận Tiên giới.
Đêm ấy, Vô Sắc Thiên vẫn trắng xóa, nhưng trong tâm hồn của Tô Nguyệt Nhi, một thế giới mới đã hình thành – thế giới của sự Tối Giản Bá Đạo.
"Chương này… kết thúc tại đây được rồi." Lão Quy lẩm bẩm, rồi thu mình, cứ thế trôi đi trong vô định, để lại một chương sử mới chuẩn bị được viết lên bằng máu và sự im lặng tuyệt đối.