Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 65: Ngón tay thứ hai?**
Tiên Trần Đỉnh sụp đổ không tạo ra những tiếng vang chấn thiên động địa. Ngược lại, nó sụp đổ trong một sự tĩnh lặng đến rợn người. Toàn bộ đỉnh núi cao nhất thế gian ấy, nơi hội tụ tinh hoa của mười vạn năm quy tắc, cứ thế tan chảy ra thành những hạt bụi lấp lánh, rồi biến mất vào hư không.
Ninh Vô Trần nằm trên mai của Lão Quy, đầu gối lên đôi tay, mắt lờ đờ nhìn những gợn mây trắng xám đang lùi dần về phía sau. Chiếc đạo bào xám của hắn hơi bạc màu ở gấu áo, vài sợi tóc đen nhánh buông lơi trước trán, che khuất đôi mắt như chứa đựng cả một bầu trời tịch mịch.
Lão Quy bước đi trên hư không, mỗi bước chân vững chãi như dẫm lên mặt đất bằng phẳng, nhưng trong lòng lão lại đang gào thét. Lão cảm nhận được hơi thở của người trên lưng mình – thứ hơi thở nhẹ nhàng đến mức tưởng như không tồn tại, nhưng mỗi nhịp thở ra lại khiến không gian xung quanh khẽ rung động theo một tần số kỳ lạ.
"Chủ… Chủ nhân," Lão Quy rụt rè lên tiếng, giọng run rẩy, "Chúng ta vừa mới ném bỏ 'Cội Nguồn Quy Tắc' đi… Tiên giới ngoài kia, có lẽ giờ này đã loạn thành một đoàn rồi."
Ninh Vô Trần không mở mắt, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, thanh âm trầm thấp và lười biếng: "Loạn thì cứ loạn. Quy tắc quá nhiều, thiên hạ mới loạn. Quy tắc ít đi, lòng người mới yên."
Tô Nguyệt Nhi ôm lấy thanh trọng kiếm to lớn của mình, đứng ở rìa mai rùa. Nàng nhìn xuống dưới chân, nơi mây mù đang cuộn trào như những cơn sóng dữ. Nàng biết Ninh Vô Trần nói đúng, nhưng nàng cũng biết, Tiên giới không bao giờ cho phép sự "đơn giản" tồn tại. Bởi vì trong mắt bọn họ, đơn giản nghĩa là mất đi quyền lực.
Đột nhiên, bước chân của Lão Quy khựng lại.
Không gian phía trước bỗng nhiên trở nên đặc quánh. Một màu vàng kim rực rỡ từ đâu tuôn ra, bao phủ vạn dặm mây trời, biến cả bầu trời phía đông thành một bức tranh sơn mài lộng lẫy nhưng tràn đầy sát cơ.
Từ trong ánh hào quang đó, chín vạn đóa sen vàng đồng loạt nở rộ. Mỗi cánh sen đều khắc chi chít những phù văn cổ xưa, tỏa ra thứ áp lực nặng nề đến mức khiến ngay cả Tiên tôn cũng phải quỳ gối.
"Ninh Vô Trần."
Một giọng nói uy nghiêm, đa tầng, như thể hàng nghìn người cùng nói một lúc, vang lên từ giữa ngàn đóa sen.
Giữa vầng sáng, một bóng người cao lớn hiện ra. Kẻ đó mặc bộ giáp trụ dát vàng, tay cầm một cuốn thiên thư đang tỏa ra luồng khí tức của sự trừng phạt. Trên đỉnh đầu kẻ đó, chín vòng tròn ánh sáng đan xen vào nhau, tượng trưng cho chín tầng quy luật cao nhất của trật tự thế giới.
Lão Quy rụt cổ vào trong mai, giọng run bắn: "Đó là… Cửu Trọng Chấp Pháp Giả! Kẻ bảo hộ cuối cùng của Tiên Trần giới! Ngài ấy… ngài ấy thực sự đã thức tỉnh rồi!"
Cửu Trọng Chấp Pháp Giả nhìn Ninh Vô Trần, ánh mắt vô hồn nhưng chứa đựng sức mạnh có thể nhìn thấu nhân quả. Hắn lạnh lùng tuyên bố:
"Ngươi đã phá vỡ sự cân bằng. Ngươi đã biến chân lý thành cát bụi. Ngươi là biến số phải bị xóa sổ. Ta đại diện cho Thiên đạo mười vạn năm, ban cho ngươi sự kết thúc phức tạp nhất."
Dứt lời, cuốn thiên thư trên tay hắn lật mở. Chín vạn đóa sen vàng đột ngột xoay tròn, mỗi đóa sen hóa thành một trận pháp độc lập, nhưng lại kết nối với nhau thành một thiên la địa võng. Không gian bị chia cắt thành hàng tỷ mảnh nhỏ, thời gian bị vặn xoắn thành những vòng lặp vô tận.
Đây không phải là một chiêu thức tấn công thông thường. Đây là một sự tấn công bằng "sự phức tạp". Kẻ thù muốn dùng hàng tỷ tỷ khả năng xảy ra đồng lúc để nghiền nát ý chí của đối phương.
Tô Nguyệt Nhi gào lên, nàng cố vung thanh trọng kiếm lên nhưng áp lực quá lớn khiến nàng thậm chí không thể nhấc nổi cánh tay. Lão Quy thì hoàn toàn cứng đờ, bốn chân của lão bị khóa chặt vào quy tắc "đứng yên" của đối phương.
Ninh Vô Trần chậm rãi ngồi dậy trên mai rùa. Hắn ngáp một cái dài, rồi nhìn về phía Cửu Trọng Chấp Pháp Giả.
"Thật là phiền phức," Ninh Vô Trần lẩm bẩm. "Hết kẻ này đến kẻ khác, cứ thích làm mọi chuyện trở nên rắc rối."
Hắn đưa ngón tay trỏ bên tay phải lên.
Thông thường, chỉ cần ngón tay này đưa ra, vạn vật sẽ "Định". Thế nhưng lần này, một điều chưa từng có đã xảy ra. Khi ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần chạm vào không trung, những vòng xoáy phức tạp của Chấp Pháp Giả không hề biến mất. Ngược lại, chúng càng điên cuồng sinh sôi, quấn lấy ngón tay của hắn như hàng triệu con rắn lửa, cố gắng bẻ gãy điểm tựa duy nhất của hắn.
Chín tầng quy luật áp xuống, làm cho ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần run lên một nhịp cực kỳ nhỏ.
Cửu Trọng Chấp Pháp Giả lên tiếng, giọng nói đắc thắng: "Nhất chỉ của ngươi có thể định được hạt bụi, nhưng làm sao định được cả biển cả của sự phức tạp? Thế giới này là muôn hình vạn trạng, một điểm của ngươi không đủ sức để bao quát tất cả."
Ánh sáng vàng kim ép sát vào người Ninh Vô Trần, tà áo xám của hắn bắt đầu bị xé rách bởi những lưỡi dao không gian siêu nhỏ.
Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu tu hành, Ninh Vô Trần cau mày. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi lan tỏa. Hắn vốn dĩ rất lười. Hắn muốn một chỉ giải quyết tất cả để còn đi ngủ. Nhưng kẻ trước mắt này dường như là một bài toán dài dòng mà một công thức ngắn gọn chưa thể giải ngay lập tức.
Trong khoảnh khắc đó, tay phải của Ninh Vô Trần bắt đầu chuyển động.
Ngón tay trỏ vẫn đang giữ chặt không trung, nhưng ngón tay giữa bên cạnh đột ngột khẽ nhúc nhích.
"Rắc… rắc…"
Khi ngón tay thứ hai của Ninh Vô Trần bắt đầu có dấu hiệu nhấc lên, cả Tiên Trần giới đột nhiên rơi vào một cơn đại chấn động chưa từng có trong lịch sử. Bầu trời vốn màu vàng kim của Chấp Pháp Giả ngay lập tức bị nứt ra một đường đen ngòm, như thể vũ trụ không chịu nổi sức nặng của hành động này.
Lão Quy nhìn thấy cảnh đó, con ngươi co rụt lại, sợ hãi đến mức đánh mất cả giọng nói. Trong truyền thuyết của những bộ tộc thượng cổ, "Nhất Chỉ Định Tiên Trần" chỉ mới là tầng thứ nhất. Người ta đồn rằng nếu kẻ đó dùng đến ngón tay thứ hai, đó không còn là "Định" nữa, mà là "Tái Thiết". Ngón tay thứ hai của Ninh Vô Trần ra đời đồng nghĩa với việc toàn bộ vũ trụ hiện tại sẽ bị xóa sạch để bắt đầu lại từ hư vô.
Cửu Trọng Chấp Pháp Giả cũng nhận ra điều đó. Khuôn mặt vô hồn của hắn lần đầu tiên hiện lên vẻ kinh hoàng cực độ.
"Ngươi… ngươi định hủy diệt tất cả sao? Ngón tay đó mà đưa ra, cả thế giới này sẽ không còn một hạt cát nào tồn tại!"
Ninh Vô Trần nhìn ngón tay giữa của mình đang chuẩn bị vươn lên. Một áp lực khủng khiếp tỏa ra từ đốt ngón tay ấy, biến tất cả ánh sáng vàng xung quanh thành màu đen tuyền. Thế giới đang rên rỉ dưới uy quyền tuyệt đối của sự "Vô".
Nhưng ngay khi ngón tay thứ hai chuẩn bị vươn thẳng ra, Ninh Vô Trần bỗng khựng lại.
Hắn nhìn ngón tay mình, rồi nhìn gương mặt đẫm lệ của Nguyệt Nhi đang cố chịu đựng áp lực, nhìn Lão Quy đang run rẩy dưới chân. Hắn thở dài một tiếng thật sâu.
"Hai ngón tay… quá nặng." Ninh Vô Trần nói thầm với chính mình. "Dùng hai ngón, tức là ta phải tốn công suy nghĩ về việc xây dựng lại thế giới sau khi phá hủy. Mà ta thì… thực sự không muốn làm việc đó."
Sự lười biếng, vào giây phút quyết định nhất, đã chiến thắng cả sự hủy diệt.
Ninh Vô Trần thu lại ngón tay giữa. Hắn giữ nguyên ngón tay trỏ, nhưng thay vì tiếp tục "Định", hắn thực hiện một động tác vô cùng giản đơn: Hắn gập đốt ngón tay lại một chút, rồi gẩy nhẹ một cái vào không trung.
Hành động đó như thể một người đang gẩy một hạt bụi bám trên chén trà.
"Tan đi." Hắn nhẹ giọng nói.
Sự phức tạp của chín vạn đóa sen, chín tầng quy luật, mười vạn năm thiên đạo… tất cả đột nhiên trở nên cực kỳ vô nghĩa. Ninh Vô Trần không tìm cách giải bài toán phức tạp của đối thủ nữa. Hắn chỉ đơn giản là xóa bỏ luôn sự tồn tại của đề bài.
Bất kể quy luật của ngươi có bao nhiêu lớp, bản chất của nó vẫn là một sự tồn tại. Mà đã tồn tại, thì trong mắt Ninh Vô Trần, nó đều có thể rút gọn về con số Không.
"Vút —"
Một luồng kình khí không màu không vị lướt qua. Toàn bộ hào quang vàng kim tan biến như sương mù gặp nắng gắt. Cuốn thiên thư của Chấp Pháp Giả vỡ vụn thành những mẩu giấy trắng trơn. Chín vòng tròn quy tắc trên đầu hắn tắt ngấm.
Cửu Trọng Chấp Pháp Giả đứng ngây người giữa hư không. Giáp trụ của hắn biến mất, chỉ còn lại một linh hồn nhợt nhạt và yếu ớt. Hắn nhìn xuống tay mình, rồi nhìn Ninh Vô Trần, thốt lên một câu cuối cùng:
"Ngươi… ngươi thậm chí còn lười đến mức không thèm dùng đến ngón thứ hai để giết ta?"
Ninh Vô Trần lại nằm vật xuống mai rùa, nhắm mắt lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
"Dùng một chỉ đã thấy mệt lắm rồi. Ngươi là ai mà khiến ta phải dùng đến ngón thứ hai?"
Ninh Vô Trần nói xong, không gian xung quanh Chấp Pháp Giả đột nhiên thu nhỏ lại thành một điểm, rồi biến mất hoàn toàn vào cõi u minh. Không có máu chảy, không có tiếng nổ, chỉ có một sự xóa sổ sạch sẽ và ngăn nắp đến đáng sợ.
Bầu trời trở lại màu xám nhạt buồn tẻ vốn có. Những gợn mây lại lững lờ trôi.
Tô Nguyệt Nhi cảm thấy áp lực biến mất, nàng ngã ngồi xuống mai rùa, hổn hển thở. Nàng nhìn Ninh Vô Trần, ánh mắt tràn đầy sự tôn thờ nhưng cũng pha lẫn chút kinh sợ.
"Đại ca… vừa rồi… ngón tay thứ hai đó…"
Ninh Vô Trần xua xua tay, giọng ngái ngủ: "Đừng nhắc đến nó. Nghĩ đến việc phải đưa thêm một ngón tay nữa ra thôi là ta đã thấy đau lưng rồi. Nguyệt Nhi, trà đâu? Ta khát."
Nguyệt Nhi ngẩn người, rồi vội vàng lục lọi trong túi không gian: "A… vâng! Có ngay, có ngay!"
Lão Quy nuốt nước bọt một cái ực, lão âm thầm thề rằng từ nay về sau, dù trời sập xuống lão cũng sẽ không bao giờ dám cãi lời Ninh Vô Trần. Một người lười đến mức dùng "Sự lười biếng" để chiến thắng Thiên đạo, trên đời này làm gì có ai bá đạo hơn thế?
Lão Quy bắt đầu sải bước nhanh hơn, xuyên qua những tầng mây đang dần tĩnh lặng lại.
Ở phía dưới hạ giới, những tu sĩ quyền năng nhất Tiên giới vừa chứng kiến bầu trời nứt toác rồi lại lành lại trong chớp mắt. Họ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, họ chỉ biết rằng từ giây phút này, một trật tự mới đã được thiết lập. Một trật tự không có quy tắc phức tạp, không có những bài kinh dài dòng, chỉ có một cái bóng áo xám lười biếng đang đi tìm một chỗ ngủ ngon.
Ninh Vô Trần khẽ nghiêng người, tay cầm lấy chén trà nóng từ Nguyệt Nhi. Hắn nhìn xuống dưới nhân gian mờ ảo, lẩm bẩm một câu như đang nói với chính mình:
"Một ngón tay định Tiên Trần… Thôi được rồi, nếu sau này còn ai làm phiền ta nữa, ta sẽ dùng ngón tay đó để bịt tai lại."
Nguyệt Nhi bật cười, thanh âm trong trẻo như chuông bạc vang vọng giữa tầng không.
Nắng chiều dần buông, hắt lên bóng dáng một con rùa già cõng theo một vị Tiên đế lười nhất lịch sử và một nàng thiếu nữ xinh đẹp. Thế giới bỗng chốc trở nên đơn giản lạ thường. Không còn thiên đạo, không còn chấp pháp, chỉ còn khói trà nghi ngút hòa cùng mây trời dạt dào.
Ninh Vô Trần nhấp một ngụm trà, rồi chìm vào giấc ngủ sâu.
Chương này, cuối cùng cũng chỉ cần một kết thúc đơn giản như thế.