Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 64: Tiên Trần Đỉnh**
Gió ở Tiên Trần Đỉnh không giống gió ở nhân gian. Nó không mang theo hơi ẩm của đất, cũng chẳng có hương thơm của cỏ hoa, mà chỉ có hơi lạnh thấu xương của những quy tắc nguyên thủy nhất.
Tiên Trần Đỉnh.
Đó không phải là một ngọn núi theo nghĩa thông thường. Nó giống như một đường chỉ trắng muốt, sắc lẹm, đâm thẳng từ mặt đất lên tận cùng của cửu tiêu, ngăn đôi bầu trời. Nơi đây không có đường mòn, không có cây cỏ, chỉ có những khối đá vôi trắng đến nhức mắt, xếp chồng lên nhau theo một trật tự kỳ quái.
Lão Quy chậm chạp lết từng bước chân nặng nề trên những phiến đá trơn nhẵn. Mỗi bước đi, cái mai rùa khổng lồ của lão lại phát ra tiếng râm ran như thể sắp nứt vỡ.
— "Chủ nhân… áp lực quy tắc ở đây… thật sự là muốn mạng già của tiểu nhân mà." Lão Quy vừa thở hồng hộc vừa than vãn.
Ninh Vô Trần vẫn nằm ngả ngốn trên lưng lão, đôi mắt khép hờ, tà áo xám bay phấp phới trong cơn cuồng phong. Hắn dường như không cảm nhận được áp lực có thể nghiền nát một vị Tiên Tôn thành bột mịn kia. Với hắn, gió dữ hay áp lực nghìn trùng cũng chỉ giống như một cái phủi tay của gió xuân.
Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, hai tay ôm chặt lấy thanh trọng kiếm to bản. Gương mặt nàng tái nhợt, đôi môi mím chặt để ngăn mình không bị thổi bay khỏi lưng rùa.
— "Đại ca, phía trước có người." Nguyệt Nhi đột ngột kêu lên.
Ở lưng chừng vách đá, một bóng người mặc trường bào ngũ sắc đang ngồi xếp bằng. Quanh thân kẻ đó, hàng vạn phù văn vàng kim xoay chuyển, tạo thành một cái kén ánh sáng rực rỡ. Hào quang tỏa ra xa tới mười dặm, mỗi tia sáng đều mang theo hơi thở của đại đạo, uy nghiêm và lộng lẫy đến cực điểm.
Đó là Cửu Linh Tiên Quân, một cường giả đã tọa hóa tại đây hơn ba nghìn năm để cầu tìm chân lý, nhưng ý chí vẫn chưa tan biến, biến thành một thủ hộ giả không lối thoát.
Khi cảm nhận được hơi người, Cửu Linh Tiên Quân chậm rãi mở mắt. Đôi mắt lão như chứa đựng hai vầng mặt trời, chói lòa khiến người ta không dám nhìn thẳng.
— "Kẻ nào dám xâm phạm thánh địa? Quay đầu là bờ, bước tiếp là diệt."
Giọng nói của lão vang vọng như sấm rền, chấn động đến mức không gian xung quanh xuất hiện những vết nứt li ti.
Ninh Vô Trần lúc này mới lười biếng mở một con mắt ra, nhìn về phía bóng hình rực rỡ kia. Hắn ngáp dài một cái, giọng nói nghe có vẻ ngái ngủ:
— "Ngồi chắn đường như vậy, không thấy mỏi lưng sao? Tránh ra cho con rùa này đi qua, ta đang vội tìm chỗ nằm ngủ."
Cửu Linh Tiên Quân giận dữ. Cả đời lão tu luyện "Vạn Phù Quy Nhất", đề cao sự hoa mỹ và quyền uy tối thượng. Thấy một thanh niên áo xám nhếch nhác, lại dám dùng thái độ đó nói chuyện với mình, lão liền phất tay.
— "Ngông cuồng! Vạn Phù Diệt Thiên!"
Lập tức, mười vạn đạo bùa chú từ hư không hiện ra, hóa thành những con rồng lửa, những thanh kiếm sét, và những ngọn núi linh lực ép xuống. Bầu trời vốn đã trắng xóa của Tiên Trần Đỉnh phút chốc bị nhuộm thành một biển màu sắc hỗn tạp, rực rỡ đến mức khiến người ta mù lòa.
Nguyệt Nhi run rẩy, Lão Quy co rụt cổ vào trong mai. Áp lực này, quá khủng khiếp.
Nhưng Ninh Vô Trần vẫn nằm đó. Hắn chỉ nhấc một ngón tay trỏ lên.
— "Rườm rà quá."
Hắn nói, giọng nhẹ như khói thoảng.
Ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần chỉ đơn giản là ấn nhẹ vào khoảng không trước mặt.
"Định."
Chỉ một chữ duy nhất.
Thế giới bỗng nhiên im bặt. Mười vạn phù văn đang lao tới, những con rồng lửa đang gầm thét, những thanh kiếm sét đang xé gió… tất cả đều khựng lại giữa chừng. Không phải là chúng bị cản lại, mà là khái niệm "chuyển động" của chúng đã bị xóa sổ.
Ánh sáng rực rỡ bắt đầu tàn lụi, những phù văn cầu kỳ vỡ tan thành từng mảnh nhỏ như thủy tinh vụn. Cửu Linh Tiên Quân trợn tròn mắt, ý chí của lão vốn dĩ bất tử, nhưng dưới một chỉ này, lão cảm thấy linh hồn mình như bị một sức mạnh thô bạo và giản đơn nhất nén lại thành một điểm bé xíu.
— "Ngươi… đây là quy tắc gì?" Cửu Linh Tiên Quân lắp bắp, hào quang quanh thân biến mất sạch sẽ, lộ ra thân hình già nua, khô héo.
Ninh Vô Trần hạ ngón tay xuống, xoay người nằm lại tư thế thoải mái hơn:
— "Quy tắc của ta là: Cái gì thừa thãi, đều phải biến mất."
"Phốc…"
Bóng dáng Cửu Linh Tiên Quân tan rã, hóa thành những hạt bụi xám mờ mịt, rồi bị cơn gió lạnh của đỉnh núi thổi sạch. Không có những tiếng nổ kinh thiên động địa, không có những màn hào quang rực rỡ cuối cùng. Sự biến mất của một cường giả cấp Tiên Quân cũng giản đơn như hơi thở nhẹ.
— "Chủ nhân… ngài thực sự không chừa chút thể diện nào cho họ cả." Lão Quy lầm bầm, nhưng đôi chân đã bắt đầu bước nhanh hơn. Không còn áp lực chặn đường, lão đi trên Tiên Trần Đỉnh mà như đi dạo trong vườn nhà.
Cuối cùng, họ cũng đứng được trên đỉnh cao nhất.
Nơi đây không có cung điện rạng ngời, không có kho báu chất đống như thiên hạ vẫn đồn đại. Trên đỉnh Tiên Trần chỉ có một bãi đất trống phẳng lỳ như tấm gương, và ở chính giữa, một tảng đá hình khối vuông vức đặt lặng lẽ.
Trên tảng đá đó, không có một chữ nào. Nó trống rỗng, trắng tinh.
— "Đây chính là 'Chân lý' mà cả vạn giới tìm kiếm sao?" Nguyệt Nhi ngơ ngác nhìn xung quanh. "Sao chẳng có gì cả?"
Lão Quy run rẩy bước tới, nhìn vào tảng đá không chữ:
— "Tương truyền, người nào nhìn thấu được chân lý trên Tiên Trần Đỉnh sẽ đạt được sức mạnh thống trị cả Tiên giới. Nhưng từ cổ chí kim, ai đến đây cũng đều hóa điên vì không thấy gì hết…"
Ninh Vô Trần từ trên lưng rùa bước xuống. Đôi chân trần của hắn chạm vào nền đá lạnh buốt. Hắn chậm rãi tiến tới tảng đá không chữ kia, nhìn nó bằng ánh mắt bình thản vô cùng.
Hắn vươn tay, phủi nhẹ lớp bụi mỏng bám trên mặt đá.
— "Mấy đứa nhỏ thường thích vẽ vời lên những thứ đơn giản." Hắn khẽ nói.
Đột nhiên, từ trong tảng đá trắng phát ra một tiếng thở dài thâm trầm. Đó là ý chí của chính Tiên Trần Đỉnh, là gốc rễ của thế giới này.
— "Vạn cổ đã qua, ngươi là người thứ nhất không dùng tâm nhãn để nhìn ta, không dùng tham vọng để đo lường ta." Tiếng nói của khối đá vang lên trong đầu mỗi người. "Ninh Vô Trần, ngươi muốn gì ở Chân lý?"
Ninh Vô Trần nhìn khối đá, rồi nhìn ra biển mây cuồn cuộn dưới chân. Từ đây, hắn có thể thấy cả vạn thế giới đang trôi nổi như những hạt bụi trong không gian vô tận. Hắn thấy những cuộc chiến đẫm máu vì những công pháp hoa mỹ, thấy những kẻ tu tiên vì danh vọng mà làm những chuyện phức tạp đến điên cuồng.
Hắn thở dài, lại đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng ấn vào giữa tảng đá không chữ.
— "Thế giới này quá ồn ào." Ninh Vô Trần nói, ánh mắt trở nên sắc lạnh như chưa từng thấy. "Sự thật vốn dĩ rất ngắn gọn. Tiên là hạt bụi, Trần cũng là hạt bụi. Một chỉ của ta, có thể định được hạt bụi, cũng định được Tiên giới."
"Rắc rắc…"
Một vết nứt mảnh như sợi tóc xuất hiện từ chỗ ngón tay Ninh Vô Trần ấn vào, lan rộng ra khắp khối đá.
Toàn bộ Tiên Trần Đỉnh rung chuyển.
Dưới cái chỉ tay của hắn, khối đá – vốn là cội nguồn của mọi quy luật – bắt đầu co lại, nén lại, rũ bỏ hết thảy những lớp vỏ phức tạp, chỉ còn lại một tinh thể nhỏ bé, trong suốt như giọt nước đậu trên ngón tay hắn.
— "Ngươi… ngươi dám phá hủy Chân lý?" Ý chí của đỉnh núi gào thét trong hoảng sợ.
— "Không." Ninh Vô Trần thản nhiên nhìn tinh thể trên tay. "Ta chỉ đang lược bỏ những lời giới thiệu dài dòng thôi."
Hắn quay đầu nhìn Nguyệt Nhi đang kinh hãi, rồi mỉm cười – một nụ cười hiếm hoi nhưng lạnh lẽo.
— "Đi thôi. Chân lý chẳng có gì vui cả. Chỉ là một viên sỏi cứng hơn bình thường một chút thôi."
Hắn ném viên tinh thể đó xuống vực sâu một cách tùy tiện, như ném một hạt dẻ vừa ăn xong. Viên tinh thể rơi xuống, kéo theo một đường rạch không gian dài dằng dặc, làm chấn động toàn bộ Tiên Trần giới.
Những kẻ đang tu luyện ở cách đó vạn dặm đột nhiên cảm thấy linh lực của mình bị "đóng băng" trong chốc lát, như thể có một vị thần vừa ra lệnh cho cả thế giới phải nín thở.
Ninh Vô Trần lại leo lên lưng Lão Quy, tìm một tư thế nằm quen thuộc.
— "Lão Quy, xuống núi. Tìm một nơi nào đó có nắng, ta mệt rồi."
— "Vâng… vâng ạ, chủ nhân." Lão Quy toát mồ hôi hột, không dám nhìn lại phía sau, nơi ngọn núi cao nhất thế gian đang bắt đầu lún xuống vì không chịu nổi dấu ấn của một ngón tay vừa rồi.
Nguyệt Nhi nhìn bóng lưng áo xám của Ninh Vô Trần, nàng đột nhiên nhận ra: Thứ người đời gọi là "Đỉnh cao", trong mắt hắn, chẳng qua cũng chỉ là một điểm dừng chân để ngáp một cái cho đỡ buồn ngủ mà thôi.
Trời cao lồng lộng, vạn vật tĩnh lặng. Trên con đường xuống núi, chỉ còn nghe tiếng thở đều đều của kẻ vừa dùng một chỉ để định đoạt lại sự giản đơn của vũ trụ.