Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 63: Phá vỡ quy luật vật lý**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:32:23 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 63: PHÁ VỠ QUY LUẬT VẬT LÝ**

Bầu trời phía trên Xích Phượng Thành không còn là màu xanh của thanh bình, mà đã biến thành một chảo lửa khổng lồ, sục sôi và đỏ rực như máu.

Hỏa Vân Tà Thần — một kẻ điên cuồng tu luyện đến cảnh giới Tiên Nhân đỉnh phong của vùng đất này, đang đứng trên đỉnh ngọn tháp cao nhất. Hắn gầm lên, hai tay giang rộng, điều khiển "Cửu Thiên Thâm Uyên Hỏa" phủ xuống vạn dặm giang sơn. Sức nóng từ những tầng mây lửa kia khiến nước sông khô cạn trong chớp mắt, gạch đá dưới chân dân chúng bắt đầu chảy ra như mật ngọt bị nung nóng.

— "Chết đi! Tất cả phải hóa thành tro bụi để nuôi dưỡng chân hỏa của ta!"

Hỏa Vân Tà Thần cười cuồng loạn. Hỏa diệm của hắn không chỉ là lửa thông thường, mà là quy tắc của nhiệt độ tuyệt đối. Trong phạm vi này, mọi quy luật vật lý đều bị bẻ cong. Kim loại bay hơi, linh lực bùng cháy, ngay cả ý niệm của các tu sĩ cũng bị thiêu trụi trước khi kịp hình thành.

Ở phía dưới, giữa quảng trường đang nóng hừng hực, một con rùa già chậm chạp bò tới. Trên lưng rùa, một thanh niên áo xám đang ngái ngủ, tay che miệng ngáp một cái dài.

— "Nguyệt Nhi, hôm nay sao lại nóng thế này?" Ninh Vô Trần lầm bầm, đôi mắt lờ đờ nhìn quanh.

Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, mồ hôi nhễ nhại, tay cầm trọng kiếm cắm xuống đất để giữ thăng bằng. Cô hổn hển đáp: "Đại ca… có kẻ đang muốn nướng chín cả tòa thành này. Ngài còn ngủ được sao?"

Ninh Vô Trần nhíu mày. Hắn ghét nhất là bị đánh thức, và ghét thứ hai là cảm giác dính dớp của mồ hôi. Hắn nhìn lên bầu trời đỏ rực, nhìn thấy kẻ đang múa may quay cuồng trên cao kia, khẽ thở dài:

— "Ồn ào quá, lại còn làm hỏng cả tiết trời mùa thu."

Dứt lời, Ninh Vô Trần đứng dậy trên lưng Lão Quy. Hắn không vận chuyển linh lực, không có hào quang bao phủ, thậm chí không có lấy một cơn gió hộ thân. Hắn cứ thế bước ra khỏi lưng rùa.

Điều khiến hàng vạn tu sĩ đang tuyệt vọng phải trợn tròn mắt là: Ninh Vô Trần không bay.

Hắn thực sự là đang "đi bộ".

Từng bước chân của hắn đặt vào không trung chắc chắn như đang bước trên cầu thang đá. Không có mây nâng đỡ, không có pháp bảo đạp dưới chân. Mỗi khi đế giày vải của hắn chạm vào hư không, không gian nơi đó lại khẽ gợn lên một vòng sóng nhỏ, rồi ngay lập tức trở nên cứng cáp như kim cương.

Đây chính là sự bá đạo tột cùng: Hắn không tuân theo quy luật của vạn vật hấp dẫn, mà hắn bắt không gian phải tạo ra điểm tựa cho hắn.

— "Ngươi là kẻ nào?!" Hỏa Vân Tà Thần nhìn thấy một bóng người đang thong dong đi bộ giữa biển lửa của mình, không khỏi kinh hãi gào lên. "Dưới Cửu Thiên Thâm Uyên Hỏa của ta, vạn vật đều phải hóa hư vô! Sao ngươi có thể đi lại tự nhiên như vậy?"

Ninh Vô Trần không đáp. Hắn vẫn giữ nhịp điệu chậm rãi, đôi mắt buồn ngủ thỉnh thoảng lại nheo lại vì ánh lửa chói mắt. Hắn đã đi đến giữa không trung, nơi nhiệt độ có thể nung chảy cả cực phẩm linh khí.

— "Nóng quá." Ninh Vô Trần nhẹ giọng nói. "Lửa không nên nóng như thế này. Nó làm ta khó chịu."

— "Cuồng vọng! Chết đi!" Hỏa Vân Tà Thần vung tay, một con hỏa long dài hàng nghìn trượng gầm thét lao thẳng về phía Ninh Vô Trần. Con rồng lửa mang theo sức mạnh có thể hủy diệt một quốc gia, đi tới đâu không gian vỡ nát tới đó.

Ninh Vô Trần đứng lại. Hắn không lùi nửa bước, cũng chẳng buồn giơ tay che chắn. Hắn chỉ đơn giản là đưa một ngón tay trỏ ra, hướng về phía con hỏa long đang há miệng đỏ ngòm.

— "Định."

Một chữ vang lên, thanh thản và nhẹ hẫng.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, toàn bộ thế giới như rơi vào một trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Con hỏa long khổng lồ đang lao đi với tốc độ xé gió bỗng nhiên đứng sững lại giữa trời. Những ngọn lửa đang nhảy múa trên thân nó đóng băng ngay tại chỗ.

Đúng vậy, là đóng băng.

Dưới sự chứng kiến của vạn người, một幕 (màn) cảnh tượng trái ngược hoàn toàn với lẽ thường tình đã xảy ra. Từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa. Luồng khí này không phải là hàn băng linh lực, mà là một loại quy tắc cao hơn: "Sự vắng mặt của nhiệt lượng".

Lửa đỏ rực bỗng chốc biến thành màu xanh lam nhạt, rồi trắng bệch. Trong vòng vài nhịp thở, con hỏa long uy mãnh đã biến thành một khối băng điêu khắc khổng lồ lơ lửng giữa trời cao. Không chỉ có rồng lửa, mà cả biển mây hỏa vân đang che phủ bầu trời cũng bắt đầu "đông cứng" lại thành những phiến đá băng nặng nề.

Quy luật vật lý bị đảo lộn hoàn toàn. Lửa không cháy, lửa hóa băng. Sức nóng không lan tỏa, sức nóng bị rút cạn.

Hỏa Vân Tà Thần run rẩy, nhìn bàn tay mình đang dần phủ một lớp sương giá: "Không… không thể nào! Ta là chủ nhân của lửa! Ngươi… ngươi đã làm gì?"

Ninh Vô Trần thu ngón tay lại, đút vào ống tay áo, lười biếng đáp: "Ta nói rồi, nó quá nóng. Mà ta thì thích sự mát mẻ."

— "Ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?" Hỏa Vân Tà Thần gào lên, cố gắng vận động chút chân hỏa cuối cùng trong đan điền, nhưng vô ích. Mọi quy tắc mà hắn tu luyện cả đời, trước mặt một chỉ của thanh niên kia, đều trở nên nực cười như trò trẻ con.

Ninh Vô Trần bước thêm một bước, đã đứng trước mặt Hỏa Vân Tà Thần. Hắn nhìn kẻ đang run rẩy vì lạnh kia bằng ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi của vạn cổ:

— "Thế giới này vốn dĩ rất đơn giản. Là do những kẻ như ngươi làm nó trở nên quá phức tạp. Tu hành không phải là để phô trương, mà là để tìm thấy sự tĩnh lặng."

Ninh Vô Trần lại đưa ngón tay trỏ ra. Lần này, hắn nhắm vào giữa trán của Hỏa Vân Tà Thần.

— "Tan đi."

"Rắc…"

Một tiếng động giòn tan vang lên, nhỏ đến mức nếu không chú ý sẽ không ai nghe thấy. Nhưng đó là tiếng nứt của quy tắc.

Cơ thể của Hỏa Vân Tà Thần không nổ tung, không đổ máu. Hắn bắt đầu tan rã thành những hạt bụi lấp lánh như sương muối, rồi tan biến vào hư không. Không chỉ thân xác, mà cả linh hồn, nhân quả và mọi dấu vết tồn tại của hắn trong trời đất này đều bị một chỉ kia xóa sạch.

Bầu trời lập tức quang đãng. Những khối băng khổng lồ vốn là lửa vừa rồi tan chảy thành một cơn mưa mát lành, dội xuống thành trì đang khô khát.

Ninh Vô Trần không nhìn lại kết quả. Hắn thản nhiên bước đi trong không trung, đi ngược trở về phía con rùa già đang nằm đợi dưới đất.

Toàn bộ tu sĩ trong thành quỳ sụp xuống, không ai dám thốt lên một lời. Họ đã thấy Tiên nhân, thấy Đế vương, nhưng chưa bao giờ thấy một tồn tại nào có thể bẻ gãy mọi chân lý của thế gian chỉ bằng một ngón tay như vậy.

Đáp xuống lưng Lão Quy, Ninh Vô Trần lại nằm vật ra, vắt tay lên trán.

— "Chủ nhân, ngài lại vừa làm chấn động bát hoang rồi đấy." Lão Quy thở dài, chậm rãi bước đi.

— "Mặc kệ bát hoang hay thập địa." Ninh Vô Trần lầm bầm, giọng đã bắt đầu sặc mùi ngái ngủ. "Nguyệt Nhi, lát nữa nhớ pha cho ta một chén trà ướp tuyết. Vừa rồi nóng quá, hỏng cả giấc mơ đẹp của ta…"

Bóng áo xám dần xa khuất trong màn mưa rào mùa thu. Xích Phượng Thành được cứu, nhưng câu chuyện về "kẻ đi bộ trên trời, biến lửa thành băng" từ ngày hôm đó đã trở thành một nỗi khiếp sợ ẩn giấu, định đoạt lại sự kiêu ngạo của toàn bộ giới tu tiên.

Ở nơi đó, quy tắc vật lý không quan trọng. Quy tắc của Ninh Vô Trần, mới là chân lý duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8