Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 62: Trò chơi của Thiên Đạo**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:31:43 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 62: TRÒ CHƠI CỦA THIÊN ĐẠO**

Trời cao không có mắt, nhưng Thiên Đạo có ý chí.

Khi Lão Quy đang cõng Ninh Vô Trần lướt đi giữa những tầng mây xốp mềm như bông, không gian đột ngột khựng lại. Sự ngưng đọng này không phải do Ninh Vô Trần thi triển, mà là một loại quy tắc cưỡng bách từ sâu trong bản nguyên của thế giới.

Bầu trời xanh thẳm trong nháy mắt biến thành một màu xám tro tịch mịch. Những đám mây tan biến, thay vào đó là những đường kẻ dọc ngang bao phủ lấy vạn dặm hư không. Nhìn từ trên cao xuống, cả một vùng đại lục phía dưới cùng với bầu trời phía trên đã biến thành một bàn cờ khổng lồ, nơi những dãy núi là quân cờ, và sinh linh là bụi rậm.

Lão Quy đang bay bỗng thấy bốn chân mình cứng đờ, một áp lực vô hình từ trên đỉnh đầu đè xuống, khiến nó không cách nào di chuyển thêm một tấc.

“Chủ… Chủ nhân! Không xong rồi, chúng ta bị kẹt vào ‘Thiên Địa Cục’!” Lão Quy run rẩy kêu lên, thanh âm lạc đi vì sợ hãi.

Tô Nguyệt Nhi nắm chặt cán trọng kiếm, đôi mắt linh động lộ vẻ cảnh giác cực độ. Nàng cảm nhận được linh lực trong cơ thể mình đang bị một loại lực lượng kỳ lạ hút ra, hòa vào những đường kẻ trên không trung kia. Nàng định rút kiếm, nhưng nhận ra ngay cả cử động của ngón tay cũng trở nên vô cùng nặng nề.

“Đừng cử động bừa bãi.” Diệp Thanh Lan đứng bên cạnh trầm giọng nhắc nhở, gương mặt nàng tái nhợt: “Đây là ‘Trò chơi của Thiên Đạo’. Một khi đã vào cuộc, tất cả phải tuân theo quy tắc. Kẻ nào làm trái, sẽ bị quy tắc xóa sổ ngay lập tức.”

Vừa dứt lời, từ hư không vang lên một thanh âm không có giới tính, không có cảm xúc, tựa như tiếng đá mòn va chạm vào nhau, vọng thấu tâm can:

**“Quân cờ nhập cuộc. Quy tắc thứ nhất: Tiến một bước, mất trăm năm thọ nguyên. Quy tắc thứ hai: Phá giải một nước cờ, thưởng một vạn năm tu vi. Quy tắc thứ ba: Kẻ chiến thắng được nhìn thấy chân lý. Kẻ thất bại… tan thành mây khói.”**

Dưới mặt đất, vô số tu sĩ vô tình lọt vào vùng quy tắc này đều rú lên thảm thiết. Có người không tin, cố tình phi thân bay đi, nhưng vừa nhấc chân lên không trung, cơ thể người đó lập tức héo rũ, tóc trắng xóa rồi hóa thành tro bụi ngay giữa hư không. Trăm năm thọ nguyên đối với phàm nhân là cả một đời, đối với tu sĩ cấp thấp cũng là một cái giá quá đắt cho một bước chân.

Thiên Đạo đang dùng cả thế gian làm quân cờ để thử thách kẻ đã dám “định” lấy ý chí của nó.

Giữa không gian đầy rẫy sự tang thương và áp bách đó, trên lưng Lão Quy, thanh niên mặc áo xám khẽ cử động.

Ninh Vô Trần mở mắt.

Đôi mắt hắn vẫn mang vẻ buồn ngủ lười biếng như cũ, hoàn toàn không có vẻ gì là sợ hãi trước cái gọi là quy tắc tối cao. Hắn nhìn những đường kẻ dọc ngang trên bầu trời, nhìn bàn cờ phức tạp với hàng triệu biến số đang xoay chuyển, rồi khẽ cau mày.

“Phiền phức quá.” Hắn thầm thì, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho Nguyệt Nhi nghe thấy.

Ninh Vô Trần ngồi dậy, vươn vai một cái. Ngay khi hắn vừa cử động, không gian xung quanh vang lên những tiếng nổ răng rắc của quy tắc bị va chạm. Thiên Đạo dường như cảm nhận được sự kháng cự, những đường kẻ trên trời rực sáng lên, màu xám tro biến thành màu đỏ sẫm như máu.

**“Quân cờ không được phép ngồi dậy khi chưa đến lượt.”** Thanh âm từ thiên không lại vang lên, lần này mang theo một tia lôi hỏa đánh xuống.

Ninh Vô Trần không nhìn tia lôi hỏa đó. Hắn chỉ nhìn về phía hư vô, nơi ý chí của Thiên Đạo đang trú ngụ.

“Ngươi thích chơi cờ?” Ninh Vô Trần hỏi, giọng bình thản như đang trò chuyện với một người bạn cũ.

Thiên Đạo không trả lời, chỉ có áp lực tăng lên gấp bội. Lão Quy rên rỉ, cái mai cứng rắn bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.

Ninh Vô Trần thở dài: “Bày ra hàng vạn biến số, giăng ra ngàn trùng quy tắc, rồi tự cho đó là uy nghiêm. Thực ra, tất cả đều là rác rưởi.”

Hắn đứng dậy.

Chỉ một động tác đứng dậy đơn giản, nhưng thọ nguyên của hắn không hề giảm sút. Quy tắc của Thiên Đạo giống như gặp phải một bức tường đồng vách sắt, không thể thẩm thấu vào người hắn dù chỉ một mảy may.

Ninh Vô Trần đưa tay ra khỏi ống tay áo xám rộng thùng thình. Ngón tay trỏ của hắn thanh mảnh, sạch sẽ, không có chút hào quang nào của thần thông.

“Ngươi có một vạn quy tắc.” Ninh Vô Trần chậm rãi nói: “Ta chỉ có một.”

Hắn không bước đi, cũng không tìm cách phá giải nước cờ nào trên bàn cờ khổng lồ kia. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ hướng về phía tâm điểm của toàn bộ bàn cờ – nơi tụ hội của tất cả các đường quy tắc.

“Định.”

Một chữ.

Thế giới rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Những đường kẻ đỏ sẫm đang rực sáng bỗng chốc đứng hình. Tia lôi hỏa đang đánh xuống lơ lửng giữa chừng, cách đỉnh đầu Lão Quy chỉ vài tấc, bất động như một bức tượng điêu khắc bằng ánh sáng. Toàn bộ áp lực ngột ngạt bao trùm vạn dặm tan biến trong nháy mắt.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Ninh Vô Trần không chỉ định trụ thời gian hay không gian. Ngón tay hắn hơi nhấn nhẹ xuống một cái, như thể đang nhấn vào một mặt nước phẳng lặng.

“Xóa.”

Từ đầu ngón tay hắn, một vòng sóng vô hình bắt đầu lan tỏa. Đi đến đâu, những đường kẻ quy tắc của Thiên Đạo tan biến đến đó. Bàn cờ khổng lồ bao phủ bầu trời bị xóa sạch như một nét mực bị lau đi trên bảng trắng. Màu đỏ máu rút lui, trả lại màu xanh vốn có của thiên không.

Tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp tám hướng, đó là tiếng sụp đổ của một hệ thống logic cực kỳ phức tạp trước một chân lý cực kỳ đơn giản.

Thiên Đạo Chi Nhãn đột ngột xuất hiện giữa tầng mây, nhìn trừng trừng xuống Ninh Vô Trần. Con mắt đó lần đầu tiên lộ ra vẻ kinh nghi, thậm chí là một tia run rẩy. Nó đã chuẩn bị một trò chơi với vô số cạm bẫy nhân quả, nhưng kẻ trước mặt lại không thèm chơi.

Hắn trực tiếp xóa bỏ sân chơi.

Ninh Vô Trần ngước nhìn con mắt khổng lồ kia, khóe môi khẽ cong lên một độ cong lạnh lẽo:

“Quy tắc của ta rất đơn giản: Đừng làm phiền ta. Ngươi làm được không?”

Thiên Đạo Chi Nhãn khép lại, mây đen tản đi nhanh chóng. Ánh nắng mặt trời lại chiếu rọi xuống, như thể trò chơi vừa rồi chưa từng tồn tại. Toàn bộ tu sĩ vừa cận kề cái chết đều ngơ ngác nhìn lên trời, họ không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, chỉ biết rằng áp lực khủng khiếp kia đã biến mất.

Lão Quy thở phào một hơi dài, bốn chân nó rệu rã: “Chủ nhân… ngài đúng là… ngài định cả Thiên Đạo rồi sao?”

Ninh Vô Trần lại nằm xuống lưng rùa, kéo tà áo đắp lên người, mắt nhắm lại: “Chưa. Nó chỉ là một tia ý niệm thôi. Thật phiền phức, lần sau nếu nó còn tới, ta sẽ định trụ nó một vạn năm cho bớt ồn.”

Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, nhìn bóng lưng giản dị của Ninh Vô Trần, trong lòng dâng lên một sự sùng bái không thể diễn tả bằng lời. Nàng thu kiếm lại, nhẹ nhàng cầm quạt, đứng bên cạnh quạt mát cho hắn.

Diệp Thanh Lan thì đứng lặng người như phế tích. Nàng đã chứng kiến rất nhiều cao thủ dùng thần thông chống lại thiên kiếp, dùng pháp bảo đối đầu với quy tắc. Nhưng chưa bao giờ thấy ai dùng một ngón tay để “xóa” sạch Thiên Đạo.

Đó không phải là chiến đấu. Đó là sự áp chế hoàn toàn về cấp độ bản chất.

“Thiên địa là bàn cờ, chúng sinh là quân cờ.” Nàng thầm nghĩ: “Nhưng với Ninh Vô Trần, hắn là kẻ cầm bảng xóa. Nếu hắn không thích ván cờ này, bàn cờ cũng không có tư cách tồn tại.”

Gió nhẹ lại thổi qua, Lão Quy tiếp tục hành trình chậm rãi của mình. Trên bầu trời thanh bình, không ai biết rằng vừa có một trò chơi có thể diệt thế đã bị một cái nhấc tay làm cho tan thành mây khói.

Ninh Vô Trần lại chìm vào giấc ngủ. Với hắn, bảo vệ thế giới hay chống lại Thiên Đạo không quan trọng bằng việc tìm một tư thế nằm thật thoải mái.

Dưới ánh hoàng hôn, bóng người áo xám trên lưng rùa già dần khuất xa, chỉ để lại một chân lý tối giản vọng lại trong thinh không:

Vạn pháp quy tông, chung quy cũng chỉ dưới một chỉ.

Trần ai lạc định, tiên lộ vô thanh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8