Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 61: Thiên Đạo Chi Nhãn mở ra**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:30:52 | Lượt xem: 3

Trên lưng Thanh Quy già nua, một chiếc ghế tựa bằng gỗ trắc giản đơn được đặt ngay ngắn. Ninh Vô Trần nằm đó, hai mắt nhắm nghiền, vạt áo xám phất phơ theo nhịp thở đều đặn. Chung quanh hắn, linh khí dường như không dám bén mảng, tạo thành một vùng tĩnh lặng tuyệt đối.

Tô Nguyệt Nhi ngồi khoanh chân bên cạnh, tay cầm một thanh trọng kiếm to bản còn hơn cả thân hình mảnh mai của nàng, mải mê dùng một miếng vải lụa trắng lau đi những vết rỉ sét tưởng tượng trên lưỡi kiếm. Lão Quy thì vẫn giữ nhịp độ cũ, bốn cái chân ngắn ngủn nhưng chắc khỏe đạp vào hư không, mỗi bước đi đều để lại một vòng gợn sóng mờ nhạt như trên mặt nước.

"Chủ nhân, người nói xem, cái cô nàng họ Diệp đó có đuổi theo chúng ta không?" Nguyệt Nhi đột ngột lên tiếng, giọng nói trong trẻo như chuông bạc phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Ninh Vô Trần không mở mắt, môi mỏng chỉ mấp máy hai chữ: "Phiền phức."

Nguyệt Nhi cười khúc khích, nàng hiểu tính cách chủ nhân mình hơn ai hết. Cứu người đối với hắn là một chuyện tùy tâm, nhưng nếu người đó muốn bám theo để báo ân hay làm phiền sự yên tĩnh của hắn, thì đó chính là tội ác tày trời.

Nhưng đúng lúc này, nụ cười trên môi Nguyệt Nhi chợt tắt ngấm.

Lão Quy đang bay giữa tầng mây bỗng khựng lại, toàn thân run rẩy dữ dội. Cái đầu rùa rụt tịt vào trong mai, giọng run cầm cập: "Lão… lão đại! Có gì đó không ổn. Lão già này cảm thấy… lạnh xương sống."

Bầu trời đang xanh ngắt một màu bỗng nhiên khựng lại. Không phải là mây ngừng trôi hay gió ngừng thổi, mà là toàn bộ không gian của Thanh Vân giới trong một tích tắc ấy bị đông cứng. Một cảm giác áp bức kinh khủng, vượt xa mọi cảnh giới tu hành từ trước đến nay, từ trên đỉnh chín tầng trời giáng xuống.

Vạn vật chúng sinh trong vạn dặm, từ vị Tiên tôn đang bế quan đến con sâu cái kiến dưới hốc đá, tất cả đều cảm thấy một ánh nhìn xuyên thấu linh hồn. Đó là ánh nhìn của kẻ thống trị, của kẻ phán xét, của chính quy luật đang vận hành vũ trụ này.

Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt.

Đôi mắt hắn vốn dĩ luôn đờ đẫn lười biếng, giờ đây lại phẳng lặng như mặt hồ nghìn năm không gợn sóng. Hắn không ngồi dậy, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không gian phía trên đầu mình.

Tại đó, hư không bắt đầu rạn nứt. Những vết nứt không có quy luật, bò lan ra như mạng nhện, rỉ ra những tia sáng màu tím đậm lạnh lẽo. Những tia sáng đó đan xen vào nhau, tụ hội lại, hình thành một hình thái vô cùng kỳ dị.

Một con mắt khổng lồ.

Nó không có nhãn cầu, không có lông mi, chỉ là một vòng xoáy của vạn đạo quy tắc phức tạp. Bên trong con mắt đó, hàng triệu phù văn viễn cổ đang xoay chuyển điên cuồng, mỗi một phù văn đều chứa đựng sức mạnh đủ để san bằng một đại lục. Nó không mang theo cảm xúc của con người, chỉ có sự lạnh lùng của thiên lý và sự uy nghiêm không thể xâm phạm.

Thiên Đạo Chi Nhãn.

Sự tồn tại cao nhất của Tiên Trần giới, là ý chí của thế giới này. Nó hiếm khi xuất hiện, chỉ trừ phi có thứ gì đó đe dọa trực tiếp đến sự cân bằng của quy luật nhân quả.

"Lão… lão đại… chúng ta bị theo dõi rồi!" Lão Quy gào lên thảm thiết, cái mai rùa của nó vốn được xưng là cứng nhất thiên hạ, vậy mà dưới ánh nhìn của Thiên Đạo Chi Nhãn, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nhỏ li ti.

Tô Nguyệt Nhi tay nắm chặt trọng kiếm, trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Nàng cảm thấy linh lực trong cơ thể mình bị đông cứng hoàn toàn, không thể vận hành dù chỉ một tơ hào. Dưới sự giám sát của Thiên Đạo, mọi thần thông đều trở nên vô nghĩa.

"Ồn ào thật sự." Ninh Vô Trần cuối cùng cũng ngồi dậy. Hắn xỏ chân vào đôi giày vải đã sờn rách, đứng trên lưng Lão Quy, tà áo xám không hề bị lay chuyển bởi uy áp từ bầu trời.

Hắn nhìn lên con mắt khổng lồ kia, không có sự sùng bái, cũng không có sự kinh hoàng, chỉ có một sự chán ghét sâu sắc. Giống như một kẻ đang ngủ ngon bị một tia nắng quá gắt rọi thẳng vào mặt.

Thiên Đạo Chi Nhãn dường như cũng cảm nhận được sự khiêu khích từ bóng dáng nhỏ bé màu xám ấy. Một đạo thần lôi màu đỏ thẫm – Nhân Quả Lôi – từ trung tâm vòng xoáy quy tắc ngưng tụ lại. Đạo lôi này không đánh vào xác thịt, nó đánh thẳng vào vận mệnh, xóa sổ sự tồn tại của kẻ thù khỏi mọi dòng thời gian.

Một âm thanh như tiếng nổ trong linh hồn vang lên. Nhân Quả Lôi xé rách không gian, mang theo sức mạnh diệt tuyệt lao thẳng xuống đầu Ninh Vô Trần.

"Chủ nhân!" Nguyệt Nhi hét lên một tiếng thất thanh, nàng muốn lao tới nhưng cơ thể như bị gông xiềng của thế giới khóa chặt tại chỗ.

Ninh Vô Trần đứng đó, tay trái vẫn thọc sâu vào túi áo, tay phải đưa lên. Hắn không kết ấn, không vận công, động tác thong dong như đang gẩy một hạt bụi trên tay áo.

Ngón tay trỏ của hắn từ từ đưa ra.

Trong khoảnh khắc ngón tay ấy hướng lên trời, toàn bộ uy áp của Thiên Đạo Chi Nhãn đột ngột khựng lại. Đạo Nhân Quả Lôi đỏ thẫm đang lao xuống chỉ còn cách đỉnh đầu hắn gang tấc cũng đứng im giữa hư không, như thể thời gian vừa bị ai đó bấm nút tạm dừng.

"Hóa đơn giản thành phức tạp, tạo ra cái thế giới rườm rà này làm gì cơ chứ?" Ninh Vô Trần lẩm bẩm một mình.

Hắn khẽ búng tay một cái vào đạo lôi điện đỏ thẫm kia.

*Răng rắc.*

Đạo lôi điện – thứ vốn dĩ là quy luật tối cao của trời đất – dưới một cái búng tay nhẹ nhàng của hắn bỗng nhiên vỡ vụn như thủy tinh, hóa thành những đốm sáng li ti rồi tan biến vào hư không.

Thiên Đạo Chi Nhãn rung động mạnh mẽ. Những phù văn bên trong nó xoay chuyển nhanh đến mức tạo thành một vầng hào quang chói mắt. Nó đang phẫn nộ. Nó nhận ra kẻ đứng trước mặt không chỉ là một kẻ nghịch thiên, mà là kẻ nắm giữ một thứ quyền năng có thể tái lập lại bản thân nó.

Sự giám sát trở nên gắt gao hơn. Từ trong con mắt khổng lồ kia, hàng ngàn sợi xích quy tắc – Thiên Đạo Xiềng Xích – phun trào ra. Mỗi sợi xích đều lấp lánh ánh kim loại đen kịt, đại diện cho những giới hạn không thể vượt qua của con người: Sinh, Lão, Bệnh, Tử, Oán, Tăng, Hội…

Chúng quấn lấy không gian chung quanh Ninh Vô Trần, thu hẹp lại dần, ý đồ muốn đem kẻ "thừa thãi" này nhốt vào trong ngục tù của quy luật vĩnh cửu.

Ninh Vô Trần nhìn những sợi xích đang vây quanh mình, gương mặt vẫn không hề biến sắc. Hắn chậm rãi bước ra khỏi lưng Lão Quy, đi bộ giữa không trung như đang dạo chơi trong vườn nhà. Mỗi bước chân của hắn hạ xuống, một vòng gợn sóng màu xám lại lan tỏa, khiến những sợi xích thiên đạo chạm vào đều bị định trụ, không thể tiến thêm một phân.

Hắn dừng lại trước con mắt khổng lồ, khoảng cách giờ đây chỉ còn là gang tấc. So với Thiên Đạo Chi Nhãn to lớn che khuất cả bầu trời, Ninh Vô Trần chỉ như một hạt bụi nhỏ nhoi.

Nhưng chính "hạt bụi" đó, đang làm cho ý chí của vũ trụ phải run rẩy.

"Ta cứu một mạng người, ngươi bảo ta nghịch thiên."
"Ta muốn ngủ một giấc, ngươi lại đem con mắt to này đến rình mò."

Ninh Vô Trần thở dài, thanh âm nhỏ nhưng lại vang vọng thấu vào sâu thẳm của thiên địa.

Hắn giơ ngón tay trỏ lên, chỏ thẳng vào đồng tử của Thiên Đạo Chi Nhãn. Một cảm giác "Định" tuyệt đối bao trùm lấy toàn bộ Tiên Trần giới. Toàn bộ tiếng gió, tiếng thở của sinh linh, tiếng rung động của quy luật, tất cả đều im bặt.

"Nghe này. Một là thu con mắt này lại để ta đi ngủ. Hai là, ta sẽ xóa sổ cái quy tắc phiền phức này và tự lập ra một trật tự mới. Đến lúc đó, ngươi sẽ không còn tồn tại nữa."

Câu nói của hắn lạnh lùng đến cực điểm. Sự bá đạo không nằm ở tông giọng, mà nằm ở chỗ hắn đang ra lệnh cho Thiên Đạo như đang nhắc nhở một đứa trẻ ngỗ nghịch.

Thiên Đạo Chi Nhãn dường như lâm vào trạng thái đứng máy. Trong hàng tỷ năm tồn tại, nó chưa từng gặp phải kẻ nào dám đe dọa mình, và cũng chưa từng gặp kẻ nào có thể dùng "Nhất Chỉ" để hóa giải mọi hình phạt của nó một cách nhẹ nhàng đến thế.

Con mắt khổng lồ nhìn sâu vào đôi mắt của Ninh Vô Trần. Ở đó, nó thấy được một cõi hư vô bát ngát, thấy được nguồn gốc của sự "Tối Giản" – thứ sức mạnh ban sơ nhất, trước cả khi có trời đất, trước cả khi có quy tắc.

Cuối cùng, vòng xoáy phù văn trong Thiên Đạo Chi Nhãn bắt đầu quay ngược lại. Những tia sáng màu tím rút dần vào vết nứt. Thiên Đạo Xiềng Xích vỡ vụn thành sương khói.

Áp lực đè nặng lên vạn vật trong tích tắc biến mất sạch sành sanh.

Bầu trời Thanh Vân giới lại trở lại màu xanh ngắt như cũ. Chim chóc bắt đầu hót lại, gió bắt đầu thổi, và thời gian lại bắt đầu trôi. Giống như tất cả những gì vừa xảy ra chỉ là một giấc mộng kinh hoàng của cả thế giới.

Thiên Đạo Chi Nhãn không rút đi hoàn toàn, nó biến thành một điểm sáng mờ nhạt ẩn hiện sau những đám mây. Nó không còn tìm cách tấn công, mà chuyển sang trạng thái "Giám sát" trong thầm lặng. Nó sợ hãi, nhưng nó cũng tò mò về sự tồn tại mang tên Ninh Vô Trần.

Ninh Vô Trần phủi phủi vạt áo xám, lười biếng đi ngược trở lại chiếc ghế gỗ trên lưng rùa.

"Chủ nhân… Thiên… Thiên Đạo… vừa mới bỏ chạy sao?" Tô Nguyệt Nhi lắp bắp, đôi mắt tròn xoe đầy vẻ sùng bái lẫn không tin nổi.

Lão Quy thì đã sụp đổ hoàn toàn, bốn cái chân run rẩy đến mức suýt chút nữa là rớt thẳng xuống đất: "Lão đại… ngài đúng là ông nội của lão rùa này rồi. Ngài dám chỉ tay mắng cả Thiên Đạo, mà nó còn không dám hé răng… đời này của lão rùa coi như đáng giá, thật sự đáng giá!"

Ninh Vô Trần nằm xuống ghế, tay kéo một góc chăn mỏng đắp ngang bụng, mắt nhắm nghiền như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Nó chưa đi đâu." Hắn giọng nhừa nhựa, cơn buồn ngủ lại kéo đến. "Nó đang nhìn đấy. Kệ nó đi, chỉ cần nó đừng làm ồn là được."

Dưới mặt đất, cách đó hàng vạn dặm, Diệp Thanh Lan đang đứng trên đỉnh Tuyết Sơn chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh tượng ấy. Nàng đứng ngây người, đôi môi run rẩy. Nàng vừa thấy cái gì? Một người thanh niên áo xám, chỉ dùng một ngón tay trỏ, buộc Thiên Đạo phải lùi bước.

Quy tắc của thế giới này, vốn dĩ đối với mọi tu sĩ là luật sắt, là chân lý. Nhưng trước mặt người đó, tất cả dường như chỉ là những sợi chỉ tơ mỏng manh, có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào.

Diệp Thanh Lan bỗng nhận ra, con đường tu tiên mà nàng và cả thế gian này đang theo đuổi – cầu kỳ, hoa mỹ, vất vả – so với "Nhất Chỉ" của Ninh Vô Trần, giống như một trò đùa trẻ con.

Trong không gian tĩnh lặng trên lưng rùa, Nguyệt Nhi khẽ tiến lại gần, cầm ấm trà định rót cho Ninh Vô Trần, nhưng nhận thấy hơi thở hắn đã ổn định vào giấc ngủ sâu. Nàng mỉm cười, khẽ thầm thì: "Dù là Thiên Đạo, cũng không được làm phiền chủ nhân đi ngủ đâu."

Lão Quy bắt đầu lấy lại bình tĩnh, nó hít một hơi thật sâu, ngẩng cao đầu tự đắc. Giờ đây, đi theo một người "Nhất Chỉ Định Thiên Đạo" như thế này, chẳng lẽ còn lo không được trường sinh? Nó bắt đầu tăng tốc, lướt qua những tầng mây, hướng về phía chân trời xa thẳm, nơi mặt trời đang lặn xuống, dát một màu vàng kim lên vạt áo xám đơn sơ của kẻ đang ngủ.

Trận đối đầu ngắn ngủi ấy đã lặng lẽ thay đổi vận hành của Tiên Trần giới. Sự giám sát của vũ trụ đã bắt đầu, nhưng không phải để trừng phạt, mà là để quan sát một kẻ có thể dùng sự đơn giản nhất để nghiền nát sự phức tạp nhất.

Trên bầu trời, điểm sáng mờ nhạt ấy vẫn dõi theo, như một con mắt không bao giờ khép lại. Nhưng bóng dáng màu xám trên lưng rùa già chỉ để lại một lời nhắn nhủ thầm lặng vào hư không:

"Ngươi nhìn thì cứ nhìn, nhưng nếu làm hỏng giấc ngủ của ta một lần nữa… ta sẽ định trụ cả vũ trụ này mãi mãi."

Thế gian thái bình, vì hắn muốn ngủ yên.
Quy tắc vận hành, vì hắn chưa lười tới mức muốn xóa sổ nó.

Đó chính là sự bá đạo của Ninh Vô Trần. Nhất chỉ định tiên trần, không phải là phá hủy, mà là khiến cả thế giới phải vận hành theo ý muốn của một ngón tay.

Lão Quy bay xa dần, để lại phía sau một bầu trời tĩnh lặng đến đáng sợ, và một câu chuyện truyền thuyết bắt đầu râm ran khắp các tông môn lớn nhỏ về một "Kẻ mặc áo xám dám chỉ tay lên trời".

Nhưng với Ninh Vô Trần, mọi chuyện vẫn chỉ mới là bắt đầu cho một giấc ngủ trưa thật ngon lành.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8