Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 60: Nghịch thiên cải mệnh**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:29:53 | Lượt xem: 3

**Chương 60: Nghịch Thiên Cải Mệnh**

Gió tuyết của vùng Tuyết Sơn cuồn cuộn thổi qua những vách đá dựng đứng, mang theo mùi máu tanh nồng nặc và hơi thở lạnh lẽo của sự diệt vong. Trên đỉnh núi từng là đại bản doanh của Tuyết Hà Tông, giờ đây chỉ còn lại một mảnh điêu tàn. Những cung điện bằng ngọc thạch vỡ vụn, những cây cầu treo đứt đoạn, và xác người nằm rải rác trên tuyết trắng như những dấu chấm đen sầu thảm trên một tờ giấy trắng bị xé rách.

Giữa trung tâm của sự hủy diệt đó, một cô gái trẻ nằm lặng lẽ. Áo bào trắng của nàng đã thấm đẫm huyết sắc, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú vương chút sương giá. Diệp Thanh Lan – thiên tài duy nhất của Tuyết Hà Tông, người từng mang đến cho Ninh Vô Trần một hũ trà Tuyết Đỉnh thơm nồng – lúc này đã không còn hơi thở.

Tệ hơn cả cái chết vật lý, hồn hải của nàng đã vỡ tan. Đối với tu sĩ, đây là sự kết thúc tuyệt đối: Hồn phi phách tán. Không có luân hồi, không có kiếp sau, vĩnh viễn tan biến vào hư không.

Phía trên đầu nàng, một nam tử trung niên mặc huyết bào, tay cầm một viên bảo châu màu đen đang tỏa ra luồng khói oán hận, cười lạnh lùng. Đó là Huyết Vô Nhai, hộ pháp của Thiên Minh Giáo. Hắn nhìn viên bảo châu, giọng đầy đắc ý:

"Sợi tàn hồn cuối cùng cũng đã bị luyện hóa. Từ nay về sau, Tuyết Hà Tông chính thức xóa sổ khỏi Tiên Trần giới. Dù là Đại La Thần Tiên giáng thế, cũng đừng hòng tìm lại được một tia sinh linh của ả."

Hắn vừa dứt lời, một tiếng rùa kêu trầm đục từ phía chân trời vọng lại.

Giữa màn tuyết dày đặc, một con rùa khổng lồ chậm rãi trôi tới. Trên lưng rùa, một nam tử áo xám đang tựa lưng vào một chiếc ghế gỗ cũ kỹ, đôi mắt vẫn còn hơi híp lại như chưa tỉnh ngủ hoàn toàn. Bên cạnh hắn, một thiếu nữ mang theo trọng kiếm khổng lồ đang cau mày, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn khi nhìn xuống cảnh tượng bên dưới.

"Chủ nhân, là Tuyết Hà Tông. Bọn họ… bọn họ bị diệt môn rồi." Tô Nguyệt Nhi thốt lên, giọng run rẩy. Nàng liếc nhìn xuống thi thể của Diệp Thanh Lan: "Thanh Lan tỷ tỷ… không còn chút khí tức hồn phách nào nữa."

Lão Quy dưới chân rung lắc nhẹ, giọng khàn khàn: "Xong rồi, hồn phi phách tán, quy tắc thiên đạo đã xóa tên ả khỏi sổ sinh tử. Đây là cái chết thật sự."

Ninh Vô Trần chậm rãi ngồi dậy, tay vuốt lại nếp áo nhăn nhúm. Ánh mắt hắn lướt qua thi thể cô gái, dừng lại một chút ở cái hũ trà bằng gốm vỡ nát bên cạnh tay nàng. Hắn nhớ vị trà đó, thanh khiết, không tạp chất, rất hợp với sở thích của hắn.

"Nàng ấy còn nợ ta một hũ trà mùa xuân năm nay." Ninh Vô Trần khẽ lẩm bẩm.

Huyết Vô Nhai nghe thấy tiếng động, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sát khí: "Kẻ nào? Lại là một lũ muốn chết đến xem náo nhiệt sao?"

Hắn không cảm nhận được chút linh lực nào từ nam tử áo xám kia, chỉ thấy một kẻ phàm nhân nhếch nhác. Huyết Vô Nhai cười gằn, phất tay một cái, một luồng Huyết Sát khí hóa thành con rồng dài mười trượng, gầm rú lao về phía lưng rùa.

"Ồn quá."

Ninh Vô Trần không nhìn lấy một cái. Hắn chỉ đưa ngón tay trỏ ra, nhẹ nhàng búng một phát vào không trung.

*Pặc.*

Một tiếng động nhỏ như tiếng bẻ một cành củi khô vang lên. Ngay sau đó, con rồng huyết sát uy mãnh đủ sức san phẳng một ngọn núi bỗng khựng lại giữa hư không, rồi vỡ tan thành từng hạt bụi đỏ li ti, biến mất không dấu vết.

Huyết Vô Nhai nụ cười cứng đờ trên môi. Hắn không kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Luồng sức mạnh kia không phải là linh khí, cũng không phải thần thông, mà giống như một sắc lệnh tối cao khiến vạn vật phải phục tùng.

"Ngươi… ngươi là ai?" Huyết Vô Nhai lùi lại một bước, tay run rẩy cầm viên bảo châu.

Ninh Vô Trần không trả lời. Hắn bước xuống từ lưng Lão Quy, từng bước đi trên không trung như thể có những bậc thang vô hình. Mỗi bước chân hắn hạ xuống, gió tuyết xung quanh vạn dặm bỗng nhiên đứng yên. Từng bông tuyết li ti dừng lại giữa chừng, lơ lửng như những tinh thể pha cung bao phủ cả không gian.

Thời gian tại đỉnh Tuyết Sơn này, dường như đã bị một ý chí vĩ đại cưỡng ép dừng lại.

Ninh Vô Trần đứng trước thi thể của Diệp Thanh Lan. Hắn thở dài: "Nợ trà là nhân quả lớn nhất. Đã vậy, mượn ngươi một hơi thở."

"Ngươi định làm gì?" Huyết Vô Nhai gào lên, linh tính báo cho hắn biết có một sự kiện kinh thiên động địa sắp xảy ra: "Ả ta đã hồn phi phách tán! Thiên đạo quy tắc đã định đoạt! Ngươi muốn chống lại Thiên đạo sao?"

Ninh Vô Trần rốt cuộc cũng nhìn hắn một cái. Ánh mắt ấy lạnh lẽo và trống rỗng, khiến Huyết Vô Nhai cảm giác như linh hồn mình bị ném vào vực thẳm của sự hư vô.

"Thiên đạo định đoạt?" Ninh Vô Trần nhẹ giọng nói: "Ta nói dừng, Thiên đạo không dám tiếp tục. Ta nói sống, Diêm Vương không dám giữ người."

Nói xong, Ninh Vô Trần đưa ngón tay trỏ ra, chỉ thẳng xuống vùng trán của Diệp Thanh Lan.

"Nhất Chỉ — Nghịch Luân Hồi."

*Oanh!*

Bầu trời Tuyết Sơn bỗng chốc đổi màu. Từ sắc xám xịt của gió tuyết, toàn bộ vòm trời biến thành một màu tím sẫm đáng sợ. Những đám mây xoáy lại thành một con mắt khổng lồ – Thiên Đạo Chi Nhãn. Những tiếng sấm rền vang như tiếng gầm phẫn nộ của vũ trụ khi có kẻ dám chạm vào cấm kỵ tối cao của sinh tử.

Dưới ngón tay của Ninh Vô Trần, một vòng xoáy không gian nhỏ xíu xuất hiện. Từ trong hư không vô định, những đốm sáng li ti bắt đầu hiện ra.

Tô Nguyệt Nhi há hốc mồm: "Đó là… các mảnh vỡ hồn phách! Chúng đang tụ lại!"

Lão Quy rụt cổ vào trong mai, run rẩy: "Lão đại chơi lớn quá… Đây là cưỡng ép triệu hồi hồn phách đã tan biến từ trong dòng sông thời gian. Hành động này là chọc giận cả vũ trụ a!"

Từng đốm sáng li ti như những con đom đóm rực rỡ bắt đầu bay về từ mọi hướng, xuyên qua cả kết giới của Huyết Vô Nhai, xuyên qua cả viên hắc châu. Chúng bám vào ngón tay của Ninh Vô Trần rồi theo đó chui vào huyệt ấn đường của cô gái.

Huyết Vô Nhai phát điên, hắn gào thét thi triển toàn bộ tu vi: "Cút đi! Ta không tin!"

Hắn lao đến, tay cầm thanh kiếm mang theo quy tắc "Hủ thực", định chém đứt ngón tay của Ninh Vô Trần. Nhưng khi mũi kiếm còn cách Ninh Vô Trần ba thước, nó bỗng nhiên đứng sững lại. Ninh Vô Trần không cần quay đầu, chỉ nhướn mày một cái.

Toàn bộ cánh tay phải của Huyết Vô Nhai cùng thanh thần binh cấp bậc Tiên Khí bỗng chốc hóa thành tro bụi, ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp phát ra.

"Đừng làm phiền ta." Ninh Vô Trần nói nhỏ.

Lúc này, Thiên Đạo Chi Nhãn trên trời cao đã đạt đến đỉnh điểm của sự giận dữ. Chín đạo Tử Tiêu Thần Lôi – thứ lôi kiếp mạnh nhất có thể hủy diệt cả một phương thế giới – đồng loạt giáng xuống, nhắm thẳng đỉnh đầu Ninh Vô Trần.

"Cút."

Chỉ một từ đơn giản phát ra từ miệng Ninh Vô Trần.

Ngón tay trỏ của hắn không rời khỏi trán Diệp Thanh Lan, nhưng từ cơ thể hắn toả ra một vòng sóng xung kích vô hình. Vòng sóng đi đến đâu, chín đạo thần lôi vốn mang sức mạnh hủy diệt thế giới lập tức bị dập tắt như ngọn nến trước gió. Thiên Đạo Chi Nhãn trên bầu trời chấn động mãnh liệt, như thể vừa bị một cái tát trời giáng vào mặt. Nó co rút lại, run rẩy, rồi dần dần lặn đi sau những tầng mây, không dám lên tiếng thêm một lần nào nữa.

Cảnh tượng này khiến Lão Quy trợn tròn mắt: "Mắng… mắng cả Thiên đạo cũng phải rút lui? Lão đại quả nhiên là cái thứ quái thai nhất từ cổ chí kim."

Dưới đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, vết thương trên ngực Diệp Thanh Lan bắt đầu khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Màu hồng hào trở lại trên đôi môi nhợt nhạt. Lồng ngực nàng bắt đầu phập phồng những nhịp thở đầu tiên.

Mười nhịp thở sau, ngón tay Ninh Vô Trần thu về.

Mọi áp lực kinh khủng biến mất tăm. Gió tuyết bắt đầu rơi trở lại, nhưng giờ đây nó dường như trở nên hiền hòa hơn.

Diệp Thanh Lan run rẩy đôi lông mày, rồi từ từ mở mắt ra. Nàng thấy một bầu trời quen thuộc, ngửi thấy mùi tuyết lạnh, và thấy một nam tử mặc áo bào xám đơn giản đang đứng trước mặt, vẻ mặt vẫn còn chút uể oải, lười biếng.

"Ta… ta chưa chết sao?" Nàng khàn giọng hỏi, ký ức cuối cùng của nàng là linh hồn bị xé rách đầy đau đớn.

Ninh Vô Trần quay người, lững thững bước về phía Lão Quy. Hắn không nhìn nàng, chỉ để lại một câu thoại nhàn nhạt:

"Lần tới đừng chết sớm như vậy. Hũ trà mùa xuân, ta vẫn đang chờ."

Diệp Thanh Lan ngẩn ngơ nhìn bóng lưng ấy. Nàng không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng nàng cảm nhận được linh hồn mình hiện tại còn kiên cố và tinh khiết hơn cả trước kia. Nàng nhìn thấy Huyết Vô Nhai đang quỳ rạp dưới đất, cả người run rẩy như cầy sấy, ánh mắt đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng, dường như đã hóa điên.

Tô Nguyệt Nhi nhảy xuống, đưa tay đỡ Diệp Thanh Lan dậy, cười tươi: "Tỷ tỷ không sao rồi. Chủ nhân của em đã ra tay, dù tỷ có muốn chết thêm lần nữa cũng khó lắm."

Diệp Thanh Lan nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn ra vạn dặm Tuyết Sơn vừa được cứu rỗi từ cơn phẫn nộ của Thiên đạo. Nàng quỳ sụp xuống, dập đầu về phía bóng lưng áo xám: "Đa tạ ơn cứu mạng của Tiên tôn."

Ninh Vô Trần đã leo lên lưng rùa, nằm phịch xuống ghế gỗ, che miệng ngáp dài một cái: "Đi thôi Lão Quy, tìm chỗ nào có nắng một chút. Chỗ này lạnh quá, ngủ không ngon."

"Rõ, lão đại!" Lão Quy hớn hở, bốn chân đạp nước, vạch phá không trung bay vút đi.

Tô Nguyệt Nhi thu hồi trọng kiếm, liếc nhìn Diệp Thanh Lan một cái đầy ẩn ý rồi cũng biến mất theo.

Trên đỉnh Tuyết Sơn hoang tàn, chỉ còn lại một mình cô gái trẻ đứng giữa gió tuyết. Nàng nắm chặt mảnh gốm vỡ của hũ trà trong tay, mắt nhìn theo hướng con rùa già vừa khuất bóng. Cả đời nàng, có lẽ cả thế gian này, chưa ai từng chứng kiến một điều gì bá đạo đến thế.

Không cần tế đàn, không cần vạn năm dược liệu, không cần nghìn năm công pháp.

Chỉ cần một chỉ.

Định lại sinh tử, định lại thiên địa, định lại cả vận mệnh vốn đã thành tro bụi.

Đó chính là Nhất Chỉ Định Tiên Trần.

Giữa không trung bao la, mây trắng lững lờ trôi qua.

Ninh Vô Trần nhắm mắt, tay quờ quạng tìm ấm trà của Nguyệt Nhi vừa pha. Hắn hớp một ngụm, chép miệng: "Hương vị trà Tuyết Đỉnh này… vẫn là do người của Tuyết Hà Tông pha mới đúng điệu."

Nguyệt Nhi cười khúc khích: "Thì ra chủ nhân cứu người ta chỉ vì cái miệng ham trà của mình thôi sao?"

Ninh Vô Trần không phủ nhận, cũng chẳng gật đầu. Hắn chỉ nghiêng đầu sang một bên, hơi thở bắt đầu đều đặn đi vào giấc ngủ. Với hắn, cứu một mạng người đã tan hồn phách cũng chỉ giống như tiện tay quét đi một lớp bụi bám trên chén trà mà thôi.

Sự bá đạo thực sự không phải là khiến cả thế giới sợ hãi, mà là coi cả quy tắc của thế giới như đồ chơi trong lòng bàn tay, vui thì giữ, không vui thì… "định".

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8