Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 59: Đan đạo tối giản**
**CHƯƠNG 59: ĐAN ĐẠO TỐI GIẢN**
Vạn Dược Sơn, nằm ở trung tâm của Dược Thần giới, là nơi mà hơi thở của linh thảo đậm đặc đến mức hóa thành sương mù tím nhạt, quanh năm lãng đãng bao phủ các đỉnh núi. Hôm nay, bầu không khí vốn dĩ thanh tịnh của nơi này bị phá vỡ bởi tiếng chuông đồng vang dội, từng hồi từng hồi ngân dài, báo hiệu đại lễ vạn năm có một của Dược Thần Cốc: "Vạn Đan Triều Tông".
Trên đỉnh Thần Lô, hàng vạn tu sĩ từ khắp các tinh cầu đổ về, ai nấy đều mang theo vẻ mặt thành kính. Giữa quảng trường rộng lớn, hàng trăm chiếc lò luyện đan đủ màu sắc, hình thù đang tỏa ra những luồng hào quang rực rỡ. Có cái chạm rồng trổ phượng, có cái lại tỏa ra khí tức băng hàn thấu xương, lại có cái nóng bỏng như muốn thiêu trụi cả bầu trời.
"Nhìn kìa! Đó là Thanh Phục Đan Vương của Dược Thần Cốc!" – Một tu sĩ thốt lên kinh ngạc.
Giữa vị trí trung tâm, một lão giả mặc trường bào dát vàng, râu tóc bạc phơ, đang điều khiển một ngọn lửa màu xanh lục bảo rực rỡ. Phía trước lão là chiếc "Thất Tinh Long Văn Lô", một kiện tiên bảo trứ danh. Động tác của Thanh Phục cực kỳ hoa mỹ, mười ngón tay liên tục kết ấn, tạo thành những đóa hoa sen bằng linh lực bay lượn xung quanh lò đan. Mỗi một ấn quyết hạ xuống, mùi hương của linh dược lại càng thêm nồng đậm, khiến người ngửi vào thấy tâm thần sảng khoái, tu vi dường như có dấu hiệu buông lỏng.
Cách đó không xa, trên lưng của một con rùa già to lớn đang chậm rãi lướt đi trong hư không, một thanh niên mặc áo bào xám đơn giản đang tựa lưng vào mai rùa, đôi mắt lim dim như thể cơn đại lễ ồn ào phía dưới không hề liên quan đến mình.
Lão Quy thở dài, bốn cái chân ngắn ngủn quẫy trong mây: "Chủ nhân, phía trước là kết giới vạn năm của Dược Thần Cốc. Họ đang bế cốc luyện đan, nếu chúng ta cứ thế đâm sầm vào, e là sẽ gây ra phiền phức lớn."
Tô Nguyệt Nhi ngồi bên cạnh, trên tay là con rồng nhỏ Tiểu Lam đang cuộn tròn. Nàng nhìn xuống đám đông bên dưới, bĩu môi nói: "Luyện đan thôi mà, có cần phải làm rùm bén thế không? Khói bụi bay mịt mù, làm bẩn hết cả áo của chủ nhân rồi."
Tiểu Lam nhỏ bé cũng khẽ rầm rì một tiếng, dường như cũng cảm thấy ngọn hỏa diễm xanh kia quá mức chói mắt.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía dưới. Một luồng đan khí tím sẫm vọt thẳng lên trời, va chạm mạnh vào bụng của Lão Quy, khiến nó chao đảo một chút.
"Kẻ nào gan to bằng trời, dám quấy rối Đan Vương luyện đan!" – Một tiếng quát tháo vang dội từ phía quảng trường.
Hàng vạn ánh mắt đồng loạt ngước lên nhìn. Trên bầu trời, một con rùa già lờ đờ, một cô gái trẻ và một thanh niên áo xám lười biếng hiện ra giữa làn sương mờ. Cảnh tượng này trông thật lạc lõng giữa sự hoa lệ của cuộc thi đan đạo.
Thanh Phục Đan Vương dừng tay, đôi mày trắng nhướng lên, giọng nói lạnh lùng truyền đi: "Người phương nào? Có biết hôm nay là ngày gì không? Nếu làm hỏng lò Cửu Chuyển Thanh Thần Đan này, dù các ngươi có mười cái mạng cũng không đền nổi!"
Lão Quy thu mình lại, lí nhí: "Chủ nhân, họ mắng chúng ta kìa…"
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Hắn nhìn xuống cái lò đan đang bốc khói nghi ngút, rồi lại nhìn đống thảo dược quý hiếm chất cao như núi xung quanh, khẽ lẩm bẩm: "Phiền phức."
Hắn ngồi dậy, bước xuống từ lưng Lão Quy, đôi chân bước đi trên hư không như bước trên đất bằng. Hắn hạ xuống rìa quảng trường, nơi có những khóm cỏ dại mọc lởm chởm giữa kẽ đá.
Thấy Ninh Vô Trần không nói lời nào, lại còn có vẻ phớt lờ mình, Thanh Phục Đan Vương cảm thấy bị xúc phạm ghê gớm. Lão cười lạnh: "Xem bộ dạng ngươi, chắc cũng là một tu sĩ đi cầu thuốc? Nhưng đáng tiếc, Dược Thần Cốc không tiếp kẻ không biết lễ nghi. Nhìn đôi tay ngươi đi, trắng trẻo sạch sẽ, chắc hẳn chưa bao giờ chạm vào dược đỉnh. Ngươi có biết để luyện ra một viên Thánh đan cần bao nhiêu đạo quy tắc, bao nhiêu năm rèn luyện hỏa hầu không?"
Đám đông tu sĩ phía dưới cũng bắt đầu bàn tán xôn xao, những lời mỉa mai, khinh miệt không ngớt vang lên. Họ nhìn Ninh Vô Trần như nhìn một kẻ ngốc không biết trời cao đất dày.
Ninh Vô Trần vẫn lặng yên. Hắn cúi xuống, tiện tay ngắt mấy cọng cỏ dại bên chân. Đó là loại cỏ "Đuôi Chó" tầm thường nhất, ngay cả dê bò cũng chẳng thèm ăn.
"Ngươi định làm gì? Dùng cỏ dại luyện đan?" – Thanh Phục cười lớn, giọng cười đầy sự châm chọc. "Đạo hữu, nếu ngươi có thể dùng đống cỏ rác này luyện ra thứ gì đó có hình thù, lão phu sẽ lập tức đập nát Thất Tinh Long Văn Lô này ngay tại chỗ!"
Ninh Vô Trần ngước mắt lên, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ mùa thu: "Ồ ồn ào quá. Ngươi nói… đây là luyện đan?"
Hắn giơ mấy cọng cỏ dại lên.
"Luyện đan, không cần lửa, không cần lò, càng không cần những thứ quy tắc rườm rà kia."
Cả quảng trường im bặt trong một giây, sau đó là những tiếng cười rộ lên như sóng triều. Thanh Phục Đan Vương lắc đầu cười khổ: "Kẻ điên, quả thật là một kẻ điên! Để lão phu cho ngươi thấy thế nào là Đan đạo chân chính!"
Lão quát lên một tiếng, linh lực bùng nổ, ngọn lửa xanh lục bảo hóa thành một con giao long quấn lấy lò đan. Hàng vạn dược linh bên trong bắt đầu kết tụ, thiên địa biến sắc, lôi kiếp trên tầng không bắt đầu hình thành. Đó là dấu hiệu của một viên Đan dược cấp bậc Chí Tôn sắp ra đời.
Ninh Vô Trần nhìn đám mây đen đang tụ lại trên đầu, khẽ thở dài: "Nói nhiều, làm nhiều, lại còn gọi cả sét đến… Thật là mệt mỏi."
Hắn đứng đó, dáng vẻ đơn giản đến cực điểm. Không có linh lực dao động, không có hào quang bao phủ. Hắn cầm mấy cọng cỏ dại trong tay trái, còn tay phải thì chậm rãi đưa lên.
Một ngón tay trỏ.
"Định."
Chỉ một chữ nhẹ nhàng thoát ra từ môi hắn.
Ngay lập tức, thế giới vạn vật rơi vào một trạng thái quỷ dị. Ngọn lửa xanh của Thanh Phục đang cháy hừng hực đột ngột bất động, hóa thành một khối thủy tinh xanh cứng ngắc. Những đóa hoa sen linh lực đang bay múa thì khựng lại giữa không trung như bị đóng băng. Ngay cả những hạt bụi đang lơ lửng, luồng đan khí đang bốc lên, và cả hàng vạn con người đang cười nhạo kia… tất cả đều hóa thành tượng đá.
Thời gian, không gian, thậm chí là ý thức của vạn vật, đều bị ngón tay kia đóng đinh tại chỗ.
Ninh Vô Trần không nhìn biểu cảm kinh hãi cứng đờ của Thanh Phục, hắn chỉ nhìn mấy cọng cỏ dại trong lòng bàn tay.
Ngón tay trỏ của hắn khẽ xoay một vòng.
"Tụ."
Trong nháy mắt, quy tắc của cả vũ trụ dường như bị bóp méo. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy mấy cọng cỏ dại kia đột ngột thu nhỏ lại, nhưng dưới tầm mắt của những bậc đại năng (nếu họ còn có thể nhìn thấy), họ sẽ nhận ra rằng Ninh Vô Trần đang dùng một loại sức mạnh không thể hiểu thấu để "nén" toàn bộ linh khí, quy tắc, và cả sức sống của cả vùng núi Vạn Dược vào mấy cọng cỏ tầm thường kia.
Cái gọi là "tạp chất" trong mắt các đan sư, dưới ngón tay của hắn, chỉ cần một cái búng nhẹ là tự động bay ra, hóa thành những hạt bụi lấp lánh rồi tan biến. Dược tính của cỏ dại bắt đầu chuyển hóa, từ sự thấp hèn vươn lên đỉnh cao của sự tinh khiết nhất.
Không cần lò đan, vì hư không xung quanh chính là lò.
Không cần dị hỏa, vì ý chí của hắn chính là hỏa.
Mấy cọng cỏ đuôi chó dần dần co lại, biến thành một viên đan dược tròn trịa, màu xám nhạt giống như màu áo bào của hắn. Nó không tỏa ra hào quang rực rỡ, không có hương thơm nồng nặc đến nghẹt thở. Ngược lại, nó bình thường đến mức giống như một viên sỏi nhặt được ven suối.
Thế nhưng, ngay khi viên đan dược này hình thành, tầng mây lôi kiếp vạn trượng trên bầu trời đột ngột… vỡ vụn. Không phải bị đánh tan, mà là "vỡ vụn" vì sợ hãi. Ý chí của Thiên Đạo cảm nhận được một thứ quy tắc vượt xa sự hiểu biết của nó, nên nó chọn cách tự sát thay vì dám hạ sấm sét xuống viên đan này.
Ninh Vô Trần thu ngón tay lại.
Màn "Định" kết thúc.
Thế giới trở lại nhịp đập, nhưng cái nhịp đập ấy dường như đã bị khuyết thiếu điều gì đó.
"Rầm!"
Chiếc Thất Tinh Long Văn Lô của Thanh Phục Đan Vương đột ngột nứt toác, ngọn lửa xanh tắt ngấm, viên đan dược sắp hoàn thành bên trong biến thành một đống tro đen thùi lùi.
"Phụt!" Thanh Phục phun ra một ngụm máu lớn, lão quỳ sụp xuống, đôi mắt trố lồi nhìn vào hư không. Lão không quan tâm đến việc lò đan của mình bị hủy, lão đang nhìn vào viên đan màu xám trên tay Ninh Vô Trần.
"Không… Không thể nào… Không có đan hương, không có đan văn, không có thiên tượng… Tại sao… tại sao lão phu lại cảm thấy… đó là cả một thế giới?"
Thanh Phục lảo đảo bò dậy, bò từng bước về phía Ninh Vô Trần, giọng run rẩy: "Tiền bối… thứ này… đây là đan gì?"
Ninh Vô Trần cầm viên đan dược, lười biếng nhìn một cái rồi ném nó về phía Tô Nguyệt Nhi.
"Cỏ dại thôi, lấy mà cho con rồng kia ăn cho đỡ đói."
Cả quảng trường rung chuyển. Hàng vạn tu sĩ suýt nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Một viên đan dược làm sụp đổ cả Thiên Đạo Lôi Kiếp, khiến Đan Vương tàn phế đức tin, vậy mà kẻ kia gọi nó là… "cỏ dại cho rồng ăn"?
Tiểu Lam vốn đang cuộn tròn trên tay Nguyệt Nhi, nhìn thấy viên đan màu xám thì hai con mắt rồng to tròn sáng rực lên. Nó không đợi Nguyệt Nhi đưa tới, mà lao vụt đi như một dải lụa xanh, nuốt chửng viên đan vào bụng.
"Oành!"
Một tiếng nổ chấn động từ bên trong cơ thể Tiểu Lam. Những chiếc vảy xanh vốn dĩ đã rực rỡ, nay lại phủ thêm một lớp ánh sáng mờ ảo của hỗn nguyên. Kích thước của nó không thay đổi, nhưng khí thế lại bùng nổ, một luồng uy áp từ thượng cổ lan tỏa ra khiến toàn bộ tu sĩ tại Vạn Dược Sơn đều đồng loạt quỳ rạp xuống, không cách nào ngẩng đầu lên nổi.
"Ngoan nào, Tiểu Lam!" Nguyệt Nhi vuốt ve cái đầu nhỏ của nó. "Chủ nhân luyện đan cho ngươi, ngươi phải cảm ơn người chứ."
Con rồng nhỏ cung kính cúi đầu về phía Ninh Vô Trần, trong mắt nó không còn là sự sợ hãi đơn thuần, mà là sự tôn sùng tuyệt đối dành cho một vị thần sáng thế.
Ninh Vô Trần không quan tâm đến sự sùng bái của con rồng hay vẻ mặt chết lặng của hàng vạn người phía dưới. Hắn quay người lại, chậm rãi bước về phía Lão Quy.
"Đi thôi. Luyện xong rồi, buồn ngủ quá."
Lão Quy lắp bắp: "Chủ nhân… ngài vừa mới… định trụ cả thế giới này để nhặt cỏ dại…"
"Ồ, ta chỉ thấy họ làm quá nhiều động tác thừa thôi." Ninh Vô Trần nằm xuống mai rùa, đắp vạt áo bào xám lên ngực. "Luyện đan vốn dĩ chỉ là một việc rất đơn giản: Tập hợp tinh túy lại một chỗ. Họ cứ thích nhảy múa, múa may để làm gì chứ?"
Thanh Phục Đan Vương nghe thấy câu nói ấy, lại phun thêm một ngụm máu nữa, rồi nằm bò ra đất, thẫn thờ nhìn theo bóng dáng con rùa già đang khuất dần vào mây trắng.
"Hóa ra… từ trước tới nay… tất cả chúng ta đều là những chú hề xiếc." Thanh Phục cười thê lương. Lão nhìn vào bàn tay đầy vết chai sần vì tiếp xúc với dược đỉnh mấy nghìn năm qua, rồi đột ngột vùng dậy, nhấc một hòn đá to tướng đập nát vụn chiếc tiên bảo Long Văn Lô đã nứt nẻ.
"Đan đạo chân chính… là Tối Giản."
Lão gào lên một tiếng rồi hóa điên, chạy đi khắp nơi trong Dược Thần Cốc, tay miệng không ngừng lẩm bẩm: "Chỉ một ngón tay… Chỉ cần một ngón tay…"
Trên bầu trời, Lão Quy đã bay xa. Nguyệt Nhi vừa gãi cằm Tiểu Lam vừa hỏi: "Chủ nhân, viên đan xám lúc nãy có tác dụng gì thế?"
Ninh Vô Trần nhắm mắt, giọng nói xa xăm như vọng về từ hư không: "Chẳng có gì đặc biệt. Chỉ là 'Định' lại một chút sức sống của vạn vật thôi. Nếu ăn vào, dù có tan thành mây khói, thì cũng có thể tự 'Định' lại chính mình mà hồi sinh."
Nguyệt Nhi há hốc mồm. Có thể tự hồi sinh dù đã tan thành mây khói? Thứ này mà chủ nhân gọi là "chẳng có gì đặc biệt"?
Nàng nhìn con rồng nhỏ đang thỏa mãn nằm trên tay mình, thầm nghĩ: "Tiểu Lam à, ngươi chắc là con rồng may mắn nhất cái vũ trụ này rồi."
Bầu trời Dược Thần Giới vẫn mịt mù sương tím, nhưng cái kết giới vạn năm được cho là bất khả xâm phạm kia, khi gặp phải quỹ đạo bay của Lão Quy, thì đột ngột tự động tách ra thành một con đường bằng phẳng, không dám ngăn cản nửa phân.
Như thể ngay cả cái kết giới ấy cũng biết rằng, nếu dám ngáng đường, kẻ đang ngủ kia chỉ cần đưa ra một ngón tay là nó sẽ vĩnh viễn biến mất khỏi dòng lịch sử.
Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối, tiếng ngáy khẽ của Ninh Vô Trần vang lên đều đều. Hắn đã thực hiện xong một màn luyện đan "chấn cổ đạo kim", nhưng điều duy nhất hắn quan tâm lúc này chính là tìm được một giấc ngủ không bị ai quấy rầy.
Nhất Chỉ Định Tiên Trần.
Thế gian càng phức tạp, hắn càng giản đơn. Sự bá đạo của hắn không nằm ở chỗ giết bao nhiêu người, mà nằm ở chỗ… ngay cả Thiên đạo cũng phải học cách yên lặng khi hắn đưa tay ra.
Lão Quy lững lờ trôi qua những đám mây. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng với sự chứng kiến của những gì vừa xảy ra, nó biết rằng, chẳng có cửa ải nào, hay vị thần đan tiên nhân nào có thể làm chủ nhân của nó bận lòng quá ba giây.
Cơn gió thoảng qua, mang theo dư vị thanh khiết của cỏ dại đã hóa thành thánh đan, để lại sau lưng một Dược Thần Cốc đã hoàn toàn thay đổi về nhận thức. Từ hôm nay, định nghĩa về luyện đan của thế giới này đã bị xới tung. Và người khởi đầu cho điều đó, vẫn đang say ngủ như một kẻ phàm trần vô hại nhất thế gian.