Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 58: Thu phục Tiên thú**
**CHƯƠNG 58: THU PHỤC TIÊN THÚ**
Gió ở Ngân Hà Đoạn Lộ không giống với gió ở phàm trần. Nó mang theo sự sắc lẹm của mảnh vỡ không gian và cái lạnh thấu xương từ những tầng trời chưa bao giờ được ánh mặt trời chạm đến. Đây là ranh giới phân tách giữa Trung Giới và Hạ Giới, một dải sương mù xám xịt kéo dài vô tận, nơi mà quy tắc bị bẻ cong và linh khí loãng đến mức có thể khiến một tu sĩ Kim Đan nghẹt thở mà chết trong vài nhịp thở.
Giữa khoảng không u minh ấy, một con rùa khổng lồ màu xanh thẫm đang chậm rãi lướt đi. Trên mai rùa rộng như một quảng trường nhỏ, một chiếc bàn gỗ đơn sơ được kê ngay ngắn. Ninh Vô Trần đang tựa lưng vào chiếc gối mền, đôi mắt nhắm nghiền, dường như tiếng gió rít gào bên ngoài chẳng mảy may liên quan đến giấc mộng của hắn.
Tô Nguyệt Nhi đứng ở rìa mai rùa, tay vịn vào chuôi thanh trọng kiếm Vạn Quân cao quá đầu người. Gió thổi tung mái tóc buộc cao của nàng, để lộ khuôn mặt tràn đầy vẻ hưng phấn thay vì sợ hãi.
"Lão Quy, còn bao lâu nữa thì tới tiệm trà?" Nguyệt Nhi cất giọng trong trẻo, cố át đi tiếng gầm của hư không.
Lão Quy đang trong hình thái thật – một con Thanh Quy khổng lồ với những vết vằn cổ xưa như địa đồ tiên giới trên mai – khẽ rung lên, giọng nói già nua vang lên từ trong bụng: "Tiểu cô nương, đừng nôn nóng. Ngân Hà Đoạn Lộ là nơi không gian hỗn loạn nhất. Lão phu phải dò dẫm từng bước, nếu không lọt vào vết nứt hư không thì ngay cả cái mai này cũng bị nghiền thành cám đấy."
"Ngươi thật nhát gan!" Nguyệt Nhi bĩu môi. "Có đại ca ở đây, vết nứt nào dám bén mảng tới?"
Ninh Vô Trần lúc này khẽ cựa mình. Hắn không mở mắt, chỉ lẩm bẩm một câu mơ hồ: "Nguyệt Nhi… ồn ào."
Tô Nguyệt Nhi lè lưỡi, lập tức im bặt. Nàng quay sang nhìn vào màn sương xám phía trước, định bụng tìm chút thú vui khác thì bỗng nhiên, một luồng uy áp kinh thiên động địa từ sâu trong sương mù cuộn trào tới.
*Ầm!*
Một tiếng gầm rống mang theo hơi thở của vạn cổ vang lên. Không gian xung quanh con Thanh Quy rung chuyển dữ dội. Lão Quy lập tức rụt đầu vào mai, bốn chân quẫy mạnh để giữ thăng bằng, giọng run rẩy: "Không xong rồi! Là Trấn Giới Thương Long! Vị hộ vệ già nhất của đoạn đường này!"
Từ trong màn sương, một cái đầu rồng khổng lồ dần dần hiện ra. Nó lớn đến mức kinh người, chỉ riêng một chiếc vảy trên mũi đã to hơn cả quán trà của Ninh Vô Trần ở Hạ Giới. Toàn thân nó bao phủ bởi những lớp vảy màu xanh bạc, mỗi cái vảy đều lưu chuyển những đạo văn phức tạp, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo như thép nguội. Đôi mắt rồng như hai vầng trăng máu, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào những kẻ lạ mặt.
Trấn Giới Thương Long – sinh vật được Thiên Đạo sinh ra để canh giữ ranh giới. Nó không có cảm xúc, không có thiện ác, chỉ có một nhiệm vụ duy nhất: Tiêu diệt bất kỳ thứ gì không thuộc về quy luật của tầng không gian này.
"Kẻ phàm trần… dám bước vào Ngân Hà Đoạn Lộ… Chết!"
Tiếng nói của nó không truyền qua không khí mà đập trực tiếp vào linh hồn. Nguyệt Nhi cảm thấy ngực mình như bị một quả núi đâm trúng, nàng lùi lại mấy bước, khuôn mặt trắng bệch nhưng đôi mắt lại bùng lên ngọn lửa bướng bỉnh.
"Con rồng to xác này, ai cho ngươi chặn đường chúng ta?" Nàng thét lên, rút phắt thanh trọng kiếm Vạn Quân ra khỏi lưng.
Trọng kiếm vừa xuất, khí thế của Nguyệt Nhi bùng nổ. Nàng nhảy vọt lên khỏi mai rùa, thân hình nhỏ bé đối lập hoàn toàn với con quái vật vạn trượng kia. Một kiếm chém xuống, kiếm mang hóa thành một con hắc long rống giận, lao thẳng vào giữa đôi mắt của Thương Long.
"Vạn Quân – Khai Thiên!"
Thế nhưng, Trấn Giới Thương Long thậm chí còn chẳng buồn chớp mắt. Nó chỉ nhẹ nhàng thổi ra một luồng tức tử (long tức). Luồng hơi thở màu xanh tím mang theo quy tắc "Phủ định" trực tiếp va chạm với kiếm mang.
*Rắc!*
Thanh kiếm mang vốn có thể chẻ đôi một ngọn núi lớn ngay lập tức vỡ tan như pha lê rơi xuống sàn đá. Dư chấn hất văng Nguyệt Nhi ngược trở lại mai rùa. Nàng phun ra một ngụm máu nhỏ, tay cầm kiếm run lẩy bẩy.
"Mạnh… mạnh quá…" Lão Quy run rẩy. "Nguyệt Nhi, dừng lại đi! Đây là Thương Long đã chạm đến tầng thứ 5 – Luân Hồi. Nó nắm giữ sinh tử của những kẻ đi qua đây. Chúng ta… chúng ta xong đời rồi!"
Thương Long lại gầm lên một tiếng. Lần này, nó không chỉ thở ra long tức nữa. Nó vươn một cái móng vuốt ra. Móng rồng vừa động, quy tắc của Ngân Hà Đoạn Lộ lập tức co rút lại. Vạn dặm sương mù bị hút vào lòng bàn tay nó, tạo thành một khối cầu đen ngòm chứa đựng sức mạnh hủy diệt tuyệt đối.
"Chết đi, những hạt bụi phiền phức."
Khối cầu đen từ từ hạ xuống. Áp lực của nó khiến mai của Lão Quy bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy hư không.
Chính lúc này, một tiếng thở dài nhàn nhạt vang lên giữa đống chăn nệm xám xịt.
"Đã bảo là… ồn ào mà."
Ninh Vô Trần ngồi dậy. Hắn trông vẫn có vẻ ngái ngủ, mái tóc hơi rối, chiếc áo đạo bào xám cũ kỹ lỏng lẻo khoác trên vai. Hắn không nhìn vào khối cầu đen đang lù lù ập tới, cũng không nhìn vào con rồng khổng lồ đang uy phong lẫm liệt kia. Hắn chỉ nhìn vào chén trà vừa bị rung chuyển làm đổ mất phân nửa nước trên bàn.
Hắn khẽ chậc lưỡi một cái.
Chỉ một tiếng chậc lưỡi đó thôi, nhưng toàn bộ thời gian của Ngân Hà Đoạn Lộ dường như bị khựng lại một nhịp. Khối cầu đen đang lao tới với vận tốc xé toạc không gian bỗng dưng dừng lại giữa chừng, lơ lửng như một món đồ chơi bằng nhựa.
Trấn Giới Thương Long khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của nó co rút lại thành hai đường chỉ nhỏ. Nó cảm nhận được một thứ gì đó cực kỳ vô lý đang diễn ra. Quy tắc Thiên Đạo mà nó tôn thờ, thứ quyền năng giúp nó làm chủ đoạn lộ này, vừa bị một lực lượng vô hình nào đó gạt sang một bên như gạt một vũng nước đọng.
Ninh Vô Trần chậm rãi đứng lên. Hắn bước đi trên mai rùa, mỗi bước chân đều nhẹ tênh, không hề tỏa ra chút linh lực hay uy áp nào. Nhưng đối với Trấn Giới Thương Long, mỗi bước chân của kẻ mặc áo xám này giống như tiếng búa tạ nện vào nền móng của cả vũ trụ.
"Ngươi là con giun ở đâu ra?" Ninh Vô Trần lười biếng ngước mắt nhìn lên.
Thương Long thịnh nộ, nhưng sâu trong bản năng, nó đang run rẩy. "Kẻ liều lĩnh… Ngươi dám xúc phạm Thần Vệ của Thiên Đạo? Chết đi cho ta!"
Nó điên cuồng gầm rống, cố gắng thúc giục khối cầu đen nổ tung. Nhưng mặc cho nó vận dụng toàn bộ tu vi vạn năm, khối cầu kia vẫn đứng yên. Không những thế, toàn bộ cơ thể vạn trượng của nó bắt đầu bị bó hẹp lại. Không gian xung quanh nó đang ép chặt lấy nó.
Ninh Vô Trần giơ tay ra khỏi tay áo. Ngón tay trỏ của hắn trông rất bình thường, thon dài và sạch sẽ.
"Một thế giới đơn giản, bị các ngươi làm cho phức tạp quá."
Ninh Vô Trần nhẹ nhàng chỉ một cái về phía trước.
"Định."
Chỉ một chữ.
Ngay lập tức, tiếng gió rít biến mất. Tiếng rồng gầm biến mất. Ngay cả âm thanh của sự sụp đổ không gian cũng biến mất.
Khối cầu đen chứa đựng sức mạnh hủy thiên diệt địa chỉ trong chớp mắt thu nhỏ lại, co vào thành một hạt bụi đen xám rồi tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.
Thế nhưng, sự kinh hoàng thực sự mới chỉ bắt đầu đối với Trấn Giới Thương Long. Nó thấy ngón tay của Ninh Vô Trần không phải đang chỉ vào nó, mà là đang chỉ vào bản chất sự tồn tại của nó.
Trong mắt con rồng, cả vũ trụ biến mất. Chỉ còn lại duy nhất một ngón tay khổng lồ, sừng sững như cột trụ chống trời, ép xuống linh hồn nó. Toàn bộ tu vi Luân Hồi cảnh, toàn bộ vảy rồng bất hoại, toàn bộ sự kiêu ngạo của một thần thú vạn năm… tất cả đều nát vụn dưới cái chỉ tay nhàn nhạt ấy.
"Không… Ngài là ai… Dừng tay!" Thương Long gào lên trong tâm trí, giọng nói lúc này đã hoàn toàn chuyển sang sợ hãi tột độ.
Ninh Vô Trần không dừng tay. Ngón tay hắn ép xuống thêm một chút.
*Rắc rắc!*
Cơ thể khổng lồ vạn trượng của Thương Long bắt đầu co rụt lại. Quy tắc "Tối giản" của Ninh Vô Trần đang cưỡng ép thực thể của nó phải thu gọn lại. Từ vạn trượng xuống nghìn trượng, từ nghìn trượng xuống mười trượng…
Màn sương xám bị thổi quét sạch sẽ, để lộ ra một bầu trời sao sáng rực của ranh giới Trung Giới. Và giữa bầu trời đó, con rồng thần oai phong vừa nãy giờ đây đã biến thành một sinh vật chỉ dài chừng một thước, toàn thân xanh bạc nhưng nhỏ bé như một con rắn nước, đang run bần bật giữa hư không.
Tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy ba nhịp thở.
Lão Quy từ trong mai ló đầu ra, mắt trợn trừng, cái cằm rùa suýt nữa rơi xuống đất: "Hết… hết rồi? Một chỉ… thu phục Trấn Giới Thương Long thành… thành con thằn lằn?"
Tô Nguyệt Nhi cũng ngẩn ngơ. Nàng chạy lại phía Ninh Vô Trần, nhìn con rồng nhỏ đang lơ lửng một cách tội nghiệp kia. Nỗi đau vì vết thương vừa nãy biến mất, thay vào đó là sự tò mò vô hạn.
"Oa! Đại ca, nó nhìn xinh thật đấy!" Nguyệt Nhi thốt lên.
Ninh Vô Trần rút tay về, lại khôi phục dáng vẻ lười biếng ban đầu. Hắn vươn vai một cái, ngáp dài: "Tiếng rồng ngâm của nó làm đầu ta đau quá. Nguyệt Nhi, nếu muội thấy xinh thì cầm lấy mà chơi. Bảo nó từ nay câm miệng lại, nếu không ta sẽ định trụ nó vào dòng thời gian vĩnh cửu, làm một bức tượng trang trí cho tiệm trà."
Con rồng nhỏ – vốn là Trấn Giới Thương Long kiêu hùng – vừa nghe thấy câu "định trụ vào dòng thời gian vĩnh cửu", cả người lập tức cứng đờ. Nó là thần thú, nó hiểu rõ nhất câu nói đó có nghĩa là gì. Đó không phải là chết, mà là sự hư vô vĩnh viễn, còn đáng sợ hơn cả luân hồi vạn kiếp.
Nó lập tức quẫy đuôi, bay lại gần Tô Nguyệt Nhi, cúi thấp cái đầu nhỏ xíu xuống, phát ra tiếng kêu yếu ớt như tiếng chim non: "Tiểu nhân… Tiểu Long nguyện đi theo hầu hạ cô nương… Xin đại nhân tha mạng!"
Tô Nguyệt Nhi khoái chí vô cùng. Nàng đưa bàn tay ra, con rồng nhỏ ngoan ngoãn cuộn tròn quanh cổ tay nàng như một chiếc vòng ngọc tinh xảo.
"Ngoan lắm! Từ nay ta sẽ gọi ngươi là Tiểu Lam nhé?" Nguyệt Nhi cười híp mắt.
Con rồng tội nghiệp khẽ rên rỉ một tiếng đồng ý. Từ một vị hộ vệ tối cao của thiên đạo, giờ đây nó chính thức trở thành thú cưng cho một cô bé thị nữ. Nhưng nhìn vào bóng lưng gầy gò của kẻ mặc áo xám kia, nó cảm thấy đây có lẽ là sự lựa chọn sáng suốt nhất trong vạn năm qua của mình.
Ở gần kẻ đó, dù làm sâu bọ còn an toàn hơn làm thần đế ở nơi khác.
Ninh Vô Trần ngồi lại vào bàn, cầm chén trà lên, khẽ nhíu mày vì nước đã nguội.
"Lão Quy, đi tiếp thôi. Ta muốn về ngủ ở cái giường cũ của mình."
"Vâng, vâng! Có ngay thưa đại nhân!"
Lão Quy lúc này hăng hái chưa từng thấy. Nó quẫy mạnh bốn chân, xé toạc màn sương còn lại, lao vút đi trong không trung với tốc độ nhanh gấp mười lần lúc trước. Sự bá đạo của chủ nhân khiến một con rùa nhát gan cũng cảm thấy mình như đang cưỡi gió đạp mây, không sợ bất kỳ thứ gì trên đời này nữa.
Trên cánh tay Nguyệt Nhi, Tiểu Lam (Trấn Giới Thương Long) thầm nhìn lại Ngân Hà Đoạn Lộ phía sau. Màn sương đang từ từ khép lại, quy tắc đang dần hồi phục. Nhưng nó biết, từ giây phút ngón tay kia chỉ ra, cái gọi là quy tắc của thế giới này đã vĩnh viễn bị thay đổi.
Thiên đạo? Quy luật?
Tất cả đều chỉ là hư ảo trước một ngón tay của người thanh niên kia.
Trong không gian tịch mịch, chỉ còn tiếng Nguyệt Nhi líu lo kể chuyện cho con rồng nhỏ nghe về quán trà nhỏ ở dưới hạ giới, về những loại trà ngon mà Ninh Vô Trần thích nhất. Và giữa cái yên bình đó, Ninh Vô Trần đã lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ.
Chiếc áo bào xám khẽ lay động trong gió. Một ngón tay định thiên hạ, một ngón tay thu rồng thần.
Thế giới này quả thật rất ồn ào, nhưng may sao, hắn luôn biết cách khiến nó im lặng đúng lúc.