Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 57: Chỗ này hơi ồn**
Trời xanh như ngọc bích, nhưng trên đỉnh mây của Thiên Không đảo lại đang rung chuyển bởi hàng vạn luồng hào quang rực rỡ. Hôm nay là ngày Thiên Tiên luận đạo mười vạn năm một lần, một buổi đại tiệc của những kẻ đứng đầu các phương thế lực trong Cửu Tiêu Trần Giới.
Trên Đạo Đàn Vô Cực, hàng ngàn vị tiên nhân, tông chủ, thậm chí là những lão quái vật bế quan mấy ngàn năm cũng đã lộ diện. Linh khí ở đây đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu tím, trôi bồng bềnh quanh những cột trụ đá chạm khắc phù văn cổ xưa.
Ở vị trí trung tâm, Lôi Vân Chiến Thần — một gã khổng lồ mặc giáp vàng, xung quanh quấn lấy những tia sét tím đậm — đang dõng dạc tranh luận. Mỗi lời nói của gã phát ra đều mang theo tiếng sấm rền, khiến không gian xung quanh vặn xoắn lại.
“Đạo, chính là Sức mạnh! Là sự tàn khốc của lôi đình, là sự thống trị tuyệt đối!”
Đối diện gã, Tử Hà Tiên Cô khẽ cười nhạt, tay áo phất lên tạo ra hàng vạn đóa hoa sen bằng linh khí. Tiếng cười của nàng ta trong trẻo nhưng chứa đựng công kích tinh thần mạnh mẽ, va chạm chan chát với tiếng sấm của Lôi Vân Chiến Thần.
“Sai lầm. Đạo là sự uyển chuyển, là mây mờ che lấp vạn vật. Ngươi quá thô thiển rồi.”
Cuộc tranh luận không chỉ dừng lại ở lời nói. Khi những cấp bậc Tiên Tôn, Tiên Đế bắt đầu thể hiện đạo quả của mình, áp lực vô hình từ các quy tắc bắt đầu đè nặng lên cả đỉnh núi. Tiếng gió gào, tiếng sấm nổ, tiếng hộ pháp, và tiếng la hét cổ vũ của đệ tử các môn phái hòa lẫn vào nhau, tạo thành một mớ âm thanh hỗn độn, đâm xuyên qua mây mù, chấn động tới cả những tầng mây thấp nhất.
Sự hoa mỹ đến mức cực đoan. Sự hào nhoáng đến mức phô trương.
Nhưng ngay tại góc rìa hẻo lánh nhất của buổi tọa đàm, dưới gốc một cây liễu già trông có vẻ héo úa, lại có một khung cảnh hoàn toàn trái ngược.
Một thanh niên mặc đạo bào xám giản dị đang nằm nghiêng trên một tảng đá phẳng. Tóc hắn hơi xõa, che mất một phần gương mặt lười biếng. Một chiếc quạt nan rách nát được hắn đắp lên mặt để che đi ánh nắng gắt gao của Thiên Không đảo.
Ninh Vô Trần đang ngủ.
Hắn ngủ một cách bình thản giữa cái không gian đang muốn nổ tung vì linh khí ấy. Cạnh bên, Tô Nguyệt Nhi đang hì hục cầm thanh trọng kiếm to bản dùng để… băm củi. Cô nàng vừa nhóm lửa, vừa lầm bầm:
“Cái đám Tiên nhân này thật là, nói chuyện thì cứ nói bình thường thôi, sao cứ phải gọi lôi gọi điện tới chi cho tốn sức. Làm thịt rùa của mình mãi mà không chín!”
Lão Quy đang rụt đầu trong mai, đặt cạnh đống lửa, run rẩy nói: “Tiểu thư nhỏ nhẹ thôi! Kia toàn là Tiên Đế đấy, họ mà nghe thấy thì lão già này tiêu đời mất. Ngài nhìn xem, vị Lôi Vân kia vừa phóng ra Cửu Thiên Thần Lôi, áp lực đó đủ để biến một cái lục địa thành tro bụi đấy!”
Tô Nguyệt Nhi bĩu môi: “Kệ họ chứ, làm phiền giấc ngủ của đại ca mới là tội chết.”
Đúng lúc này, trên Đạo Đàn bỗng xảy ra biến cố.
Cuộc tranh luận giữa Lôi Vân Chiến Thần và Tử Hà Tiên Cô đã lên đến đỉnh điểm. Không ai chịu nhường ai, quy tắc Lôi và quy tắc Huyễn ảnh va chạm mạnh mẽ, tạo ra một cơn bão linh lực khổng lồ.
“Vạn Thiên Lôi Hải!”
Lôi Vân Chiến Thần gầm lên. Bầu trời vốn đang trong xanh lập tức bị mây đen bao phủ. Những tia sét to như con rồng lớn bò ngoằn ngoèo trên không trung, tiếng nổ *Oanh! Oanh! Oanh!* vang lên liên hồi, làm rung chuyển cả đại địa. Sóng âm truyền đi từ tâm điểm trận chiến, mỗi một vòng sóng tỏa ra đều làm không gian xuất hiện những vết rạn nứt li ti.
Mấy vạn tu sĩ xung quanh mặt mày tái mét, vội vàng vận dụng pháp bảo hộ thân. Âm thanh ấy, áp lực ấy, đối với họ giống như ngày tận thế.
*Phạch.*
Chiếc quạt nan trên mặt Ninh Vô Trần khẽ rung lên. Hắn hơi cựa mình.
Tiếng sấm vẫn nổ vang. Tiếng hô hào của hàng vạn người xem càng lúc càng lớn: “Lôi Vân Chiến Thần vô địch! Thần thông vô lượng!”
*Phạch phạch.*
Chiếc quạt nan rớt khỏi mặt Ninh Vô Trần, để lộ đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, nhưng trong sâu thẳm lại mang theo một tia mất kiên nhẫn.
Hắn chậm rãi ngồi dậy, đưa tay dụi dụi mắt.
“Đại ca, ngài tỉnh rồi à?” Tô Nguyệt Nhi vui vẻ hỏi, hoàn toàn phớt lờ cơn bão lôi đình đang tàn phá ngoài kia.
Ninh Vô Trần không trả lời ngay. Hắn liếc nhìn lên bầu trời đầy mây đen và những tiếng nổ chói tai, sau đó lại nhìn xuống cái ấm trà bị sóng âm làm cho rung bần bật trên bếp lửa của Nguyệt Nhi.
Hắn khẽ thở dài, giọng nói rất nhẹ, như tiếng lá rụng, nhưng kỳ lạ thay, nó lại truyền thẳng vào tai của từng người đang có mặt trên Thiên Không đảo.
“Chỗ này… hơi ồn.”
Giọng nói ấy không lớn, nhưng khi nó vừa vang lên, tiếng sấm vạn trượng của Lôi Vân Chiến Thần bỗng dưng nhỏ đi một nửa một cách không giải thích được.
Đạo Đàn đang huyên náo bỗng khựng lại một nhịp. Vài vị cao thủ đứng gần đó nhìn về phía góc liễu già, ánh mắt đầy vẻ khinh miệt. Một gã đệ tử của Lôi Vân Tông quát lớn:
“Kẻ nào to gan? Dám xen vào lúc sư tôn ta đang hiển thánh? Một kẻ phàm nhân cũng dám chê nơi này ồn ào?”
Ninh Vô Trần không nhìn gã đệ tử kia. Hắn chỉ nhìn về phía đỉnh Đạo Đàn, nơi những tia sét đang nhảy múa điên cuồng.
Hắn từ từ đứng dậy, vạt áo xám bay nhẹ. Một hành động rất đơn giản: Hắn đưa bàn tay phải ra, ngón tay trỏ chậm rãi đưa lên ngang ngực.
Hành động của hắn rất chậm, chậm đến mức ai cũng thấy rõ, nhưng lại mang theo một loại nhịp điệu không thể ngăn cản.
“Hỗn xược! Cút đi cho ta!” Lôi Vân Chiến Thần ở trên cao cảm nhận được sự khiêu khích, gã tiện tay vẫy một cái, một tia thần lôi tím ngắt từ trên trời bổ thẳng xuống đầu Ninh Vô Trần.
Tia sét ấy mang theo sức mạnh có thể hủy diệt một vị Kim Tiên trong tích tắc.
Ninh Vô Trần vẫn không né tránh. Ngón tay trỏ của hắn từ từ nhắm về phía tia sét, và về phía cả bầu trời hỗn loạn kia.
Hắn chỉ nói một chữ:
“Định.”
Ngay lập tức, một cảnh tượng kinh hoàng mà tất cả những người có mặt đời này cũng không thể quên được đã xảy ra.
Tia thần lôi tím ngắt đang lao xuống với tốc độ ánh sáng, bỗng dưng… đứng khựng lại giữa không trung. Không phải là tan biến, mà là bị đóng băng hoàn toàn. Những tia lửa nhỏ xung quanh nó cũng ngừng chuyển động, đứng im lìm như một bức tượng điêu khắc tinh xảo.
Và không chỉ có tia sét đó.
Tiếng sấm gầm vang của vạn thiên lôi hải… im bặt.
Gió đang thổi mạnh làm rung chuyển cây cối… đứng yên.
Đám mây đen kịt đang cuồn cuộn trên trời… hóa thành thạch tín cứng nhắc.
Vạn đóa sen của Tử Hà Tiên Cô đang xoay tròn… ngừng lại giữa chừng, cánh hoa nửa nở nửa khép.
Đáng sợ hơn cả, chính là con người.
Lôi Vân Chiến Thần đang há miệng định quát lớn, toàn thân gã cứng đờ trong tư thế oai phong lẫm liệt nhất. Những tia sét bao quanh gã hóa thành những sợi dây xích cố định gã vào hư không. Tử Hà Tiên Cô cũng không khá hơn, tà áo đang tung bay của nàng ta đứng hình giữa gió, trông như một bức tranh vẽ dở.
Cả một vùng trời đất bán kính nghìn dặm, tất cả đều rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.
Không còn âm thanh. Không còn sự vận động. Ngay cả bụi trần đang lơ lửng trong ánh nắng cũng đứng khựng lại tại chỗ.
Mọi thứ đều bị “Định”.
Ninh Vô Trần đứng đó, ngón tay vẫn giữ nguyên vị trí. Dưới gốc liễu, chỉ có Tô Nguyệt Nhi và Lão Quy là vẫn có thể cử động được vì họ đang đứng trong vùng nhân quả được hắn bao bọc.
“Đấy, im lặng rồi đấy.” Ninh Vô Trần thu tay lại, lười biếng vặn mình một cái.
Hắn bước từng bước nhẹ nhàng về phía Đạo Đàn. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên mặt đất, các quy tắc của thế giới như được sắp xếp lại. Những tu sĩ đang bị “định” thân, tuy cơ thể không động đậy được, nhưng thần thức của họ vẫn còn tỉnh táo.
Lúc này, trong đầu mười vạn tu sĩ đều chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng.
Đây là cái gì?
Pháp thuật ư? Không thể. Không có pháp thuật nào có thể định trụ cả quy tắc thiên địa.
Trận pháp ư? Càng không phải. Không có linh khí dao động.
Chỉ một ngón tay? Chỉ một chữ “Định”?
Hành vi của Ninh Vô Trần đơn giản đến mức thô bạo, tối giản đến mức bá đạo. Hắn không cần dùng đến hào quang vạn trượng, không cần triệu hồi thần linh cổ đại. Hắn chỉ cần thế giới này im lặng, thế là nó phải im lặng.
Ninh Vô Trần đi tới trước mặt Lôi Vân Chiến Thần — vị cao thủ vừa mới đây còn oai phong bát hoang, giờ đây lại chẳng khác gì một cái cột đá vô hồn.
Ninh Vô Trần nhìn gã, khẽ nói: “Tu luyện lôi đình để làm gì, khi ngay cả hơi thở của mình ngươi cũng không quản nổi?”
Hắn búng nhẹ một cái vào không khí trước mặt Lôi Vân Chiến Thần.
*Rắc!*
Một tiếng rạn nứt rất khẽ vang lên. Toàn bộ giáp vàng, lôi quang, và cả đạo quả vạn năm của Lôi Vân Chiến Thần lập tức vỡ vụn ra như thủy tinh bị đập mạnh.
Tất cả hào quang rực rỡ ấy hóa thành những hạt bụi lấp lánh, lững thững rơi xuống đất. Một vị Tiên Đế, chỉ trong một cái búng tay, đã bị tước đoạt sạch sẽ mọi tu vi phô trương, trở thành một phàm nhân suy kiệt.
Mây đen trên trời lập tức tan biến, để lộ lại bầu trời trong xanh ban đầu, nhưng sự tĩnh lặng thì vẫn còn đó.
Ninh Vô Trần xoay người, liếc nhìn toàn bộ những vị Tiên nhân, Tiên tôn đang có mặt. Những kẻ lúc trước còn cao ngạo ngồi trên tòa sen, giờ đây trong mắt họ chỉ còn sự sùng bái và kinh hoàng tột độ.
“Các ngươi muốn luận đạo?” Ninh Vô Trần nhướn mày.
Không ai có thể trả lời, nhưng ai cũng cảm thấy linh hồn mình đang run rẩy.
“Đạo vốn dĩ không có âm thanh. Càng ồn ào, càng chứng tỏ các ngươi chẳng hiểu gì cả.”
Ninh Vô Trần đi ngang qua Tử Hà Tiên Cô, đưa tay hái đại một đóa hoa sen đang bị định giữa không trung, đưa lên mũi ngửi một cái rồi nhăn mặt: “Hoa giả, không thơm.”
Hắn bóp nhẹ, đóa sen linh khí biến mất.
Xong việc, Ninh Vô Trần chậm rãi đi ngược trở lại gốc liễu già của mình.
“Nguyệt Nhi, dọn đồ thôi. Ở đây bị ta làm hỏng hết không gian rồi, không ngủ tiếp được nữa.”
Tô Nguyệt Nhi vội vàng dập lửa, nhét Lão Quy vào giỏ, sau đó vác thanh trọng kiếm to tướng chạy theo sau: “Đại ca, mình đi đâu? Về tiệm trà hả?”
“Ừ, về đó cho yên tĩnh.”
Bóng lưng của hắn gầy gò, khoác trên mình chiếc áo đạo xám cũ kỹ, hòa mình vào ánh hoàng hôn mờ ảo. Hắn đi rất chậm, nhưng dường như mỗi bước chân đều bước qua hàng vạn dặm không gian.
Cho đến khi bóng dáng Ninh Vô Trần hoàn toàn biến mất ở chân trời, hiệu lực của chữ “Định” mới bắt đầu phai nhạt.
*Vù!*
Một luồng gió lớn thổi qua, âm thanh của thế giới đột ngột quay trở lại như một cơn bão.
Hàng vạn tu sĩ ngã gục xuống đất, thở hổn hển như người vừa thoát chết từ dưới vực sâu. Những chiếc bàn đá vỡ vụn, các pháp bảo hộ thân tắt lịm hào quang.
Lôi Vân Chiến Thần quỳ sụp xuống, đôi mắt dại đi. Gã nhìn bàn tay mình, nơi vốn dĩ nắm giữ sấm sét, giờ đây chỉ còn là đôi bàn tay nhăn nheo của một lão già phàm trần.
“Nhất chỉ… Chỉ một ngón tay…” Gã lẩm bẩm, giọng nói khản đặc. “Hắn rốt cuộc là ai?”
Tử Hà Tiên Cô đứng đó, nhìn đóa sen duy nhất còn sót lại trên tay mình đang héo úa, lẩm bẩm: “Chúng ta đều là bụi trần… Tất cả chỉ là bụi trần…”
Cả Thiên Không đảo lộng lẫy, huy hoàng nhất trong vạn năm qua, giờ đây bao trùm bởi một sự sợ hãi thanh khiết. Những người chứng kiến cảnh tượng này đều biết rõ, từ hôm nay trở đi, cái tên của những cấp bậc Tiên Đế sẽ không còn là đỉnh cao nhất nữa.
Bởi vì trên đỉnh cao đó, có một ngón tay của một kẻ lười biếng mặc áo xám.
Chỉ cần hắn thấy ồn, thiên địa phải câm lặng.
Chỉ cần hắn thấy bụi, tiên trần phải đứng yên.
Nhất chỉ định tiên trần — không phải là một câu nói khoa trương, mà là một sự thật tối giản và tuyệt đối.
Ninh Vô Trần đã đi xa, nhưng hơi thở của chữ “Định” kia dường như vẫn còn ám ảnh từng tấc không gian, nhắc nhở thế gian rằng: Sức mạnh thực sự, chưa bao giờ nằm ở tiếng sấm gầm vang.