Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 56: Khách không mời mà đến**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:19:10 | Lượt xem: 2

Vô Sắc Thiên.

Đúng như cái tên của nó, đây là một cõi không gian không có màu sắc, không có âm thanh, và gần như không có sự hiện diện của những thứ tạp chất mà tu sĩ thường gọi là linh khí. Ở tầng cao nhất của Trung Giới này, vạn vật chỉ tồn tại dưới dạng những sợi tơ quy tắc nguyên thủy nhất.

Giữa trung tâm của sự hư vô đó, Trần Tâm Đài lơ lửng như một hòn đảo đá cô độc. Đây là nơi các vị Tiên Đế thường xuyên hội tụ để định đoạt vận mệnh của hàng triệu sinh linh tại Cửu Tiêu Trần Giới.

Hôm nay, không khí trên Đài Trần Tâm nặng nề đến mức không gian xung quanh có dấu hiệu rạn nứt. Ba bóng người khổng lồ ngồi trên ba tòa sen bằng ánh sáng, tỏa ra uy áp khiến dòng chảy thời gian xung quanh cũng phải chậm lại.

"Huyết Ma đã thua."

Thanh âm của Càn Khôn Tiên Đế trầm đục như tiếng sấm rền từ thời thái cổ. Ông ta khoác trên mình bộ hoàng bào thêu chín con rồng vàng, mỗi con rồng đều như đang sống, đôi mắt chúng thiêu đốt không gian bằng ngọn lửa pháp tắc.

"Không chỉ là thua." Linh Lung Nữ Đế, người ngồi ở phía bên trái, nhíu đôi mày thanh tú. Xung quanh bà là hàng vạn đóa hoa sen trắng nở rồi tàn, mỗi cánh hoa đại diện cho một tiểu thế giới đang vận hành. "Hắn bị 'Định' ngay tại ranh giới của nhân quả. Ta đã dùng thần niệm quan sát, linh hồn của Huyết Ma hiện tại không nằm ở quá khứ, cũng không ở tương lai. Hắn bị giam cầm trong một khoảnh khắc duy nhất."

"Ngón tay đó…" Thái Nguyệt Tiên Đế, người trẻ tuổi nhất nhưng cũng mang sát khí đậm đặc nhất, lạnh lùng lên tiếng. Sau lưng hắn là một vầng trăng khuyết màu bạc, tỏa ra hơi lạnh có thể đóng băng cả linh hồn. "Hắn chỉ dùng một ngón tay. Không có dấu vết của công pháp, không có dao động của tiên lực. Đó là thứ sức mạnh tối giản nhất mà ta từng thấy, cũng là thứ tàn nhẫn nhất."

Ba vị Tiên Đế im lặng. Trên đỉnh cao nhất của tu hành, điều họ sợ nhất không phải là kẻ mạnh hơn mình, mà là kẻ dùng những phương thức mà họ không thể hiểu nổi.

"Ninh Vô Trần." Càn Khôn Tiên Đế nhắc lại cái tên này, hơi thở làm mây mù xung quanh cuộn sóng. "Năm xưa hắn biến mất, chúng ta tưởng hắn đã chết dưới tay Thiên Đạo trong lần đại kiếp đó. Không ngờ, hắn lại chui rúc vào một tiệm trà ở Hạ Giới, giả làm kẻ quét rác."

"Có lẽ hắn đã đánh mất tu vi, chỉ là nắm giữ được một mảnh quy tắc tàn khuyết nào đó chăng?" Thái Nguyệt Tiên Đế cau mày, tay chạm vào chuôi kiếm treo bên hông. "Dù sao hắn cũng đã quấy rối trật tự của Tiên Trần. Theo quy tắc của Vô Sắc Thiên, kẻ phá vỡ cân bằng đều phải bị xóa sổ."

Đúng lúc đó, một sự thay đổi kỳ lạ xảy ra.

Giữa không gian trắng xóa và tinh khiết của Vô Sắc Thiên, đột nhiên xuất hiện một chấm nhỏ màu đen.

Chấm đen đó không hề rực rỡ, không hề phát quang, trái lại, nó giống như một hạt bụi tình cờ rơi vào một trang giấy trắng sạch sẽ. Chấm đen di chuyển rất chậm, từng bước, từng bước một.

Cả ba vị Tiên Đế đồng loạt đứng bật dậy. Ánh mắt họ nheo lại, lộ rõ vẻ không tin nổi.

"Ai?" Càn Khôn Tiên Đế quát lớn. Tiếng quát của ông ta mang theo sức mạnh của Càn Khôn quy tắc, đủ để đánh tan linh hồn của bất kỳ chân tiên nào.

Nhưng chấm đen đó vẫn tiếp tục tiến lại gần.

Dần dần, hình hài của chấm đen rõ nét hơn. Đó là một thanh niên mặc bộ đạo bào màu xám cũ kỹ, chân đi đôi giày vải sờn gót. Trên vai hắn vắt một chiếc khăn vải có vẻ đã lâu chưa giặt, còn tay phải thì cầm một chiếc chổi tre bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Ninh Vô Trần.

Hắn không bay, không dùng thần thông dịch chuyển. Hắn chỉ đi bộ. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên không trung dường như không gây ra một chút gợn sóng nào, nhưng kỳ lạ thay, mỗi bước đi đó lại vượt qua hàng vạn dặm không gian của Vô Sắc Thiên.

Ninh Vô Trần dừng lại cách Đài Trần Tâm mười trượng. Hắn dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, nhìn lên ba vị Tiên Đế đang tỏa hào quang rực rỡ kia, rồi buông một tiếng thở dài thườn thượt.

"Các vị…" Ninh Vô Trần giọng uể oải, "Nơi này cao quá, leo lên đây thật sự rất mệt."

"Ninh Vô Trần! Ngươi dám tự tiện xông vào Vô Sắc Thiên?" Thái Nguyệt Tiên Đế bước tới một bước, vầng trăng khuyết sau lưng đột ngột bừng sáng, cắt đôi không gian. "Ngươi coi Trần Tâm Đài này là nơi nào?"

Ninh Vô Trần ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào vầng trăng bạc lấp lánh kia, rồi nheo mắt lại vì chói.

"Ồn ào, và quá sáng."

Hắn lắc đầu, lấy chiếc khăn lau trên vai xuống, phủi phủi không khí như thể đang quét dọn một góc sân bẩn thỉu.

"Ta đến đây không phải để đánh nhau." Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói, ánh mắt dừng lại ở Càn Khôn Tiên Đế. "Ấm trà của ta bị thuộc hạ của các ngươi làm vỡ rồi. Đó là cái ấm duy nhất ta dùng để pha trà mướp đắng. Các ngươi nói xem, nên đền thế nào?"

Càn Khôn Tiên Đế sững sờ. Linh Lung Nữ Đế và Thái Nguyệt Tiên Đế cũng cứng người tại chỗ.

Đền… một cái ấm trà?

Một vị Tiên Đế cường đại nhất lịch sử, kẻ vừa mới định trụ Huyết Ma Thánh Tôn bằng một ngón tay, vượt qua ranh giới Trung Giới để leo lên Vô Sắc Thiên, đối mặt với ba vị tối cao của thế giới hiện tại… chỉ để đòi bồi thường một cái ấm trà pha mướp đắng?

"Ngươi đang sỉ nhục chúng ta sao?" Thái Nguyệt Tiên Đế giận quá hóa cười. Thanh trường kiếm trong tay hắn rút ra, một đường kiếm quang bạc dài vạn dặm chém ngang qua hư vô, mang theo sức mạnh có thể chẻ đôi một tinh cầu. "Chết đi!"

Đường kiếm đó chứa đựng ý chí của Thái Nguyệt, tốc độ nhanh hơn cả ánh sáng, quấn quýt lấy linh hồn của đối phương.

Ninh Vô Trần không tránh. Hắn cũng không rút vũ khí.

Hắn chỉ chậm rãi giơ ngón tay trỏ của bàn tay đang cầm chổi lên.

"Lại là ngón tay?" Linh Lung Nữ Đế thốt lên kinh ngạc.

Trong nháy mắt, khi mũi kiếm mang theo lực lượng hủy thiên diệt địa chỉ còn cách trán Ninh Vô Trần một thốn, hắn nhẹ nhàng thốt ra một chữ:

"Định."

Thế giới lập tức rơi vào tĩnh mịch.

Đường kiếm quang vạn dặm đóng băng giữa không trung, hóa thành một dải băng bạc cứng ngắc. Thái Nguyệt Tiên Đế vốn đang lao tới với tư thế dũng mãnh, giờ đây bị ghim chặt trên hư không giống như một con bọ cánh cứng bị dán vào hổ phách. Đôi mắt hắn giãn ra, lộ rõ sự kinh hoàng tột độ, nhưng ngay cả đồng tử cũng không thể co thắt.

Càn Khôn Tiên Đế và Linh Lung Nữ Đế cảm thấy da đầu tê dại.

Họ nhìn thấy, tại điểm đầu ngón tay của Ninh Vô Trần tiếp xúc với mũi kiếm, không gian không hề vỡ vụn. Thay vào đó, toàn bộ quy tắc của Vô Sắc Thiên đang run rẩy, giống như đàn em gặp phải đại ca, ngoan ngoãn thu mình lại.

"Đừng dùng kiếm với ta." Ninh Vô Trần uể oải nói, ngón tay hơi búng nhẹ.

*Rắc!*

Thanh tiên kiếm cấp bậc tối cao của Thái Nguyệt Tiên Đế vỡ tan tành thành từng mảnh nhỏ, sau đó hóa thành tro bụi màu xám nhạt, rụng xuống như tuyết.

Thái Nguyệt Tiên Đế bị đánh văng ra xa, rơi xuống Đài Trần Tâm, phun ra một ngụm máu vàng óng. Hắn hoảng sợ phát hiện ra, toàn bộ kiếm ý mà hắn khổ luyện vạn năm đã biến mất sạch sẽ, giống như bị ai đó dùng một chiếc giẻ lau sạch khỏi trí nhớ.

Ninh Vô Trần nhìn đống tro bụi trên đất, tặc lưỡi: "Đấy, lại làm bẩn chỗ này rồi. Ta lại phải quét."

Nói xong, hắn thực sự cúi xuống, bắt đầu cầm chiếc chổi tre quèn kia, lẹt xẹt quét đống tro bụi từ thanh tiên kiếm của một vị Tiên Đế.

Cảnh tượng này cực kỳ hoang đường.

Một vị Tiên Đế ngồi dậy, run rẩy. Hai vị Tiên Đế khác đứng nhìn, tay chân lạnh ngắt. Giữa họ là một thanh niên áo xám đang chăm chú… quét dọn.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc muốn gì?" Càn Khôn Tiên Đế giọng nói đã mất đi vẻ uy nghiêm vốn có, chỉ còn lại sự kiêng dè sâu sắc.

Ninh Vô Trần ngừng quét, chống chổi vào nách, nhìn Càn Khôn Tiên Đế.

"Ta nói rồi, ấm trà của ta bị vỡ. Ngủ không ngon, uống trà cũng không có. Ta cảm thấy cái Tiên giới này của các ngươi vận hành quá ồn ào. Hết kẻ này đến kẻ nọ tự xưng bất tử, rồi cứ thích tìm đến quán trà của ta thể hiện thần thông."

Hắn bước về phía trước một bước. Chỉ một bước, nhưng áp lực tỏa ra khiến Đài Trần Tâm nứt toác.

"Thế gian này vốn dĩ đơn giản." Ninh Vô Trần nhàn nhạt nói. "Trần về với trần, tiên về với tiên. Nhưng các ngươi lại biến nó thành một mớ hỗn độn rườm rà. Quy tắc chồng chéo quy tắc, tham vọng chồng chéo tham vọng. Quá mệt mỏi."

Hắn đưa ngón tay trỏ hướng về phía ba vị Tiên Đế.

"Cho nên hôm nay ta tới đây, không chỉ đòi cái ấm trà."

Linh Lung Nữ Đế run rẩy: "Còn gì nữa?"

Ninh Vô Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng bá đạo vô song.

"Ta muốn định lại cái Tiên giới này một chút. Kẻ nào lấn sân, định. Kẻ nào quá ồn ào, định. Kẻ nào muốn giết ta để chứng đạo…"

Hắn xoay ngón tay một vòng, chỉ lên bầu trời trắng xóa của Vô Sắc Thiên.

"… tan biến."

Ngay lập tức, bầu trời của Vô Sắc Thiên xuất hiện một vầng hào quang xám xịt khổng lồ có hình dạng như một dấu vân tay. Dấu vân tay ấy từ trên cao ép xuống, bao phủ toàn bộ Trung Giới. Tất cả các tu sĩ đang bế quan, chiến đấu hay du ngoạn ở mọi ngóc ngách của Tiên Trần đều cảm nhận được một sự áp chế tuyệt đối.

Sức mạnh của họ bị thu nhỏ, quy tắc họ nắm giữ bị cô đặc.

"Ngươi muốn áp chế toàn bộ Tiên giới?" Càn Khôn Tiên Đế kinh hãi hét lên. "Ngươi sẽ trở thành kẻ thù của vạn cổ!"

"Kẻ thù?" Ninh Vô Trần ngáp một cái dài. "Để làm kẻ thù của ta, ít nhất các ngươi phải chạm được vào vạt áo của ta đã."

Hắn quay sang Linh Lung Nữ Đế, người nãy giờ vẫn đang run rẩy vì vẻ đẹp tinh khiết của quy tắc xung quanh Ninh Vô Trần.

"Cô nương, ta thấy cái lò luyện đan của cô cũng khá tốt. Đền cho ta cái ấm trà đó được không? Ta hứa sẽ không làm phiền giấc ngủ của các ngươi nữa."

Linh Lung Nữ Đế ngơ ngác, vô thức đưa tay vào không trung, lôi ra một chiếc lò nhỏ bằng ngọc lưu ly bảo quang lấp lánh, một bảo vật trấn môn của bà.

Ninh Vô Trần cầm lấy, ngắm nghía một lát rồi gật đầu hài lòng. Hắn lấy chiếc khăn vải vắt lên vai, cầm chổi tre lên, quay người bước đi.

"Tiện thể báo một tiếng."

Hắn dừng lại ở mép đài, không quay đầu lại.

"Đừng có cử người xuống Hạ Giới nữa. Ta định cho quán trà nghỉ ngơi vài năm. Kẻ nào bước vào phạm vi mười dặm quanh quán trà của ta…"

Ninh Vô Trần đưa ngón tay lên, nhẹ nhàng ấn vào không trung.

Một lỗ hổng không gian đen ngòm hiện ra, hút sạch mọi tia sáng xung quanh.

"Sẽ chỉ còn lại hạt bụi mà thôi."

Hắn bước vào hư không, bóng lưng màu xám nhạt nhòa dần giữa sắc trắng của Vô Sắc Thiên, thanh thản như một người vừa hoàn thành xong ca làm việc quét rác của mình.

Tại Đài Trần Tâm, Thái Nguyệt Tiên Đế cuối cùng cũng đứng dậy được, nhưng gương mặt hắn trắng bệch, không còn chút khí thế nào.

"Hắn… hắn là ai?"

Càn Khôn Tiên Đế nhìn theo hướng Ninh Vô Trần biến mất, im lặng rất lâu mới run rẩy thốt lên:

"Hắn là 'Nhất'. Một ngón tay nắm giữ tất cả, một ngón tay định đoạt hư vô. Chúng ta… vẫn luôn chỉ là bụi trần trong mắt hắn."

Cùng lúc đó, tại Hạ Giới.

Trong tiệm trà tồi tàn bên bìa rừng, Tô Nguyệt Nhi đang chống cằm chán nản nhìn mảnh sành của cái ấm trà vỡ trên mặt đất. Lão Quy thì nằm ngửa bụng tắm nắng, cái chân rùa rung rung lười biếng.

"Đại ca đi lâu thế không biết, hay là đi lạc ở đâu rồi?" Tô Nguyệt Nhi lẩm bẩm.

Bỗng nhiên, một vết nứt không gian mở ra. Ninh Vô Trần bước ra với vẻ mặt mệt mỏi, tay cầm chiếc lò bằng ngọc lưu ly của Nữ Đế, quăng lên bàn như quăng một món đồ chơi.

"Nguyệt Nhi, rửa sạch cái này đi, lấy nó pha trà mướp đắng."

Tô Nguyệt Nhi mắt sáng lên, cầm chiếc lò lên nhìn: "Oa, cái này đẹp quá! Đại ca mua ở đâu thế?"

Ninh Vô Trần đi thẳng về phía chiếc giường gỗ, nằm phịch xuống, kéo chăn trùm kín đầu.

"Nhặt được của một mấy người thích khoe khoang. Đừng làm phiền ta, ta phải ngủ bù…"

Tiệm trà lại trở về với vẻ yên bình vốn có. Không ai biết rằng, cách đây vài khắc đồng hồ, toàn bộ hệ thống quyền lực tối cao nhất của Tiên giới vừa bị một kẻ lười biếng dùng một ngón tay đập nát hoàn toàn niềm kiêu hãnh.

Gió thổi qua tán cây, tiếng lẹt xẹt của chiếc chổi tre mà Ninh Vô Trần vứt bên góc cửa vang lên đều đều theo nhịp gió, giống như hơi thở của thế giới sau khi được làm sạch.

Trần ai về với trần ai.

Nhất chỉ, định tiên trần.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8