Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 55: Tiên Đế tọa đàm**
**CHƯƠNG 55: TIÊN ĐẾ TỌA ĐÀM**
Trên đỉnh chót vót của Vô Sắc Thiên, nơi linh khí nồng đậm đến mức hóa thành những dải lụa trắng vắt ngang qua hư không, có một tòa đài cao tên là Trần Tâm Đài.
Nơi này vốn dĩ là vùng cấm của Tiên giới. Không có lầu vàng điện ngọc, không có cung điện nguy nga, chỉ có một mặt phẳng bằng đá xám rộng nghìn dặm, xung quanh là mây mù lượn lờ và những cơn gió lốc của quy tắc không gian có thể xé nát một vị Kim Tiên trong nháy mắt.
Hôm nay, Trần Tâm Đài vốn dĩ tịch mịch suốt vạn năm bỗng nhiên rung chuyển.
Một tiếng sấm nổ vang trời, xé toác màn mây xám xịt. Từ trong hố đen không gian, một bóng người cao lớn bước ra. Hắn mặc chiến bào tím đậm, xung quanh quấn quýt bởi những tia sét màu vàng kim, mỗi bước chân đạp xuống đều khiến quy tắc không gian nứt toác.
Lôi Diệt Tiên Đế – kẻ nắm giữ hình phạt của trời xanh tại Cửu Tiêu Trần Giới.
Hắn vừa xuất hiện, áp lực kinh hồn đã khiến hàng vạn dặm mây mù tan biến. Nhưng vẻ mặt của Lôi Diệt lúc này không hề có chút kiêu ngạo thường ngày, ngược lại là một sự âm trầm đến đáng sợ. Đôi mắt hắn tựa như hai hố đen điện từ, nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định giữa đài.
"Vạn Hoa, Trần Vô, hai vị đã tới rồi thì cần gì phải ẩn thân?" Giọng nói của Lôi Diệt như tiếng búa tạ nện vào lòng ngực người nghe.
Không gian bỗng nhiên trở nên thơm ngát một cách kỳ lạ. Những cánh hoa vô sắc không biết từ đâu bay tới, kết thành một chiếc bảo tọa rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Một nữ tử mặc trường bào thêu hình trăm hoa, dung mạo tuyệt mỹ nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như đáy vực, từ từ hiện ra.
Vạn Hoa Tiên Mẫu khẽ cười, nhưng nụ cười không chạm đến đáy mắt: "Lôi Diệt, tâm tính của ngươi vẫn nóng nảy như vậy. Chẳng trách tu vi ngàn năm qua vẫn kẹt lại ở tầng thứ năm của Quy Tắc."
"Hừ, ta không có thời gian đôi co với ngươi." Lôi Diệt hừ lạnh, mắt nhìn sang góc còn lại.
Ở đó, một lão giả mặc đạo bào trắng tinh khôi đã ngồi đó tự bao giờ. Lão không có hơi thở, không có linh lực dao động, tựa như một bức tượng đá trường tồn cùng thiên địa.
Trần Vô Tiên Đế – vị Tiên Đế cổ xưa nhất, cũng là kẻ gần với tầng quy luật "Không" nhất trong số họ.
Lão chậm rãi mở mắt, hơi thở mờ ảo như sương khói: "Chuyện ở Linh Bảo Minh, hai vị chắc đã nghe rồi?"
Nhắc đến ba chữ "Linh Bảo Minh", không khí trên Trần Tâm Đài lập tức đóng băng.
Lôi Diệt Tiên Đế siết chặt nắm tay, những tia sét xung quanh hắn đột nhiên bùng nổ dữ dội hơn: "Kim Đô là Chân Tiên cấp cao nhất, Linh Bảo Minh lại nắm giữ một nửa tài lực của hạ giới, lại có Trấn Thiên Tháp hộ giáo. Vậy mà… vậy mà chỉ trong một nhịp thở, tất cả tan thành mây khói. Kim Đô thậm chí còn tự phế tu vi, chạy vào rừng sâu làm kẻ phàm phu."
Hắn dừng lại một chút, giọng nói run rẩy một cách khó nhận ra: "Thông tin truyền về chỉ nói đúng một điều: Một ngón tay. Đối phương chỉ dùng đúng một ngón tay trỏ, hướng về phía Trấn Thiên Tháp búng nhẹ một cái."
Vạn Hoa Tiên Mẫu trầm mặc. Chiếc quạt tròn trong tay bà ta khẽ run: "Trấn Thiên Tháp là do chính tay Trần Vô đạo hữu cùng ba vị Tiên Đế khác đúc nên từ tiên kim vạn năm, khắc ghi ba ngàn sáu trăm quy tắc phòng ngự. Bị một cái búng tay làm nát… Chuyện này dù có là chúng ta, cũng không ai làm nổi."
Nỗi sợ hãi vốn là thứ xa xỉ đối với những kẻ đứng trên đỉnh cao của sự tu hành. Nhưng lúc này, nó đang như một con rắn độc, lạnh lẽo bò trườn trên sống lưng của ba vị tồn tại tối cao nhất Tiên giới.
Họ tu luyện vạn năm, vượt qua muôn vàn kiếp nạn, chính là để nắm giữ quy tắc, để trở thành kẻ điều khiển số phận của kẻ khác. Thế nhưng, kẻ ẩn cư trong quán trà tồi tàn kia dường như không phải đang "tu luyện". Hắn giống như chính là Quy Tắc, hoặc cao hơn cả Quy Tắc.
"Linh Bảo Minh thực chất chỉ là một đám sâu kiến rình rang, bị diệt cũng không đáng tiếc." Trần Vô Tiên Đế đột ngột lên tiếng, thanh âm bình thản nhưng chứa đựng sự cảnh báo cực độ. "Thứ khiến ta bất an chính là thái độ của hắn. Hắn không giết người để lập uy, hắn cũng không chiếm đoạt tài nguyên. Hắn chỉ… muốn ngủ. Hắn quét sạch những kẻ quấy rầy giống như chúng ta phủi bụi trên tay."
"Thế giới này là của chúng ta! Chúng ta là kẻ định đoạt trật tự!" Lôi Diệt Tiên Đế đột ngột đứng bật dậy, tiếng sét nổ vang làm rúng động cả Vô Sắc Thiên. "Hắn là ai mà dám dùng hai chữ 'Định Trần' làm danh hiệu? Chẳng lẽ cả cái Tiên giới này trong mắt hắn chỉ là hạt bụi?"
"Chính xác." Trần Vô Tiên Đế gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ thê lương. "Trong mắt kẻ đó, chúng ta có lẽ cũng chỉ là những hạt bụi hơi lớn một chút, đang bay lơ lửng và làm bẩn không khí xung quanh chỗ nằm của hắn."
Vạn Hoa Tiên Mẫu thu lại nụ cười, sắc mặt tái nhợt: "Ý của Trần Vô đạo hữu là… chúng ta không nên can thiệp?"
"Can thiệp?" Lão giả cười khổ. "Ngươi dùng cái gì để can thiệp? Dùng vạn hoa quy tắc của ngươi? Hay dùng lôi đình của Lôi Diệt? Các ngươi có thấy Kim Đô không? Hắn đã nhìn thấy 'Cảnh giới' của kẻ đó, rồi hắn nhận ra mọi thứ hắn tu luyện cả đời này chỉ là một trò đùa rẻ tiền. Hắn không điên, hắn là kẻ tỉnh táo nhất đấy."
Đúng lúc này, bầu trời phía trên Trần Tâm Đài đột nhiên nứt ra.
Một luồng áp lực thiên địa mênh mông, vượt xa cả ba vị Tiên Đế, đột ngột giáng xuống. Một con mắt khổng lồ không có tròng đen, chỉ toàn một màu xám xịt của hư vô, chậm rãi hiện ra giữa tầng không.
Cả ba vị Tiên Đế lập tức quỳ xuống, đầu cúi sát đất.
"Cung nghênh Thiên Đạo Chi Nhãn!"
Tiếng nói của Thiên Đạo không phát ra bằng âm thanh, mà rung động trực tiếp vào linh hồn: *"Biến số đã xuất hiện. Ninh Vô Trần không thuộc về luân hồi, ngón tay của hắn là mối đe dọa cho sự vận hành của vũ trụ. Phải… xóa sổ."*
Lôi Diệt Tiên Đế run rẩy: "Nhưng… bẩm Thiên Đạo, chúng thần thực lực không đủ để lay động hắn."
Con mắt xám xịt xoay chuyển, một tia sáng màu huyết sắc bắn ra, rơi vào giữa đài đá. Từ trong tia huyết sắc ấy, một hình bóng quỷ dị từ từ trồi lên. Hắn không có da thịt rõ ràng, toàn thân là một khối chất lỏng màu máu cuồn cuộn, sát khí bốc lên khiến cả không gian Vô Sắc Thiên cũng phải nhuốm màu rỉ sắt.
Huyết Ma Thánh Tôn.
"Thiên Đạo cho phép ngươi sử dụng Huyết Hủy Diệt." Con mắt Thiên Đạo truyền đi một ý niệm lạnh lùng. "Kẻ bất tử sẽ đối đầu với kẻ bất bại. Huyết Ma, đi đi. Dùng máu của vạn dân Thanh Vân giới để tế đàn, ép hắn ra khỏi giấc ngủ đó."
Con mắt khổng lồ biến mất, để lại áp lực nặng nề và bóng dáng kinh tởm của Huyết Ma Thánh Tôn. Hắn nhìn ba vị Tiên Đế với vẻ khinh miệt, cái miệng đẫm máu há ra cười sằng sặc:
"Các ngươi sợ hắn? Một đám phế vật mặc áo bào lộng lẫy. Để xem cái 'Nhất Chỉ' của hắn có định được bể máu vô tận của ta không!"
Nói rồi, Huyết Ma hóa thành một đạo cầu vồng máu, xé toác vách ngăn không gian, lao thẳng xuống hạ giới.
Lôi Diệt Tiên Đế nhìn theo hướng đạo cầu vồng, mồ hôi lạnh thấm đẫm chiến bào. Hắn biết, một cuộc tàn sát chưa từng có sắp diễn ra. Và hắn cũng biết, nếu Huyết Ma Thánh Tôn thực sự có thể bức được Ninh Vô Trần ra tay lần nữa, thì thế giới này hoặc sẽ được "lập lại trật tự", hoặc sẽ vĩnh viễn chìm vào bóng tối.
—
Cùng lúc đó, tại một góc khuất của Thanh Vân giới.
Nắng trưa vàng rượi đổ xuống mái lá tranh của quán trà nhỏ. Không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng một con kiến đang bò trên mặt đất.
Tô Nguyệt Nhi đang hì hục bê một tảng đá lớn – vốn là mảnh vỡ của Trấn Thiên Tháp – dùng làm bục để kê chân cho chiếc giường tre của chủ nhân. Nàng vừa làm vừa lẩm bẩm: "Chủ nhân thật là, bảo đem mấy cái này về bán kiếm tiền, ai dè lại bảo dùng làm kê giường cho chắc. Đúng là phí phạm của trời mà."
Lão Quy thì đang nằm sấp trên một tảng đá phẳng khác cạnh đó, bốn chân chổng lên trời, tận hưởng ánh nắng ấm áp. Nghe Nguyệt Nhi nói, lão chỉ hé một bên mắt, giọng ngái ngủ:
"Tiểu nha đầu, ngươi thì biết cái gì? Những thứ này vốn dĩ là 'vận mệnh' của kẻ khác. Chủ nhân dùng chân đạp lên chúng, chính là đang đè nén vận mệnh của Tiên giới xuống để ngủ cho ngon. Đây gọi là đại trí tuệ, đại bá đạo đó!"
"Hừ, ông chỉ giỏi nịnh nọt." Nguyệt Nhi bĩu môi, rồi nhìn về phía bóng người đang nằm trên cây cổ thụ.
Ninh Vô Trần vẫn thế. Một thân bào xám cũ kỹ, tay gác lên trán, che đi ánh nắng. Hơi thở của hắn cực kỳ nhịp nhàng, hòa vào với nhịp thở của cả khu rừng. Hắn không giống một vị cao nhân đang tu hành, mà giống như một phần của chính tự nhiên này.
Đột nhiên, Ninh Vô Trần hơi nhíu mày.
Hắn không mở mắt, nhưng ngón tay trỏ bên tay phải vốn đang đặt trên ngực khẽ giật lên một cái.
"Nguyệt Nhi." Giọng hắn khàn khàn vì ngái ngủ.
"Dạ, chủ nhân có gì sai bảo?" Nguyệt Nhi lập tức bỏ tảng đá xuống, chạy lại.
"Ta ngửi thấy mùi máu. Rất hôi."
Ninh Vô Trần thở dài một tiếng, đầy vẻ phiền muộn: "Cái thế giới này… sao cứ thích bốc mùi vào lúc ta chuẩn bị đi vào giấc ngủ sâu nhất vậy nhỉ?"
Lão Quy đột ngột bật dậy, mặt biến sắc. Lão cảm nhận được một luồng sát khí khủng khiếp đang từ chín tầng trời lao xuống, nhắm thẳng về hướng này. Bầu trời xanh biếc đang bắt đầu nhuốm một màu đỏ sẫm như máu đặc.
"Chủ nhân! Là… là cao thủ cấp Đế! Không, còn mạnh hơn thế! Là kẻ bất tử!" Lão Quy run rẩy bò vào trong mai, chỉ dám thò cái đầu nhỏ ra nhìn.
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi ngồi dậy trên cành cây. Hắn đưa tay che miệng ngáp một cái thật dài, mái tóc đen hơi rối bù vì ngủ nhiều. Hắn nhìn lên bầu trời đang đỏ dần, ánh mắt vẫn là cái vẻ lười biếng, chán chường đến cùng cực đó.
"Bất tử sao?"
Ninh Vô Trần lẩm bẩm, rồi hắn vươn vai một cái, xương cốt phát ra tiếng rắc rắc khô khốc.
"Trên đời này không có gì là bất tử cả. Chỉ là vì… chưa có ai tìm đúng 'điểm dừng' của nó mà thôi."
Hắn nhấc chân, bước ra khỏi cành cây. Nhưng hắn không rơi xuống đất. Hắn đứng lơ lửng giữa hư không, bàn chân trần dẫm lên không khí giống như dẫm lên đất bằng.
Bầu trời lúc này đã hoàn toàn chuyển sang màu máu. Một tiếng cười quỷ dị vang lên, chấn động cả đại lục:
"Ninh Vô Trần! Ra đây nhận lấy cái chết! Ta là Huyết Ma Thánh Tôn, máu của ta sẽ nhuộm đỏ một chỉ của ngươi!"
Một bàn tay khổng lồ bằng máu từ tầng mây giáng xuống, che khuất cả quán trà nhỏ, che khuất cả cánh rừng rộng lớn. Áp lực của nó khiến đất đá bắt đầu lún xuống, cỏ cây khô héo ngay lập tức.
Nguyệt Nhi tái mặt, nàng nắm chặt chuôi trọng kiếm, nhưng sức mạnh của Tiên Đế cấp bậc này khiến nàng ngay cả việc rút kiếm cũng không làm nổi.
Ninh Vô Trần đứng đó, tà áo xám phấp phới trước cơn gió tanh nồng của máu. Hắn không nhìn bàn tay máu khổng lồ kia, mà nhìn vào khoảng không phía sau nó, nơi mà Thiên Đạo Chi Nhãn đang âm thầm quan sát.
Hắn đưa bàn tay phải lên. Vẫn là ngón tay trỏ quen thuộc.
"Ồn ào thật sự."
Ninh Vô Trần nói nhỏ, thanh âm rất nhẹ, nhưng không hiểu sao lại át đi tất cả tiếng cười và tiếng nổ của Huyết Ma.
"Các ngươi cứ nhất quyết muốn làm bẩn cái giường của ta…"
Hắn hướng ngón tay trỏ lên phía bàn tay máu đang rơi xuống.
"Vậy thì… dừng lại đi."
**Nhất Chỉ – Định.**
Trong nháy mắt đó, toàn bộ thời gian và không gian của Thanh Vân giới dường như bị một lực lượng vô hình bóp nghẹt.
Bàn tay máu khổng lồ dừng lại cách đỉnh đầu Ninh Vô Trần chỉ một trượng. Không chỉ là dừng lại về mặt vị trí, mà mọi hạt máu bên trong nó, mọi luồng quy tắc hủy diệt đang cuộn trào bên trong nó, đều bị đông cứng lại thành một trạng thái vĩnh cửu.
Cả thế giới đột nhiên yên tĩnh một cách đáng sợ.
Huyết Ma Thánh Tôn vốn đang ở trạng thái hư ảo bên trong đám mây máu, lúc này cảm thấy toàn thân cứng đờ. Hắn phát hiện ra mình không thể suy nghĩ, không thể vận động linh lực, ngay cả ý niệm "hồi sinh" vốn là bản năng cũng bị một sức mạnh thâm sâu hơn khóa chặt.
Ninh Vô Trần búng tay một cái.
*Choảng!*
Một tiếng động vang lên như tiếng thủy tinh vỡ. Bàn tay máu khổng lồ vốn dĩ có thể hủy diệt cả một châu lục, giờ đây vỡ vụn thành những hạt tinh thể màu đỏ nhỏ li ti, lóng lánh như bụi kim cương, rồi tan biến vào hư không không để lại một dấu vết.
Ninh Vô Trần thu ngón tay về, lẩm bẩm: "Tạm thời thế đã. Còn tên đang nấp trong mây kia… để hắn ở đó thêm một lát đi. Ta còn phải rửa tay, mùi máu khó chịu quá."
Nói rồi, hắn thản nhiên quay lưng lại, đi xuống con suối nhỏ cạnh quán trà để rửa tay, mặc kệ Huyết Ma Thánh Tôn đang bị "đóng băng" lơ lửng trên chín tầng trời trong một tư thế cực kỳ thảm hại.
Trên Vô Sắc Thiên, tại Trần Tâm Đài, ba vị Tiên Đế đồng loạt hớp một ngụm khí lạnh.
Trần Vô Tiên Đế run giọng: "Các ngươi có thấy không? Hắn không phải định trụ cơ thể của Huyết Ma…"
"Mà là định trụ cả… Khát Vọng Sống."
Sự bá đạo đến tột cùng không phải là giết chóc. Mà là tước đoạt ngay cả quyền được chết hoặc quyền được tồn tại của đối phương, biến một vị Tiên Đế lừng lẫy thành một bức tượng vô dụng treo giữa trời xanh.
Tất cả, cũng chỉ dưới một ngón tay của kẻ lười biếng ấy.