Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 54: Pháp bảo là đồ chơi trẻ con**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:16:19 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 54: PHÁP BẢO LÀ ĐỒ CHƠI TRẺ CON**

Gió nhẹ luồn qua những khe hở của quán trà tồi tàn, mang theo mùi cỏ dại và chút hơi ấm còn sót lại của bình trà vừa cạn. Ninh Vô Trần vẫn nằm đó, lưng tựa vào gốc cây già nua, đôi mắt lim dim như thể mọi sự rung chuyển của thế giới bên ngoài đều chẳng liên quan gì đến giấc ngủ của hắn.

Thanh Vân giới sau một đêm sóng gió dường như đã im hơi lặng tiếng hẳn đi. Nhưng sự tĩnh lặng đó chẳng kéo dài được bao lâu.

Từ phía chân trời xa xôi, một dải mây tím sẫm bắt đầu lan rộng, che khuất cả ánh nắng ban mai rạng rỡ. Không có tiếng gào thét của thiên quân vạn mã, cũng không có tiếng xé gió của vạn kiếm rít gào như hôm qua. Thay vào đó là một thứ áp lực trầm mặc, đặc quánh, khiến không khí quanh quán trà như đông cứng lại thành một khối thủy tinh khổng lồ.

Lão Quy đang còng lưng thu dọn những mảnh gỗ vụn của chiếc bàn cũ, đột nhiên khựng lại. Cái cổ nhăn nheo của lão rụt mạnh vào trong mai, đôi mắt nhỏ xíu tràn ngập vẻ kinh hãi:
"Chủ… chủ nhân, không xong rồi. Hơi thở này… không phải kẻ bình thường. Đây là khí tức của thượng giới, hơn nữa còn mang nặng mùi đồng tiền của đám người hợm hĩnh kia."

Tô Nguyệt Nhi cau mày, tay siết chặt lấy chuôi trọng kiếm trên lưng. Cô cảm nhận được một thứ quy tắc vô hình đang đè nặng lên vai, muốn ép cô phải quỳ xuống.
"Thế lực nào mà dám phô trương đến mức này?"

Giữa tầng mây tím, một tòa tháp lưu ly cao chín tầng chậm rãi hiện ra. Nó không lớn bằng những phi thuyền của Linh Bảo Minh, nhưng mỗi tầng tháp đều tỏa ra chín loại hào quang khác nhau: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Phong, Lôi, Quang, Ám. Chín loại nguyên tố quy tắc quấn quýt lấy nhau, tạo thành một lớp màn bảo hộ vạn pháp bất xâm.

Đứng trên đỉnh tháp là một lão giả mặc trường bào dát vàng, râu dài chạm ngực, mỗi sợi râu dường như đều được tẩm linh dịch ngàn năm. Lão đứng chắp tay, ánh mắt nhìn xuống mặt đất đầy sự khinh mạn, như thể đang nhìn một ổ kiến hôi.

"Lão phu là Thẩm Cửu Thiên, trưởng lão nội môn của Vạn Bảo Thiên Cung." Tiếng nói của lão không lớn, nhưng có thần khí phụ trợ, vang vọng khắp vạn dặm, làm rung chuyển cả núi sông Thanh Vân giới. "Ninh Vô Trần, nghe nói ngươi có một chỉ định trụ được mười vạn quân, định được cả linh hồn của Kim Đô. Hôm nay, lão phu mang theo Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Tháp đến đây để cho ngươi hiểu, thế nào mới là thần thông thực sự."

Ninh Vô Trần vẫn không mở mắt, chỉ lẩm bẩm trong miệng: "Lại một kẻ không để người khác ngủ yên… Lão Quy, hôm nay quán không đón khách, bảo lão ta đi chỗ khác mà diễn trò."

Lão Quy nghe xong muốn khóc không nước mắt, run rẩy hướng lên trời hét lớn: "Vị tiền bối này, chủ nhân nhà ta hôm nay không có hứng thú tiếp khách. Ngài nhìn cái tháp của ngài sáng quá, chủ nhân ta nhìn… mỏi mắt. Phiền ngài mang nó về cho."

Thẩm Cửu Thiên cười lạnh một tiếng, tiếng cười chấn nổ những đám mây xung quanh thành hư vô:
"Hỗn xược! Các ngươi tưởng rằng chút thủ đoạn 'Định thân' rẻ tiền đó có thể làm gì được món Thượng Cổ Thần Khí này sao? Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Tháp của lão phu vốn được rèn từ tâm của một ngôi sao sụp đổ, tẩm bằng máu của chân long, dung hợp với quy luật của đại giới. Một khi tháp hạ xuống, vạn dặm quanh đây sẽ biến thành tro bụi, ngay cả luân hồi cũng không thể chứa chấp!"

Thẩm Cửu Thiên vẫy tay một cái, tòa bảo tháp rít lên một tiếng xé trời, nhanh chóng phóng đại thành vạn trượng, sừng sững giữa thiên không. Hào quang chín màu đổ ập xuống như thác lũ, bao trùm lấy quán trà nhỏ nhoi. Mặt đất bắt đầu rạn nứt, cây cối hóa thành tro trong tích tắc khi chưa kịp bắt lửa. Áp lực kinh hồn khiến Tô Nguyệt Nhi phải cắm mạnh trọng kiếm xuống đất để không bị thổi bay.

"Để lão phu xem, ngón tay của ngươi cứng hay Thần Khí của ta cứng!"

Tòa tháp khổng lồ ép xuống, không gian quanh nó vỡ vụn thành từng mảng đen kịt. Quy tắc của thế giới này dường như đang run rẩy dưới chân món pháp bảo quyền năng ấy.

Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi hé mắt. Một tia nhìn buồn ngủ, chán chường, lướt qua cái tháp đang rầm rộ đổ xuống.

"Rực rỡ thật đấy." Hắn nhàn nhạt lên tiếng, thanh âm mỏng manh như gió thoảng nhưng lại xuyên thấu qua mọi tiếng gầm thét của bảo tháp. "Nhưng trong mắt ta, thứ này chẳng khác gì món đồ chơi bằng đất sét của mấy đứa trẻ con đầu làng. Vừa tạp nham, vừa cồng kềnh."

"Ngông cuồng!" Thẩm Cửu Thiên nộ quát. "Hỗn Nguyên Tháp, Trấn!"

Tòa tháp mang theo sức nặng của một đại giới, ầm ầm giáng xuống đầu Ninh Vô Trần. Ở khoảng cách chỉ còn mười trượng, áp lực đủ để biến một vị Chân Tiên thành vũng máu.

Nhưng Ninh Vô Trần không đứng dậy, cũng không rút kiếm, thậm chí còn không buồn đưa ngón tay trỏ ra như lần trước.

Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa tay lên, ngón cái và ngón giữa chạm vào nhau.

Một động tác bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Không có linh khí dao động, không có tiếng thần chú vang lên, không có dị tượng thiên địa.

"Pháp bảo, là để che đậy sự yếu hèn của tâm linh."

Ninh Vô Trần nói khẽ.

*Chát!*

Một tiếng búng tay giòn tan vang lên.

Âm thanh đó không lớn, nhưng khi nó vừa phát ra, thế giới đột nhiên rơi vào một sự im lặng tuyệt đối. Mọi hào quang chín màu của tòa bảo tháp bỗng chốc tắt ngóm như một ngọn đèn cầy gặp cơn bão lớn. Sức nặng vạn quân biến mất. Sự đứt gãy không gian liền mạch lại.

Thẩm Cửu Thiên sững sờ. Lão cảm thấy sợi dây liên kết linh hồn giữa mình và Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Tháp bị cắt đứt một cách thô bạo.

Từ điểm mà âm thanh tiếng búng tay chạm đến chân tháp, một vết nứt nhỏ li ti xuất hiện. Sau đó, vết nứt ấy lan rộng với tốc độ chóng mặt, phủ kín khắp chín tầng tháp lưu ly.

*Răng rắc…*

"Không… Không thể nào! Đây là Thần Khí!" Thẩm Cửu Thiên gào lên thảm thiết, đôi mắt vẩn đục lồi ra như muốn nổ tung.

Trước con mắt kinh hoàng của tất cả những ai đang đứng đó, tòa tháp khổng lồ mang danh "vạn pháp bất xâm" bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Mỗi mảnh vỡ khi rơi xuống đều mất sạch linh tính, biến thành những viên đá xám xịt, tầm thường không bằng một hạt cát bên lề đường.

Tiếng búng tay của Ninh Vô Trần không chỉ phá hủy hình hài của tòa tháp, mà nó xóa sổ hoàn toàn "ý niệm" về sức mạnh trong đó. Hắn bẻ gãy quy tắc của kim khí, thiêu rụi quy tắc của hỏa thần, nghiền nát sự kiên cố của thổ địa. Tất cả tinh hoa mà Vạn Bảo Thiên Cung gom góp hàng vạn năm, dưới cái búng tay ấy, chẳng qua chỉ là một giấc mộng phù du.

*Bùm!*

Tòa bảo tháp hoàn toàn nổ tung, nhưng không có mảnh vỡ nào bay trúng vào quán trà. Mọi thứ vụn vặt đều ngoan ngoãn dạt sang hai bên, tạo thành hai bức tường phế thải cao ngất ngưởng, chừa lại một lối đi nhỏ hẹp trước cửa quán trà của Ninh Vô Trần.

Thẩm Cửu Thiên đứng trên không trung, mất đi bệ đỡ, lão rơi tự do xuống đất như một con diều đứt dây. Khi tiếp đất, bộ đồ dát vàng của lão đã rách bươm, râu tóc cháy sém, linh lực trong cơ thể hỗn loạn như sóng thần.

Ninh Vô Trần thu tay về, thở dài một tiếng:
"Ta đã nói rồi, nó là đồ chơi trẻ con thôi. Trẻ con chơi đồ chơi không cẩn thận thì sẽ vỡ, đó là quy luật của tự nhiên. Ngươi tức giận làm gì?"

Cả khu vực rơi vào tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Tô Nguyệt Nhi đứng đó, bàn tay đang cầm chuôi kiếm run lên bần bật. Cô không phải vì sợ, mà vì quá sốc. Cô vốn tưởng "Nhất Chỉ" đã là cực hạn của sự bá đạo, nhưng hóa ra đối với chủ nhân mình, dùng một ngón tay vẫn còn là quá trang trọng. Chỉ cần một cái búng tay đầy vẻ tùy ý, một món trấn phái thần khí đã biến thành rác rưởi.

Lão Quy thì bò hẳn ra khỏi mai, nhìn hai bức tường phế liệu cao ngất, rồi nhìn Ninh Vô Trần với ánh mắt sùng bái đến mức cuồng tín:
"Chủ nhân… ngài… ngài vừa làm gì thế? Đó là Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Tháp mà? Ngài búng một cái… liền xong rồi?"

Ninh Vô Trần nhướn mày, vơ lấy chén trà lạnh ngắt trên bàn:
"Ta chỉ là giúp lão ta lược bỏ đi những thứ thừa thãi. Một tu sĩ tu luyện hàng vạn năm mà lại phải dựa dẫm vào một khối đá chín tầng để cảm thấy mình mạnh mẽ, chẳng phải là quá đáng thương sao? Ta phá nó đi, là để giúp lão tìm lại bản tâm."

Thẩm Cửu Thiên quỳ trên đống vụn nát của niềm kiêu hãnh cả đời mình, lão nghe câu nói của Ninh Vô Trần mà nôn ra một ngụm máu lớn. Lão nhìn đôi tay trắng trẻo, thon dài của Ninh Vô Trần – đôi tay dường như chưa từng cầm qua một thanh kiếm, chưa từng kết một thủ ấn hoa mỹ nào – mà cảm thấy một nỗi sợ hãi từ sâu thẳm linh hồn lan tỏa.

"Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Trên đời này không thể có loại lực lượng như thế. Cho dù là Đế cảnh cao nhất cũng phải dùng thiên địa quy tắc để chống lại thiên địa quy tắc. Ngươi… ngươi tại sao có thể đứng ngoài quy tắc mà xóa sổ chúng?"

Ninh Vô Trần đứng dậy, chậm rãi bước đến trước mặt Thẩm Cửu Thiên. Tà áo xám của hắn lay động trong gió, bụi bặm của trần gian dường như không thể bám vào người hắn, nhưng hắn trông lại chân thật hơn bất kỳ ai.

"Quy tắc?" Ninh Vô Trần nhẹ nhàng hỏi lại. "Quy tắc của thế giới này giống như những dòng chữ viết trên mặt cát. Người ta mải mê nghiên cứu nét bút, mải mê ca tụng sự tinh xảo của mặt chữ. Còn ta… ta chỉ đơn giản là cầm một cái chổi, quét chúng đi cho sạch mắt."

Hắn dừng lại, nhìn Thẩm Cửu Thiên bằng ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ ngàn năm không gợn sóng:
"Về bảo với người đứng đầu Vạn Bảo Thiên Cung, nếu muốn tìm ta đòi nợ, hãy mang cái gì đó thực sự thuộc về mình đến đây. Chứ đừng mang đống sắt vụn lòe loẹt này tới, quét dọn mệt lắm."

Dứt lời, Ninh Vô Trần phẩy nhẹ tay áo.

Một cơn gió lốc vô hình cuốn phăng Thẩm Cửu Thiên lên không trung. Lão lão già nua ấy như một chiếc lá khô, bị thổi bay xa nghìn dặm, biến mất hút sau đường chân trời tím thẫm đang dần tan biến.

Thế gian một lần nữa trở lại thanh tịnh.

Ninh Vô Trần nhìn đống mảnh vụn pháp bảo còn sót lại trước cửa quán trà, khẽ cau mày rồi quay sang Lão Quy:
"Đống rác này, ông dọn dẹp đi. Lấy mấy mảnh có vẻ lấp lánh chút, nghiền nhỏ ra trộn với đất trồng hoa phía sau quán. Nghe nói thần khí vỡ vụn chứa nhiều linh tính, chắc là tốt cho cây cối."

Lão Quy đơ người ra: "Hả? Lấy mảnh vụn thần khí đi làm… phân bón?"

"Tại sao không?" Ninh Vô Trần thản nhiên đáp. "Ít ra lúc đó chúng còn có chút giá trị thiết thực. Chứ để nguyên cái tháp đó, vừa tốn không gian vừa chẳng biết dùng để làm gì ngoài việc dọa người."

Tô Nguyệt Nhi cuối cùng cũng tìm lại được giọng nói của mình. Cô đi tới cạnh Ninh Vô Trần, đôi mắt lấp lánh:
"Chủ nhân, người dạy cho em chiêu búng tay đó được không? Ngầu quá đi mất! Một cái 'chát', mọi thứ tan tành!"

Ninh Vô Trần quay lại, gõ nhẹ vào trán cô một cái:
"Ngươi chỉ thích mấy thứ phô trương. Muốn học cái búng tay đó, trước tiên phải học cách làm sao để không quan tâm đến mọi thứ trên đời này đã. Khi trong mắt ngươi, một tòa tháp vạn trượng cũng chẳng khác gì một hạt bụi, thì khi đó ngươi búng một hạt bụi hay búng một tòa tháp cũng chẳng có gì khác biệt."

Tô Nguyệt Nhi vò đầu bứt tai, có vẻ không hiểu lắm, nhưng vẫn hưng phấn đi nhặt nhạnh mấy mảnh vụn bảo tháp.

Lúc này, một bóng người yếu ớt bò ra từ trong đống đổ nát xa xa. Đó chính là Kim Đô, Minh chủ Linh Bảo Minh – kẻ đã bị Ninh Vô Trần "Định" từ ngày hôm qua. Lão chứng kiến từ đầu đến cuối cảnh Thẩm Cửu Thiên bị đánh bại, tâm trí lão lúc này hoàn toàn sụp đổ.

Vạn Bảo Thiên Cung là cấp bậc gì? Đó là bá chủ của một phương đại giới! Cửu Chuyển Hỗn Nguyên Tháp là thứ gì? Đó là vật báu mà ngay cả những vị cổ lão tông sư cũng phải thèm khát! Vậy mà ở nơi đây, nó chỉ là "đồ chơi trẻ con", và mảnh vụn của nó thì sắp bị mang đi làm phân bón.

Kim Đô nhìn bóng lưng đơn giản, có phần hơi lười biếng của Ninh Vô Trần, đột nhiên lão cười điên dại. Lão cười cho sự ngu xuẩn của mình, cười cho những năm tháng lăn lộn trong chốn hồng trần để tích góp những thứ "rác rưởi lộng lẫy".

"Thì ra… thì ra Tiên giới chính là một trò cười."

Kim Đô lẩm bẩm, rồi lão loạng choạng đứng dậy, bỏ mặc quyền lực, bỏ mặc Linh Bảo Minh, lẳng lặng đi vào sâu trong rừng núi. Một thân tu vi Chân Tiên, cứ thế mà tự phế bỏ, để làm một người phàm phu tục tử chân chính.

Ninh Vô Trần nhìn theo bóng Kim Đô, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười hiếm hoi.
"Hắn có vẻ thông minh ra một chút rồi đấy."

Trời đã sáng hẳn. Ánh nắng rực rỡ vàng óng phủ xuống quán trà.

Ninh Vô Trần lại trèo lên cành cây cổ thụ to nhất, chọn một tư thế nằm thoải mái nhất, chuẩn bị bù lại giấc ngủ đã bị gián đoạn.

"Nguyệt Nhi, trà ngon hơn rồi đó."

"Chủ nhân, người còn chưa uống mà!"

"Ngửi mùi là biết rồi."

Giọng Ninh Vô Trần nhỏ dần, rồi hơi thở hắn trở nên đều đặn.

Dưới chân cây cổ thụ, hai bức tường phế liệu thần khí lấp lánh dưới nắng, như đang lặng lẽ kể lại câu chuyện về một kẻ đã dùng một cái búng tay để làm nhục cả một tông môn bậc nhất Tiên giới.

Cái tên "Nhất Chỉ Định Tiên Trần" bây giờ không chỉ là một danh hiệu, nó đã trở thành một loại ám ảnh kinh hoàng. Một chỉ định sinh tử, một búng tay diệt thần khí.

Trong cả một thế giới Tiên Trần đầy bụi bặm và dục vọng phức tạp, rốt cuộc đã xuất hiện một kẻ có thể quét sạch tất cả bằng một sự tối giản đến tàn nhẫn.

"Ngủ ngon nhé, Tiên giới."

Tiếng thì thầm của Ninh Vô Trần hòa vào tiếng lá cây xào xạc. Thế giới có thể đảo lộn, vạn cổ có thể diệt vong, nhưng chẳng có gì quan trọng bằng việc có một giấc ngủ không bị làm phiền.

Kết thúc một ngày ở Thanh Vân giới. Tuy nhiên, ở sâu trong hư không, những thế lực cổ xưa hơn đã bắt đầu cảm thấy sự bất an. "Nhất Chỉ" của Ninh Vô Trần không chỉ làm vỡ một cái tháp, mà nó đã đục thủng một lỗ hổng trong quy luật tồn tại bấy lâu nay của toàn bộ hệ thống tu hành.

Một cuộc bão táp lớn hơn đang hình thành, nhưng chắc chắn là, trước khi cơn bão đó đến, Ninh Vô Trần sẽ phải được ngủ đủ giấc cái đã.

Hết chương 54.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8