Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 53: Thần thông quảng đại?**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 14:14:52 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 53: THẦN THÔNG QUẢNG ĐẠI?**

Gió lạnh trên đỉnh Sơ Tiên Thiên thổi qua đống đổ nát của Chấp Pháp cung, mang theo mùi nồng nặc của linh khí bị nghiền nát. Ninh Vô Trần chắp tay sau lưng, bước chân nhẹ bỗng như không dính chút bụi trần. Hắn đi ngang qua những thi thể đang quỳ rạp, đôi mắt lờ đờ lướt qua những mảnh vỡ của các loại tiên kiếm thần binh, vẻ mặt không một chút gợn sóng.

“Thật sự không có trà sao?” Ninh Vô Trần dừng lại trước một chiếc hòm gấm bị vỡ nửa, bên trong lấp lánh linh thạch cực phẩm, nhưng thứ hắn tìm chỉ là một nhúm trà xanh.

Lão Quy vác cái mai rùa lạch bạch chạy theo sau, mặt nhăn nhó như bị mất của: “Chủ nhân, người vừa mới dùng một chỉ giết chết một vị Chấp Pháp Tiên Quân nắm giữ quy tắc lôi điện đấy! Chút linh thạch này có là gì, trà ngon trong kho báu của hắn chắc chắn phải có, nhưng e rằng vừa rồi một chỉ của người mạnh quá, khiến nó bay màu cùng với nguyên thần của hắn rồi.”

Ninh Vô Trần khựng lại, thở dài: “Lần sau ta nên nhẹ tay một chút. Quá tốn kém.”

“Đại ca, có người tới!” Tô Nguyệt Nhi nắm chặt cán trọng kiếm trên vai, ánh mắt trở nên sắc lạnh.

Phía chân trời, hàng vạn luồng hào quang rực rỡ như sao băng đang xé toác màn mây xám xịt hướng về phía này. Không giống như khí thế bá đạo nhưng đơn độc của Lôi Hoành, đoàn người này mang theo một sự phô trương xa hoa đến tột độ. Dẫn đầu là một chiếc phi thuyền khổng lồ đúc bằng vàng ròng, xung quanh là hàng trăm tu sĩ mặc trường bào khảm linh châu, mỗi người đều cầm trên tay những món pháp bảo tỏa ánh sáng rực rỡ mười dặm.

Lão Quy nheo mắt nhìn, thốt lên: “Là Linh Bảo Minh! Đám gian thương này đến nhanh thật.”

Linh Bảo Minh, tổ chức giàu có nhất Cửu Tiêu Trần Giới, kẻ nắm giữ huyết mạch kinh tế của giới tu tiên. Đối với họ, tu hành không phải là ngồi thiền, mà là đập tiền vào pháp bảo.

Phi thuyền dừng lại giữa không trung, một lão già béo tròn, mặc áo bào thêu chín con rồng vàng, tay cầm một chiếc quạt xếp đính đầy bảo ngọc bước ra. Lão chính là Minh chủ của Linh Bảo Minh — Kim Đô đại nhân.

“Vị đạo hữu này, nghe danh ‘Nhất Chỉ Định Tiên’ của ngươi đã lâu.” Kim Đô cười híp mắt, nhưng trong ánh mắt lại tràn ngập sự tham lam khi nhìn vào ngón tay trỏ của Ninh Vô Trần. “Ngươi giết Lôi Hoành, lật đổ Chấp Pháp cung, việc đó ta không quan ngại. Nhưng ngươi làm hỏng mạch linh khí của vùng này, ảnh hưởng đến việc kinh doanh của ta. Hơn nữa… ngón tay kia của ngươi, dường như là một kiện ‘Chí bảo’ trời sinh. Chi bằng giao nó cho ta, ta sẽ cho ngươi một đời vinh hoa?”

Ninh Vô Trần ngoáy ngoáy tai, liếc nhìn Kim Đô một cái: “Ngươi có trà không?”

Kim Đô khựng lại, nụ cười trên mặt dần biến mất, thay vào đó là sự lạnh lẽo: “Nói chuyện với Linh Bảo Minh mà lại hỏi trà? Được, để lão phu tiễn ngươi đi uống trà dưới suối vàng!”

Lão phất tay một cái, quát lớn: “Khải trận! Vạn Bảo Diệt Thần!”

Ngay lập tức, bốn phía xung quanh Ninh Vô Trần xuất hiện bốn vị trưởng lão. Mỗi người lấy ra một kiện pháp bảo cực phẩm: Một cái gương đồng đen có thể phản chiếu thần hồn, một đóa hoa sen đồng ném ra ngàn vạn cánh hoa sắt, một cái chuông đồng lớn phát ra sóng âm phá vỡ không gian, và cuối cùng là một chiếc túi da hổ có thể hút hết vạn vật vào trong.

“Xích Huyết Kính! Cửu Thiên Liên! Chấn Thiên Chung! Càn Khôn Túi!” Lão Quy kêu lên, mặt trắng bệch. “Toàn là đạo binh cấp bậc tông sư! Chủ nhân, đám này thật sự giàu đến mức mất nhân tính!”

Hào quang từ bốn món pháp bảo quyện lại, tạo thành một vòng xoáy năng lượng khổng lồ ép xuống. Không gian xung quanh Ninh Vô Trần bắt đầu rạn nứt, trọng lực tăng lên gấp ngàn lần. Mặt đất dưới chân hắn sụp xuống, hóa thành tro bụi.

Tô Nguyệt Nhi nghiến răng, định rút trọng kiếm lao lên nhưng lại bị một áp lực kinh khủng đẩy lùi. “Sức mạnh này… thật sự là thần thông quảng đại sao?” Cô thầm nghĩ, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Kim Đô đứng trên phi thuyền cười lớn: “Tu vi của ngươi có mạnh đến đâu cũng chỉ là một thân xác thịt. Dưới chân của vạn bảo, quy tắc cũng phải cúi đầu! Nhìn xem, Thất Tinh Lưu Ly Đèn của ta!”

Lão lấy ra một cây đèn dầu bằng lưu ly rực rỡ, chỉ một ngọn lửa nhỏ được đốt lên, toàn bộ không gian bị thiêu rụi thành hư không. Ngọn lửa màu tím mang theo sức mạnh nhân quả, nhắm thẳng đỉnh đầu Ninh Vô Trần mà hạ xuống.

Giữa cơn bão thần thông rầm rộ ấy, Ninh Vô Trần vẫn đứng yên. Trường bào xám của hắn hơi bay lên vì gió, nhưng gương mặt hắn vẫn bình thản đến đáng sợ. Hắn ngước nhìn ngọn lửa tím và bốn kiện pháp bảo đang xoay vần quanh mình, trong lòng đột nhiên nảy sinh một cảm giác chán ghét.

“Thần thông?” Ninh Vô Trần khẽ mở miệng, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại át đi tiếng gào thét của không gian và tiếng chuông đồng.

“Bỏ gốc lấy ngọn, trang trí hào quang trên nền rác rưởi. Các ngươi gọi đây là thần thông quảng đại sao?”

Hắn chậm rãi giơ ngón tay trỏ lên. Động tác cực kỳ chậm, như thể đang chỉ vào một hạt bụi trôi lơ lửng trong nắng.

“Định.”

Một chữ phát ra.

Thế giới đột ngột lặng ngắt.

Cửu Thiên Liên đang bung nở giữa chừng bỗng dưng héo úa ngay lập tức. Chấn Thiên Chung đang rung động thì nứt toác ra một vệt dài, tiếng chuông nghẹn lại trong cổ họng không gian. Xích Huyết Kính vốn đang chiếu ra luồng sáng đỏ rực đen kịt thì mặt gương đột ngột trở nên mờ mịt, phản chiếu lại gương mặt kinh hoàng của chính lão trưởng lão đang cầm nó.

Và ngọn lửa tím của Thất Tinh Lưu Ly Đèn, chỉ cách đầu Ninh Vô Trần đúng một tấc, bỗng dưng biến thành một khối băng màu tím, lơ lửng vô tri vô giác.

Sức mạnh “Định” của Ninh Vô Trần không phải là ngăn chặn chuyển động, mà là định lại “bản chất”. Hắn định nghĩa rằng những thứ đó là rác rưởi, thì chúng ngay lập tức mất đi linh tính, trở về trạng thái nguyên thủy nhất của vật chất khô cằn.

“Cái gì?! Không thể nào!” Kim Đô đại nhân hét lên, gương mặt béo ú rung rinh vì kinh sợ. “Vạn Bảo trận của ta… Vạn Bảo trận vốn là quy tắc của linh khí, sao ngươi có thể…?”

“Linh khí của ngươi quá bẩn.” Ninh Vô Trần bình thản nói.

Ngón tay hắn khẽ búng một cái.

*Rắc… rắc… rắc…*

Cả bốn kiện đạo binh đồng loạt nổ tung thành bụi cám. Bốn vị trưởng lão hộc máu bay ngược ra sau, linh hải trong cơ thể bị chấn động đến mức khô héo. Ngay cả chiếc phi thuyền bằng vàng ròng khổng lồ kia cũng bắt đầu tan chảy, rã ra từng mảng như sáp gặp lửa.

Kim Đô đại nhân rớt xuống khỏi phi thuyền, ngã lăn lóc trên mặt đất. Lão không còn vẻ kiêu ngạo ban nãy, chỉ còn sự kinh hoàng tột độ. Lão nhìn người thanh niên mặc áo xám đang từ từ tiến lại gần. Mỗi bước chân của Ninh Vô Trần đều như đạp lên tim lão.

“Ngươi… ngươi rốt cuộc là ai? Trên đời này không thể có người chỉ dùng một ngón tay phá vỡ được Vạn Bảo quy tắc!”

Ninh Vô Trần dừng lại trước mặt Kim Đô, cúi xuống nhìn lão: “Ta chỉ là một người quét rác bị các ngươi phá hỏng giấc ngủ.”

Hắn liếc nhìn vào túi chứa đồ của Kim Đô, đột nhiên ánh mắt sáng lên. Hắn đưa tay vào, lôi ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm, nằm lạc lõng giữa mớ vàng bạc châu báu rực rỡ kia.

Mở hộp ra, một mùi hương thanh khiết, giản dị tỏa ra. Ninh Vô Trần mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi: “Thanh Sơn Trà? Hóa ra món trà tốt nhất lại nằm trong xó xỉnh mà ngươi coi thường nhất.”

Hắn quay sang nhìn Lão Quy: “Quy lão, nhóm lửa đi. Trà này mà không uống ngay thì phí.”

Lão Quy và Tô Nguyệt Nhi ngẩn người ra nhìn. Xung quanh là chiến trường đổ nát, những cao thủ hàng đầu của Linh Bảo Minh đang rên rỉ, Minh chủ của họ đang quỳ run rẩy, mà Ninh Vô Trần chỉ quan tâm đến việc pha một ấm trà?

Kim Đô nhìn ấm trà đó, rồi nhìn lại những đống vụn pháp bảo của mình, trong lòng đột nhiên trống rỗng. Lão dồn cả đời để sưu tầm những thứ lộng lẫy nhất, nhưng cuối cùng tất cả đều không chịu nổi một chỉ của kẻ tìm trà.

“Đạo của người… chính là sự đơn giản sao?” Kim Đô thào thào hỏi.

Ninh Vô Trần nhấp một ngụm trà nóng vừa được pha xong, vị đắng chát tan dần nơi đầu lưỡi, sau đó là một vị ngọt thanh nhẹ nhàng lan tỏa. Hắn nhìn bầu trời đang dần sáng lại sau khi những hào quang pháp bảo giả tạo biến mất.

“Tu hành không phải là thêm vào, mà là bớt đi.” Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, ngón tay trỏ khẽ gõ nhẹ lên mặt đất.

Chỉ một tiếng *cộc* nhẹ nhàng, toàn bộ dư âm của cuộc chiến, xác phi thuyền, và cả những tu sĩ Linh Bảo Minh đều bị đẩy ra xa nghìn dặm, biến mất khỏi tầm mắt của hắn.

“Thế giới này vốn dĩ đã có quá nhiều bụi bặm rồi.”

Ninh Vô Trần thở dài, lại nằm vật xuống thảm cỏ, nhắm mắt lại hưởng thụ hương trà còn sót lại. “Thần thông quảng đại làm gì, khi ngay cả một tách trà ngon cũng không biết cách thưởng thức?”

Lão Quy thở phào một cái, lại bắt đầu bài diễn văn quen thuộc: “Thấy chưa, thấy chưa! Chủ nhân của ta chỉ cần một ngón tay là định thiên địa, các ngươi dùng pháp bảo chồng chất lên nhau chỉ là làm nền cho ngón tay này mà thôi! ‘Nhất Chỉ Định Tiên Trần’, câu này không phải để nói đùa đâu!”

Dưới ánh hoàng hôn, một quán trà đơn sơ hiện ra giữa đống gạch vụn của tiên giới. Một kẻ quét rác, một thị nữ, một lão rùa.

Thanh Vân giới kể từ ngày này, rốt cuộc cũng biết thế nào là "Thần thông" thật sự. Đó không phải là hào quang rực rỡ, mà là sức mạnh đủ để bắt cả thế giới phải im lặng khi người ta muốn uống một tách trà ngon.

Hết chương 53.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8