Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 9: Kiếm gãy trong một nhịp thở**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:38:24 | Lượt xem: 2

Sân viện tiêu điều, gió lốc cuộn lên từng hồi rát mặt.

Trần gian có câu: "Múa rìu qua mắt thợ". Nhưng ở đây, ngay tại khoảng sân nhỏ của quán trà nát này, Lục Thiên Phong đang thực hiện một hành động còn nực cười hơn thế. Hắn đang dùng sự phù hoa rực rỡ để thách thức một cõi hư vô tĩnh lặng.

Trên bầu trời, mười vạn thanh kiếm của Vạn Kiếm Tông dàn trận, che khuất cả ánh mặt trời chính ngọ. Mỗi thanh kiếm đều phát ra thanh âm vo ve như tiếng ong mật, cộng hưởng lại thành một luồng sóng âm chấn động tâm can, khiến những tảng đá lớn xung quanh quán trà bắt đầu xuất hiện những vết nứt li ti. Hào quang từ linh lực tỏa ra nhuộm đỏ cả một phương trời, trông xa như một biển lửa cuồn cuộn sắp đổ ập xuống trần gian.

Lục Thiên Phong đứng trên mũi thanh đại kiếm trung tâm, áo bào bay lật phật, đôi mắt tràn đầy sự cuồng ngạo. Hắn nhìn xuống cái dáng vẻ lười biếng của Ninh Vô Trần, lớn tiếng quát:

– Ninh Vô Trần! Tu sĩ chúng ta thuận theo ý trời, nghịch chuyển âm dương. Ngươi tu cái đạo gì mà dám dùng sự thô lậu để sỉ nhục thần thông? Hôm nay, vạn kiếm của ta sẽ dạy cho ngươi biết, thế nào là uy lực của thiên địa đại quy tắc!

Tiếng quát như sấm rền, lôi kéo linh khí trong chu vi mười dặm bạo tẩu.

Lúc này, trong quán trà, Lão Quy đang run lẩy bẩy, hai tay ôm chặt lấy cái mai rùa, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Xong rồi, xong rồi… Vạn Kiếm Quy Tông là sát chiêu mạnh nhất của Vạn Kiếm Tông, mỗi một thanh kiếm đều mang theo một sợi ý chí của Tiên nhân tiền triều. Ninh đại ca ơi là Ninh đại ca, người rốt cuộc có biết mình đang đối mặt với cái gì không?"

Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, thanh trọng kiếm trong tay nàng cũng đang rung lên bần bật. Không phải vì sợ hãi, mà là vì áp lực kinh khủng từ trên cao đổ xuống khiến máu huyết trong người nàng như muốn đông cứng lại. Nàng nghiến răng, nhìn bóng lưng xám xịt của chủ nhân, trong lòng nảy sinh một tia hoài nghi thoáng qua. Liệu một ngón tay, có thực sự chống đỡ được cả một bầu trời đầy kiếm kia?

Ninh Vô Trần vẫn ngồi đó. Hắn không nhìn lên bầu trời, cũng không nhìn Lục Thiên Phong. Ánh mắt hắn chăm chú nhìn vào chén trà trên bàn.

Trong chén trà thanh khiết vừa pha, một hạt bụi đen kịt rơi vào, từ từ chìm xuống đáy. Mặt nước đang rung rinh theo nhịp độ của mười vạn thanh kiếm phía trên.

Ninh Vô Trần khẽ thở dài. Tiếng thở dài của hắn rất nhẹ, giữa tiếng gầm rú của vạn kiếm lẽ ra không ai có thể nghe thấy. Nhưng lạ thay, khi hắn thở ra hơi thở đó, tất cả những người có mặt tại hiện trường đều cảm thấy tim mình như bị lỡ mất một nhịp.

– Ngươi nói… đây là đại quy tắc sao? – Ninh Vô Trần chậm rãi lên tiếng. Giọng nói của hắn không mang theo một chút linh lực nào, phẳng lặng như nước hồ thu.

Lục Thiên Phong cười lạnh:
– Đúng vậy! Vạn kiếm hành động, chính là ý trời! Ngươi lấy gì để chống lại?

Ninh Vô Trần từ từ đứng dậy. Hành động của hắn chậm chạp đến mức phát bực, nhưng mỗi milimet chuyển động đều mang theo một sự tự nhiên kỳ lạ, như thể hắn vốn dĩ là một phần của mặt đất, một phần của không khí xung quanh.

– Thật là phiền phức. – Hắn khẽ lẩm bẩm. – Quy tắc của ngươi, quá nhiều rác rưởi. Quá nhiều màu sắc. Quá nhiều âm thanh.

Ninh Vô Trần ngẩng đầu lên. Đôi mắt vốn dĩ lười biếng của hắn bỗng chốc trở nên sâu thẳm. Trong đôi mắt ấy, không có hình bóng của mười vạn thanh kiếm, không có Lục Thiên Phong, không có cả bầu trời. Chỉ có một điểm đen duy nhất, điểm đen của sự khởi đầu và cũng là sự kết thúc.

Hắn từ tốn đưa tay phải ra khỏi tà áo xám. Ngón tay trỏ của hắn thon dài, sạch sẽ, không có lấy một vết sẹo hay một luồng khí tức nào rò rỉ. Hắn nhắm thẳng về phía mười vạn thanh kiếm đang lao xuống với tốc độ xé rách không gian kia, nhẹ nhàng ấn vào hư không.

– Định.

Chỉ một từ.

Thế giới bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Cảm giác giống như một đoạn phim đang cao trào bỗng dưng bị nhấn nút tạm dừng. Mười vạn thanh kiếm đang lao đi điên cuồng bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, cách đỉnh đầu Ninh Vô Trần đúng ba thước. Không một thanh kiếm nào nhúc nhích được dù chỉ một phân. Ngay cả gió cũng ngừng thổi, lá rụng cũng treo lơ lửng trên không trung, thậm chí là mây trên trời cũng đứng hình như một bức tranh vẽ hỏng.

Lục Thiên Phong đang trong tư thế vung tay điều khiển, khuôn mặt vẫn còn giữ nguyên nụ cười ngạo mạn, nhưng đôi mắt hắn đã co rút lại vì kinh hoàng. Hắn nhận ra mình không thể cử động, ngay cả ý nghĩ trong đầu cũng trở nên chậm chạp như bị dìm dưới vũng bùn đặc quánh.

Ninh Vô Trần nhìn ngón tay của mình, rồi nhìn đống "vạn kiếm" rực rỡ kia với vẻ ghét bỏ:
– Một hạt bụi làm bẩn chén trà, ta chỉ cần hất đi là xong. Ngươi mang đến mười vạn hạt bụi, chẳng lẽ định bắt ta phải quét dọn cả ngày?

Dứt lời, ngón tay của hắn khẽ gõ nhẹ một cái vào hư không, như thể đang gõ vào một tấm kính vô hình.

"Răng rắc!"

Một tiếng rạn nứt nhỏ vang lên từ đầu ngón tay của hắn, nhưng âm thanh đó lập tức lan truyền như một dịch bệnh với tốc độ kinh hồn.

Từ thanh kiếm gần nhất, những vết nứt xuất hiện. Không phải vỡ vụn thông thường, mà là bị một loại sức mạnh căn bản nhất tước đoạt đi sự liên kết cấu trúc.

Vạn kiếm rực rỡ, vốn dĩ được đúc từ những loại linh kim hiếm có nhất, được tôi luyện qua ngàn năm hỏa diễm, giờ đây trong một nhịp thở của Ninh Vô Trần, đều hóa thành bột mịn.

Gió nổi lên. Không phải gió của tự nhiên, mà là áp suất do vạn kiếm tan vỡ tạo thành. Mười vạn thanh kiếm hóa thành một cơn mưa bụi màu bạc, lấp lánh nhưng không còn chút sát khí nào. Chúng rắc xuống sân viện, phủ một lớp bụi mỏng lên những phiến đá nứt nẻ.

"Bịch!"

Lục Thiên Phong rơi xuống đất. Thanh đại kiếm dưới chân hắn cũng đã biến mất. Hắn quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy chạm vào lớp bụi bạc trên mặt đất – thứ mà một hơi thở trước vẫn còn là niềm tự hào vạn cổ của hắn.

Hắn ngước mắt lên, khuôn mặt xám ngoét không còn chút máu:
– Ngươi… ngươi đã làm gì? Đó là Vạn Kiếm Quy Tông… Đó là quy tắc cấp Thiên… Ngươi…

Ninh Vô Trần thu ngón tay vào trong tay áo, đôi mắt lại trở về vẻ buồn ngủ thường ngày. Hắn lướt qua Lục Thiên Phong như lướt qua một khúc gỗ mục:

– Quy tắc của ngươi chỉ là phép cộng của mười vạn thứ rác rưởi. Quy tắc của ta… là một phép trừ. Trừ đi tất cả những gì không cần thiết, cái còn lại mới là "Đạo".

Hắn đi về phía bàn trà, cầm chén trà lên, nhìn hạt bụi đen lúc nãy giờ đã bị sức mạnh của chính hắn đánh tan thành vô hình.

– Ngươi phá hỏng chén trà của ta, việc này không thể cứ thế mà qua được. – Ninh Vô Trần nói, giọng vẫn phẳng lặng.

Lục Thiên Phong run lên:
– Ngươi… ngươi muốn giết ta sao? Ta là trưởng lão danh dự của Vạn Kiếm Tông, phía sau ta là…

– Ồn quá. – Ninh Vô Trần ngắt lời.

Lục Thiên Phong bỗng nhiên cảm thấy họng mình tắc nghẹn. Hắn kinh hoàng nhận ra, không chỉ kiếm của mình bị phá, mà toàn bộ tu vi tích lũy nghìn năm của mình – khối Kim Đan viên mãn, hệ thống kinh mạch vĩ đại – đều đang tan chảy.

Hắn đang trở nên "đơn giản" theo đúng nghĩa đen.

Lớp vẩy hào quang trên da hắn rụng xuống, mái tóc đen bạc trắng trong nháy mắt, hơi thở trở nên yếu ớt và đục ngầu. Trong chưa đầy một phút, một vị Tiên tôn hô phong hoán vũ đã biến thành một lão già người phàm, da mồi tóc bạc, hơi thở thoi thóp.

– Ta không giết ngươi. Ta chỉ định lại cuộc đời ngươi cho "đơn giản" hơn thôi. Tu luyện vất vả như vậy làm gì? Làm một người phàm quét rác, không phải nhẹ lòng hơn sao? – Ninh Vô Trần vừa nói vừa chậm rãi hớp một ngụm trà đã nguội lạnh.

Lục Thiên Phong há hốc miệng, nhưng không thốt lên lời nào được nữa. Ý chí của hắn đã bị nghiền nát hoàn toàn bởi cái gọi là "tối giản".

Lão Quy đứng ở cửa quán trà, mắt lồi ra như hai hạt nhãn, thào thào:
– Một… Một chỉ… phế Tiên… Trời ạ, lão rùa này lần này bám đúng đùi vàng rồi… không, là đùi kim cương mới đúng!

Tô Nguyệt Nhi thì lặng đi. Nàng nhìn lớp bụi kiếm bao phủ cả sân viện, cảm giác như mình vừa chứng kiến một vị thần đang gẩy đi một chút gàu trên vai áo vậy. Sự bá đạo của Ninh Vô Trần không phải là dùng lực mạnh hơn đối thủ, mà là trực tiếp xóa bỏ định nghĩa về "lực" của đối thủ.

Ninh Vô Trần đặt chén trà xuống, ngáp một cái thật dài, rồi vỗ vỗ vai Tô Nguyệt Nhi đang đứng thẫn thờ:
– Nguyệt Nhi, nhìn gì mà ngây ra vậy? Lấy chổi ra quét sân đi. Bụi kiếm này tuy không hại người, nhưng nhìn vào vẫn thấy bẩn mắt lắm.

Nguyệt Nhi giật mình, vội vàng đáp:
– Vâng! Chủ nhân! Em… em đi lấy chổi ngay!

Ninh Vô Trần quay người đi vào phía sau quán trà, bóng lưng màu xám nhạt hòa lẫn vào rêu xanh vách đất, trông giản dị đến mức không thể giản dị hơn.

Ở bên ngoài, gió lại thổi. Những hạt bụi bạc bay lên cao, hòa vào ánh nắng rồi tan biến vào thinh không. Vạn Kiếm Tông hào hùng, danh tiếng Thiên Tử Tiên nhân, tất cả rầm rộ đó rốt cuộc cũng không trụ nổi trước một ngón tay và một câu nói "Ồn ào quá".

Thiên địa lại về trạng thái yên tĩnh ban đầu. Chỉ còn lại một lão già tóc trắng ngồi thẫn thờ giữa sân, nhìn những hạt bụi li ti còn sót lại trên tay, đôi mắt trống rỗng không chút ánh sáng.

Định Tiên Trần.
Chỉ một ngón tay, trần ai đều đã định.

Sâu trong núi rừng Thanh Vân giới, ý chí của một vài vị lão quái vật đang lén lút quan sát bằng thần thức bỗng nhiên đồng loạt rút lui, run rẩy thu hồi mọi khí tức. Họ biết rằng, kể từ hôm nay, mảnh đất này có một quy tắc mới.

Một quy tắc chỉ có đúng một ngón tay.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8