Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 8: Vạn Kiếm bay tới**
Chương 8: Vạn Kiếm bay tới
Gió sớm ở vùng biên thùy Thanh Vân giới vốn dĩ mang theo vị chát của đất đá khô cằn, nhưng hôm nay, nó lại nồng nặc mùi kim loại lạnh lẽo.
Tại quán trà cũ kỹ bên bìa rừng, Ninh Vô Trần đang ngồi trên một chiếc ghế tre mòn vẹt. Trước mặt hắn là một ấm trà đã nguội nửa phần, hơi nước mỏng manh vương vấn rồi tan biến vào hư không. Hắn khẽ nheo mắt, đôi đồng tử sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời tịch mịch, lười biếng nhìn về phía chân trời xa xăm.
Ở đó, một dải lụa sáng rực rỡ đang xé toạc màn sương mù buổi sớm.
"Chủ nhân, xem ra trà này ngài không thể thong thả uống hết rồi."
Tô Nguyệt Nhi đứng bên cạnh, tay đã đặt lên chuôi thanh trọng kiếm to bản đang cắm sâu xuống đất. Khuôn mặt thanh tú của nàng lúc này hiện lên vẻ nghiêm trọng, nhưng trong ánh mắt lại cháy rực ý chí chiến đấu. Đối với nàng, bất cứ ai làm phiền sự tĩnh lặng của Ninh Vô Trần đều là kẻ thù của nàng.
Lão Quy thì khác. Con rùa già hóa hình người này đang run bần bật, cái mai rùa sau lưng dường như nặng hơn hàng nghìn cân. Lão lắp bắp: "Là khí tức của Thanh Vân Tông… không, còn mạnh hơn thế nhiều. Đó là Vạn Kiếm Quy Tông khí! Lục Thiên Phong… Vạn Kiếm Tiên Tử tới rồi!"
Tiếng rít xé gió bắt đầu gào rú, làm rung chuyển cả những ngọn cây già cỗi xung quanh quán trà. Từ phía chân trời, hàng vạn đạo kiếm quang tụ hội lại như một đàn châu chấu khổng lồ, che khuất cả ánh nắng ban mai. Trung tâm của rừng kiếm ấy là một nam tử mặc đạo bào thêu mây vàng rực rỡ, đứng trên một thanh trường kiếm khổng lồ bằng ngọc bích. Hắn ta khoanh tay trước ngực, khí thế như núi cao vạn trượng, khiến linh khí xung quanh đều phải đông cứng lại.
Lục Thiên Phong – thiên tài trăm năm có một của Thanh Vân Tông, kẻ luôn tôn thờ sự hào nhoáng và sức mạnh của số lượng. Với hắn, tu hành là phải để cả thế giới nhìn thấy, là phải chấn động bát hoang.
"Ninh Vô Trần?"
Giọng nói của Lục Thiên Phong vang vọng khắp tầng mây, kèm theo đó là hàng ngàn tiếng kiếm minh u uất. Hắn hạ dần độ cao, rừng kiếm theo sau hắn cũng bắt đầu tản ra, bao vây lấy quán trà nhỏ bé từ mọi hướng.
"Kẻ phế bỏ Lệnh Truy Nã của Thanh Vân Tông là ngươi?" Lục Thiên Phong từ trên cao nhìn xuống, đôi mắt sắc lạnh quét qua bộ đạo bào xám giản dị của Ninh Vô Trần, lòng nảy sinh sự khinh thường tột độ. Hắn vốn tưởng sẽ gặp một vị ẩn thế lão quái uy phong lẫm liệt, nào ngờ chỉ là một thanh niên trông như gã quét rác, trên người không có một tia linh lực dao động.
Ninh Vô Trần không ngẩng đầu lên, chỉ nhẹ nhàng nhấc chén trà lên môi, nhấp một ngụm rồi trầm ngâm: "Trà hơi nhạt."
Hắn hoàn toàn phớt lờ sự hiện diện của một vị cường giả sắp bước vào cảnh giới Tiên nhân. Với hắn, mười vạn kiếm khí hay một cơn gió thoảng qua cũng chẳng có gì khác biệt. Đều là "bụi" cả.
Sự bình thản của Ninh Vô Trần như một cái tát trời giáng vào lòng tự tôn của Lục Thiên Phong. Hắn lạnh lùng hừ một tiếng: "Giả thần giả quỷ. Nghe nói ngươi nắm giữ quy luật kỳ lạ, có thể định trụ linh khí. Nhưng trước 'Vạn Kiếm Thiên Võng' của ta, quy luật nào cũng chỉ là hư ảo!"
Hắn phất tay.
*Vút! Vút! Vút!*
Trong chớp mắt, một trăm thanh kiếm phía trước lao xuống như mưa sa, mỗi thanh đều mang theo hỏa diễm và lôi điện thực thụ. Không gian quanh quán trà bị xé rách, âm thanh va chạm giữa kiếm khí và không khí tạo nên những tiếng nổ chói tai.
"Đừng chạm vào quán trà của chủ nhân ta!"
Tô Nguyệt Nhi hét lên một tiếng, trọng kiếm trong tay nàng vung lên. Một luồng kiếm khí dày đặc như bức tường thép bùng phát, va chạm trực diện với trăm thanh phi kiếm của Lục Thiên Phong.
*Ầm!*
Nguyệt Nhi lùi lại ba bước, đôi tay tê dại. Tuy nàng là thiên tài, nhưng đối mặt với Lục Thiên Phong – kẻ đã chạm đến ngưỡng cửa của "Quy tắc", nàng vẫn còn quá non nớt.
Lục Thiên Phong nhếch mép: "Thị nữ có chút bản lĩnh, nhưng chủ nhân thì… hèn nhát quá rồi."
Hắn không muốn dây dưa thêm. Mục tiêu của hắn là "Thần vật" mà hắn nghi ngờ Ninh Vô Trần đang cất giấu.
"Toàn quân, định hình! Vạn Kiếm Quy Tông – Tru Thần Trận!"
Theo mệnh lệnh của hắn, mười vạn thanh kiếm đang lơ lửng trên không trung bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy kim loại khổng lồ. Áp lực kinh khủng từ trận pháp đè xuống làm mặt đất xung quanh quán trà nứt toác, cây cối bị nghiền thành bột mịn. Ngay cả Lão Quy cũng phải khuỵu gối, cái mai rùa nứt ra những đường li ti.
Bầu trời hoàn toàn biến thành một màu xám xịt của thép lạnh.
Ninh Vô Trần cuối cùng cũng đặt chén trà xuống. Hắn chậm rãi đứng dậy, hành động của hắn phi thường chậm, dường như mỗi nhịp cử động đều hài hòa với hơi thở của đất trời.
Hắn nhìn lên bầu trời bị lấp đầy bởi vạn kiếm, nhìn kẻ đang đứng trên cao tự đắc kia, rồi khẽ thở dài:
"Ngươi biết tại sao trà của ta lại nhạt không?"
Lục Thiên Phong sững sờ, không hiểu tại sao cái kẻ sắp chết này lại hỏi một câu vô nghĩa như vậy.
Ninh Vô Trần ngước mắt lên, đôi mắt lười biếng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến mức khiến người ta run rẩy. Hắn nói tiếp:
"Bởi vì bụi từ kiếm của ngươi… bay vào chén của ta rồi."
Lục Thiên Phong nổi giận lôi đình: "Chết đến nơi còn dám đùa giỡn! Đi chết đi!"
Hắn chỉ tay xuống dưới. Mười vạn thanh kiếm cùng lúc phát ra tiếng gầm rống chấn động trời xanh, mang theo ý chí diệt thế lao thẳng xuống đỉnh đầu Ninh Vô Trần. Một màn này, dù là cao thủ cùng cấp cũng chỉ có nước tan thành mây khói.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Ninh Vô Trần vẫn đứng đó, tà áo xám không hề tung bay trước áp lực kiếm khí. Hắn không vận công, không dùng pháp bảo, thậm chí còn chẳng buồn lấy tay ra khỏi ống tay áo rộng lùng bùng.
Đợi đến khi mũi kiếm đầu tiên chỉ còn cách chóp mũi chưa đầy một thốn, Ninh Vô Trần mới nhẹ nhàng đưa tay ra.
Chỉ là ngón tay trỏ.
Hắn không chỉ vào Lục Thiên Phong, cũng chẳng chỉ vào rừng kiếm. Hắn chỉ nhẹ nhàng ấn vào hư không ngay trước mặt, như thể đang nhấn vào mặt hồ yên ả.
Một chữ duy nhất từ miệng hắn thoát ra, thanh lãnh, đơn giản, nhưng lại vang vọng thấu vào linh hồn vạn vật:
"ĐỊNH."
*Oanh —!*
Không có tiếng nổ lớn, không có chấn động rung trời. Thay vào đó là một sự im lặng tuyệt đối, một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ mười dặm xung quanh.
Mười vạn thanh kiếm đang lao xuống với tốc độ xé gió bỗng nhiên đứng sững lại giữa không trung. Những tia sét còn đang nhấp nháy, những ngọn lửa còn đang bùng cháy trên lưỡi kiếm, tất cả đều bị đóng băng tại chỗ như những vật thể trong một bức tranh thủy mặc.
Gió ngừng thổi. Bụi ngừng rơi.
Ngay cả mồ hôi trên trán Lục Thiên Phong cũng ngưng lại, không thể lăn xuống.
Thế giới trong khoảnh khắc này, dường như đã đánh mất đi khái niệm "Thời gian".
Ninh Vô Trần chậm rãi bước qua những lưỡi kiếm đang lơ lửng, mỗi bước chân của hắn đi trên hư không như đi trên mặt đất bằng phẳng. Hắn tiến đến trước mặt Lục Thiên Phong, kẻ lúc này đang trợn tròn mắt, toàn thân bị cố định bởi một lực lượng mà hắn không thể hiểu nổi.
Lục Thiên Phong muốn hét lên, muốn cử động dù chỉ là một đầu ngón tay, nhưng vô ích. Trong thế giới của "Định", chỉ có một ý chí duy nhất được phép vận hành, đó chính là Ninh Vô Trần.
Ninh Vô Trần nhìn thẳng vào mắt Lục Thiên Phong, khuôn mặt vẫn mang vẻ lười biếng như chưa tỉnh ngủ. Hắn vươn ngón tay trỏ, khẽ búng vào mũi thanh ngọc kiếm dưới chân Lục Thiên Phong.
"Lắm kiếm như vậy làm gì? Nhiều… thì sẽ loạn."
*Răng rắc.*
Tiếng vỡ vụn nhỏ bé vang lên.
Bắt đầu từ thanh ngọc kiếm đó, một vết nứt nhỏ lan rộng ra. Rồi như một hiệu ứng quân bài domino, vết nứt ấy lan sang mười vạn thanh kiếm đang bị định trụ giữa trời.
*Rắc rắc rắc rắc rắc…*
Dưới ánh mắt kinh hoàng tột độ của Lục Thiên Phong, mười vạn thanh kiếm của hắn – vốn là niềm tự hào vạn năm của Thanh Vân Tông – bắt đầu vỡ nát thành từng mảnh vụn li ti. Chúng không rơi xuống đất, mà hóa thành những hạt bụi lấp lánh trong ánh nắng mặt trời, tạo nên một màn sương bụi dày đặc bao phủ cả một vùng không gian.
Quy luật "Nhất Chỉ Định Tiên Trần".
Một chỉ ấn xuống, tiên phàm đều định. Một chỉ nhấc lên, vạn vật thành tro.
Ninh Vô Trần phủi phủi những hạt bụi kiếm bám trên tay áo, quay lưng đi về phía quán trà.
"Tan."
Hắn nói khẽ.
Áp lực đang trói buộc Lục Thiên Phong bỗng nhiên biến mất. Toàn bộ đệ tử Thanh Vân Tông phía xa bị một luồng khí kình vô hình đẩy lùi hàng nghìn trượng, tu vi toàn bộ bị chấn động đến mức tụt giảm một tầng lớn.
Lục Thiên Phong rơi tự do từ trên cao xuống, ngã sụp trên mặt đất bụi bặm. Hắn ngơ ngác nhìn đôi bàn tay trống không của mình, rồi nhìn hàng vạn hạt bụi lấp lánh đang tan biến vào không gian. Vạn kiếm của hắn… cứ thế mà biến mất? Không một tia phản kháng, không một chút dấu vết?
Nỗi kiêu ngạo của một "Vạn Kiếm Tiên Tử" sụp đổ hoàn toàn. Trước cái "Một" của Ninh Vô Trần, cái "Vạn" của hắn chẳng qua chỉ là một trò cười không hơn không kém.
"Chủ… chủ nhân…" Lão Quy run rẩy bò ra khỏi mai rùa, miệng há hốc không thốt nên lời. Lão biết Ninh Vô Trần mạnh, nhưng mạnh đến mức đóng băng cả quy tắc của đại thế giới chỉ bằng một ngón tay, thì quả thực nằm ngoài trí tưởng tượng của lão.
Tô Nguyệt Nhi thì đôi mắt sáng rực, nàng tra trọng kiếm vào bao, chạy đến bên cạnh Ninh Vô Trần, cung kính cúi đầu: "Chủ nhân thật là vất vả, vừa phải ra tay vừa phải… nhìn bụi."
Ninh Vô Trần ngồi lại vào chiếc ghế tre cũ, nhìn chén trà đầy những hạt bụi kim loại vương vãi, thở dài một tiếng:
"Nguyệt Nhi, trà hỏng rồi. Pha ấm mới đi."
Hắn tựa lưng vào ghế, khép mắt lại. Bầu trời Thanh Vân giới sau cơn chấn động của "Một Chỉ" bỗng trở nên xanh trong lạ thường, như thể mọi dơ bẩn, mọi sự phô trương hào nhoáng của lũ tu sĩ đều đã bị thanh tẩy sạch sẽ.
Lục Thiên Phong quỳ đó giữa đống đổ nát của ý chí mình, miệng lẩm bẩm: "Tối giản… Một ngón tay… Tại sao có thể?"
Hắn không bao giờ biết rằng, trong thế giới quan của Ninh Vô Trần, việc điều khiển mười vạn thanh kiếm cũng khó khăn và phiền phức y như việc phải dọn dẹp mười vạn hạt bụi bẩn vậy. Mà Ninh Vô Trần, vốn dĩ chỉ là một kẻ lười biếng thích sự sạch sẽ mà thôi.
Trận chiến kết thúc chóng vánh đến mức những kẻ đi theo hóng hớt từ xa còn chưa kịp nhận ra chuyện gì vừa xảy ra. Họ chỉ thấy bầu trời tối sầm lại bởi vạn kiếm, rồi một tiếng "Định" thanh thản vang lên, và tất cả hào quang đó tan biến như một giấc mộng giữa ban ngày.
Cái tên "Ninh Một Chỉ" từ hôm nay, sẽ chính thức trở thành một nỗi ám ảnh gieo rắc lên khắp nẻo đường tu tiên của Thanh Vân giới.
Thế gian thái bình, chỉ vì một chỉ tay.
Dưới bóng cây hòe, hơi ấm từ ấm trà mới bắt đầu lan tỏa, tiếng nước sôi ùng ục cùng hơi thở đều đặn của người thanh niên mặc áo xám hòa làm một. Bụi trần đã định, Tiên lộ dừng chân.
Thế giới này, rốt cuộc cũng yên tĩnh được một lúc rồi.