Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 7: Thanh Vân Tông lệnh truy nã**
**Chương 7: Thanh Vân Tông Lệnh Truy Nã**
Nắng sớm xuyên qua màn sương bạc của vùng biên thùy Thanh Vân giới, rót vào quán trà nhỏ một thứ ánh sáng nhàn nhạt, tịch mịch.
Dưới gốc cây hòe già trước hiên, một vị thanh niên mặc bào xám cũ kỹ đang tựa lưng vào ghế tre, đôi mắt nhắm hờ, dường như hơi thở cũng hòa vào tiếng lá rơi. Ninh Vô Trần đang ngủ. Một giấc ngủ không mộng mị, không ưu phiền, một kiểu nghỉ ngơi mà ngay cả những vị chân tiên ngàn năm cũng không dám xa xỉ hy vọng.
"Soàn soạt… soàn soạt…"
Tiếng chổi tre quẹt trên nền đá đều đặn đến lạ lùng.
Thanh Quy Đạo Nhân, hay bây giờ là Lão Quy, đang khom cái lưng vốn dĩ đã hơi còng vì mang cái mai rùa khổng lồ, tỉ mẩn quét từng chút bụi nhỏ. Nếu có cao nhân nào đi qua đây, chắc chắn sẽ phải rùng mình kinh hãi. Lão Quy không chỉ đang quét rác, mà mỗi nhát chổi đưa đi, linh khí hỗn loạn xung quanh quán trà đều bị chẻ nhỏ, nén xuống, rồi quy vị một cách trật tự.
Lão Quy đổ mồ hôi hột, lẩm bẩm: "Kỳ diệu, thật là kỳ diệu. Trước đây tu luyện Cửu Chuyển Linh Quy Công, ta cứ ngỡ là đã đạt đến đỉnh cao của sự phòng thủ. Hóa ra, tất cả đều là rườm rà. Nhìn chủ nhân xem, nằm đó không cử động, nhưng cả không gian này đều bị ngài ấy 'định' lại trong một trạng thái cân bằng tuyệt đối."
"Lão già kia! Quét nhanh cái tay lên! Chỗ đó còn một hạt bụi kìa!"
Một tiếng quát lanh lảnh vang lên. Tô Nguyệt Nhi vác trên vai thanh trọng kiếm khổng lồ đen xì, bước ra từ gian bếp, tay kia bưng một khay trà bốc khói nghi ngút. Cô đặt khay trà xuống bàn, liếc nhìn Ninh Vô Trần với vẻ mặt đầy sùng bái, sau đó quay sang lườm Lão Quy:
"Chủ nhân thích sạch sẽ, ông mà làm vẩn đục không khí, tôi cho ông một kiếm bay về phía Tây Thiên luôn đấy."
Lão Quy cười khổ, gật đầu lia lịa: "Tiểu thư cứ yên tâm, lão phu nhất định quét sạch tâm can, quét sạch hồng trần, không để vướng một hạt bụi nào đến gần Ngài."
Đang lúc sự tĩnh lặng đang bao phủ lấy quán trà thì đột nhiên, từ phía chân trời xa xôi, một vệt sáng vàng rực rỡ xé toác màn mây.
Hào quang chói mắt, kèm theo đó là một cỗ uy áp cuồn cuộn như sóng triều tràn tới. Tiếng xé gió rít lên chói tai, phá vỡ bầu không khí thanh tịnh của buổi sớm. Một cuộn giấy da dê dát vàng khổng lồ, dài tới ba trượng, cuồn cuộn linh khí, bay lơ lửng trên bầu trời quán trà rồi tự động mở ra.
Trên đó, những dòng chữ bằng máu đỏ rực, phát ra ánh sáng đỏ gay gắt, chấn động cả tâm hồn:
**"THANH VÂN TÔNG TRUY NÃ LỆNH!"**
**"Đối tượng: Kẻ ẩn danh tại Tiên Trần Quán (Vị diện Thanh Vân biên giới).**
**Tội danh: Đả thương Vạn Kiếm Tiên Tử, phỉ báng uy nghiêm Thanh Vân Tông, phá hủy trật tự vạn giới.**
**Phần thưởng: Mười vạn linh thạch thượng phẩm, ba viên Cửu Chuyển Kim Đan, một tấm thông hành vào Thượng Giới.**
**Ghi chú: Giết không cần hỏi!"**
Dưới cùng của lệnh truy nã là một đạo dấu ấn linh hồn khổng lồ, hình một đám mây xanh đang cuộn sóng, tỏa ra khí tức của một cường giả vượt xa cấp bậc thông thường.
Tô Nguyệt Nhi nhìn lên trời, đôi lông mày liễu khẽ dựng lên, đôi mắt lóe lên tia lạnh lẽo: "Ồ, xem ra đám ruồi nhặng này thật sự không biết sống chết là gì. Sáng sớm đã đem cái bảng màu loè loẹt này đến dọa người."
Lão Quy thì tái mặt, rụt cổ vào trong áo: "Xong rồi, xong rồi… Đây là Thiên Vân Truy Nã Lệnh của Thanh Vân Tông, được đích thân Tông chủ ra ấn. Đã ba trăm năm rồi họ mới dùng đến cái này. Một khi lệnh xuất, không chỉ Thanh Vân Tông, mà tất cả lũ thợ săn tiền thưởng, các tán tu hám lợi ở khắp vùng này đều sẽ như lũ kiến đánh hơi thấy mật…"
Vừa nói xong, linh khí xung quanh bỗng nhiên dao động dữ dội.
"Vù! Vù! Vù!"
Từng đạo độn quang liên tiếp đáp xuống xung quanh quán trà. Kẻ thì cưỡi phi kiếm rực rỡ, kẻ thì ngồi trên thiền trượng lớn, kẻ lại ẩn hiện trong một làn khói đen kịt. Chỉ trong nháy mắt, hơn mười vị tu sĩ với tu vi từ Nguyên Anh trở lên đã vây kín cái sân nhỏ.
Dẫn đầu là một lão già mặc đạo bào thêu hình núi non đồ sộ, râu tóc bạc phơ nhưng đôi mắt lại đục ngầu, tham lam. Đây là Trấn Nhạc Đại Sư, một tán tu có tiếng trong vùng, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần.
Hắn nhìn quán trà đơn sơ, rồi nhìn thấy Ninh Vô Trần đang nằm ngủ, trên người không chút linh khí, hừ lạnh một tiếng:
"Cứ ngỡ là nhân vật bậc nào có thể đánh bại Lục Thiên Phong, hóa ra chỉ là một tên phàm nhân không biết nặng nhẹ? Hay là cao nhân thích đóng kịch? Dù thế nào, hôm nay mạng của ngươi, lão phu nhận lấy!"
Trấn Nhạc Đại Sư cười ha hả, tay phải lật lại, một cái bát quái bàn khổng lồ bằng đồng đen hiện ra trên không trung, che lấp toàn bộ ánh nắng: "Vạn cân đồng nát này của ta, đủ để đè bẹp cái xó này thành bình địa!"
Tô Nguyệt Nhi định bước ra, tay đã chạm vào cán trọng kiếm, nhưng lại liếc thấy Ninh Vô Trần hơi nhíu mày.
Cô lập tức dừng lại, trong lòng run lên một cái. Chủ nhân nhíu mày, nghĩa là ngài ấy đang khó chịu vì tiếng ồn.
"Ồn ào…"
Một tiếng nói nhỏ, cực kỳ mỏng manh, tựa như hơi gió lướt qua lá hòe, vang lên từ phía chiếc ghế tre.
Ninh Vô Trần vẫn chưa mở mắt. Hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ từ dưới tay áo xám ra. Một động tác chậm chạp đến mức kẻ mù cũng nhìn thấy rõ đường đi, không có lấy một chút tàn ảnh, không có hào quang, không có bất kỳ hiện tượng kinh thiên động địa nào.
Hắn chỉ về phía đạo Lệnh Truy Nã khổng lồ đang bay trên trời và lũ người ồn ào trước mặt.
"Định."
Chỉ một từ.
Thế gian trong chớp mắt như bị một vị đại thần khổng lồ dùng kéo cắt đứt sợi dây thời gian.
Gió ngừng thổi. Chiếc lá hòe đang rơi nửa chừng đứng khựng lại giữa không trung. Ánh mắt tham lam của Trấn Nhạc Đại Sư đông cứng ngay tại chỗ, miệng lão vẫn còn đang mở to để cười, nhưng không một âm thanh nào phát ra được.
Bát quái đồng đen khổng lồ đang từ trên cao nện xuống bỗng nhiên dừng lại như bị một bàn tay vô hình vạn trượng giữ chặt. Những đạo linh khí cuồn cuộn của mười mấy vị tu sĩ vốn đang tỏa ra rực rỡ bỗng nhiên thu hẹp lại thành một khối u cục, tĩnh lặng đến đáng sợ.
Ngay cả tấm Lệnh Truy Nã dát vàng trên bầu trời, cái biểu tượng của quyền lực tối cao Thanh Vân Tông, cũng bỗng nhiên mất đi ánh sáng, xám xịt như một tờ giấy vụn bị bỏ quên hàng thế kỷ.
Cả một vùng đất vạn dặm quanh quán trà rơi vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối. Đây không phải là sự im lặng bình thường, mà là sự im lặng của sự "không tồn tại".
Lão Quy và Tô Nguyệt Nhi đứng yên trong quán trà. Họ không bị ảnh hưởng vì họ thuộc về "không gian của Ninh Vô Trần". Nhìn ra bên ngoài, Lão Quy run rẩy. Lão nhìn thấy dòng thời gian quanh Trấn Nhạc Đại Sư đã bị khóa chết. Nếu Ninh Vô Trần không ra lệnh "Giải", lão già Hóa Thần kia sẽ phải đứng ở đó đến tận lúc vũ trụ tan biến thành cát bụi, linh hồn vĩnh viễn kẹt trong một tích tắc của hiện tại.
Ninh Vô Trần lúc này mới chậm rãi mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như hắc động, không chứa nổi một hạt cát của thế gian này.
Hắn khẽ gẩy ngón tay trỏ thêm một cái.
"Tan."
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Những âm thanh vỡ vụn nhẹ như tiếng thủy tinh chạm vào nhau vang lên.
Đạo bát quái bằng đồng đen hóa thành bột mịn, hòa vào trong không khí. Những thanh phi kiếm, những món pháp bảo lung linh của mười mấy vị cao thủ đồng loạt rã ra thành cát bụi trần ai.
Kinh khủng nhất là tấm Truy Nã Lệnh của Thanh Vân Tông. Nó bùng cháy, nhưng không phải cháy bằng lửa, mà là cháy bằng một loại "quy tắc xóa sổ". Chữ máu "Thanh Vân" rên rỉ rồi biến mất. Cái ấn ký linh hồn của Tông chủ Thanh Vân Tông trên đó bị một lực lượng vô hình bóp nát.
Ở một vị diện khác xa xôi, sâu trong cấm địa Thanh Vân Tông, một lão giả đang ngồi tĩnh tọa đột nhiên mở trừng mắt, phun ra một ngụm máu lớn, gương mặt lộ rõ sự bàng hoàng tột độ. Dấu ấn linh hồn của lão đã bị xóa sạch một cách tàn nhẫn bởi một thực thể mà lão không cách nào chạm tới.
Quay lại quán trà nhỏ.
Sau chữ "Tan", Trấn Nhạc Đại Sư và mười mấy vị tu sĩ bỗng nhiên cảm thấy một sức ép khủng khiếp đẩy họ ra ngoài. Không ai bị giết, nhưng toàn bộ tu vi của họ như bị một cái mút khổng lồ hút sạch sẽ, biến họ thành những người phàm trần suy nhược trong nháy mắt.
Họ bay ngược ra xa mười dặm, rơi phịch xuống bãi cỏ, kẻ nào kẻ nấy gương mặt trắng bệch, toàn thân run rẩy, đôi mắt lờ đờ vì sợ hãi. Họ thậm chí không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Chỉ thấy một ngón tay, rồi cả thế giới của họ sụp đổ.
Quán trà lại trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Cuộn giấy truy nã dát vàng kia bây giờ chỉ còn là một mảnh tàn tro rơi lả tả xuống chân Ninh Vô Trần. Hắn nhìn đám tàn tro, thở dài một tiếng:
"Lão Quy, dùng chỗ này để nhóm bếp đi. Chất giấy này cũng được đấy, giữ nhiệt tốt."
Lão Quy há hốc mồm, rồi lập tức cúi đầu thu dọn những mảnh tàn tích của món pháp bảo tối cao của một tông môn hạng nhất, tay chân run lẩy bẩy: "Vâng… vâng, chủ nhân. Dùng Lệnh Truy Nã của Tiên Đế nhóm bếp, chỉ có ngài mới nghĩ ra được."
Tô Nguyệt Nhi mỉm cười, đi đến bên cạnh Ninh Vô Trần, rót cho hắn một chén trà mới: "Chủ nhân, bọn họ chắc chắn sẽ không dừng lại ở đây đâu. Thanh Vân Tông là kẻ hiếu thắng nhất vùng này."
Ninh Vô Trần cầm lấy chén trà, khói trắng lượn lờ che đi gương mặt hắn. Hắn nhấp một ngụm, vị đắng ngọt hòa quyện khiến đôi mày hắn giãn ra.
"Phiền phức."
Hắn chỉ thốt ra đúng hai chữ.
"Nếu họ còn đến nữa, ta sẽ định lại cả cái Thanh Vân Tông đó luôn cho yên tĩnh."
Ninh Vô Trần nói rất nhẹ, giống như đang nói về việc quét dọn một cái tổ kiến trên tường. Nhưng Lão Quy và Tô Nguyệt Nhi đều biết, hắn hoàn toàn không nói chơi.
Hắn là Ninh "Một Chỉ". Với hắn, vũ trụ này giống như một căn phòng đầy bụi. Nếu bụi quá nhiều và ồn ào, hắn chỉ cần đưa một ngón tay ra, phủi sạch một cái, trật tự sẽ được thiết lập lại theo ý hắn.
Bên ngoài quán trà, sương mù lại bắt đầu dâng lên, bao phủ lấy cái xóm nhỏ heo hút. Nhưng giờ đây, không ai còn dám coi nơi này là một quán trà bình thường nữa.
Cái tin tức về một "Kẻ quét rác" dùng một ngón tay xóa sổ lệnh truy nã của Thanh Vân Tông bắt đầu lan ra như một cơn bão âm thầm, khiến cho cả vùng Tiên Trần vốn đang sôi sục bỗng nhiên rơi vào một nỗi sợ hãi không tên.
Người ta bắt đầu đồn nhau: Tại ranh giới Thanh Vân giới, có một ngón tay, có thể định cả thiên địa, có thể biến Tiên thành Bụi chỉ trong một chớp mắt.
Mà "ngón tay" đó, lúc này đang gác sau gáy, và chủ nhân của nó đã lại bắt đầu chìm vào một giấc ngủ ngắn khác, dưới bóng cây hòe già lác đác lá rơi.
Cuộc sống tối giản của Ninh Vô Trần, dường như vẫn còn quá nhiều "bụi" muốn tìm đến hắn. Nhưng không sao, chỉ cần hắn chưa mỏi tay, thì một ngón tay trỏ ấy, chính là vách ngăn tuyệt đối của cả thế gian này.