Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 6: Lão Quy xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:35:31 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 6: LÃO QUY XUẤT HIỆN – HƠI THỞ THÁI CỔ**

Thanh Vân giới sau một đêm mưa dường như càng thêm thanh tẩy. Những hạt sương sớm đọng trên lá cỏ, phản chiếu ánh mặt trời yếu ớt của buổi bình minh, lung linh như những viên ngọc vụn bị vứt bỏ. Quán trà nhỏ của Ninh Vô Trần vẫn nằm đó, lặng lẽ bên bìa rừng, tách biệt hoàn toàn với những đợt sóng ngầm đang cuồn cuộn ngoài kia sau sự biến mất kỳ quặc của Lục Thiên Phong.

Tô Nguyệt Nhi đang hì hục cầm chổi quét lá rụng trước sân. Mỗi đường chổi của nàng bây giờ đã bớt đi vẻ nóng nảy, thay vào đó là một sự nhịp nhàng khó tả. Nàng nhớ lời chủ nhân, không dùng linh khí, chỉ dùng tâm. Nhưng càng quét, nàng càng cảm thấy một loại áp lực vô hình từ mặt đất truyền lên, như thể từng hạt cát dưới chân đều nặng nghìn cân.

"Chủ nhân nói đúng, quét rác thực sự còn mệt hơn giết người."

Nàng quệt mồ hôi trên trán, lẩm bẩm. Đúng lúc đó, từ phía con đường mòn phủ đầy rêu xanh dẫn vào quán trà, một âm thanh lạ kỳ vang lên.

*Cộp… cộp… cộp…*

Tiếng động chậm chạp, nặng nề, cứ mỗi lần âm thanh ấy chạm xuống mặt đất, Tô Nguyệt Nhi lại cảm thấy lồng ngực mình rung lên một cái. Nàng nheo mắt nhìn về phía xa.

Trong màn sương mù mờ ảo, một bóng người gù gập đang lù lù tiến tới. Đó là một lão già nhỏ thốn, mặc một bộ đạo bào xanh thẫm đã bạc màu, thậm chí còn rách rưới vài chỗ. Điều kỳ quặc nhất là sau lưng lão đeo một chiếc mai rùa khổng lồ, đen sẫm và sần sùi, trông như một mảnh vỏ của một ngọn núi cổ xưa bị chặt xuống. Lão chống một chiếc gậy bằng gỗ mun đen bóng, bước đi khó khăn như thể mỗi bước chân đều đang gánh vác cả một dòng sông.

Lão già dừng lại trước cổng quán trà, đôi mắt đục ngầu, mệt mỏi nhìn lên tấm biển gỗ có hai chữ "Vô Trần".

"Vô… Trần…" – Giọng lão khàn đục như tiếng hai tảng đá cọ xát vào nhau – "Trần ai vô định, vạn cổ như sương. Chỗ này… đúng là chỗ này rồi."

Tô Nguyệt Nhi chống chổi, tò mò nhìn vị khách kỳ quái: "Lão nhân gia, quán trà hôm nay chưa mở cửa. Nếu muốn uống trà, mời ngài quay lại sau."

Lão già không đáp, lão hít một hơi thật sâu. Lồng ngực lão phập phồng, và trong một khoảnh khắc, Tô Nguyệt Nhi dường như nghe thấy tiếng sóng vỗ rì rào đại dương vọng ra từ cơ thể lão. Đôi mắt đục ngầu của lão bỗng nhiên lóe lên một tia sáng kinh hãi. Lão nhìn chằm chằm vào những hạt bụi đang nhảy múa trong nắng sớm trước sân quán trà.

Trong mắt kẻ khác, đó chỉ là bụi bẩn. Nhưng trong mắt lão già này, mỗi hạt bụi kia đều đang đứng yên một cách tuyệt đối, bất chấp cơn gió vừa thổi qua.

"Định… Tất cả đều bị 'Định'…" – Lão già run rẩy, chiếc gậy gỗ mun suýt chút nữa rơi khỏi tay.

Lão không thèm để ý đến Tô Nguyệt Nhi, mà lảo đảo bước vào sân. Nguyệt Nhi định ngăn lại, nhưng nàng kinh ngạc nhận ra, khi lão già bước qua, không gian xung quanh dường như bị bóp méo, nàng muốn ra tay nhưng thân hình lại cứng đờ không cách nào cử động được.

Lúc này, Ninh Vô Trần đang nằm trên chiếc ghế tựa bằng tre ở mái hiên. Một quyển sách rách bìa úp lên mặt che đi ánh nắng, hơi thở của hắn đều đặn, như thể đã hòa vào cùng một tần số với vạn vật xung quanh. Hắn không thức giấc, hoặc giả, hắn không muốn thức giấc.

Lão già tiến đến cách Ninh Vô Trần mười thước thì dừng khựng lại.

Chiếc mai rùa sau lưng lão bỗng nhiên phát ra tiếng kêu *ong ong* trầm đục. Lão già "phịch" một cái, quỳ sụp xuống đất, hai tay run rẩy chạm vào nền đất đá bình thường của quán trà.

"Khí tức này… không sai được… Thái Cổ… là hơi thở của Thái Cổ!"

Lão là ai? Lão chính là Thanh Quy Đạo Nhân, một con thanh quy sinh ra từ thời kỳ hỗn độn, từng chứng kiến trời đất nứt toác, từng nhìn thấy những Tiên Đế vang danh thiên cổ ngã xuống. Lão sống lâu đến mức chính mình cũng quên mất tuổi tác, chỉ biết rằng mình đã bò qua khắp chín tầng trời, mười tầng đất chỉ để tìm kiếm một thứ: Cội nguồn của Quy Tắc.

Mấy ngàn năm qua, lão đi khắp nơi, nơi nào cũng thấy linh khí hỗn loạn, quy tắc đứt gãy. Cho đến hôm nay, khi cảm ứng được một tia dao động cực kỳ nhỏ nhoi phát ra từ Thanh Vân giới, lão đã không tiếc tiêu hao thọ nguyên để vượt qua vách ngăn không gian mà tới đây.

Và bây giờ, lão đang đối mặt với "Nó".

Ninh Vô Trần lúc này mới lười biếng vươn vai một cái. Hắn lấy quyển sách trên mặt ra, để lộ đôi mắt đen sâu thẳm như chứa đựng cả một bầu trời đêm tĩnh lặng. Hắn nhìn lão già đeo mai rùa, không có chút ngạc nhiên, chỉ khẽ thở dài:

"Ngươi đến từ nơi nào? Đã lâu rồi ta không thấy một con rùa nào sống lâu như ngươi."

Lão Quy dập đầu, giọng run bần bật: "Tiểu nhân… tiểu nhân là Thanh Quy, tham kiến tiền bối. Tiền bối… ngài chính là kẻ đã 'Định' lại vạn cổ sao?"

Ninh Vô Trần chống cằm, uể oải đáp: "Định cái gì mà định. Ta chỉ muốn ngủ một giấc thôi. Mà ngươi tới đây làm gì? Quán trà của ta không tiếp khách không có tiền."

Lão Quy ngẩn người, sau đó như chợt nhận ra điều gì, lão vội vàng đưa tay vào trong chiếc mai rùa, lôi ra một miếng vảy cá lấp lánh ánh vàng nhưng lại có vẻ cũ kỹ.

"Tiền bối, đây là mảnh vảy của Thái Cổ Long Thần, dùng để pha trà có thể khai mở thần trí, dù là phàm nhân cũng có thể thọ ngang trời đất. Xin ngài… cho phép tiểu nhân được ở lại đây quét dọn."

Tô Nguyệt Nhi lúc này mới thoát khỏi trạng thái cứng đờ, nghe vậy liền trợn mắt: "Này lão già, công việc quét dọn là của ta! Ngài định cướp bát cơm của ta sao?"

Lão Quy không nhìn Nguyệt Nhi, lão chỉ nhìn chằm chằm vào ngón tay trỏ đang đặt trên thành ghế tre của Ninh Vô Trần. Ở ngón tay đó, lão thấy được thứ mà cả đời lão khao khát: Sự đơn giản đến mức cực hạn. Không có thần thông biến hóa, không có linh khí bạo phát, chỉ có một điểm quy tắc duy nhất, nén chặt đến mức khiến toàn bộ trần gian phải im lặng.

Ninh Vô Trần nhìn miếng vảy cá, bĩu môi: "Thứ này… đun nước thì cứng, pha trà thì tanh. Ngươi lấy thứ phế thải này định lừa ta?"

Hắn khẽ búng ngón tay một cái.

*Chítttt!*

Một tia sáng mờ nhạt bắn ra, chạm vào miếng vảy cá Thái Cổ Long Thần mà vạn người thèm muốn kia. Trước sự bàng hoàng của Lão Quy, miếng vảy vốn cứng hơn cả thần binh lợi khí ấy bỗng chốc tan rã, biến thành một vũng nước linh khí tinh khiết, rồi từ từ bốc hơi thành hư vô.

"Nhất… Nhất Chỉ…"

Lão Quy run bắn người, nước mắt trào ra: "Đúng rồi… là nó… Nhất chỉ hóa hư vô. Tiền bối, xin ngài thương xót. Lão rùa tôi đã sống quá lâu, mục nát quá lâu rồi. Lão muốn được thấy… cái trật tự mà ngài đã 'Định' ra."

Ninh Vô Trần đứng dậy, chiếc áo xám phất phơ. Hắn đi về phía giếng nước, vừa đi vừa nói:

"Thế giới này quá ồn ào. Kẻ nào cũng muốn trường sinh, kẻ nào cũng muốn bá đạo. Ngươi sống lâu như vậy, chưa thấy mệt sao?"

Lão Quy sững lại. Mệt? Phải, lão mệt lắm. Lão trốn tránh kẻ thù, trốn tránh thời gian, trốn tránh cả cái chết. Lão tu luyện đến mức biến mình thành một tảng đá, chỉ vì sợ rằng nếu một ngày quy tắc thế giới sụp đổ, lão sẽ tan biến theo.

"Ngài… ngài không cần sự tôn sùng sao?" – Lão Quy hỏi khẽ.

Ninh Vô Trần dừng bước, không quay đầu lại, hắn chỉ nhẹ nhàng đưa ngón tay trỏ hướng về phía chân trời xa xăm, nơi một đám mây đen đang kéo đến báo hiệu một trận lôi kiếp sắp giáng xuống.

"Định."

Chỉ một chữ.

Đám mây đen kia ngay lập tức đứng sững lại, sau đó như một bức tranh bị ai đó dùng cục tẩy xóa đi, nó biến mất không tăm hơi, để lại bầu trời trong xanh đến mức khiến người ta cảm thấy sợ hãi.

"Tôn sùng ta làm gì?" – Giọng Ninh Vô Trần nhàn nhạt – "Ta chỉ muốn quét sạch chút bụi này, để không gian được sạch sẽ mà thôi."

Lão Quy dập đầu lần nữa, lần này trán chạm hẳn xuống đất: "Tiểu nhân hiểu rồi. Ngài không phải là Thần, ngài là kẻ quét rác của Tiên Trần. Xin được theo sau ngài, nhặt những mảnh vụn mà ngài vứt đi."

Ninh Vô Trần vẫy vẫy tay, lười biếng nói với Tô Nguyệt Nhi: "Nguyệt Nhi, đưa cho lão cái chổi khác. Bảo lão quét cái xó bên kia, đừng để lão làm phiền ta nằm."

Tô Nguyệt Nhi hừ một tiếng, ném chiếc chổi tre cho Lão Quy: "Này, lão rùa, quét cho sạch đấy! Đừng tưởng có mai rùa là được lười biếng!"

Thế là, trong quán trà nhỏ ấy, xuất hiện một cảnh tượng kỳ quặc: Một thiếu nữ xinh đẹp cầm trọng kiếm quét rác, một lão già lưng đeo mai rùa quỳ rạp dưới đất cũng… cầm chổi quét rác. Còn vị chủ nhân của họ, lại nằm xuống ghế tre, nhắm mắt hưởng thụ cơn gió mát.

Lão Quy cầm chổi, nhưng mỗi lần đưa tay quét, tâm thần lão lại chấn động. Lão nhận ra, mỗi nhát chổi quét qua chính là đang gạt đi những sợi nhân quả hỗn loạn của thế giới này. Đây không phải là quét rác, đây là tu luyện! Một loại tu luyện tối thượng mà những kẻ gọi là Tiên Đế ngoài kia nằm mơ cũng không thấy được.

Hơi thở của Ninh Vô Trần tỏa ra, nhẹ nhàng như hơi ấm mùa xuân, nhưng bao trùm lên toàn bộ quán trà một lớp màng ngăn cách tuyệt đối.

Phía sau sự yên bình ấy, Lão Quy nhìn thấy một bóng đen mờ ảo phía xa, có vẻ như ý chí của Thiên Đạo đã bắt đầu cảm nhận được sự hiện diện của một kẻ đang dám "thay đổi quy tắc" ở cái nơi nhỏ bé này.

Lão Quy thở dài, lẩm bẩm: "Lũ kiến cỏ kia, các ngươi muốn tới gây sự cũng được. Nhưng hãy cầu nguyện rằng ngài ấy… đừng có thức giấc với một tâm trạng không vui."

Bởi vì một khi Ninh Vô Trần thực sự "ra tay", thì không chỉ là một cái tát hay một kiếm, mà là toàn bộ sự tồn tại của các ngươi sẽ bị định đoạt bởi một ngón tay duy nhất.

Trời đất lại yên tĩnh. Ninh Vô Trần khẽ lầm bầm trong mơ:

"Nguyệt Nhi… trà… sao hôm nay nhạt thế…"

Hơi thở Thái Cổ chìm vào tĩnh mịch, chỉ còn tiếng chổi tre đều đặn trên nền đá sân quán. Nhất Chỉ Định Tiên Trần, dường như đã bắt đầu từ những điều giản đơn nhất như thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8