Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 95: Lời đồn đại về vị thần lười biếng**

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:05:42 | Lượt xem: 3

Tiết trời giữa mùa thu ở Thanh Vân giới vốn dĩ luôn mang theo một chút se lạnh, nhưng hôm nay, không khí dường như đặc quánh lại bởi một thứ áp lực vô hình từ phương xa truyền tới. Những dải mây trắng vắt ngang bầu trời không còn trôi theo gió, mà tựa hồ như bị đóng đinh vào hư không, tĩnh lặng đến kỳ lạ.

Trong lòng dãy núi hoang vu nằm ở vùng biên thùy của Tiên giới, nơi mà linh khí mỏng manh đến mức những tu sĩ Trúc Cơ cũng chẳng thèm liếc mắt tới, có một quán trà nhỏ lợp lá sơ sài. Mái tranh đã ngả màu xám xịt, hàng rào tre xiêu vẹo, bên hiên nhà là một gốc liễu già đã rụng gần hết lá.

Nhưng chính nơi này, trong những ngày qua, lại trở thành trung tâm của muôn vàn lời đồn đại chấn động cửu tiêu.

"Ngươi đã nghe chưa? Lục Thiên Phong của Vạn Kiếm Tông, kẻ được mệnh danh là Thiên tài nghìn năm có một, sau khi đến đây khiêu khích đã bị phế sạch tu vi chỉ bằng một cái nhấc tay của một kẻ quét rác?"

"Nhấc tay cái gì? Ta nghe người tận mắt chứng kiến nói lại, kẻ đó ngay cả mắt cũng chẳng buồn mở, chỉ dùng một ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ mục, vậy mà vạn kiếm của Lục Thiên Phong đều hóa thành bột mịn!"

"Còn có Huyết Ma Thánh Tôn nữa! Kẻ bất tử danh chấn phương Bắc, thân xác bất diệt, vậy mà chỉ sau một chữ 'Định' từ quán trà kia phát ra, cả người hắn liền bốc hơi khỏi thế gian, ngay cả một luồng hơi thở cũng không để lại…"

Những lời bàn tán xôn xao ấy truyền từ miệng tu sĩ này sang tai kẻ khác, biến quán trà nhỏ thành một cấm địa thần bí bậc nhất. Người ta gọi vị chủ nhân bí ẩn ở đó bằng đủ loại danh xưng: Trần Ai Tiên Đế, Kẻ Diệt Thế Lười Biếng, hay đơn giản nhất là — Ninh "Một Chỉ".

Trong quán trà, Ninh Vô Trần đang nằm ngửa trên chiếc ghế tựa bằng mây cũ kỹ. Một chiếc lá sen to bản úp trên mặt hắn, che đi ánh nắng loang lổ xuyên qua mái tranh hở. Hắn nằm đó, im lìm như một tảng đá, nếu không có tiếng thở nhẹ đều đặn, hẳn người ta sẽ tưởng đây là một xác chết đã phong hóa theo thời gian.

"Chủ nhân, trà đã nguội rồi, có cần ta pha ấm mới không?"

Tô Nguyệt Nhi nhẹ nhàng bước lại gần. Hôm nay nàng không mặc chiến giáp, cũng không mang theo thanh trọng kiếm khổng lồ hằng ngày. Nàng diện một bộ váy bằng lụa thô màu xanh nhạt, tóc búi đơn giản, trông chẳng khác gì một thôn nữ nhà lành. Chỉ có đôi mắt sáng ngời kia mới lộ ra chút khí chất của một tu sĩ thực thụ.

Dưới lớp lá sen, một giọng nói uể oải truyền ra:

"Thôi… đun nước tốn sức lắm. Nguội thì uống lạnh, dù sao nước vào bụng rồi cũng thành hư vô cả."

Nguyệt Nhi mỉm cười khổ sở. Đây chính là chủ nhân của nàng. Một kẻ có thể dùng một ngón tay bóp nát quy luật thiên đạo, nhưng lại luôn cảm thấy việc đi mồi lửa đun nước là một gánh nặng to lớn.

"Lão Quy đâu rồi?" Ninh Vô Trần lại hỏi, giọng vẫn ngái ngủ.

"Lão ấy à?" Nguyệt Nhi liếc mắt nhìn ra phía gốc cây liễu già. "Lão đang bận 'truyền đạo' cho mấy tên tu sĩ đứng thập thò ngoài kia để đổi lấy mấy viên linh thạch loại kém, nói là để tích góp mua cái bình trà bằng ngọc thật xịn cho chủ nhân."

Cách đó không xa, Thanh Quy Đạo Nhân trong hình hài một lão già lụ khụ, lưng đeo cái mai rùa bóng loáng, đang ngồi khoanh chân trên một mỏm đá. Phía trước lão là vài vị tu sĩ mặc áo bào lộng lẫy, thái độ thành kính đến mức cực điểm.

"Các vị có biết không?" Lão Quy vuốt chòm râu dê, giọng điệu thần bí. "Nhất Chỉ của vị đại nhân bên trong, nhìn thì đơn giản, nhưng thực chất chứa đựng toàn bộ bí mật của sơ khai vũ trụ. Người thường nhìn thấy ngón tay, người thông minh nhìn thấy quy tắc, còn kẻ ngu ngốc… chỉ nhìn thấy cái chết."

Một vị tu sĩ trẻ tuổi run rẩy hỏi: "Tiền bối, chúng con lặn lội vạn dặm tới đây, chỉ mong được chiêm ngưỡng thần uy của Tiên Đế một lần. Không biết…"

Lão Quy hừ lạnh một tiếng: "Chiêm ngưỡng? Các ngươi cho rằng Thần nhân là khỉ trong gánh xiếc sao? Đại nhân đang trong trạng thái 'Định Thế', tức là đang dùng ý niệm để giữ cho cả vầng thái dương kia không rơi xuống. Các ngươi vào lúc này chính là phá hỏng cân bằng của thế giới, có gánh nổi nhân quả này không?"

Mấy vị tu sĩ sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu, lập tức dập đầu lia lịa rồi đặt túi linh thạch xuống, vội vã tháo chạy.

Thực chất, Ninh Vô Trần bên trong quán chỉ đang trăn trở xem trưa nay nên ngủ thêm bao lâu cho đỡ mỏi lưng.

Lão Quy hí hửng nhặt mấy túi linh thạch, miệng lẩm bẩm: "Tốt, tốt, thêm vài ngày nữa là đủ mua loại trà ngon nhất Thanh Vân giới rồi."

Lúc này, một đạo thanh âm lạnh lẽo từ trên chín tầng mây bỗng chốc giáng xuống, cắt đứt sự tĩnh lặng của không gian.

"Vô danh tiểu tử, chiếm cứ vùng đất này, giả thần giả quỷ để lừa bịp thiên hạ, lại còn dám tự xưng là Định Thiên Hạ sao? Ra đây nhận tội!"

Bầu trời vốn dĩ đang đứng yên bỗng chốc rạn nứt. Một con thuyền rồng khổng lồ bằng vàng ròng từ trong hư không lộ ra. Trên thuyền, hàng vạn chiến binh mặc giáp trụ sáng ngời đứng sừng sững, khí thế ngút trời. Người vừa lên tiếng là một thanh niên anh tuấn, trên trán có một đạo kiếm ấn lấp lánh hào quang, sau lưng hắn là chín thanh thần kiếm bay lượn tạo thành một vòng tròn rực rỡ.

Hắn chính là Tạ Hoài Phùng, đại đệ tử của Hư Vô Thần Điện, kẻ vừa phá quan ra đời sau ba nghìn năm bế quan. Nghe tin vạn tu sĩ sùng bái một kẻ "quét rác", hắn cảm thấy quyền uy của giới tu hành đang bị sỉ nhục.

Lão Quy tái mặt, vội vàng rụt đầu vào trong mai rùa. Nguyệt Nhi cũng nhíu mày, bàn tay vốn đang cầm chén trà khẽ siết lại.

"Lại đến…" Ninh Vô Trần thở dài một tiếng dưới lớp lá sen. "Nguyệt Nhi, bảo hắn đi chỗ khác chơi. Hào quang từ mấy thanh kiếm của hắn làm chói mắt ta."

Nguyệt Nhi gật đầu, nàng bước ra sân, ngước mắt nhìn lên con thuyền rồng khổng lồ, giọng thanh lãnh: "Chủ nhân ta đang nghỉ ngơi, kẻ nào ồn ào lập tức rời đi, bằng không hậu quả tự gánh."

Tạ Hoài Phùng cười dài, tiếng cười chấn động cả sơn hà: "Một con thị nữ cũng dám nói lời ngông cuồng? Được, để ta xem chủ nhân ngươi rốt cuộc là hạng thần thánh phương nào!"

Dứt lời, hắn phất tay. Chín thanh thần kiếm sau lưng hóa thành chín luồng ánh sáng dài vạn trượng, xẻ đôi mây trắng, mang theo lực lượng hủy diệt nhằm thẳng quán trà nhỏ mà đâm xuống. Ánh kiếm chói lòa đến mức những tu sĩ đứng xa hàng trăm dặm cũng cảm thấy mắt mình cay xè.

Tô Nguyệt Nhi định rút kiếm, nhưng một cánh tay gầy gò, tái nhợt bỗng nhiên từ trên ghế nằm đưa ra, ngăn nàng lại.

Ninh Vô Trần vẫn không ngồi dậy. Hắn vẫn nằm đó, tay trái vẫn đang lười biếng gãi gãi bụng, chỉ có ngón tay trỏ của bàn tay phải là khẽ cử động, hướng về phía chín luồng kiếm quang đang lao tới.

"Ta đã nói… chói mắt."

Một từ duy nhất thoát ra khỏi miệng hắn.

Khoảnh khắc đó, thế giới bỗng nhiên mất đi màu sắc.

Chín luồng kiếm quang rực rỡ bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, khoảng cách chỉ cách mái tranh quán trà đúng một tấc. Thời gian tại thời điểm đó dường như bị bẻ gãy. Chín thanh thần kiếm của Tạ Hoài Phùng — những bảo vật cấp bậc Tiên khí — bỗng nhiên mất đi toàn bộ linh tính, xám xịt lại như những thanh sắt rỉ.

Một sức mạnh vô hình phát ra từ đầu ngón tay của Ninh Vô Trần, nó không cuồng bạo như bão tố, mà yên tĩnh như hơi thở của hư không.

*Rắc!*

Một tiếng động cực nhỏ vang lên, giống như tiếng đá nứt.

Ngay sau đó, chín thanh thần kiếm vỡ vụn thành những hạt cát nhỏ mịn, tan biến theo gió. Không chỉ dừng lại ở đó, con thuyền rồng khổng lồ trên bầu trời cũng bị một lực lượng vô hình trói chặt, bắt đầu co rút lại.

Sắc mặt Tạ Hoài Phùng đại biến, hắn cảm thấy toàn bộ linh lực trong cơ thể mình như gặp phải thiên địch, hoàn toàn bị đóng băng. Hắn không thể cử động, không thể hít thở, ngay cả ý nghĩ trong đầu cũng bị làm cho chậm lại nghìn lần.

"Đây… đây là quy luật gì?" Tạ Hoài Phùng lắp bắp, trong đôi mắt vốn đầy tự phụ giờ đây chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột cùng.

Ninh Vô Trần nhấc miếng lá sen ra khỏi mặt, để lộ đôi mắt lờ đờ, buồn ngủ. Hắn liếc nhìn lên bầu trời, rồi khẽ búng ngón tay một cái.

"Định."

Chỉ một chữ "Định", cả con thuyền rồng và vạn quân binh trên đó bỗng chốc trở thành tượng đá. Không có tiếng nổ lớn, không có máu chảy thành sông, chỉ có một sự tịch diệt tuyệt đối. Những tượng đá ấy bắt đầu nứt ra, rồi hòa tan vào không khí, biến thành những hạt bụi trần gian bay lả tả xuống mặt đất.

Tạ Hoài Phùng là người duy nhất còn sống, nhưng toàn bộ tu vi ba nghìn năm của hắn đã biến mất không còn dấu vết. Hắn rơi bịch xuống nền đất bụi bặm trước cửa quán trà, ngơ ngác nhìn đôi bàn tay trắng trắng của mình. Hắn đã biến thành một người phàm hoàn toàn, ngay cả cảm giác về linh khí xung quanh cũng không còn.

"Bụi về với bụi, đất về với đất. Đừng đến đây làm phiền giấc ngủ của ta nữa." Ninh Vô Trần uể oải nói, rồi lại úp miếng lá sen lên mặt, xoay người tìm một tư thế thoải mái hơn.

Tạ Hoài Phùng thất thần bò dậy, hắn nhìn quán trà rách nát kia, rồi lại nhìn vị thanh niên áo xám đang nằm đó. Một sự kinh hoàng chưa từng có thấm đẫm vào linh hồn hắn. Đây không phải là sức mạnh cường đại, đây là một cấp độ tồn tại hoàn toàn khác. Trong mắt kẻ đó, thiên đế hay kiến hôi, thần khí hay sắt vụn, thảy đều chỉ là bụi bẩn trên thế gian mà thôi.

"Đệ tử… đa tạ đại nhân bất sát chi ân." Tạ Hoài Phùng dập đầu ba cái, sau đó lảo đảo bước đi. Hắn biết, kể từ hôm nay, truyền thuyết về "Nhất Chỉ" sẽ không còn là một lời đồn đại nữa, mà là một bóng ma vĩnh hằng bao trùm lên toàn bộ giới tu chân.

Lão Quy từ trong mai rùa thò đầu ra, nhanh tay nhặt lấy một mảnh vàng nhỏ rơi ra từ con thuyền rồng đã tan biến, tặc lưỡi: "Chủ nhân, lần sau người ra tay nhẹ một chút, để lại chút phế liệu cho lão già này bán lấy tiền trà chứ. Đánh cái gì mà bay sạch vào hư không thế kia, lãng phí, quá lãng phí!"

Tô Nguyệt Nhi thì nhìn những hạt bụi đang lững lờ trôi trong nắng chiều, khẽ thở dài: "Chủ nhân, người cứ thế này, sớm muộn gì Thiên Đạo cũng sẽ tìm đến tận cửa đòi người tính sổ đấy."

Ninh Vô Trần lầm bầm: "Thiên Đạo à… Hy vọng nó không gõ cửa lúc ta đang ngủ."

Chiều dần buông. Dãy núi lại trở về với sự tịch mịch vốn có của nó. Tiếng chổi tre của Tiểu Thạch — cậu bé học việc vừa quay lại sau buổi hái thuốc — bắt đầu vang lên *xạt… xạt…* trên sân.

Cậu bé không biết về trận chiến chấn động vừa rồi, cũng không biết chủ nhân mình vừa xóa sổ một đạo thống truyền thừa nghìn năm. Cậu chỉ biết rằng, nếu không quét sạch đống bụi vừa rơi xuống kia, tối nay sẽ không có cơm ăn.

Ninh Vô Trần dưới lớp lá sen khẽ mỉm cười. Thế giới này thực ra rất đơn giản. Có sinh thì có diệt, có động thì có tĩnh. Và nếu mọi thứ quá ồn ào, chỉ cần một ngón tay, tất cả sẽ lại trở nên bình yên.

Ánh hoàng hôn đỏ rực trải dài lên quán trà nhỏ. Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rụng thêm mấy lá liễu già.

Bụi trần lại định.

Và vị Tiên Đế lười biếng nhất lịch sử, cuối cùng cũng đi vào một giấc mơ không mộng mị.

Lời đồn vẫn tiếp tục bay xa, vượt qua đại dương, xuyên qua tinh không, trở thành một quy tắc không thành văn cho bất cứ kẻ nào có ý định đặt chân đến vùng biên thùy này:

*Chớ có làm phiền người thanh niên áo xám, vì chỉ một ngón tay của hắn, cả tiên giới cũng phải cúi đầu đứng yên.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8