Nhất Chỉ Định Tiên Trần
Chương 96: Một chỉ cuối cùng cho bản thân**
Trời về chiều, ráng đại hồng phủ rực rỡ lên đỉnh Táng Chỉ Phong, nhuộm đỏ cả những tà mây lười biếng đang lững lờ trôi ngang sườn núi. Khung cảnh đẹp như một bức tranh thủy mặc của một vị họa sư đã gác bút, mang theo cái vẻ tịch mịch đến nghẹt thở của một thời đại sắp khép lại.
Dưới gốc liễu già trước cửa quán trà nhỏ, Ninh Vô Trần ngồi đó. Một bộ đạo bào xám đã bạc màu, đôi giày vải sờn rách, mái tóc đen vẫn chỉ buộc hờ bằng một dải dây vải thô. Hắn trông không giống một vị Tiên Đế đã từng một ngón tay định đoạt vận mệnh của vạn cổ chúng sinh, mà giống như một kẻ hành khất đang tận hưởng nốt chút hơi ấm cuối ngày của mặt trời.
“Chủ nhân, người lại thất thần rồi.”
Tô Nguyệt Nhi bưng một khay trà nhỏ bước ra. Thanh trọng kiếm trên lưng cô vẫn to lớn và nặng nề như vậy, nhưng bước chân cô lại nhẹ nhàng lạ thường, như thể không muốn làm xáo trộn không khí yên tĩnh này. Cô đặt chén trà xuống bàn đá, đôi mắt lấp lánh nhìn người thanh niên đang lim dim kia.
Ninh Vô Trần không mở mắt, chỉ khẽ cử động đầu ngón tay trỏ. Một tia linh lực mảnh như tơ nhện nhẹ nhàng chạm vào chén trà, khiến khói trà đang bốc lên nghi ngút bỗng chốc dừng lại, định hình thành một đóa hoa sen thanh khiết lơ lửng giữa không trung.
“Nguyệt Nhi, trà hôm nay… hơi đắng.” Giọng hắn đều đều, trầm lắng như tiếng chuông cổ vang lên từ đáy vực sâu.
“Đắng là vì tâm người không tịnh.” Lão Quy từ trong xó bếp chầm chậm bò ra, cái mai rùa xám xịt kéo lê trên nền đất phát ra những tiếng sột soạt khô khốc. Lão hóa thành hình hài một lão già lụ khụ, lưng còng rạp xuống, đưa tay vuốt chòm râu thưa thớt. “Ninh Vô Trần, lão già này đi theo người vạn năm, thấy người đánh nam dẹp bắc, thấy người một tay che trời. Nhưng chưa bao giờ thấy người có cái vẻ mặt… chán đời như lúc này.”
Ninh Vô Trần cuối cùng cũng mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm, bên trong không chứa hào quang, không chứa vạn dặm sơn hà, mà chỉ có một vùng hư vô tịch mịch. Hắn nhìn ra ngoài ranh giới của Táng Chỉ Phong.
Ở đó, xa xa dưới chân núi, hàng vạn tu sĩ đang quỳ rạp. Có Tiên Tôn đứng đầu một phương, có Ma Đầu khét tiếng vạn dặm, cũng có cả những thiên tài thiếu niên với ánh mắt rực lửa sùng bái. Họ đến đây chỉ để xin một lời chỉ dạy, hoặc chỉ để được thấy bóng dáng của kẻ đã “Nhất Chỉ Định Tiên Trần”.
“Ngươi thấy không?” Ninh Vô Trần thở dài. “Ta muốn thanh tịnh, nhưng thế gian lại muốn ta lên tiếng. Ta muốn bình yên, nhưng nhân quả lại cứ tìm đến cửa. Bụi trần này, dù có quét bao nhiêu lần, vẫn không sao sạch được.”
Hắn giơ ngón tay trỏ lên, nhìn ngắm nó như nhìn một món đồ vật lạ lẫm. Đầu ngón tay ấy mảnh khảnh, trắng trẻo, không có vết chai sần, trông thư sinh và yếu ớt. Nhưng chính nó đã từng bẻ gãy vạn kiếm của Lục Thiên Phong, đã từng xóa sổ luân hồi của Huyết Ma Thánh Tôn, và thậm chí đã từng đâm thủng con mắt của Thiên Đạo.
“Vậy người định làm gì? Giết sạch bọn họ sao?” Tô Nguyệt Nhi lo lắng hỏi.
“Giết chóc là cách làm phức tạp nhất của những kẻ không hiểu về Đạo.” Ninh Vô Trần khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và mang mác buồn. “Vạn vật vận động là vì có ý chí. Thiên hạ loạn lạc là vì có lòng tham. Nhân quả ràng buộc là vì… vẫn còn có ta.”
Lão Quy sững lại, đồng tử co rút: “Ngươi… ngươi muốn tự sát?”
Ninh Vô Trần lắc đầu: “Cái chết quá ồn ào. Hồn phách tiêu tan, linh khí quay về thiên địa, lại tạo ra một vòng tuần hoàn mới đầy rắc rối. Ta không muốn chết. Ta chỉ muốn… nghỉ ngơi.”
Hắn đứng dậy, thân hình gầy gò của hắn khi đứng thẳng bỗng tỏa ra một áp lực vô hình khiến cả không gian xung quanh Táng Chỉ Phong bị đông cứng. Đám mây trên trời ngừng trôi, tiếng chim đại bàng kêu vang giữa tầng không bỗng im bặt, ngay cả hạt bụi li ti đang lơ lửng cũng bị găm chặt vào không trung.
“Nguyệt Nhi, Lão Quy. Hai người đi theo ta lâu như vậy, chắc cũng biết triết lý của ta.”
Tô Nguyệt Nhi run rẩy: “Nhất Chỉ… định vạn vật.”
“Phải.” Ninh Vô Trần nhìn ra chân trời xa xăm, nơi ranh giới giữa Tiên và Trần đang nhạt nhòa. “Ta đã định được kẻ thù, định được sơn hà, định được cả thiên đạo. Nhưng ta chưa bao giờ thử định đoạt chính bản thân mình.”
“Ngài định… tự phong ấn chính mình?” Lão Quy bàng hoàng kêu lên.
“Không phải phong ấn.” Ninh Vô Trần khẽ nói. “Mà là 'Định'. Ta sẽ định trụ thời gian của ta, định trụ nhân quả của ta, định trụ cả sự hiện hữu của ta trong dòng chảy của thế giới này. Ta sẽ không già đi, không chết đi, nhưng cũng không can thiệp. Ta sẽ trở thành một phần của sự tĩnh lặng tuyệt đối.”
Hắn bước một bước ra khỏi hiên nhà, tiến về phía mỏm đá nhô ra vực sâu. Gió thổi mạnh, tà áo xám của hắn bay phần phật, nhưng cơ thể hắn vẫn vững chãi như một cột trụ chống đỡ cả bầu trời.
Dưới chân núi, vạn tu sĩ nhận thấy biến động, bắt đầu xôn xao. Những tiếng hô hoán “Tiên Đế xuất quan”, “Xin Tiên Đế chỉ giáo” vang lên chấn động cả mười phương. Âm thanh ấy như những con sóng dữ dội, muốn phá tan sự bình yên của Táng Chỉ Phong.
Ninh Vô Trần nhíu mày. “Thật là ồn ào.”
Hắn không giận dữ, chỉ là cảm thấy mệt mỏi. Sự mệt mỏi của một kẻ đã nhìn thấy tất cả, đã làm tất cả, và giờ đây chỉ muốn tan vào hư vô.
“Chủ nhân!” Tô Nguyệt Nhi lao đến, tay nắm chặt cán kiếm, mắt đỏ hoe. “Nếu người định lại chính mình, chúng con sẽ ra sao? Thế giới này không có ngài sẽ ra sao?”
Ninh Vô Trần quay lại, ánh mắt nhìn nàng dịu dàng chưa từng thấy. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng xoa đầu nàng, cử động ấy chậm chạp và bình phàm như một người anh trai đối với cô em nhỏ.
“Thế giới không có ta vẫn sẽ quay. Cỏ vẫn xanh, mây vẫn trắng. Chỉ là sẽ không còn một Ninh Vô Trần khiến bọn họ sợ hãi hay kỳ vọng. Đó mới là sự tự do thật sự cho cả ta và bọn họ.”
Hắn buông tay ra, nhìn xuống quán trà nhỏ của mình một lần cuối. Chỗ kia là nơi hắn hay nằm ngủ trưa, chỗ kia là nơi Lão Quy hay phơi nắng, và góc hiên kia là nơi Nguyệt Nhi hay múa kiếm. Tất cả những chi tiết vụn vặt này mới là những điều hắn luyến tiếc nhất, chứ không phải là ngai vàng Tiên Đế hay sức mạnh tối thượng.
“Nguyệt Nhi, thay ta quản quán trà. Đừng để nó phủ bụi quá nhiều.”
“Lão Quy, đừng ngủ quá nhiều, nhớ giúp nàng một tay.”
Dặn dò xong, Ninh Vô Trần quay người lại, đối mặt với hư không. Hắn hít vào một hơi thật sâu, cảm nhận chút linh khí cuối cùng của Tiên Trần giới len lỏi vào từng tế bào.
Toàn bộ tu vi vạn năm, toàn bộ sự bá đạo khinh người, toàn bộ quy tắc “Vô Thượng Định Trần” bỗng chốc co rụt lại, dồn vào một điểm duy nhất.
Đầu ngón tay trỏ bên phải của hắn bắt đầu phát ra một thứ ánh sáng xám tro, không rực rỡ nhưng lại khiến mặt trời trên cao bỗng chốc trở nên lu mờ. Không gian quanh hắn bắt đầu rạn nứt như những mảnh gương vỡ, nhân quả dây dưa từ hàng nghìn năm trước bỗng hiện lên như những sợi chỉ đen, rồi đồng loạt đứt đoạn.
Ninh Vô Trần nâng ngón tay lên, chậm rãi hướng về phía ấn đường của mình.
Dưới chân núi, đám tu sĩ cảm nhận được một luồng uy áp khủng khiếp chưa từng có trong lịch sử. Nhiều người không chịu nổi đã ngất đi, những kẻ mạnh nhất thì quỳ sụp xuống, đầu không dám ngẩng. Họ cảm nhận được một điều gì đó vĩ đại sắp biến mất, một kỷ nguyên sắp kết thúc.
“Nhất chỉ… định vãn cổ.” Ninh Vô Trần khẽ đọc.
Một ngón tay, nhẹ nhàng ấn xuống chính mình.
*Oong——!!!*
Một tiếng động không vang lên bằng tai, mà vang lên trong linh hồn của mỗi sinh linh trong Tiên Trần giới.
Không có vụ nổ nào xảy ra. Không có hào quang vạn dặm. Chỉ là một vòng tròn gợn sóng màu xám từ đỉnh Táng Chỉ Phong lan tỏa ra toàn bộ thế giới.
Trong vòng một nhịp thở, mọi sự xao động trên đỉnh núi bỗng chốc biến mất.
Tô Nguyệt Nhi đứng sững lại, giọt nước mắt trên khóe mắt nàng đã kịp rơi ra nhưng lại dừng lại giữa chừng, treo lơ lửng trên không trung như một hạt trân châu nhỏ. Lão Quy vẫn giữ tư thế cúi đầu, toàn thân hóa thành một bức tượng đá. Quán trà nhỏ, cây liễu già, chén trà vẫn đang bốc khói hình hoa sen… tất cả đều dừng lại.
Ở trung tâm của sự tĩnh lặng đó, Ninh Vô Trần vẫn đứng đó.
Hắn vẫn giữ tư thế ngón tay trỏ chạm vào ấn đường. Nhưng cơ thể hắn không còn dao động sinh mệnh, cũng không có vẻ chết chóc. Hắn tồn tại ở một trạng thái nằm ngoài định nghĩa của thế gian. Một sự vĩnh hằng tuyệt đối.
Sức mạnh từ “Nhất Chỉ” ấy lan tỏa ra ngoài, bao trùm cả ngọn núi Táng Chỉ Phong.
Bỗng chốc, cả ngọn núi biến mất khỏi tầm mắt của đám tu sĩ phía dưới. Nó không bị phá hủy, nó chỉ đơn giản là bị “Định” vào một không gian khác, một tầng thứ mà bất cứ ai cũng không thể chạm tới, không thể nhìn thấy, và không thể làm phiền.
Những tu sĩ đang quỳ lạy bên dưới bỗng chốc cảm thấy trống rỗng. Họ nhìn lên bầu trời, nơi vừa rồi còn là một ngọn núi hùng vĩ, giờ chỉ còn là một vùng sương mù mờ ảo. Áp lực nặng nề vừa rồi bỗng chốc tan biến, trả lại cho thiên địa một sự trong lành kỳ lạ.
Thiên Đạo Chi Nhãn từng một thời ngang dọc, lúc này trên tầng mây cao cũng khẽ nhấp nháy, rồi chầm chậm khép lại như thể nó cũng vừa đạt được một thỏa ước bí mật nào đó với kẻ tối cường.
Thế gian bỗng trở nên thật sạch sẽ.
Gió bắt đầu thổi lại ở những nơi nằm ngoài Táng Chỉ Phong. Thời gian tiếp tục trôi. Người ta vẫn tranh giành, vẫn tu luyện, vẫn đau khổ và vẫn vui cười. Nhưng truyền thuyết về Tiên Đế áo xám và một ngón tay định thiên hạ dần dần lùi vào quá khứ, trở thành một câu chuyện thần thoại mà các ông già thường kể cho con trẻ vào những đêm trăng sáng.
…
Hàng nghìn năm sau.
Trên vị trí cũ của Táng Chỉ Phong, nay chỉ còn là một vùng bình nguyên xanh ngắt. Không ai còn nhớ nơi đây từng có một vị đại năng trú ngụ.
Nhưng nếu có một kẻ nào đó thực sự thấu hiểu về “Tối giản”, nếu kẻ đó đủ tĩnh lặng để nghe được tiếng lòng của đất trời, kẻ đó có thể thấy được một điều kỳ dị.
Giữa hư không, đôi khi sẽ hiện lên bóng dáng của một quán trà nhỏ cũ kỹ dưới gốc liễu già. Và dưới gốc liễu ấy, có một thanh niên áo xám vẫn đang giữ tư thế giơ một ngón tay lên.
Hắn vẫn ở đó. Hắn vẫn đang “Định”.
Chỉ là thế gian quá ồn ào để có thể nhìn thấy được sự yên bình tuyệt đối của hắn mà thôi.
Ninh Vô Trần cuối cùng đã đạt được điều hắn muốn. Không còn tiếng binh đao, không còn tiếng gào thét của vạn kiếp thiên đạo, không còn cả sự tôn sùng khiến hắn khó thở.
Hắn chỉ đơn giản là một điểm tĩnh lặng duy nhất giữa một thế giới không bao giờ ngừng chuyển động.
Một chỉ định Tiên Trần.
Một chỉ định vạn cổ.
Và một chỉ cuối cùng… định lại chính mình để tìm về chốn tịch nhàn.
Dưới tán cây không bao giờ rụng lá, giữa chén trà không bao giờ nguội, vị Tiên Đế lười biếng ấy, trong giấc ngủ sâu vĩnh hằng, có lẽ đang mỉm cười. Bởi vì rốt cuộc, giấc ngủ của hắn sẽ không bao giờ còn ai có thể quấy rầy được nữa.
Tất cả, cũng chỉ tại một ngón tay.
(Hết)