Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 1: Phế Vật Diệp Gia

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:07:15 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 1: PHẾ VẬT DIỆP GIA**

Gió mùa thu ở Thanh Vân Trấn năm nay không chỉ mang theo cái se sắt của tiết trời chuyển mùa, mà còn vương vất một vị đắng chát lạ thường, như thể cả đất trời cũng đang cảm thán cho một đoạn phù hoa sắp tan vỡ.

Tại võ trường trung tâm của Diệp Gia, hàng ngàn ánh mắt đang đổ dồn về phía đài cao. Tiếng xì xào bàn tán như sóng triều, lúc âm ỉ, lúc lại bùng lên những tràng cười cợt nhả. Giữa tâm điểm của cơn bão dư luận ấy, một thiếu niên đứng lặng lẽ, bóng lưng gầy guộc nhưng thẳng tắp như một thanh cổ kiếm bị rỉ sét, kiên cường chống chọi với sự băng giá của lòng người.

Hắn là Diệp Trần. Mười năm trước, cái tên này từng là niềm kiêu hãnh của Thanh Vân Trấn, là thiên tài sáu tuổi đã cảm ứng được linh khí, bước vào Luyện Khí tầng năm – một kỷ lục vô tiền khoáng hậu. Nhưng mười năm sau, hào quang ấy đã tắt lịm, chỉ còn lại một đống tro tàn nguội lạnh.

"Diệp Trần. Mười tám tuổi. Cảnh giới: Luyện Khí tầng thứ ba. Tư chất: Phàm Cốt!"

Giọng nói của vị trưởng lão chấp pháp vang lên, không chút cảm xúc, lạnh lùng như nhát dao chém đứt sợi dây hy vọng cuối cùng. Ông ta nhìn Diệp Trần, trong mắt không giấu nổi vẻ chán ghét cùng cực. Với một gia tộc tu tiên, tài nguyên là máu thịt, và việc đổ tài nguyên vào một kẻ mang "Phàm Cốt" – loại xương cốt bình phàm không thể tích tụ linh khí – chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.

"Luyện Khí tầng ba? Ha ha, ta không nghe nhầm chứ? Mười năm trước hắn đã là tầng năm, mười năm sau lại thụt lùi về tầng ba? Đúng là kỳ quan của giới tu hành!" Một gã thiếu niên đứng dưới đài cười hô hố, giọng điệu đầy vẻ trân tráo.

"Phàm Cốt thì mãi mãi là người phàm thôi. Nghe nói linh khí vào người hắn như nước đổ lá khoai, chẳng đọng lại được giọt nào. Loại phế vật này, nếu là ta thì đã sớm đâm đầu vào cột mà chết cho rảnh nợ, mặt dày ở lại gia tộc làm gì cho tốn cơm tốn gạo?"

Những lời thóa mạ cay độc như những mũi tên tẩm độc, liên tiếp bắn vào lồng ngực Diệp Trần. Hắn không đáp, đôi môi mím chặt đến trắng bệch. Đôi bàn tay giấu trong tay áo cuộn chặt, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay, máu rỉ ra, nóng hổi và đau đớn. Nhưng cái đau thể xác ấy làm sao sánh được với sự sỉ nhục mà hắn đang phải gánh chịu?

Hắn ngước mắt nhìn lên khán đài cao nhất. Ở đó, phụ thân hắn – Diệp Chính, vị tộc trưởng đang ngồi với mái tóc bạc trắng quá nửa chỉ sau một đêm. Ông không nhìn con trai, đôi mắt già nua đục ngầu chứa đựng một nỗi bất lực thấu tận tâm can. Ông đã dùng mọi cách, tìm mọi linh dược, nhưng "Phàm Cốt" giống như một lời nguyền của thượng đế, vĩnh viễn giam cầm Diệp Trần trong thân xác của một kẻ tầm thường.

Đúng lúc không khí đang căng thẳng đến cực điểm, từ phía cổng lớn của Diệp Gia đột ngột vang lên một tiếng chim phượng hót lảnh lót, xé toạc bầu trời thu ảm đạm.

Bốn con Tuyết Vũ Linh Điểu toàn thân trắng muốt, sải cánh rộng lớn, kéo theo một chiếc xa giá rực rỡ sắc vàng ròng lướt trên mặt đất. Áp lực linh khí từ những linh thú này tỏa ra khiến đám đông tu sĩ cấp thấp phải dạt sang hai bên, hơi thở trở nên dồn dập.

Từ trên xa giá, một nam tử mặc kim bào bước xuống. Hắn có mái tóc đen nhánh được búi gọn bằng vương miện ngọc, đôi mắt sắc lạnh như chim ưng, mỗi bước đi đều mang theo một luồng quý khí và uy áp nặng nề. Đó là Mộ Dung Thần, thiếu chủ của Mộ Dung gia ở Đệ Nhị Trọng Thiên, kẻ sở hữu "Hoàng Kim Tiên Cốt" danh chấn một phương.

Nhưng người khiến trái tim Diệp Trần thực sự thắt lại, chính là nữ tử bước ra ngay sau đó.

Nàng mặc một bộ váy lụa màu xanh nhạt, gương mặt thanh tú thoát tục như đóa sen tuyết trên đỉnh núi cao. Đôi mắt nàng từng chứa đựng cả một bầu trời dịu dàng dành cho hắn, nhưng giờ đây, khi nhìn về phía Diệp Trần, nó chỉ còn lại sự lạnh lẽo và xa cách, tựa như nhìn một người xa lạ không cùng đẳng cấp.

Linh Nhi. Thanh mai trúc mã của hắn. Vị hôn thê từng thề non hẹn biển với hắn dưới gốc cây ngô đồng năm nào.

"Mộ Dung thiếu chủ quang lâm, Diệp Gia chúng tôi thật lấy làm vinh hạnh!" Các vị trưởng lão Diệp Gia vội vã đứng dậy, khom lưng cúi đầu, bộ dạng nịnh nọt đến thảm hại.

Mộ Dung Thần không buồn liếc mắt nhìn họ, hắn đi thẳng đến giữa võ trường, dừng lại trước mặt Diệp Trần. Hắn nhếch môi, một nụ cười đầy vẻ ban ơn và khinh miệt:

"Ngươi chính là Diệp Trần? Kẻ mang Phàm Cốt mà Linh Nhi thường nhắc tới sao? Nhìn qua… còn tệ hơn cả những gì ta tưởng tượng."

Diệp Trần không nhìn hắn, đôi mắt chỉ dán chặt vào Linh Nhi. Hắn khàn giọng hỏi, âm thanh nghe như tiếng lá khô bị giẫm nát: "Linh Nhi, tại sao lại là hôm nay? Tại sao lại đi cùng hắn?"

Linh Nhi khẽ thở dài, trong mắt hiện lên một chút thiếu kiên nhẫn, một chút chán ghét che giấu không khéo: "Diệp Trần, ngươi vẫn chưa tỉnh mộng sao? Ta mang trong mình Cửu U Hàn Thể, đã được tuyển thẳng vào Băng Tuyết Tiên Cung ở Đệ Tam Trọng Thiên. Tương lai của ta là mây xanh, là tiên lộ trường sinh. Còn ngươi… ngươi chỉ là một kẻ phàm trần với trăm năm thọ mệnh ngắn ngủi. Chúng ta, ngay từ đầu đã không thuộc về một thế giới."

Nàng chậm rãi rút ra một tờ hôn thư có hoa văn tinh xảo, đưa tới trước mặt hắn.

"Hôm nay có Mộ Dung thiếu chủ làm chứng, có các tiền bối Diệp Gia chứng kiến. Ta muốn lấy lại tờ hôn thư này. Từ nay về sau, Tiên Phàm cách biệt, xin ngươi đừng tự làm khổ mình, cũng đừng làm khó ta."

"Tiên Phàm cách biệt…" Diệp Trần lặp lại lời nàng, đột ngột bật cười thành tiếng. Tiếng cười của hắn đầy vẻ thê lương nhưng cũng đầy ngạo khí. "Linh Nhi, ngươi quên rồi sao? Năm đó khi hàn độc của ngươi tái phát, là ai đã rạch tay lấy máu cho ngươi uống để giữ mạng? Là ai đã quỳ ba ngày ba đêm dưới mưa tuyết để cầu xin một viên đan dược cho ngươi? Lúc đó, sao ngươi không nói Tiên Phàm cách biệt?"

Sắc mặt Linh Nhi khẽ biến, nhưng Mộ Dung Thần đã tiến lên một bước, chắn ngang tầm mắt của Diệp Trần. Hắn phất tay, một luồng linh lực mạnh mẽ hất văng tờ hôn thư vào mặt Diệp Trần, tờ giấy mỏng manh như một cái tát trời giáng giữa thanh thiên bạch nhật.

"Câm miệng! Một kẻ phế vật Phàm Cốt, có tư cách gì mà kể lể với nàng? Được dùng máu của mình để cứu một thiên tài như Linh Nhi, đó là vinh dự của loại hạ đẳng như ngươi." Mộ Dung Thần lạnh lùng nói, áp lực từ Trúc Cơ cảnh cuồn cuộn đổ xuống, ép Diệp Trần phải khuỵu gối.

Rắc!

Tiếng xương cốt của Diệp Trần kêu lên răng rắc dưới áp lực kinh người, nhưng hắn vẫn nghiến răng, đứng vững như bàn thạch. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào tờ hôn thư dưới đất.

"Trần nhi, ký đi con…" Diệp Chính từ trên đài bước xuống, giọng nói run rẩy. Ông biết, nếu con trai mình còn bướng bỉnh, Mộ Dung Thần sẽ không ngại ngần mà giết chết hắn ngay tại đây.

Diệp Trần nhìn phụ thân, nhìn những gương mặt hả hê của tộc nhân, rồi nhìn vẻ mặt lạnh lùng của người con gái mình từng yêu sâu đậm. Một luồng luồng khí lạnh lẽo từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu. Hắn hiểu rồi. Trong thế giới này, không có đúng sai, chỉ có mạnh yếu. Phàm Cốt chính là cái tội lớn nhất.

Hắn đột ngột cúi xuống, nhặt tờ hôn thư lên. Nhưng thay vì ký tên, hắn dùng lực vò nát nó, rồi trước sự kinh ngạc của tất cả mọi người, hắn xé vụn tờ giấy thành trăm mảnh, tung lên không trung.

"Linh Nhi, ngươi nghe cho kỹ đây. Không cần ngươi từ hôn. Hôm nay, là Diệp Trần ta hưu ngươi!"

Cả võ trường lặng ngắt như tờ. Điên rồi! Một kẻ Luyện Khí tầng ba lại dám tuyên bố hưu một thiên tài Cửu U Hàn Thể?

"Ngươi nói cái gì?" Linh Nhi sững sờ, dường như không tin vào tai mình.

"Ta nói, loại phụ nữ thực dụng, vong ân bội nghĩa như ngươi, không xứng bước vào cửa Diệp Gia ta!" Diệp Trần gằn từng chữ, ánh mắt sắc lẹm như dao. "Hôm nay các người sỉ nhục ta, ta nhận. Nhưng hãy nhớ lấy ngày này. Trời định ta là phàm, ta sẽ đạp nát cái thiên mệnh đó. Một ngày nào đó, ta sẽ đứng ở đỉnh Cửu Trọng Thiên, nhìn các ngươi như nhìn lũ kiến hôi dưới chân!"

"Tìm chết!"

Mộ Dung Thần giận dữ gầm lên. Hắn cảm thấy bị sỉ nhục sâu sắc bởi một kẻ mà hắn coi là rác rưởi. Hắn cử động, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại một vệt vàng mờ ảo.

Bành!

Một quyền đánh thẳng vào ngực Diệp Trần. Thân hình thiếu niên như một chiếc lá rụng giữa bão tố, bay ngược ra sau mười mấy trượng, đâm sầm vào cột đá lớn của võ trường. Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ cả một khoảng sân.

Nhưng Mộ Dung Thần vẫn chưa thỏa mãn. Hắn lướt đến, một chân dẫm mạnh lên ngực Diệp Trần, nghiền nát xương sườn của hắn.

"Nghịch thiên sao? Đạp phá Cửu Trọng Thiên sao? Để ta cho ngươi biết, cái giá của việc mơ mộng hão huyền!"

Mộ Dung Thần vận chuyển linh lực, những luồng khí kình sắc bén như lưỡi dao đâm thẳng vào kinh mạch của Diệp Trần.

"Aaa!"

Tiếng thét xé lòng của Diệp Trần vang động cả Thanh Vân Trấn. Mộ Dung Thần đang phế bỏ gân mạch của hắn! Hắn không chỉ muốn đánh bại, mà muốn triệt để biến Diệp Trần thành một phế nhân tàn tật, cả đời không thể đứng dậy được nữa.

"Thần ca, đủ rồi. Giết hắn chỉ làm bẩn tay chàng." Linh Nhi đứng từ xa, giọng nói vẫn thanh tao nhưng lạnh lẽo đến đáng sợ. Nàng quay lưng đi, không thèm nhìn lại cái xác không ra xác, người không ra người đang nằm trong vũng máu kia lấy một lần.

Mộ Dung Thần hừ lạnh, đá văng thân hình rách nát của Diệp Trần ra xa như đá một con chó chết. Hắn lấy khăn trắng lau tay, ném xuống cạnh Diệp Trần đầy ghê tởm.

"Diệp tộc trưởng, phế vật này từ nay không còn liên quan đến Mộ Dung gia và Linh Nhi nữa. Nếu hắn còn sống quá ngày hôm nay, đó là sự sỉ nhục đối với ta."

Dứt lời, hắn cùng Linh Nhi bước lên xa giá, bốn con Tuyết Vũ Linh Điểu vỗ cánh bay vút lên không trung, để lại một đống hoang tàn và sự im lặng đến rợn người.

Các tộc nhân Diệp Gia nhìn Diệp Trần, không ai tiến lại gần. Trong mắt họ chỉ có sự oán hận.

"Đồ báo đời! Vì hắn mà chúng ta suýt nữa đắc tội với Mộ Dung gia!"

"Phế là đúng lắm, loại người này sống chỉ làm nhục gia môn."

Diệp Chính quỳ sụp xuống bên cạnh con trai, đôi bàn tay run rẩy chạm vào khuôn mặt đầy máu của Diệp Trần. Nước mắt ông rơi xuống, hòa cùng máu tươi của con mình. Ông biết, gia tộc sẽ không để Diệp Trần sống. Để làm nguôi giận Mộ Dung gia, họ sẽ hy sinh hắn.

"Đưa hắn đến Vạn Trượng Nhai…" Diệp Chính khàn giọng ra lệnh, mỗi chữ thốt ra như rút cạn sinh lực của ông.

Đó là tử địa của Thanh Vân Trấn, nhưng cũng là nơi duy nhất mà người của Mộ Dung gia sẽ không đến kiểm tra xác. Ông đang đánh cược với tử thần, một canh bạc mà tỉ lệ thắng là con số không tròn trĩnh.

Đêm đó, mây đen che lấp ánh trăng.

Hai gã nô bộc khiêng một cái bao tải rách nát đến rìa vực thẳm Vạn Trượng Nhai. Gió rít gào như tiếng quỷ khóc sói gào từ dưới đáy vực sâu không thấy đáy thổi lên.

"Xúi quẩy, đêm hôm phải đi vứt cái xác thối này." Một gã càu nhàu, đá mạnh vào bao tải một cái.

Một tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra. Diệp Trần vẫn còn sống. Dù gân mạch đã đứt đoạn, xương cốt đã vỡ vụn, nhưng ý chí của hắn vẫn bám trụ lấy hơi thở cuối cùng. Hắn nghe thấy tiếng gió, nghe thấy tiếng chửi rủa của nô bộc, và cảm nhận được hơi lạnh của cái chết đang cận kề.

*Linh Nhi… Mộ Dung Thần… Diệp Gia…*

Những cái tên ấy như những vết dao khắc sâu vào linh hồn hắn.

"Xuống đó mà làm loạn với diêm vương nhé, thiếu chủ!"

Bõm!

Chiếc bao tải bị quăng xuống vực thẳm. Cảm giác không trọng lượng bao trùm lấy Diệp Trần. Hắn rơi, rơi mãi vào bóng tối vô tận. Gió xé nát y phục, xé nát da thịt hắn.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Diệp Trần không sợ hãi. Hắn trợn trừng đôi mắt nhìn lên bầu trời đen kịch, nơi những vì sao đang mờ dần. Một ngọn lửa hận thù bùng lên, thiêu đốt chút tàn dư cuối cùng của sự lương thiện trong hắn.

*Nếu ta không chết… ta sẽ khiến cả thế giới này phải run rẩy dưới chân mình!*

*Ta mang Phàm Cốt thì đã sao? Nếu trời không dung ta, ta sẽ diệt cả trời xanh!*

Ngay lúc thân ảnh hắn sắp bị bóng tối nuốt chửng, từ sâu thẳm trong tủy xương của Diệp Trần, một vật thể tròn trịa, đen nhánh như hắc ngọc đột ngột phát ra một luồng hào quang tím sẫm.

Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu!

Nó đã nằm sâu trong cơ thể hắn từ khi sinh ra, bị lớp Phàm Cốt tầm thường che lấp. Chỉ khi xương cốt vỡ vụn, gân mạch đứt đoạn, khi hơi thở của cái chết chạm đến giới hạn cuối cùng, nó mới thực sự tỉnh giấc.

"Vạn cổ luân hồi, nghịch mệnh trùng sinh…"

Một giọng nói cổ xưa, khàn đục như vọng về từ thời hồng hoang vang lên trong thức hải của Diệp Trần. Luồng ánh sáng tím sẫm bao bọc lấy thân thể nát bét của hắn, bắt đầu một quá trình cải tạo kinh thiên động địa.

Những mảnh xương gãy bắt đầu gắn kết lại, nhưng không phải màu trắng của xương người, mà là một màu đen nhánh, ánh lên kim loại lạnh lẽo. Gân mạch bị phế bỏ được nối lại bằng những sợi tơ tím rực rỡ, bền bỉ và mạnh mẽ hơn gấp bội.

Phàm Cốt đã mất.
Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt, chính thức hiện thế!

Dưới đáy vực sâu muôn trượng, một đôi mắt đột ngột mở bừng ra trong bóng tối. Đôi mắt ấy không còn vẻ yếu đuối của thiếu niên, mà lạnh lùng, thâm trầm như vực thẳm, chứa đựng sức mạnh có thể dẫm nát cả chín tầng trời.

Hành trình của kẻ nghịch mệnh, bắt đầu từ chính nơi vùi thây của kẻ phàm nhân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8