Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 2: Vạn Trượng Nhai Hạ**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:19:03 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 2: VẠN TRƯỢNG NHAI HẠ**

Bóng tối bao trùm lấy không gian, chỉ còn lại tiếng gió gào thét bên tai như tiếng cười ngạo nghễ của tử thần. Diệp Trần cảm thấy toàn thân mình nhẹ bẫng, rồi ngay sau đó là một cảm giác xé tâm can khi cơ thể va chạm mạnh mẽ vào những vách đá nhô ra.

"Rắc!"

Tiếng xương gãy thanh thúy vang lên giữa thung lũng sâu thẳm. Một mảnh xương sườn đâm xuyên qua lá phổi, máu nóng trào ra cửa miệng, nghẹn đắng nơi cổ họng. Diệp Trần không thể thét lên được nữa. Ý thức của hắn bắt đầu tan rã, mờ nhạt dần theo ánh sáng lờ mờ của trăng sao phía trên miệng vực.

Tại sao?

Câu hỏi đó xoáy sâu vào tâm hồn hắn như một vết thương không bao giờ lành. Mười tám năm qua, hắn đã sống vì cái gì? Vì một gia tộc luôn coi hắn là vết nhơ? Vì một vị hôn thê thanh mai trúc mã, người đã cùng hắn thề non hẹn biển dưới gốc đào năm nào, nhưng lại có thể thản nhiên đứng nhìn kẻ khác phế đi gân mạch của hắn?

Tình cảm, lòng trung thành, đạo nghĩa… tất cả chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của kẻ mạnh. Kẻ có Tiên Cốt là phượng hoàng tung cánh trên chín tầng mây, kẻ mang Phàm Cốt chỉ là con sâu cái kiến bị giẫm nát dưới gót chân trần.

*“Ta… không cam tâm…”*

Máu từ miệng Diệp Trần chảy ra, không phải màu đỏ tươi thường thấy mà thấm đẫm một màu đen quánh lạ thường. Khi thân thể hắn chuẩn bị nát bấy vì cú rơi vạn trượng, một chấn động rung trời chuyển đất bất ngờ nổ ra ngay từ trung tâm của lồng ngực hắn.

Trong thức hải đen tối, một hạt châu nhỏ xíu vốn dĩ tĩnh lặng như hóa thạch suốt mười tám năm qua đột ngột nứt ra. Những tia sáng tím sẫm (Tử Mang) mang theo hơi thở nguyên thủy bùng phát, như muốn xé toạc không gian xung quanh.

Đó là Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu!

Vật này vốn là linh hồn của vạn cổ, là sự nguyền rủa đối với trời xanh, là cơ duyên tột cùng mà ngay cả chư thần tầng thứ chín cũng phải thèm khát. Nó cảm nhận được ý chí nghịch thiên cực đoan của Diệp Trần, cảm nhận được cái Phàm Cốt đã vụn vỡ đến tận cùng.

"Oanh!"

Sức mạnh nổ tung. Cơ thể Diệp Trần không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa hư không, bao phủ bởi một kén kén ánh sáng màu tím đen u ám. Toàn bộ xương cốt cũ kỹ của hắn, những mảnh Phàm Cốt tầm thường vốn bị người đời khinh bỉ, dưới sự tác động của Nghịch Mệnh Châu bắt đầu tan chảy thành một chất lỏng đen kịt như mực, rồi lại cứng lại với tốc độ chóng mặt.

Đau đớn!

Một nỗi đau vượt xa mọi sự chịu đựng của nhân loại. Giống như có hàng triệu con kiến độc đang gặm nhấm từng thớ thịt, có hàng ngàn lưỡi dao đang đục đẽo vào tận sâu trong tủy não. Diệp Trần trợn trừng đôi mắt, mạch máu trên trán căng lên như sắp vỡ tung, nhưng hắn không ngất đi. Nghịch Mệnh Châu buộc hắn phải tỉnh táo để cảm nhận sự thay đổi này. Nó muốn hắn ghi nhớ nỗi đau này, ghi nhớ sự tàn khốc của việc phá bỏ xiềng xích vận mệnh.

"Vạn cổ điêu linh, nghịch mệnh giả sinh!"

Một giọng nói âm u, già cỗi bỗng vang lên trong đầu hắn, nghe như tiếng đá mài vào nhau.

Ngay sau đó, những khúc xương mới được đúc ra. Chúng không còn là màu trắng ngà của người phàm, mà mang một màu sắc tối tăm lấp lánh như thiên thạch, trên bề mặt khắc đầy những phù văn cổ xưa li ti. Đây không phải là quá trình chữa lành, mà là quá trình tái tạo hoàn toàn.

Xương cốt đen nhánh ấy giống như những thanh thần binh lợi khí, vừa dẻo dai lại vừa cứng rắn đến mức cực đoan. Phàm Cốt đã biến mất, nhường chỗ cho Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt – thứ thể chất vốn đã bị Thiên Đạo xóa sổ khỏi lịch sử từ thời viễn cổ.

"Rắc… rắc…"

Tiếng động của xương cốt nối lại hoàn chỉnh vang lên khô khốc. Diệp Trần từ từ hạ xuống đáy vực. Lúc này, hắn nằm giữa một đống xương trắng của những kẻ xấu số từng bỏ mạng tại đây, nhưng khí thế trên người hắn đã hoàn toàn thay đổi.

"Khặc khặc… thú vị thật. Không ngờ sau bao nhiêu năm ngủ vùi, lão phu lại thức tỉnh nhờ một thằng nhóc mang Phàm Cốt phế thải."

Diệp Trần cố gắng gượng dậy, hơi thở vẫn còn gấp gáp. Hắn nhận ra mình đang đứng trong một hang động ngầm dưới đáy Vạn Trượng Nhai. Xung quanh tối đen như mực, chỉ có những tàn lửa tím nhạt còn sót lại trên da thịt hắn là tỏa sáng yếu ớt.

"Ai? Ai đó?" Diệp Trần gầm lên, bàn tay vô thức nắm chặt. Hắn kinh ngạc nhận thấy sức mạnh trong nắm đấm của mình lớn đến đáng sợ, dường như chỉ cần một cú đấm cũng có thể nghiền nát đá tảng.

"Ngươi đang đứng trong địa bàn của lão phu, lại còn hỏi lão phu là ai?"

Một làn khói đen từ ngực Diệp Trần chui ra, ngưng tụ thành hình hài một con rùa già nhỏ bằng lòng bàn tay, nhưng kỳ lạ thay, cái mai của nó lại có hình dáng giống như một khuôn mặt quỷ đang cười nhạo. Con rùa bay lơ lửng trước mặt hắn, đôi mắt nhỏ ti hí chứa đầy sự khôn ngoan và giảo quyệt.

"Một con rùa?" Diệp Trần ngẩn người.

"Hỗn xược! Là Hắc Quy vạn cổ! Gọi là Quy gia!" Con rùa giơ một cái chân trước lên chỉ thẳng vào mũi Diệp Trần mà chửi. "Thằng nhóc, nếu không có lão phu dùng sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu đúc lại gân cốt cho ngươi, thì lúc này ngươi đã là một bãi thịt nát để bọn linh dơi trên kia rỉa rói rồi!"

Diệp Trần sờ lên lồng ngực mình. Cảm giác đau đớn vẫn còn dư âm, nhưng sự sung mãn từ huyết quản là có thật. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo nhưng tràn đầy uy lực đang luân chuyển trong xương tủy, mạnh mẽ hơn linh khí hắn từng tu luyện gấp hàng chục lần.

"Đây là… cái gì?" Diệp Trần thì thào.

Lão Quy khoanh chân (nếu có thể gọi như thế) giữa không trung, hừ lạnh: "Đó là Nghịch Thiên Lực. Thiên hạ tu tiên đều mượn linh khí của trời đất, nói trắng ra là đi vay mượn từ Thiên Đạo, sớm muộn gì cũng bị nó thu hồi. Nhưng ngươi thì khác, ngươi dùng chính cơ thể mình làm nguồn năng lượng. Nghịch Thiên Cốt của ngươi, mỗi khi gãy đi một lần và được nối lại bằng Nghịch Thiên Lực, nó sẽ mạnh hơn gấp bội. Đó chính là con đường cường giả chân chính, nhưng cũng là con đường bị trời ghét, đất khinh."

Diệp Trần im lặng hồi lâu. Ánh mắt hắn nhìn về phía vách đá cao ngất trời phía trên, nơi mây mù che phủ. Hận thù trong lòng hắn không hề giảm đi, mà được nén lại thành một khối thuốc nổ chờ ngày bùng phát.

Mộ Dung Thần có Hoàng Kim Tiên Cốt, là con cưng của trời xanh. Còn hắn mang Nghịch Thiên Cốt, là kẻ bị trời ruồng bỏ.

"Nghịch Thiên… hay lắm." Diệp Trần nhếch môi cười, một nụ cười lạnh đến thấu xương. "Trời đã không dung, thì ta sẽ đạp nát cái trời này. Gia tộc đã bỏ ta, thì ta sẽ khiến họ phải quỳ lạy van xin dưới chân ta."

"Khá khen cho chí khí của ngươi." Lão Quy bay vòng quanh Diệp Trần, đánh giá một lượt. "Nhưng hiện tại ngươi chỉ mới đúc được khung xương sơ khai. Tu vi hiện tại của ngươi, nói theo hệ thống phàm nhân thì tương đương với Luyện Khí tầng năm, nhưng nhờ nhục thân cường hãn, ngươi có thể vả vỡ mồm kẻ nào Luyện Khí tầng chín. Tuy nhiên, muốn ra khỏi cái hố sâu này, ngươi cần nhiều hơn thế."

Diệp Trần nhìn đôi bàn tay mình, những khớp xương lờ mờ ánh lên sắc đen lạnh lùng. Hắn cảm nhận được khát khao chiến đấu đang sục sôi trong từng tế bào.

"Quy già, ta phải làm gì tiếp theo?"

Lão Quy chỉ về phía góc hang động tối tăm, nơi có những dòng suối ngầm róc rách và những thực vật kỳ quái tỏa ra linh khí bạo liệt: "Dưới này là Vạn Trượng Nhai, nơi tập trung tử khí của ngàn năm. Với kẻ khác đây là mồ chôn, nhưng với Nghịch Thiên Cốt, đây là kho báu. Ngươi phải học cách hấp thụ tử khí để tôi luyện xương cốt. Khi nào ngươi có thể dùng tay không leo lên được vách nhai này mà không cần dùng đến một chút linh lực nào, lúc đó ngươi mới thực sự bước chân vào con đường Nghịch Tiên."

Diệp Trần không nói hai lời, hắn lảo đảo đứng dậy, bước về phía dòng suối ngầm. Mỗi bước đi, xương cốt hắn lại phát ra những tiếng kêu "rắc rắc" đáng sợ. Đó là sự mài giũa, là sự thích nghi giữa sức mạnh mới và linh hồn cũ.

Hắn nhặt một hòn đá sắc nhọn, không ngần ngại rạch một đường dài trên cánh tay mình. Máu đen chảy ra, nhưng vết thương khép lại với tốc độ nhìn thấy được bằng mắt thường.

Hắn ngước lên, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu bóng tối của vực sâu: "Diệp Gia, Tiên Tử Linh Nhi, Mộ Dung Thần… hãy đợi đó. Ta – Diệp Trần, sẽ sớm trở lại để lấy đi tất cả những gì các ngươi kiêu ngạo nhất."

Gió dưới đáy vực rít lên từng hồi, dường như đang báo hiệu cho sự sinh ra của một con quái vật sẽ làm đảo lộn trật tự của Cửu Trọng Thiên. Dưới sự dẫn dắt của một linh hồn già đời đầy mưu mẹo và sức mạnh của một bảo vật viễn cổ, phàm nhân ấy bắt đầu những bước chân đầu tiên trên con đường máu lửa và hủy diệt.

Dưới đáy vực sâu muôn trượng, bóng dáng thiếu niên gầy gò bắt đầu lao vào những khối đá khổng lồ, dùng nắm đấm trần trụi để rèn giũa bản thân. Tiếng va chạm thịt da và đá tảng vang vọng, đều đặn và khô khốc như tiếng gõ của đồng hồ đếm ngược đến ngày tàn của những kẻ trên cao.

"Một lần nữa…" Diệp Trần gầm khẽ, nắm đấm đập mạnh vào vách đá khiến máu tươi văng tung tóe, nhưng ánh mắt hắn thì sáng hơn bao giờ hết.

Nỗi đau là nhiên liệu, thù hận là ngọn lửa. Vạn Trượng Nhai Hạ này không phải địa ngục của hắn, mà là lò luyện đan, luyện ra một vị thần của sự hủy diệt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8