Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 3: Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:19:35 | Lượt xem: 2

Trong bóng tối mịt mùng của đáy Vạn Trượng Nhai, không khí đặc quánh mùi tử khí và hơi ẩm mục nát của xác lình thi nghìn năm. Diệp Trần nằm đó, một thân xác tan hoang như mớ giẻ rách vứt bỏ giữa vũng máu thẫm đen. Hơi thở hắn mong manh như ngọn nến trước gió, mỗi lần lồng ngực phập phồng lại kéo theo tiếng rít rống đau đớn từ cuống họng đã khô khốc vì khát và máu.

Phàm Cốt gãy vụn, gân mạch đứt đoạn, đan điền vỡ nát. Đối với một tu sĩ, đây chính là sự kết thúc thảm hại hơn cả cái chết. Nhưng trong tâm trí Diệp Trần, ngọn lửa hận thù không những không tắt mà còn bùng cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Hình ảnh Mộ Dung Thần cao ngạo dẫm lên mặt hắn, ánh mắt lạnh lùng khinh rẻ của Tiên Tử Linh Nhi như những lưỡi dao sắc lẹm cứa vào linh hồn hắn từng nhát, từng nhát một.

“Ta… không cam lòng…”

Diệp Trần nghiến răng, bàn tay đầy máu run rẩy cào cấu vào lớp đất đá lạnh lẽo. Bỗng nhiên, ngón tay hắn chạm phải một vật cứng lạnh ngắt. Giữa đống đất đá xám xịt, một hạt châu nhỏ cỡ mắt nhãn, màu đen kịt như hố đen vũ trụ, lặng lẽ nằm đó. Nó không hề phát quang, không có lấy một chút linh khí dao động, trông giống hệt như một viên sỏi tầm thường nhất thế gian.

Nhưng khi những giọt máu từ lòng bàn tay Diệp Trần thấm vào bề mặt xù xì của nó, một sự thay đổi kinh thiên động địa bắt đầu diễn ra.

*Vù!*

Một tiếng động lạ lùng vang lên tận sâu trong linh hồn Diệp Trần. Viên hạt châu bỗng nhiên phát ra một lực hút điên cuồng, tựa như con thú đói khát ngàn năm gặp được con mồi duy nhất. Máu tươi từ cơ thể Diệp Trần như những dòng suối nhỏ bị lực lượng vô hình kéo về phía hạt châu, thâm nhập vào bên trong.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu đen tối tăm, mang theo hơi thở của thời gian hồng hoang viễn cổ từ trong hạt châu bùng nổ.

“Aaaa!”

Diệp Trần gầm lên một tiếng đầy đau đớn. Viên hạt châu thoát khỏi bàn tay hắn, bay lơ lửng rồi đâm thẳng vào vị trí tim của hắn. Một luồng nhiệt lượng nóng bỏng như dung nham từ tâm thất lan tỏa ra tứ chi bách hài. Ý thức của hắn ngay lập tức bị kéo vào một không gian xám xịt vô định.

Giữa không gian thần bí đó, một hình bóng khổng lồ dần dần hiện ra. Đó là một con rùa đen với kích thước như một tòa thành quách, trên lưng không phải là mai rùa thông thường mà là cả một dãy núi hùng vĩ bốc hỏa, bao quanh bởi những sợi xích bằng lôi điện thô kệch. Con hắc quy khổng lồ chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử màu vàng sậm mang theo sự tang thương và ngạo nghễ nhìn xuống Diệp Trần đang lơ lửng như một hạt bụi nhỏ nhoi.

“Ngàn vạn năm qua đi… cuối cùng cũng có một kẻ sở hữu Phàm Cốt đủ 'tinh khiết' để đánh thức Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu sao?” Giọng nói của con rùa già vang vọng như sấm rền, khiến linh hồn Diệp Trần rung động bần bật.

Diệp Trần cắn răng, dù thân xác đang chịu sự dày xéo nhưng ý chí của hắn vẫn vững vàng: “Ngươi là ai? Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu là cái gì?”

Hắc Quy cười lạnh, tiếng cười khiến không gian xung quanh rạn nứt: “Ta? Những kẻ chiến bại gọi ta là Hắc Diệu Long Quy, kẻ trị vì vực thẳm. Còn Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu chính là bảo vật duy nhất có thể lật đổ cái Thiên Đạo thối nát đang ngự trị trên Cửu Trọng Thiên kia. Nhóc con, ngươi đang thảm hại lắm, có muốn sống không? Có muốn những kẻ sỉ nhục ngươi phải quỳ dưới chân cầu xin cái chết không?”

“Muốn!” Diệp Trần không một chút do dự gầm lên, “Chỉ cần có thể trả thù, dù phải hóa thành ma, dù phải gánh vác cả thế gian tội lỗi, ta cũng bằng lòng!”

“Tốt!” Hắc Quy nhe răng cười, trông cực kỳ gian xảo. “Nhưng sức mạnh của Nghịch Mệnh Châu không phải ai cũng chịu được. Phàm Cốt của ngươi vốn là thứ vô dụng nhất trong mắt đám thần tiên đó, nhưng với ta, nó là tờ giấy trắng tốt nhất để vẽ nên Nghịch Thiên Cốt. Để dung hợp, ta sẽ phải nghiền nát toàn bộ 206 mảnh xương của ngươi một lần nữa, đốt trụi huyết mạch cũ của ngươi. Sự đau đớn này sẽ gấp vạn lần so với khi ngươi bị ném xuống đây. Ngươi có dám không?”

Ánh mắt Diệp Trần đỏ ngầu, sự kiên định đến mức cực đoan hiện rõ: “Hãy làm đi! Chừng nào thần thức ta còn tồn tại, ta sẽ không kêu một tiếng!”

“Được, bắt đầu!”

Vừa dứt lời, từ trong Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu phóng ra những luồng khí đen kịt. Những luồng khí này giống như những chiếc búa tạ tàn bạo, bắt đầu công phá vào từng mảnh xương gãy của Diệp Trần.

*Rắc! Rắc! Rắc!*

Âm thanh xương cốt vỡ vụn khô khốc vang vọng khắp không gian ý thức. Nếu như trước đó Mộ Dung Thần chỉ đánh gãy xương của hắn, thì bây giờ Nghịch Mệnh Châu đang nghiền nát chúng thành bột mịn. Cơn đau thấu xương tủy, xuyên thấu linh hồn khiến khuôn mặt Diệp Trần biến dạng hoàn toàn. Mồ hôi trộn lẫn với máu đầm đìa, gân xanh nổi lên như những con giun đất dưới da, quằn quại điên cuồng.

Sau khi xương cốt cũ bị xóa sạch, một loại năng lượng màu vàng tối đậm chất thần thánh và cổ xưa từ hạt châu bắt đầu len lỏi vào tủy. Chúng cô đọng, đúc kết lại thành những cấu trúc mới. Mỗi tấc xương mới được tạo ra đều khắc sâu những phù văn phức tạp, tỏa ra khí tức phản nghịch, đối chọi lại với trời đất.

Đây chính là **Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt!**

Quá trình này kéo dài tưởng như vô tận. Hết một ngày, lại một đêm, Diệp Trần ngất lịm rồi lại bị đau đớn đánh thức, rồi lại lịm đi. Hắc Quy ở bên cạnh quan sát, trong đôi mắt già nua cũng lộ ra vẻ kinh ngạc: “Tên nhóc này, tâm tính thật đáng sợ. Dưới sự tra tấn của 'Hồng Hoang Tôi Cốt', dù là Kim Tiên cũng phải sụp đổ tâm trí, vậy mà hắn vẫn giữ được một tia ý thức chấp niệm cuối cùng.”

Bên trong cơ thể Diệp Trần, dòng máu mới đang được sinh ra. Đó không còn là màu đỏ tươi của phàm nhân, mà là màu đỏ sậm ánh kim, nồng nặc huyết khí của linh thú cổ đại. Nghịch Thiên Hóa Long Quyết – công pháp đi kèm với hạt châu cũng tự động vận chuyển theo bản năng của cơ thể mới.

Khi mảnh xương cuối cùng tại đỉnh đầu hoàn thành việc tái tạo, toàn bộ đáy Vạn Trượng Nhai bỗng nhiên rung chuyển mạnh mẽ. Những luồng linh khí loãng trong không trung bỗng nhiên như tìm thấy chỗ về, điên cuồng tràn vào cơ thể Diệp Trần thông qua lỗ chân lông.

*Ầm!*

Một luồng áp lực kinh người từ trung tâm hạt châu bùng phát, thổi bay đống đất đá xung quanh. Diệp Trần mở choàng mắt, hai luồng ánh sáng đen dài cả mét từ đôi đồng tử bắn ra, xuyên thủng màn đêm.

Hắn từ từ ngồi dậy. Động tác cực kỳ nhẹ nhàng nhưng mặt đất dưới chân lại rạn nứt thành mạng nhện. Hắn có thể cảm nhận được, mỗi đốt xương của mình bây giờ không khác gì những khối kim cương đen cứng nhất thiên hạ. Hơn thế nữa, bên trong xương cốt ẩn chứa một sức mạnh bạo liệt không thuộc về linh khí bình thường – đó là Nghịch Lực, thứ sức mạnh có thể dẫm nát mọi quy tắc tiên đạo.

“Thế nào, cảm giác thế nào nhóc con?” Hình bóng Hắc Quy nhỏ lại, hiện ra trên bả vai Diệp Trần dưới hình dạng một con rùa đen nhỏ xíu, mắt ti hí nhìn xung quanh.

Diệp Trần siết chặt nắm đấm, cảm nhận sức mạnh cuồn cuộn như thác đổ trong cánh tay. Hắn đưa mắt nhìn lên phía trên nhai cao thăm thẳm, nơi mây mù che lấp tất cả.

“Sức mạnh thật tuyệt vời… Lão Quy, sức mạnh này đủ để giết Mộ Dung Thần chưa?”

Lão Quy nhổ một bãi nước bọt (trong trí tưởng tượng), mắng mỏ: “Nhìn cái chí hướng hẹp hòi của ngươi kìa! Nghịch Thiên Cốt mới thành hình, ngươi chỉ mới bước vào cửa thôi. Mộ Dung Thần có Hoàng Kim Tiên Cốt, là đứa con cưng của Thiên Đạo tầng trời thứ nhất. Muốn giết hắn bằng nhục thân bây giờ thì chưa đủ, ngươi cần phải thực chiến, cần phải bẻ gãy thêm xương cốt của mình nhiều lần nữa để tiến hóa. Nhớ lấy, xương ngươi gãy càng nhiều lần, khi hồi phục nó sẽ càng mạnh gấp bội!”

Diệp Trần nhếch môi cười, một nụ cười lạnh đến thấu xương: “Vậy sao? Gãy càng nhiều, mạnh càng nhanh… Vậy thì từ hôm nay, ta sẽ tự biến mình thành cơn ác mộng của chính ta.”

Hắn đứng thẳng người, dù quần áo đã rách nát nhưng khí chất lại thay đổi hoàn toàn. Nếu trước đây hắn là một thanh kiếm sắc bị rỉ sét, thì giờ đây hắn là một lưỡi đao tàn bạo đang được mài giũa trong bóng tối, chờ ngày nhuốm máu kẻ thù.

“Diệp Gia, Thanh Vân Trấn, Mộ Dung Thần, Tiên Tử Linh Nhi… Cứ tận hưởng nốt những ngày tháng yên bình còn lại đi.”

Diệp Trần một chân đạp xuống mặt đất, cả khối đá tảng nổ tung, bóng dáng hắn lao thẳng về phía vách nhai dốc đứng. Hắn bắt đầu bài học đầu tiên của Lão Quy: dùng tay không leo lên Vạn Trượng Nhai.

Hành trình bước ra khỏi địa ngục của Phàm Cốt Diệp Trần chính thức bắt đầu từ những vết máu in hằn trên đá xám. Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu trên ngực hắn nhấp nháy ánh sáng đen huyền bí, như một con mắt của ác quỷ đang quan sát và mỉm cười trước sự khởi đầu của một kỷ nguyên loạn lạc.

Cửu Trọng Thiên trên cao kia, từ hôm nay, hãy bắt đầu run sợ đi. Kẻ nghịch mệnh đã trở về!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8