Phàm Cốt Nghịch Tiên: Nhất Bộ Đạp Phá Cửu Trọng Thiên
Chương 4: Lão Quy Thức Tỉnh**

Cập nhật lúc: 2026-05-13 17:20:07 | Lượt xem: 2

**Chương 4: Lão Quy Thức Tỉnh**

Dưới đáy Vạn Trượng Nhai, không khí loãng và nồng nặc mùi hôi thối của xác chết mục rữa cùng hơi ẩm lâu năm. Giữa đống đổ nát của những tảng đá xám xịt và những bộ xương khô vô danh, Diệp Trần nằm co quắp, toàn thân hắn đẫm máu.

Máu của hắn không còn màu đỏ thắm thuần túy mà dường như pha trộn với một chút sắc đen huyền bí, từ từ thấm vào viên châu màu tro tàn đang găm chặt giữa ngực hắn. Mỗi lần tim Diệp Trần đập lên, viên châu lại lóe lên một nhịp ánh sáng u uất.

"Đau… quá…"

Diệp Trần rên rỉ, âm thanh kẹt trong cuống họng. Hắn có cảm giác như hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm xuyên qua từng tủy xương, rễ thần kinh. Những mảnh xương Phàm Cốt vốn đã bị Mộ Dung Thần đánh nát bấy giờ đây không hề biến mất, mà đang bị một luồng sức mạnh hung bạo nhào nặn lại, nén ép và rèn giũa.

Trong cơn mê sảng, một luồng hắc khí cuồn cuộn trào ra từ viên châu. Hắc khí ấy không tản đi mà tụ lại thành một hình thù kỳ quái phía trên ngực hắn. Ban đầu nó mờ ảo như khói bếp, sau đó dần dần định hình thành một mai rùa sần sùi, to cỡ cái thúng. Một cái đầu rùa dài ngoẵng thò ra, đôi mắt ti hí đầy vẻ tinh quái và sự đời kinh qua vạn dặm.

"Khẹc khẹc… Ngàn vạn năm rồi, rốt cuộc cũng có kẻ không sợ chết mà kích hoạt được Nghịch Mệnh Châu."

Tiếng nói vang lên khàn khàn, nghe như tiếng hai hòn đá dăm cọ xát vào nhau, mang theo một chút giễu cợt nhưng cũng có chút thở phào nhẹ nhõm.

Diệp Trần cố sức mở một khe mắt nhỏ. Trước mặt hắn là một con rùa đen đang lơ lửng, quanh thân tỏa ra làn sương mờ mịt mang hơi thở hồng hoang lạnh lẽo. Hắn tưởng mình đã chết và đang gặp sứ giả của âm tào địa phủ.

"Ngươi… là… ma sao?" Diệp Trần mấp máy môi, máu tươi tràn ra khóe miệng.

"Ma? Lão phu mà là loại cấp thấp đó sao?" Con rùa đen vươn cổ, làm bộ dạng cực kỳ bất mãn, hai cái chân trước của nó gãi gãi vào cái mai trông rất thiếu trang nghiêm. "Lão phu là Huyền Thiên Vạn Cổ Quy, kẻ từng kề vai sát cánh với Thái Cổ Thần Linh! Nhóc con, nếu không có lão phu trấn giữ hạt châu này, nhục thân phế vật của ngươi đã nổ tung từ giây đầu tiên rồi."

Lão Quy cúi đầu xuống sát mặt Diệp Trần, mũi nó khịt khịt: "Chậc chậc, Phàm Cốt? Lại còn bị đánh gãy hơn nửa? Thật thảm, thực sự quá thảm. Tiểu tử, kẻ nào có thù với ngươi mà ra tay độc ác thế này?"

Nhắc đến từ "thù", đồng tử của Diệp Trần đột ngột co rút. Hình ảnh Mộ Dung Thần giẫm lên mặt hắn, hình ảnh Tiên Tử Linh Nhi quay lưng bước đi không một chút vương vấn lại hiện về như ngọn lửa thiêu đốt tâm can.

"Giết… Ta phải… giết bọn chúng…"

Lão Quy ngẩn ra một chút, sau đó cười rộ lên, cái mai rùa rung bần bật: "Tốt! Khí phách lắm! Lão phu ghét nhất hạng người thánh mẫu. Tu tiên mà không sát phạt thì tu cái rắm! Nhưng nhóc con, nhìn tình trạng này đi, ngươi lấy cái gì để giết người ta? Lấy máu chảy đến cạn kiệt hay lấy cái mạng tàn này?"

Diệp Trần nghiến răng, cơn đau từ việc xương cốt tái tạo lại bùng lên mãnh liệt hơn. Hắn cảm nhận rõ rệt một mảnh xương ở cánh tay vừa gãy vụn đang nối liền lại, nhưng nó không còn là màu trắng đục của xương người bình thường, mà là một màu đen sẫm cứng cáp như hắc thiết.

"Sức mạnh này… là gì?" Diệp Trần khó khăn hỏi.

Lão Quy nghiêm túc lại đôi chút, nó vẫy tay (chân trước) một cái, một màn sương đen phủ lấy toàn bộ khu vực đáy vực để ngăn chặn sự dòm ngó của những thực thể vô hình.

"Nghe cho kỹ đây tiểu tử. Thiên hạ tu tiên, ai cũng sùng bái Tiên Cốt. Thiên Tiên Cốt, Hoàng Kim Tiên Cốt… Bọn chúng nghĩ rằng đó là ân huệ của trời xanh ban tặng để cảm ứng linh khí. Nhưng trong mắt lão phu, Tiên Cốt chính là xiềng xích! Thiên Đạo gieo những mảnh xương đó vào người tu sĩ để chúng dễ dàng thao túng, coi các ngươi như vật nuôi trong chuồng. Đến một ngày, nó sẽ thu hoạch toàn bộ."

Lão Quy dừng lại một nhịp, nhìn sâu vào mắt Diệp Trần: "Ngươi sinh ra mang Phàm Cốt, tức là không có xiềng xích của trời. Nhưng vì không có xiềng xích, ngươi cũng không thể dùng cách thức chính thống để tu luyện. Tuy nhiên, Thái Cổ Nghịch Mệnh Châu đã biến Phàm Cốt của ngươi thành **Vạn Cổ Nghịch Thiên Cốt**. Đây là con đường rèn luyện nhục thân đã bị chôn vùi từ thời Hồng Hoang."

Diệp Trần nghe như sấm bên tai. Phàm Cốt… thực sự mạnh đến thế sao?

"Bài học đầu tiên lão phu dạy ngươi: **Nghịch thiên trước hết phải nghịch kỷ**. Phàm tu luyện loại xương cốt này, xương không gãy thì cốt không sinh. Ngươi phải trải qua quá trình gãy nát, sau đó dùng năng lực của hạt châu để đúc lại. Mỗi lần đúc lại, độ cứng cáp và sức chứa linh lực sẽ tăng gấp bội."

Lão Quy bay quanh Diệp Trần, vẻ mặt trở nên gian xảo: "Bây giờ, ngươi có dám chấp nhận cái đau khổ gấp mười lần thế này để bước vào con đường cường giả không?"

Diệp Trần nhìn vào khoảng không vô định trên đỉnh vực, nơi những kẻ đã chà đạp hắn đang đắc chí. Hắn không hề do dự, giọng nói dù yếu ớt nhưng đầy kiên định: "Đừng nói mười lần… dù trăm lần, ngàn lần vạn kiếp bất phục… ta cũng phải làm!"

"Hảo tiểu tử!" Lão Quy cười đắc chí. "Vậy thì, hãy nếm trải cảm giác 'Lột da tráo cốt' đi!"

Nói đoạn, Lão Quy đột ngột lao vào viên châu. Viên châu màu tro tỏa ra một quầng sáng đen ngòm, từ đó bắn ra hàng ngàn tia chớp đen nhỏ như sợi tóc, luồn lách vào từng vết thương hở trên người Diệp Trần.

"ÁAAAAAAAAAAAAAAAA!"

Tiếng gào thét kinh thiên động địa vang vọng khắp đáy vực, khiến lũ yêu thú gần đó cũng phải khiếp sợ chạy tán loạn. Xương cốt của Diệp Trần lại bị bẻ gãy một lần nữa bởi những tia chớp đen đó, rồi ngay lập tức được ép lại. Quá trình hủy diệt và tái sinh diễn ra với tốc độ chóng mặt.

Diệp Trần cảm thấy linh hồn mình như bị xé làm đôi. Hắn nhìn thấy máu mình sôi lên, bay lơ lửng rồi thấm ngược vào trong xương tủy. Những mảnh vụn Phàm Cốt bị đào thải ra ngoài qua lỗ chân lông, để lại bên trong là khung xương đen nhánh như một loại linh kim cổ xưa.

Mồ hôi lạnh và máu tươi trộn lẫn, thấm đẫm mảnh đất dưới thân hắn. Trong cơn đau tưởng chừng như sắp khiến trí não nổ tung, hắn dường như nghe thấy tiếng thì thầm của hàng vạn chiến binh thời Thái Cổ, những người đã từng bước một đạp lên chín tầng trời, tiếng gào thét không cam lòng của họ cộng hưởng với ý chí của hắn.

Mười hơi thở trôi qua như mười thế kỷ.

Khi ánh sáng đen nhạt dần, Diệp Trần nằm im bất động. Lão Quy lại từ viên châu chui ra, thở hổ hển: "Mẹ kiếp, tốn sức của lão phu quá. Tiểu tử này ý chí sắt đá thật, đến thế mà vẫn không ngất lịm đi."

Đột nhiên, ngón tay của Diệp Trần khẽ nhúc nhích.

Hắn từ từ chống tay xuống đất. "Rắc… rắc…" Tiếng xương cốt va chạm nghe khô khốc và nặng nề, giống như tiếng binh khí va vào nhau.

Diệp Trần đứng dậy, cả người hắn run rẩy, nhưng mỗi tấc da thịt đều toát ra một sự hung mãnh khó tả. Hắn nắm chặt nắm đấm, không cảm thấy sự mỏng manh của linh khí truyền thống, mà là một sức mạnh cơ bắp thuần túy nhưng cực kỳ bùng nổ, ẩn chứa một loại quy luật vận động vô hình.

"Xong rồi sao?" Diệp Trần hỏi, giọng hắn bây giờ đã trầm và vang hơn hẳn.

Lão Quy lắc đầu, hai cái râu quy vểnh lên: "Mới chỉ là khởi đầu thôi nhóc con. Ngươi giờ đây xem như đã nhập môn Phàm Cốt Cảnh sơ kỳ. Muốn báo thù? Ngươi còn phải học cách sử dụng cái nắm đấm này. Ở dưới đáy vực này có không ít tàn hồn và yêu thú cấp thấp, đó chính là 'bao cát' tốt nhất để ngươi rèn luyện. Và nhớ lấy, từ giờ tên ngươi không phải Diệp Trần của Thanh Vân Trấn nữa. Nếu muốn sống lâu để mà trả thù, hãy lấy biệt danh khác đi."

Diệp Trần nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở của vực thẳm. Khi hắn mở mắt ra, một tia hắc quang xẹt qua con ngươi.

"Kể từ giờ, thế gian này không còn thiếu chủ Diệp Gia nhu nhược nữa. Ta là Trần Phàm. Một gã người phàm sẽ đạp đổ toàn bộ những thiên tài mà các người hằng sùng bái."

Hắn nhặt lấy một thanh kiếm gãy bên cạnh xác của một kẻ tu sĩ xấu số. Hắn không định dùng nó để thi triển kiếm pháp thanh cao của Diệp gia, mà chỉ đơn giản dùng nó như một vật nặng để rèn luyện cánh tay.

"Nghịch Thiên Hóa Long Quyết… chương thứ nhất: Thân hóa yêu long, cốt như tinh thép." Giọng của Lão Quy vang lên trong thức hải của hắn. "Luyện đi, nhóc con! Khi nào ngươi có thể một quyền đấm nát thạch bích dưới vực này, chúng ta sẽ đi tìm Mộ Dung gia tính sổ!"

Diệp Trần – hay giờ là Trần Phàm – gật đầu mạnh mẽ. Hắn nhìn lên vách đá dựng đứng của Vạn Trượng Nhai. Đỉnh vực cao vời vợi, xa như chín tầng trời, nhưng trong lòng hắn lúc này không còn sự sợ hãi.

Bước chân hắn đạp xuống mặt đất, không còn khập khiễng, mà vững chãi như bàn thạch. Dưới sự dẫn dắt của một linh hồn cổ xưa gian xảo và sở hữu một thể chất bị nguyền rủa mạnh nhất lịch sử, kẻ phế vật ngày nào bắt đầu thực hiện bước đi đầu tiên trên con đường nghịch tiên rẫm máu.

Sự thức tỉnh của Lão Quy không chỉ mang đến công pháp, mà còn mở ra cho Diệp Trần một tầm nhìn hoàn toàn mới về cái gọi là "Tiên" và "Phàm".

"Chờ ta, Cửu Trọng Thiên…" Hắn thì thầm, rồi bóng dáng hắn biến mất vào trong màn sương mù mịt của đáy vực, bắt đầu chuỗi ngày huấn luyện địa ngục.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8